Giao Lộ Mờ Sương

Chương 77: Luồng Nước Chết

Đăng: 23/08/2026 03:30 4,295 từ 1 lượt đọc

Tiếng gầm của khối động cơ năm chấm không xé toạc màn sương mù đặc quánh của rừng thông Đơn Dương.

Lê Hoàng bẻ gắt tay lái sang trái. Bốn bánh xe chiếc bán tải cày nát lớp đất đỏ ba-zan ẩm ướt, văng bùn sền sệt lên hốc bánh trước khi lao bổ ra Quốc lộ 20. Tôi bị giật mạnh về phía thành cửa, xương sườn số sáu gãy lìa cọ thẳng vào màng phổi tạng. Một cơn buốt sắc lẹm đâm thấu lồng ngực. Không phải cảm giác đau thông thường, mà là thứ kim châm buốt lạnh đến tận tủy sống, kéo theo vị tanh nồng của máu tươi trào ngược lên cuống họng.

Tôi không nhổ ra. Tôi cắn chặt môi dưới, nuốt ngược ngụm máu tanh xuống dạ dày để lấy sự tỉnh táo.

Bên cạnh, Hạ Băng quỳ một gối trên sàn xe dập dềnh. Bàn tay đeo găng cao su dính đầy vệt cồn i-ốt của cô giữ chặt lấy thân ống dẫn lưu silicon cắm bên sườn trái tôi. Một tay cô ghìm nắp bình áp lực âm ba ngăn đặt dưới sàn, mắt dán chặt vào cột thủy ngân đang dao động từng mi-li-mét theo từng nhịp thở dốc của tôi.

Đừng thở sâu, Hạ Băng nói, giọng lạnh tanh như thép ngâm nước đá, nhưng ngón tay giữ ống dẫn lưu của cô siết chặt đến mức đầu móng trắng bệch. Rách thêm hai mi-li-mét nữa là màng phổi xẹp trắng. Lúc đó có thần tiên cũng không kéo anh ra khỏi cơn tràn khí màng phổi áp lực được đâu.

Tôi không trả lời. Tay phải tôi thọc sâu vào túi áo khoác bộ đội cũ vừa vơ được dưới hầm đá chẻ. Những ngón tay thô ráp của tôi chạm vào mười hai miếng thẻ nhôm dập số.

Mười hai miếng kim loại lạnh buốt, mỏng dính, dập chìm tên, tuổi, cùng từng lọn tóc khét lẹt được bọc trong giấy bóng kính quân y từ hai mươi năm trước. Ngón tay cái của tôi miết trúng miếng thẻ nhôm nhỏ nhất, mép kim loại bị lửa nung quăn queo: Bé Út, ba tháng tuổi.

Mười hai mạng người. Hai mươi năm nằm dưới đáy hầm than củi không một nén nhang, chỉ để đổi lấy mười lăm héc-ta đất rừng và một cái mỏ đất hiếm hai tỷ rưỡi đô-la cho những kẻ mặc lễ phục gắn huân chương ở Sài Gòn.

Tôi quay mặt nhìn ra ngoài kính cửa sổ. Sương mù trôi qua vùn vụt, xám xịt và nhớp nháp như tro tàn. Một tích tắc vô thức, tôi ngoái đầu nhìn sang khoảng trống bên vai phải phía sau lưng — phản xạ hình thành suốt sáu năm làm Đội phó Trọng án, luôn tìm kiếm bóng lưng của người yểm trợ số hai trước mỗi lần đột kích.

Khoảng trống sau lưng tôi chỉ có vách kính bám đầy bụi đường và bình oxy dự phòng rít lên từng hồi khẽ khàng. Không có ai ở đó cả. Người từng đứng ở góc chết ấy đã nằm lại dưới ba tấc đất lạnh ba năm nay.

Tôi rút bao thuốc lá Thăng Long bẹp dúm trong túi quần ra. Bao rỗng. Tôi vo tròn vỏ bao bằng giấy bạc, nhét ngược vào đáy túi áo, rồi v với tay bấm nút mở loa ngoài máy điện thoại vệ tinh đặt trên táp-lô.

Tí Bo, tôi gằn giọng qua kẽ răng rỉ máu. Tọa độ trực thăng.

