Giao Lộ Mờ Sương

Chương 59: Hai Mươi Phút Trước Giờ Rực Lửa

Đăng: 18/08/2026 05:03 3,706 từ 1 lượt đọc

Cần gạt nước của chiếc Ranger cào một vệt cung méo mó trên mặt kính chắn gió, quét qua lớp nước mưa sền sệt váng dầu.

Hoàng đạp lút ga. Tiếng máy dầu gầm lên khô khốc, giật giũ chiếc khung gầm nặng hai tấn chồm qua vũng nước tù ngập đến nửa bánh xe ở chân cầu Calmette. Nước cống đen ngòm bắn tung tóe lên bức tường quét vôi lở loét của dãy nhà kho ven kênh Bến Vân Đồn, bốc lên cái mùi tanh lợm đặc trưng của lòng thành phố sau những cơn mưa dầm tháng Bảy. Mùi sình mục, mùi xác chuột chết trôi tấp vào kẹt cống, và mùi xăng máy thừa không cháy hết.

Tôi ngồi ở ghế phụ, lưng ép chặt vào nệm để ghìm khung xương ngực. Mỗi cú xóc của bánh xe khi qua rãnh nắp cống lại như một mũi dùi nhọn hoắt đóng thẳng vào xương sườn số sáu. Máu tươi rỉ ngược lên cuống họng, đắng ngắt và tanh lợm mùi rỉ sét. Tôi không nhổ ra. Tôi nuốt khan ngụm máu xuống dạ dày đang quặn thắt vì ba viên thuốc giảm đau liều cao vừa tống vào không cần nước.

Đồng hồ trên táp-lô nhấp nháy: 03:42 sáng.

Chúng tôi còn đúng mười tám phút trước khi ngọn lửa hóa chất được châm ngòi tại ngã tư Đinh Bộ Lĩnh.

Hoàng không nhìn sang tôi. Hai bàn tay gân guốc của cậu ta siết chặt vành vô-lăng đến trắng bệch các khớp ngón, mắt dán chặt vào khoảng không tối om rạch ngang bởi hai luồng đèn pha vàng đục.

- Tí Bo, - tôi bấm nút loa ngoài trên chiếc điện thoại vệ tinh đặt trên hộc để đồ, giọng khàn đặc như có dăm bào trong thanh quản. - Xe bồn đã vào vị trí chưa?

Tiếng lách cách gõ bàn phím dồn dập vang lên giữa tiếng rè rè của sóng ngắn. Giọng thằng nhóc mười chín tuổi nghe mỏng dính, căng như sợi dây cước:

- Em vừa bẻ khóa luồng dữ liệu từ camera dân sinh góc Đinh Bộ Lĩnh cắt Nguyễn Xí. Một xe bồn mười khối, biển số tư nhân ba mươi sáu... đã tắt hết đèn chiếu sáng, vừa de đuôi vào sát vách tôn phía sau dãy tủ gửi đồ Khu B. Hai người mặc áo mưa trùm kín đầu đang rải ống mềm màu đen vào khe cửa chớp thông gió tầng trệt. Đồng hồ kích nổ hẹn giờ bằng rơ-le nhiệt, không dùng sóng vô tuyến, em không thể can thiệp từ xa!

- Khu B có bảo vệ trực đêm không? - Hoàng gằn giọng qua kẽ răng, tay giật cần số đưa chiếc Ranger lách qua chiếc xe rác đang đỗ ngược chiều ở ngã tư Hàng Xanh.

- Trạm bảo vệ ngã tư bị ngắt điện từ ba giờ mười lăm, - Tí Bo đáp nhanh. - Hai bảo vệ ca đêm vừa nhận hai phần cơm sườn kèm hai lon nước ngọt từ người giao hàng công nghệ lúc hai giờ. Em quét camera thấy họ đã gục mặt xuống bàn trực hơn một tiếng nay. Không có phản xạ vận động. Thuốc mê hòa tan liều nặng.

- Hiểu rồi, - tôi nói cộc lốc. - Giữ kết nối. Nếu thấy bóng xe tuần tra của công an phường hay Cảnh sát Cơ động lảng vảng quanh bán kính năm trăm mét, báo ngay.

- Rõ, anh Vũ.

