Chương 97: Muội Khói Dưới Ba Mét
Đầu nòng giảm thanh lạnh như một cục đá bọc thép, ấn lún vào chân tóc ngay sau gáy tôi.
Mùi kim loại lạnh tanh át cả mùi dầu tuabin máy bay phản lực đang lơ lửng trong không khí Hangar số Ba. Dưới chân tôi, khối thuốc nổ nhiệt nhôm ba trăm gam vừa bị ngắt kíp nằm chỏng chơ giữa lớp xốp chống sốc, hai đầu dây điện xanh lá bị xé toạc còn trơ lõi đồng đỏ quạch.
Đồng hồ đếm ngược chết cứng ở con số 00:02.
Hai giây. Ranh giới giữa một đám tro tàn bốc khói nghìn độ và một tập tài liệu khổ A4 ố vàng, mép giấy quăn queo vì hơi ẩm.
- Đừng nhúc nhích, Vũ.
Giọng Thượng tá Đặng Thế Anh vang lên ngay sát vành tai tôi. Trầm, đều, không có lấy một gợn sóng dao động. Đó là chất giọng của kẻ đã quen đứng trong buồng bắn ngầm, quen nhìn bia giấy thủng lỗ chỗ mà nhịp tim không vượt quá bảy mươi.
- Anh định nổ súng ở đây sao? - Tôi hỏi, môi dưới nứt nẻ rỉ ra một vệt máu mặn chát. - Tân Sơn Nhất. Đất của quân đội. Còi báo động an ninh đường lăn A71 đang hú ngoài kia kìa.
- Ba phát đạn giảm thanh vào đầu một kẻ đột nhập mang tiền án bị tước quân tịch. - Thế Anh đáp, nòng thép vẫn dí chặt vào đốt sống cổ số một của tôi. - Hiện trường sẽ được Kỹ thuật Hình sự dọn dẹp trong mười phút. Xe bọc thép của Phân ban Tối cao sẽ tiếp quản cái xác. Anh biết rõ quy trình mà, cựu Đội phó.
Dưới sàn bê tông, cách tôi hai mét, Đại tá Nguyễn Trọng Bách nằm nghiêng trên vũng nước mưa loang lổ váng dầu. Máu từ bả vai phải của Bách rỉ qua kẽ ngón tay đang run rẩy ghì chặt vết thương, thấm đen một góc áo măng-tô đắt tiền. Gã thở khè khè, tiếng rít qua kẽ răng nghe như ống bễ lò rèn rách mép.
- Bắn... bắn nó đi, Thế Anh... - Bách rên rỉ, mắt trợn trừng nhìn trần vòm sắt thép cao vút của hangar. - Nó thấy... chữ ký rồi. Nó mà sống... cả cái Đội Trọng án của mày... xuống lỗ hết...
Tôi không quay đầu lại. Quay đầu lúc này chỉ làm ngón trỏ của Thế Anh siết thêm một phần mười milimet trên cò khẩu CZ-75. Tôi nhìn chăm chú vào tờ giấy pơ-luya đang nằm dưới đáy chiếc cặp nhôm mở toang.
Tập tài liệu mang tiêu đề: "KẾ HOẠCH BÀN GIAO VẬT CHỨNG VÀ BẢO VỆ NHÂN CHỨNG ĐẶC BIỆT - CHUYÊN ÁN 09/2021".
Dưới cùng, bên cạnh dòng tên "Đại úy Nguyễn Tuấn - Đội Trọng án PC02", có một chữ ký tươi. Mực bút máy màu xanh Cửu Long sắc lẻm, nét gạch ngang ở đuôi chữ dứt khoát, hơi chếch lên trên mười lăm độ.
Một nét ký mà ba năm qua, tôi đã nhìn thấy trên hàng trăm biên bản khám nghiệm hiện trường, hàng nghìn bản kết luận điều tra.
Lồng ngực trái của tôi giật thót một cái. Ống dẫn lưu silicon cọ vào màng phổi tạng, buốt nhói lên tận đỉnh đầu. Dịch hồng sủi bọt khí trong đoạn ống nối xuống bình áp lực âm nứt vỡ bên hông tôi, phát ra tiếng rột rẹt ghê tởm.
Tôi cắn chặt môi, nuốt ngụm máu tanh ngược vào cuống họng để giữ cho đầu óc không bị chìm vào cơn choáng do thiếu oxy.
- Vết muội thuốc súng hình vành khuyên đường kính hai phẩy tám centimet. - Tôi mở miệng, giọng khàn đặc như có cát cọ vào thanh quản. - Khoa học hình sự sơ cấp. Bất kỳ đứa sinh viên năm hai trường Cảnh sát nào cũng tính ra được. Súng ngắn quân dụng cỡ nòng chín milimet, bắn trong không gian kín, nếu khoảng cách trên năm mét thì muội khói sẽ tán xạ hoàn toàn, chỉ để lại lỗ đạn sạch mép. Từ ba đến năm mét, vết ám khói loang lổ không đều.
Tôi dừng lại nửa nhịp, lắng nghe tiếng mưa quất ràn rạt trên mái tôn hangar.
- Chỉ khi họng súng cách ngực nạn nhân dưới ba mét, vòng khói thuốc súng không cháy hết mới bị luồng khí thuốc ép chặt vào thớ vải áo, tạo thành một vành khuyên đồng tâm hoàn hảo đường kính dưới ba centimet. Đêm mười tháng Bảy ba năm trước, thằng Tuấn không hề bị bọn buôn ma túy bắn tỉa từ đầu hẻm. Kẻ bóp cò đứng cùng một bên với nó, nấp sau thùng phi sắt, cách nó đúng hai bước chân.