Tiếng gõ phím lạch cạch vang lên điên cuồng từ đầu dây bên kia, xen lẫn tiếng quạt gió rít gào của cụm máy chủ tự chế trong con hẻm ngập nước Quận 4.

Anh Vũ, chiếc trực thăng cứu hộ vừa tắt máy phát đáp lúc mười một giờ bốn mươi mốt phút, giọng Tí Bo the thé vì căng thẳng. Vị trí tiếp đất cuối cùng được ghi nhận là sân đỗ dã chiến của một biệt phủ ven sông tại xã Phước Thiềng, huyện Nhơn Trạch. Nhưng ông ta không ở lại đó. Vệ tinh dân sự vừa quét được vệt nhiệt của một chiếc ca-nô cao tốc hai động cơ công suất một ngàn hai trăm mã lực rời bến tư nhân cách đó ba phút. Tốc độ bốn mươi hải lý một giờ, đang xuôi dòng sông Lòng Tàu hướng thẳng ra vịnh Gành Rái.

Lê Hoàng đạp lút chân ga. Chiếc bán tải chồm lên, kim đồng hồ tốc độ vọt qua mốc một trăm mười cây số một giờ trên khúc cua dốc đèo Bảo Lộc. Tiếng lốp xe nghiến mặt đường nhựa rít lên chói tai.

Bốn mươi lăm phút, Lê Hoàng nghiến răng, mắt không rời vệt đèn pha rọi xuyên qua màn sương mù phía trước. Từ đây chạy xuống Nhơn Trạch mất ít nhất ba tiếng rưỡi. Chúng ta không thể đuổi kịp bằng đường bộ.

Hắn không ra bằng luồng Lòng Tàu, tôi ngắt lời, giọng khàn đặc mùi gỉ sắt.

Lê Hoàng liếc nhanh sang tôi qua gương chiếu hậu: Anh nói cái gì? Tín hiệu vệt nhiệt của Tí Bo đang chỉ thẳng vào luồng Lòng Tàu.

Nghi binh, tôi nói, từng từ rơi xuống sàn xe khô khốc. Năm hai nghìn lẻ bốn, Phạm Quang Đạt là ai? Trưởng ban Chuyên án Ma túy của Bộ đóng tại ngã ba sông Soài Rạp. Hắn là kẻ nắm trong tay toàn bộ hải đồ tác chiến ngầm của vùng đước Cần Giờ. Hắn biết rõ ở phao số mười hai luồng Lòng Tàu luôn có trạm kiểm soát liên ngành của Biên phòng và Cảnh sát Biển trang bị súng máy mười hai ly bảy. Một chiếc ca-nô lạ phóng bốn mươi hải lý sẽ bị radar quét dính trong ba mươi giây.

Vậy hắn đi ngả nào? Hạ Băng hỏi, tay cô vừa rút kim tiêm lấy thuốc giảm đau vừa ngẩng lên nhìn tôi.

Lạch Tắc Cua, tôi nói, nhắm mắt lại để hình dung tấm bản đồ luồng lạch thời Pháp mà tôi từng thuộc nằm lòng trong những đêm tuần tra thụ lý án buôn lậu. Một nhánh sông chết nối từ sông Đồng Tranh đâm thẳng ra rừng ngập mặn Cù Lao An Lợi, rồi luồn dưới chân cầu phao cũ ra bãi cạn Soài Rạp. Luồng nước đó sâu chưa đầy hai mét, đầy rễ đước và xác đáy tàu đắm. Tàu tuần tra của Biên phòng loại đáy sâu không bao giờ vào được. Nhưng ca-nô đáy nông bọc sợi thủy tinh thì lướt qua như một con cá tràu.

Tôi mở mắt, chộp lấy máy bộ đàm vệ tinh: Tí Bo, bẻ khóa luồng radar quét mặt nước của Đài Kiểm soát Giao thông Hàng hải Vũng Tàu. Bỏ qua luồng chính. Soi toàn bộ các điểm phản xạ di động có diện tích mặt cắt dưới ba mét vuông dọc theo lạch Tắc Cua và cửa sông Đồng Tranh. Tìm cho tôi một con tàu mẹ đang thả neo hợp pháp ngoài phao số không.