Tôi tắt micrô. Tiếng mưa lại dội xối xả lên nóc xe.

Dưới sàn để chân, chiếc hộp bằng tôn kẽm bọc ba lớp túi ni-lông quân y nằm im lìm cạnh chân tôi. Bên trong là cuốn sổ tay điều tra dày cộp và tấm bản đồ địa chất mỏ đất hiếm hai phẩy năm tỷ USD do chính tay Tuấn vẽ trước ngày hy sinh. Ở túi áo ngực bên trong, chiếc chìa khóa bằng đồng thau dập số 104 cùng chiếc kẹp tóc nhôm hình con bướm cộm lên cứng ngắt, đè nghiến vào vết thương rách màng phổi.

Điện thoại trong túi quần rung lên hai nhịp ngắn.

Màn hình hiện số máy bàn từ phòng cách ly áp lực âm của Phân viện Pháp y Quân đội phía Nam. Tôi trượt ngón tay bấm nghe.

- Tôi nghe, - tôi nói.

Đầu dây bên kia im lặng mất ba giây. Chỉ có tiếng ro ro đều đặn của máy hút đờm áp lực âm và tiếng giọt dịch truyền rơi chậm rãi trong đêm vắng. Rồi giọng Hạ Băng cất lên, phẳng lặng, lạnh lẽo như mặt bàn mổ bằng thép không gỉ:

- Đăng đã được chuyển xuống hầm bảo quản lạnh B2 lúc không giờ ba mươi. Viện Kiểm sát Quân sự Quân khu Bảy đã ký biên bản niêm phong hồ sơ bệnh án và tiếp nhận thi thể theo chế độ liệt sĩ vô danh.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Những biển hiệu đèn led của các quán nhậu vỉa hè đường Bạch Đằng đã tắt ngóm, chỉ còn lại những bóng đèn đường vàng vọt rọi xuống mặt đường loang lổ nước và rác rưởi.

- Còn cô? - tôi hỏi.

- Tôi vừa hoàn tất bản giám định mô học cuối cùng về độc chất trên các đầu ngón tay của can phạm, - Hạ Băng dừng lại nửa nhịp, tiếng thở nhẹ qua ống nghe nghe rõ mồn một. - Mảnh kẹp phẫu thuật thu được tại hiện trường penthouse... tôi đã ghi vào biên bản là dị vật kim loại không rõ nguồn gốc dính vào trang phục khi chuyển viện. Hồ sơ sạch. Không ai có thể lật lại để kết tội một người đã nằm trong ngăn lạnh.

- Cảm ơn.

- Anh Vũ.

- Gì?

- Băng thun ép ngực của anh chỉ giữ được xương sườn cố định nếu anh không vận động mạnh quá biên độ. Nếu màng phổi rách thêm hai mi-li-mét nữa, tràn khí áp lực sẽ bóp nghẹt tim anh trong vòng bảy phút. Anh không có máy hút áp lực âm ở ngoài đường đâu.

- Tôi biết, - tôi nói, ngón tay vô thức chạm vào mép túi áo trong, nơi chiếc kẹp tóc nhôm cọ vào thớ vải ẩm ướt.

- Đừng chết ở cái bến xe rách nát đó, - Hạ Băng nói rồi cúp máy cái rụp.

Tôi hạ điện thoại xuống.

Hoàng liếc mắt nhìn tôi qua gương chiếu hậu trong xe. Đôi mắt cậu ta trũng sâu, quầng thâm đen sì vì ba đêm trắng liên tục đối mặt với máu và những bản báo cáo giả mạo.

- Chị Băng lo cho anh đấy, - Hoàng nói, giọng đều đều như tiếng máy nổ.

- Lo cho cái xác của tôi thì đúng hơn, - tôi đáp cợt nhả, thọc tay vào bao thuốc lá Thăng Long dẹp lép trong túi quần, rút ra một điếu đã gãy gập một phần ba. - Dân giải phẫu tử thi đứa nào cũng sợ phải mổ xác người quen. Mất công rửa ruột.