Mười lăm giây im lặng nghẹt thở trôi qua, chỉ còn tiếng động cơ xe bán tải gầm rú và tiếng mưa phùn bắt đầu đập chan chát vào kính chắn gió.

Có rồi, Tí Bo hét lên trong loa. Tàu hút cát mang biển kiểm soát Đồng Nai 0884. Đăng ký luồng vét đáy sông kỹ thuật, thả neo cách cửa lạch Tắc Cua tám trăm mét về phía nam. Nó đã nằm ở đó từ sáu giờ sáng nay.

Tôi siết chặt chiếc thẻ nhôm trong tay. Đúng bài của B.09. Chiếc ca-nô cao tốc chạy ngoài sông Lòng Tàu chỉ là mồi câu kéo toàn bộ tàu tuần tra của Hải đội 2 Biên phòng dồn về hướng vịnh Gành Rái. Trong khi đó, Đạt sẽ ngồi trên một chiếc xuồng composite gắn máy đuôi tôm không đèn, lặng lẽ luồn lách qua rừng đước lạch Tắc Cua, leo lên tàu hút cát để đi thẳng ra vùng biển quốc tế dưới danh nghĩa tàu công trình.

Một kế hoạch hoàn hảo. Giống hệt cái cách hắn giấu mặt sau vỏ bọc thanh tra an toàn năm 2004 để khóa chiếc van Danfoss dưới đáy giếng, và giống hệt cái cách hắn mớm cho tổ trinh sát của Tuấn một tọa độ kho hàng ma túy rỗng ở hẻm Cầu Muối ba năm trước.

Hắn dùng chính những người đi tìm công lý để làm bia đỡ đạn mở đường máu cho hắn rút lui.

Kết nối máy với Thượng tá Đặng Thế Anh, tôi ra lệnh cho Tí Bo.

Tín hiệu tút dài hai nhịp rồi bắt sóng. Tiếng còi hú của đoàn xe đặc chủng và tiếng cánh quạt máy bay trực thăng quân sự vang lên rền rĩ từ đầu dây của Đặng Thế Anh.

Tôi nghe đây, Trần Vũ, giọng Thế Anh sang sảng, đanh gọn. Tôi đang cùng lực lượng đặc nhiệm của Viện Kiểm sát Tối cao tiếp cận bãi đáp Phước Thiềng. Trực thăng của hắn bỏ lại hiện trường, phi công bị đánh thuốc mê ngất trong buồng lái. Hải đội 2 Biên phòng đã xuất kích bốn ca-nô cao tốc phong tỏa luồng Lòng Tàu.

Rút ngay hai chiếc về cửa lạch Tắc Cua, tôi nói thẳng, không vòng vo một chữ. Chiếc ca-nô ngoài sông Lòng Tàu chỉ là thiết bị dẫn đường tự động chở mồi bẫy. Đạt đang ở trên nhánh sông cạn Cù Lao An Lợi. Tàu đón hắn là tàu hút cát ĐN-0884. Nếu các anh không chặn được cửa lạch trước mười hai giờ hai mươi phút, hắn sẽ vào vùng nước chết và biến mất vĩnh viễn.

Đầu dây bên kia im lặng mất ba giây. Đó là ba giây cân não của một người chỉ huy phải đánh cược sự nghiệp vào phán đoán của một gã cựu cảnh sát bị tước quân tịch, đang ngồi trên một chiếc xe tải rách nát cách hiện trường hàng trăm cây số.

Cậu chịu trách nhiệm về tọa độ này chứ? Thế Anh gằn từng tiếng.

Tôi đưa tay lên ngực trái, nơi chiếc kẹp tóc nhôm hình con bướm của Mai Lan và mười hai miếng thẻ tên của những đứa trẻ đã chết đang cấn vào xương sườn gãy.

Tôi chịu trách nhiệm bằng mạng sống của tôi, tôi đáp cụt lủn.

Được, Thế Anh dứt khoát. Tôi điều tổ trinh sát đường thủy Phân ban 7 và ca-nô tuần tra chuyên dụng của Biên phòng Cửa khẩu Hiệp Phước rẽ vào lạch Tắc Cua ngay bây giờ. Chúng tôi sẽ đón đầu hắn ở bãi cọc đáy Cù Lao An Lợi. Nhưng Trần Vũ, hồ sơ gốc mạng lưới rửa tiền đang nằm trong chiếc cặp chống đạn của Đạt. Hắn mang theo thiết bị phát xung điện từ. Nếu hắn nhận thấy bị dồn vào đường cùng, hắn sẽ bấm nút hủy toàn bộ dữ liệu máy chủ Thụy Sĩ trước khi các cậu kịp chạm vào hắn.

Tôi cúp máy.

Chiếc bán tải lao vun vút qua trạm thu phí chân đèo Định Quán. Bầu trời cao nguyên u ám dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho cái ngột ngạt, oi bức đặc trưng của vùng đồng bằng Đông Nam Bộ mùa mưa dầm. Mùi lưu huỳnh từ những bãi rác ven lộ xộc vào mũi, quyện với mùi dầu máy khét lẹt tỏa ra từ nắp ca-pô đang bốc khói.

Hạ Băng cầm ống tiêm nhựa, đẩy nhẹ pít-tông để đuổi bọt khí. Mũi kim loại lóe lên ánh sáng lạnh lẽo dưới bóng râm mờ đục trong cabin.

Ngồi im, cô nói, giọng cộc lốc quen thuộc của một bác sĩ pháp y quen làm việc với xác chết hơn là người sống.

Cô kéo vạt áo đẫm mồ hôi và bụi than của tôi lên. Đầu mũi kim đâm ngọt vào cơ bắp cánh tay trái. Dòng thuốc giảm đau và chống sốc buốt rát truyền vào mạch máu, lan nhanh như một luồng điện băng giá, tạm thời đóng băng các đầu dây thần kinh đang gào thét quanh vết gãy xương sườn số sáu.

Cảm giác tê liệt lan dần. Mí mắt tôi nặng trĩu. Tôi dựa đầu vào thành ghế bọc da sờn rách, nhìn sườn mặt nghiêng nghiêng của Hạ Băng. Vài lọn tóc mai bết vào thái dương cô vì mồ hôi. Dưới hốc mắt cô là quầng thâm xám xịt của hai đêm trắng liên tiếp không chợp mắt giữa mùi tử khí và cồn sát trùng.

Hạ Băng không nhìn tôi. Cô cất ống tiêm vào hộp sắt, với tay lấy chai nước suối đã mở nắp đưa sang bên cạnh, đặt trúng vào lòng bàn tay tôi. Nước lạnh ngắt.

Uống đi, cô nói, mắt vẫn nhìn thẳng vào khoảng không vô định trước kính chắn gió. Đừng để tụt huyết áp trước khi tới bến tàu. Tôi không muốn phải thực hiện thủ thuật mở ngực lần thứ ba trên chiếc xe chết tiệt này.

Tôi cầm chai nước, ngón tay chạm vào những vết chai sần trên đầu ngón tay của cô — dấu vết của hàng ngàn lần cầm dao mổ rạch qua da thịt đồng loại để tìm kiếm sự thật.

Sau vụ này, tôi nói, giọng trầm đục, cô nên nộp đơn xin chuyển về phòng giám định độc chất. Ít nhất ở đó không có súng và cũng không có những căn hầm chứa dầu diezen.

Hạ Băng quay sang, nhìn thẳng vào mắt tôi. Ánh mắt cô sâu thẳm, phẳng lặng như mặt nước giếng không đáy, che giấu toàn bộ những cơn sóng ngầm bên dưới.

Tôi làm việc với người chết vì người chết không biết nói dối, cô nói khẽ, từng chữ như mũi dao gọt qua lớp băng mỏng. Nhưng người sống thì có. Kẻ mặc thường phục hay kẻ mang hàm tướng, khi đứng trước bàn mổ pháp y, nội tạng của chúng đều bốc mùi thối rữa như nhau cả thôi.

Cô dừng lại nửa nhịp, rồi quay đi, giọng chùng xuống đến mức gần như bị tiếng gió rít bên ngoài át mất:

Còn anh... anh tính trốn tránh sau cái chết của Tuấn đến bao giờ nữa, Trần Vũ?