Tôi bật lửa. Ngọn lửa màu cam le lói bùng lên trong buồng lái tối tăm, rọi rõ gương mặt hốc hác đầy muội than của tôi phản chiếu trên kính xe. Ba giây sau, tôi rít một hơi thật sâu. Khói thuốc khét lẹt xộc thẳng vào khí quản rách toạc, kéo theo một cơn co thắt dữ dội làm tôi phải cắn chặt môi dưới đến bật máu để không ho bật ra ngoài. Vị khói thuốc lá rẻ tiền hòa lẫn vị máu tanh kéo giật các dây thần kinh đang rã rời trở lại trạng thái tỉnh táo đến tàn nhẫn.

Đồng hồ táp-lô nhảy sang 03:50.

Chiếc Ranger rẽ ngoặt từ đường Bạch Đằng sang đường Đinh Bộ Lĩnh. Phía trước, cánh cổng sắt hoen rỉ của Bến xe Miền Đông cũ hiện ra lờ mờ dưới màn mưa bụi dày đặc. Những dãy nhà chờ lợp tôn xi măng xám xịt, những vũng nước đọng loang loáng váng dầu diezen và những xác xe khách chạy tuyến miền Trung cũ kỹ nằm im lìm như những cỗ quan tài sắt khổng lồ giữa bãi đỗ rộng thênh thang.

Khu B nằm thụt sâu về phía góc đông bắc của bến xe, giáp ranh với con hẻm ngoằn ngoèo thông ra bờ rạch Cầu Sơn. Đó là một khối nhà hai tầng xây từ thập niên chín mươi, tường vôi tróc từng mảng lớn để lộ gạch chỉ đỏ quạch, tầng trệt được chia thành các khoang lưu trữ hành lý ký gửi quá hạn với hàng trăm ô tủ sắt có khóa số cơ học.

- Đèn pha tắt, - tôi ra lệnh cụt lủn.

Hoàng lập tức tắt ngóm cụm đèn pha trước, chỉ để lại dải đèn sương mù mờ ảo. Cậu ta rà chân phanh, đưa chiếc bán tải bò êm ru qua khoảng hở của cổng phụ số ba rồi nép trọn vẹn vào sau đuôi một chiếc xe giường nằm năm mươi chỗ đã rỉ sét trơ khung.

Qua khung kính bên hông, tôi thấy rõ chiếc xe bồn mười khối màu xanh rêu không biển số đang đỗ áp sát cửa thông gió của phòng lưu trữ hành lý Khu B.

Một gã đàn ông mặc bộ quần áo mưa màu xám trùm kín đầu đang đứng trên bậc thang kim loại sau bồn xe, tay cầm chiếc kìm siết van xả đáy. Một đường ống cao su chịu áp lực đường kính mười phân đã được luồn sâu qua chấn song sắt cửa sổ tầng trệt. Mùi dung môi công nghiệp - hỗn hợp ete cất và dung môi hydrocacbon nhẹ dùng để rửa linh kiện điện tử - nồng nặc bốc lên trong không khí ẩm ướt, át cả mùi bùn cống xung quanh.

Một loại hóa chất có điểm chớp cháy cực thấp. Chỉ cần một mồi lửa nhỏ bằng hạt đỗ, toàn bộ thể tích khí bay hơi bên trong phòng kín sẽ biến thành một khối cầu lửa ba nghìn độ C, thiêu rụi toàn bộ hồ sơ, sắt thép và bê tông thành tro tàn trong chưa đầy chín mươi giây.

- Một tên trên bồn xe, một tên đứng canh góc chết chân cầu thang, - Hoàng rút khẩu K54 từ bao da dưới gầm ghế, lên đạn cái rắc dứt khoát. - Có hạ luôn không?

- Không được nổ súng vào thân bồn, - tôi giữ chặt bả vai Hoàng, mắt dán chặt vào bóng đen dưới chân cầu thang. - Nồng độ khí dung môi quanh đây đã vượt ngưỡng nổ. Một tia lửa kim loại từ đầu đạn chạm vào vỏ thép là cả cái bến xe này bay lên trời.

- Vậy xử lý thế nào? Còn đúng bảy phút.

Tôi với tay ra băng ghế sau, lôi chiếc xà beng dã chiến bằng thép tôi dài sáu mươi phân và chiếc bình chữa cháy mini khí CO2 gắn ở hông xe.