Không gian trong buồng lái bỗng chốc đông cứng lại.

Cổ họng tôi nghẹn đắng. Một thứ gì đó vô hình siết chặt lấy thanh quản, khiến tôi không thở nổi. Bàn tay cầm chai nước của tôi siết chặt đến mức vỏ nhựa mỏng móp mép, phát ra tiếng răn rắc khô khốc.

Vết nứt bên trong lớp vỏ bọc chai sạn của tôi toác ra trong một phần mười giây. Tôi nhìn thấy đôi mắt mở to trừng trừng của Tuấn trong con hẻm lầy lội đầy rác rưởi ở Cầu Muối ba năm trước. Tôi nhìn thấy ngực áo đẫm máu của cậu ấy, và tiếng gọi Đội phó bị cắt ngang bởi một phát đạn giảm thanh xuyên qua yết hầu. Ba năm qua, tôi đã sống như một cái bóng rách nát trôi dạt ở Quận 4, tự lừa dối mình bằng men rượu rẻ tiền và những vụ án ngoại tình vặt vãnh, chỉ để không phải đối diện với sự thật rằng chính sự ngạo mạn của tôi đã đưa cậu ấy vào tầm ngắm của kẻ thù.

Tôi nhấc chai nước lên, tu một hơi dài. Nước lạnh buốt trôi xuống thực quản, dập tắt ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lồng ngực.

Tôi vặn chặt nắp chai, ném bẹp xuống sàn xe, rồi rút bật lửa kim loại ra, bật ba lần liên tiếp nhưng tim bấc đã ướt sũng, không thể lên lửa.

Tôi lảng giọng, buông một câu cợt nhả:

Bác sĩ pháp y dạo này quan tâm đến tâm lý tội phạm nhiều quá đấy. Lo mà giữ cái bình dẫn lưu cho chặt đi. Lát nữa xe nhảy ổ gà, nó tuột ra là tôi bắt đền cô một lá phổi mới.

Hạ Băng không đáp. Cô quay mặt ra cửa sổ, bờ vai mảnh dẻ hơi co lại dưới lớp áo blu trắng đã lấm lem bùn đất cao nguyên.

Mười hai giờ mười lăm phút.

Chiếc bán tải rẽ ngoặt vào đường tỉnh 769, lao thẳng về hướng phà Cát Lái và vùng rừng Sác Nhơn Trạch. Mùi sình lầy mặn chát của nước lợ và rễ đước mục rữa bắt đầu xộc vào khoang xe, báo hiệu chúng tôi đã chạm đến rìa hạ lưu sông Lòng Tàu.

Tiếng máy bộ đàm vệ tinh đột ngột rít lên dữ dội, kèm theo tiếng súng nổ đanh gọn vang lên từng chặp bên tai.

Báo cáo chỉ huy! Tiếng một trinh sát Biên phòng hét lên qua làn sóng ngắn, lẫn trong tiếng gió rít và tiếng gầm của động cơ cano. Phát hiện mục tiêu tại ngã ba Rạch Lá cắt lạch Tắc Cua! Đúng là một xuồng composite không số hiệu! Can-ô tuần tra số hiệu 04 của chúng tôi đã áp sát ở cự ly một trăm mét!

Đối phương có vũ khí nóng không? Tiếng Thượng tá Đặng Thế Anh vang lên dồn dập từ kênh chỉ huy.

Có! Hắn dùng tiểu liên báng gấp bắn trả! Một đồng chí trinh sát đã bị thương ở bả vai! Hắn đang lao thẳng về phía mũi tàu hút cát ĐN-0884!

Không được để hắn lên tàu! Tôi chộp lấy ống đàm, hét lớn. Trên tàu hút cát có máy ép bùn công suất lớn! Hắn sẽ ném chiếc cặp chứa dữ liệu vào buồng nghiền áp lực! Bắn vào chân vịt xuồng của hắn ngay!

Mười giây im lặng đến nghẹt thở. Chỉ có tiếng đạn xé gió và tiếng nước sông cuộn trào qua máy thu âm dã chiến.

Bắn trúng chân vịt! Xuồng mục tiêu mất lái, đâm sầm vào bãi cọc đáy ven rừng đước! Hắn đang lội bùn lên cồn cát nổi Cù Lao An Lợi! Hắn mang theo một chiếc va-ly kim loại màu bạc!