- Cậu vòng ra sau đuôi xe giường nằm, dùng bình khí ép sát gã canh cầu thang. Khóa cổ từ phía sau, không để hắn phát ra tiếng động. Tên trên nóc bồn để tôi.

- Xương sườn anh chịu nổi một cú quật ngã không? - Hoàng quay sang nhìn tôi, ánh mắt nghiêm nghị đến cay đắng.

Tôi không trả lời. Tôi nhét chiếc chìa khóa số 104 vào túi quần bò, cài chiếc kẹp tóc nhôm hình bướm vào cổ áo rồi mở hé cửa xe.

Gió đêm lùa vào buồng lái, lạnh buốt và rát rạt.

Hai chúng tôi tách ra hai hướng, luồn qua gầm những xác xe đỗ ngổn ngang trên nền bê tông nứt nẻ. Nước mưa chảy ròng ròng từ mái tóc xuống khóe mắt, xót buốt. Tôi nín thở, hạ thấp trọng tâm, từng bước chân đặt nhẹ lên những gờ bê tông khô ráo để tránh tạo ra tiếng bì bõm dưới nước.

Khoảng cách thu hẹp dần: mười lăm mét... mười mét... năm mét.

Gã trên bồn xe vừa siết xong chiếc van xả phụ. Hắn rút từ túi ngực ra một chiếc hộp nhựa nhỏ bằng bao thuốc lá - bộ định giờ điện tử nối với hai thỏi phốt-pho mồi. Hắn giơ cổ tay lên xem đồng hồ. Ánh sáng xanh từ mặt đồng hồ điện tử rọi rõ khóe mắt hẹp và đôi gò má gồ ghề của một kẻ được huấn luyện bài bản.

Ngay bên dưới chân cầu thang, Hoàng đã tiếp cận được bóng đen thứ hai.

Không một tiếng thét. Một tiếng rít nghẹn ngào vang lên khi cẳng tay của Hoàng khóa chặt khí quản gã gác cổng từ phía sau, đồng thời mũi giày bốt của Hoàng đạp mạnh vào khoeo chân đối thủ, kéo gập cả thân hình hộ pháp xuống vũng nước ngập. Gã sát thủ giãy giụa được ba giây rồi mềm nhũn ra khi động mạch cảnh bị ép nghẹt. Hoàng kéo lê cái xác vào khoảng tối giữa hai lốp xe tải.

Tên trên nóc bồn xe nghe thấy tiếng nước khẽ động.

Hắn giật mình quay ngoắt lại, tay phải lập tức thọc vào nách áo rút khẩu súng ngắn giảm thanh.

Tôi không cho hắn cơ hội đưa nòng súng vào tầm ngắm.

Bằng toàn bộ lực của chân phải còn lành lặn, tôi đạp mạnh vào thành lốp xe bồn lấy đà chồm lên bậc thang sắt, vung chiếc xà beng thép đập thẳng vào khớp gối của hắn.

Cốp!

Tiếng xương bánh chè vỡ vụn vang lên gọn lỏn. Tên sát thủ rên lên một tiếng nghẹn ngào, toàn thân mất thăng bằng đổ sụp xuống mặt bồn kim loại. Khẩu súng ngắn văng ra, rơi cồm cộp xuống vũng bùn phía dưới. Nhưng tay trái hắn vẫn giữ chặt chiếc hộp kích nổ rơ-le nhiệt. Ngón tay cái của hắn đã đặt lên cần gạt an toàn màu đỏ.

Đồng hồ đếm ngược trên hộp nhựa hiện số: 00:01:15.

Chỉ còn một phút mười lăm giây trước khi dòng điện kích hoạt khối phốt-pho.

Hắn trợn trừng mắt nhìn tôi, nhe hàm răng dính máu cười gằn, cơ mặt co giật như một con thú điên bị dồn vào đường cùng:

- Mày... không cứu được thứ gì đâu... Tất cả sẽ thành tro...

Tôi không phí một lời thừa thãi. Bước lên một bậc thang, tôi dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào đầu gối trái, thúc thẳng vào chấn thủy của hắn, đồng thời tay phải giật phăng chiếc hộp nhựa khỏi những ngón tay đang co quắp.

Cơn đau từ xương sườn số sáu gãy lìa lập tức bùng nổ như một vụ nổ hạt nhân bên trong lồng ngực. Một tiếng rắc khô khốc vang lên bên trong khoang sườn. Cơn choáng váng ập đến làm mắt tôi tối sầm lại trong hai giây, một ngụm máu tươi trào ộc ra khỏi khóe môi, rơi tong tỏng xuống mặt áo mưa của tên sát thủ đang co giật dưới chân.

Tôi cắn chặt đầu lưỡi. Vị đau buốt nhói kéo giật ý thức tôi quay trở lại.

Tay tôi thoăn thoắt bấm chốt giữ, giật rời cụm pin lithium chín vôn ra khỏi bo mạch của chiếc hộp nổ rồi ném bổng nó rơi tõm vào thùng nước cứu hỏa cách đó mười mét.

Màn hình kỹ thuật số tắt ngấm.

Hoàng đã leo lên bậc thang từ lúc nào, dùng dây rút nhựa công nghiệp trói nghiến hai tay tên sát thủ ra sau lưng, nhét giẻ vào mồm hắn rồi nhìn tôi bằng ánh mắt thất thần:

- Anh Vũ, anh hộc máu rồi!

- Kệ mẹ tôi, - tôi gạt tay Hoàng ra, quệt mu bàn tay dính đầy muội than và máu ngang cằm. - Cắt ống xả dung môi ngay. Lấy kìm bấm khóa cửa Khu B.

Hoàng không nói thêm câu nào. Cậu ta nhảy xuống đất, dùng lưỡi dao găm sắc lẹm chém đứt đôi đường ống cao su đang xả dung môi, gập đầu ống lại rồi dùng dây thép siết chặt chặn dòng chảy.

Tôi bám vào lan can sắt bước xuống nền đất, từng bước chân nặng trĩu như đeo chì. Không khí bên trong hành lang tầng trệt của Khu B đậm đặc mùi dung môi hữu cơ làm mắt cay xè. Tôi kéo vạt áo sơ mi ướt sũng trùm lên mũi, bật chiếc đèn pin mini kẹp giữa hai hàm răng.

Ánh sáng trắng cắt ngang màn sương dung môi mờ mờ, quét qua những dãy tủ sắt sơn màu xám xịt chạy dọc theo bức tường ẩm mốc.

Những ô tủ sắt vuông vức ba mươi nhân ba mươi phân, lớp sơn tĩnh điện đã rỉ sét và bong tróc từng mảng lớn theo thời gian. Tôi đi lướt qua dãy tủ: 98, 99, 100... 102, 103...

Và dừng lại trước ô tủ số 104.

Cánh cửa tủ số 104 bằng thép dày dặn, ổ khóa cơ học bằng đồng thau đã xỉn màu xanh lục do hơi ẩm của đất Sài Gòn ăn mòn suốt nhiều năm tháng. Phía trên khe cắm chìa khóa có một vết xước hình chữ thập mỏng dính - ký hiệu nhận diện bí mật mà chỉ những người từng làm trinh sát hình sự mới hiểu.

Tôi rút chiếc chìa khóa bằng đồng thau từ túi quần ra.

Chiếc chìa khóa nhẵn bóng, các răng cưa đã mòn vẹt vì thời gian nằm trong tay Hoàng Yến và sau đó là túi áo của Đăng. Tôi tra chìa vào ổ khóa.

Tách.

Tiếng lò xo cơ học bật mở bên trong ổ khóa vang lên giòn giã giữa gian phòng vắng lặng.

Tôi hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn đau đang cào xé lồng ngực rồi kéo cánh cửa sắt ra.

Bên trong ô tủ không có tiền mặt, không có vàng thỏi hay hộ chiếu ngoại giao.

Chỉ có một chiếc cặp tài liệu bằng da thuộc màu nâu đất, kích thước vừa vặn khổ A4, được bọc cẩn thận bên trong túi hút chân không chống thấm nước ba lớp. Phía trên mặt túi ni-lông có dán một tờ giấy ghi chú bằng giấy pơ-luya màu vàng ố đã ngả màu theo năm tháng.

Tôi dùng mũi dao bấm rạch nhẹ lớp túi ni-lông, rút tập tài liệu ra dưới ánh đèn pin.