Khóa chặt chu vi cồn cát! Đặng Thế Anh ra lệnh. Toàn đội áp sát, sử dụng đạn cay và lựu đạn gây choáng! Bắt sống đối tượng!

Lê Hoàng nhấn còi inh ỏi, ép chiếc bán tải vượt qua một chiếc xe tải chở cát cồng kềnh, lao thẳng xuống con đường đất độc đạo dẫn ra bến đò tạm ven sông Lòng Tàu. Phía trước chúng tôi, cách chưa đầy sáu trăm mét qua rặng đước rậm rạp, những cột khói màu cam từ pháo hiệu cứu sinh bắt đầu bốc cao lên nền trời xám xịt của vùng hạ lưu.

Chúng tôi đã đến nơi.

Lê Hoàng phanh cháy lốp ngay mép bờ kè đá hộc sạt lở. Cửa xe bật mở. Tôi đẩy cửa bước xuống, chân ngập sâu vào lớp bùn đen quánh nồng nặc mùi lưu huỳnh và xác cá chết. Cơn đau từ xương sườn gãy giáng một đòn nặng nề khiến tôi khụy một bên gối xuống nền đất nhão, nhưng tay phải tôi vẫn ghìm chặt khẩu súng ngắn K59 đã lên đạn sẵn.

Hạ Băng xách theo bình áp lực âm chạy sát sau lưng tôi, một tay giữ chặt ống dẫn lưu để tránh bị giật đứt khi di chuyển qua bãi đá ngổn ngang.

Qua màn mưa bụi mịt mù, trên bãi bồi sình lầy ngổn ngang những thân cây đước gãy gục của Cù Lao An Lợi, một toán lính Cảnh sát Quân sự và trinh sát Biên phòng mang áo giáp chống đạn đang bao vây một bóng người mặc thường phục màu xám tro.

Đó là Trung tướng Phạm Quang Đạt.

Bộ lễ phục tướng lĩnh lộng lẫy và phong thái đạo mạo của một vị học giả ngành công an đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một kẻ trần tục đang lóp ngóp giữa bùn đen, một nửa ống quần bị xé toạc, để lộ vết rách sâu đang rỉ máu do cọc nhọn đâm phải khi nhảy xuồng.

Tay trái ông ta ôm chặt chiếc va-ly hợp kim titan màu bạc có gắn màn hình điện tử nhấp nháy đèn đỏ. Tay phải ông ta lăm lăm khẩu súng ngắn Stechkin giảm thanh, chĩa thẳng vào ngực viên sĩ quan trinh sát trẻ tuổi đang giương súng chắn trước mặt.

Lùi lại! Đạt gầm lên, giọng khàn đặc, hoang dại như một con thú bị dồn vào đường cùng. Lùi hết ra! Đứa nào bước thêm một bước, tao ấn nút xung nhiệt kích nổ! Toàn bộ máy chủ ủy thác ngầm ở Zurich sẽ bị nung chảy trong mười giây! Chúng mày sẽ không bao giờ có được danh sách các tài khoản nhận hối lộ đâu!

Vòng vây của các chiến sĩ đặc nhiệm khựng lại một nhịp. Thượng tá Đặng Thế Anh đứng ở cánh tả, khẩu súng trong tay ông ta vẫn khóa chặt vào đầu Đạt, nhưng ngón tay trỏ đặt trên vành cò không dám siết xuống.

Hồ sơ rửa tiền của Quỹ Viễn Đông trị giá hàng trăm triệu đô-la là chứng cứ sống duy nhất để bóc gỡ toàn bộ mạng lưới quan chức sâu mọt từ Nam ra Bắc. Nếu chiếc va-ly bị phá hủy, chuyên án sẽ đứt gãy ở tầng cao nhất.

Tôi bước qua bãi sình lầy, từng bước chân nặng trĩu kéo theo tiếng nước bì bõm.

Đạt, tôi cất tiếng, giọng lạnh lẽo xuyên qua tiếng gió rít trên mặt sông Lòng Tàu.