Dòng chữ in hoa đậm nét trên trang bìa của bản hợp đồng đập thẳng vào mắt tôi:

"BẢN THỎA THUẬN ỦY THÁC ĐẦU TƯ VÀ BẢO CHỨNG QUYỀN KHAI THÁC KHOÁNG SẢN CHIẾN LƯỢC – SỐ HIỆU: 104-MBE/2004."

Các bên tham gia ký kết gồm ba bên:

Bên A: Tập đoàn Khai thác Khoáng sản Viễn Đông (Far East Mining Trust - trụ sở tại Geneva, Thụy Sĩ), đại diện bởi Giám đốc Điều hành Quỹ Đầu tư Châu Á.

Bên B: Công ty Cổ phần Bất động sản Quốc Cường (Phạm Kiến Quốc đại diện) liên danh cùng Công ty Tây Nguyên (Mai Thị Ngọc Lan đại diện).

Và Bên C: Người bảo trợ thực thi pháp lý và an ninh dự án ngầm.

Tôi lật nhanh các trang văn bản dày cộp. Từng điều khoản tài chính bẩn thỉu hiện ra trần trụi dưới ánh sáng le lói: Quỹ Viễn Đông cam kết bơm năm mươi triệu USD tiền mặt vào tài khoản bí mật tại Zurich để bảo lãnh việc mua đứt toàn bộ thiết bị thăm dò địa chất nước sâu; đổi lại, nhóm lợi ích trong nước có nghĩa vụ "xóa trắng hoàn toàn hiện trạng dân cư và cơ sở hạ tầng cũ trên diện tích mười lăm héc-ta tại Đồi Thông Xanh trong vòng bốn mươi tám giờ kể từ ngày ký".

Ngày ký văn bản: 10 tháng 11 năm 2004.

Đúng hai ngày trước khi Mái ấm Hướng Dương bị thiêu rụi.

Nhưng thứ làm ngón tay tôi đông cứng lại không phải là con số năm mươi triệu USD.

Ở trang cuối cùng của bản hợp đồng, bên cạnh con dấu đỏ chót của Quỹ Viễn Đông và chữ ký của Phạm Kiến Quốc, là phần chữ ký của Bên C.

Chỗ ký tên của Bên C không chỉ có một chữ ký.

Có hai chữ ký nằm song song nhau dưới con dấu sáp đỏ mang biểu tượng mỏ neo gãy.

Chữ ký thứ nhất là nét mực chống giả màu đỏ cam hình mũi tên của Võ Khang.

Còn chữ ký thứ hai... một nét bút máy Parker mực xanh Cửu Long sắc nhọn, nghiêng bốn mươi lăm độ sang trái, đuôi chữ móc ngược hình lưỡi câu. Dưới chữ ký là dòng chức danh viết tay nắn nót bằng mực tươi:

"Đại diện thẩm định và giám sát thực địa: Thiếu tá LÊ VĂN BẢN – Phó Trưởng phòng Cảnh sát Điều tra Công an tỉnh Lâm Đồng."

Tiếng bước chân của Hoàng dừng lại ngay sau lưng tôi.

Bóng của cậu ta đổ dài trên bức tường gạch loang lổ, che khuất một nửa ánh sáng đèn pin.

Không khí trong gian phòng lưu trữ hành lý bỗng chốc trở nên đặc quánh, lạnh ngắt như đáy hầm mộ. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn xi măng nghe như tiếng đất đá đang rải dần lên một cỗ quan tài chưa kịp đóng nắp.

Tôi không quay đầu lại.

Bàn tay tôi giữ chặt mép tờ giấy pơ-luya, ngón tay cái vô thức đè lên vết mực xanh Cửu Long hai mươi năm trước - chữ ký của người cha mà Lê Hoàng đã dành trọn mười năm thanh xuân trong ngành cảnh sát để cố gắng chứng minh là một người liêm chính.

- Anh Vũ, - giọng Hoàng cất lên sau lưng tôi, trầm đục, khô khốc và lạ lẫm đến mức tôi suýt không nhận ra. - Anh tìm thấy thứ cần tìm rồi chứ?

Tôi chầm chậm gập tập tài liệu lại, kẹp vào nách áo, rồi từ từ quay người lại đối diện với họng súng K54 trên tay cậu đội trưởng Đội Trọng án.

0