Phạm Quang Đạt giật mình quay ngoắt lại. Họng súng Stechkin của ông ta lập tức đổi hướng, chĩa thẳng vào giữa trán tôi.

Trần Vũ, Đạt cười gằn, khóe môi giật giật để lộ hàm răng ố vàng khói thuốc. Thằng phế vật bị đuổi khỏi ngành ba năm trước... Mày sống dai thật đấy. Tao tưởng mày đã chết rục trong căn hẻm Quận 4 rồi chứ?

Tôi không chết, tôi nói, dừng lại cách ông ta đúng năm mét. Vì tôi chưa nhìn thấy kẻ đã khóa van nước ở chái bếp Hướng Dương phải trả nợ máu.

Đồng tử của Đạt co rút lại cực mạnh. Bàn tay đang giữ chiếc va-ly của ông ta khẽ run lên.

Mày nói cái gì? Đạt gằn giọng, cố giữ vẻ bình thản nhưng ánh mắt đã bắt đầu đảo loạn xạ giữa tôi và Lê Hoàng đang tiến dần từ cánh hữu.

Van tự động Danfoss, sản xuất tại Đan Mạch, số xê-ri Đan Mạch chín chín không bốn, tôi đọc từng chữ một cách rành rọt, chính xác như một bản cáo trạng được khắc lên đá. Anh đã đích thân mang nó xuống đáy giếng sinh hoạt phía sau chái bếp lúc mười chín giờ ngày mười một tháng mười một năm hai nghìn lẻ bốn. Dấu vân tay ngón trỏ và ngón cái của anh vẫn còn in hằn trên lớp đồng thau bị cháy xém dưới lớp bùn giếng suốt hai mươi năm qua.

Mặt Đạt tái nhợt như xác chết. Lớp mặt nạ cuối cùng của một vị tướng lĩnh đã bị lột sạch trần trụi giữa bãi sình lầy Cần Giờ.

Tại sao? tôi hỏi, từng từ găm thẳng vào mắt ông ta. Tại sao không chỉ là giải tỏa đất? Tại sao lại khóa van nước duy nhất của một mái ấm có mười hai đứa trẻ mồ côi?

Đạt thở hổn hển. Bùn đất bám đầy trên mặt ông ta, hòa lẫn với những giọt mồ hôi lạnh ngắt đang chảy ròng ròng từ thái dương xuống cằm.

Một nụ cười méo mó, ghê tởm bỗng nở trên môi ông ta.

Vì con bé bảo mẫu đó... Đạt thì thào, giọng the thé như tiếng kim loại cào vào kính. Nó không chỉ gửi đơn khiếu nại về mỏ đất hiếm. Đêm hôm đó, nó đã nhìn thấy tao nhận chiếc va-ly chứa một triệu đô-la tiền mặt từ tay bọn buôn ma túy Tam Giác Vàng ngay sau vườn rau... Nó biết quá nhiều. Mà một kẻ biết quá nhiều thì không được phép có nước để dập lửa.

Gió trên sông Lòng Tàu thổi thốc qua rặng đước, mang theo hơi ẩm buốt giá cọ vào vết thương trên người tôi.

Tôi từ từ rút bàn tay phải từ trong túi áo khoác ra.

Mười hai miếng thẻ nhôm dập tên những đứa trẻ va vào nhau, phát ra tiếng leng keng khô khốc, đanh gọn giữa không gian tĩnh mịch của bãi bồi.

Anh nhận một triệu đô để thiêu sống những đứa trẻ này, tôi nói, chìa mười hai miếng thẻ nhôm ra trước mặt ông ta. Và ba năm trước, anh dùng lại đúng cái thủ đoạn bẩn thỉu đó để mớm tin giả cho Tuấn ở hẻm Cầu Muối, mượn tay bọn buôn ma túy bắn chết cậu ấy để bưng bít mẫu dung môi hydrocacbon mà cậu ấy tìm thấy.

Đạt nhìn chằm chằm vào những miếng kim loại xám xịt trong tay tôi. Cơ mặt ông ta giật liên hồi.

Mày nghĩ chúng mày thắng rồi sao? Đạt cười sặc sụa, ngón tay cái của ông ta đặt lên nút bấm màu đỏ trên nắp chiếc va-ly titan. Bản án của

0