Khoang hangar im phăng phắc. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa trượt kim loại nặng hàng chục tấn và tiếng thở dốc nặng nề của Bách.
Họng súng sau gáy tôi hơi nhích nhẹ.
- Anh thông minh lắm, Trần Vũ. - Thế Anh thì thầm, giọng lạnh buốt như sương đêm đèo Prenn. - Nhưng người thông minh ở cái thành phố này thường chết sớm. Biết quá nhiều thứ không làm anh sống thanh thản hơn đâu.
- Tôi chưa từng thanh thản suốt ba năm nay. - Tôi nói, mắt vẫn dán chặt vào nét mực xanh Cửu Long. - Ba năm trước, tôi tưởng mình là thằng ngu duy nhất trên đời. Tôi tưởng mình đã phán đoán sai vị trí hỏa lực, đẩy thằng Tuấn vào góc chết của hẻm Cầu Muối. Tôi nộp lại thẻ ngành, cởi sắc phục, dạt về cái hẻm nước đen Quận 4, sống như một con chuột cống rúc dưới gầm cầu chỉ để gặm nhấm cái mặc cảm đã giết chết đồng đội.
Một cơn co thắt từ xương sườn số sáu gãy lìa truyền thẳng vào tủy sống. Tôi rùng mình, hai bàn tay buông thõng siết chặt lại thành nắm đấm.
- Hóa ra các người đã lên kế hoạch từ trước. Lô đạn mang mã V-01 xuất từ kho K-86 ngày mười tháng Mười một năm 2004. Khẩu súng CZ-75 niêm phong của Tướng Phạm Gia Bảo. Và một kế hoạch tác chiến giả mạo được ký duyệt bằng mực xanh Cửu Long. Các người cần thằng Tuấn chết để kích hoạt điều khoản niêm phong hồ sơ mười năm đối với chuyên án ma túy có trinh sát hy sinh. Bởi vì Tuấn đã lần ra mẫu dung môi hydrocacbon nặng trong vụ cháy Mái ấm Hướng Dương.
- Nó không chịu dừng lại. - Bách gầm gừ từ dưới vũng nước, miệng sùi bọt mép lẫn máu tươi. - Thằng Tuấn... nó cứng đầu như một khúc gỗ. Chúng tao đã cho nó cơ hội... một triệu đô chuyển sang tài khoản Zurich... một căn nhà ở Thảo Điền... Nhưng nó đòi lật lại bản kết luận điều tra năm 2004. Nó muốn tống tất cả vào tù... Nó phải chết!
Đoàng!
Một phát súng giảm thanh nổ đanh gọn, chỉ phát ra tiếng "xịt" như tiếng lốp xe xì hơi cực mạnh. Viên đạn chín milimet cắm phầm phập xuống nền bê tông cách thái dương của Bách đúng năm centimet, làm bắn tung tóe những mảnh đá vụn và bụi chì vào mặt gã đại tá già.
Bách câm bặt, toàn thân co rúm lại như con chó dính đòn.
- Câm mồm lại, Bách. - Thế Anh quát khẽ, họng súng vẫn không rời gáy tôi một ly. - Ông nói thêm một câu nữa, phát sau sẽ găm thẳng vào giữa trán.
Gió lùa vào cửa hangar mang theo mùi khói xăng nồng nặc. Phía bên ngoài đường lăn, chiếc xe bán tải của Ba Cháy đang gầm rú động cơ diesel, bánh xe quay tít ken két trên mặt đường ướt để giữ thế chặn góc lượn của chiếc Land Cruiser hộ tống đã bị bắn nổ lốp. Ba Cháy không xuống xe, nhưng qua gương chiếu hậu vỡ một góc, tôi thấy bàn tay hộ pháp của ông lão tài xế đang ghì chặt chiếc cờ-lê số ba mươi hai trên vô lăng, sẵn sàng ủi nát bất cứ thứ gì lao tới.
Tôi hít một hơi sâu. Không khí ẩm ướt lùa vào đáy phổi trái làm vết rách rát buốt như bị xát muối.
- Anh định bắn tôi thật sao, Thế Anh? - Tôi hỏi, giọng đều đều.
- Tôi có lý do để làm việc đó. - Thế Anh đáp. - Tập hồ sơ Chuyên án 09/2021 này không được phép xuất hiện trước Hội đồng Thẩm phán. Nếu nó lộ ra, toàn bộ Đội Trọng án sẽ bị đình chỉ. Hàng trăm chuyên án đang thụ lý sẽ bị vô hiệu hóa. Cả cái hệ thống tư pháp mà chúng ta đang cố giữ cho nó không sụp đổ sẽ tan tành thành từng mảnh. Anh muốn trả thù cho một người, hay muốn phá nát danh dự của toàn bộ lực lượng?
- Đừng mang danh dự của lực lượng ra làm bình phong cho sự phản bội. - Tôi nhếch mép, một nụ cười cay đắng đến nghẹn họng. - Tuấn nó chết ba năm rồi. Ba năm qua, vợ nó phải nhận từng đồng tiền trợ cấp giấu tên qua tài khoản trung gian. Thằng con nó lớn lên mà không biết mặt cha, chỉ biết cha nó chết vì một quyết định tác chiến sai lầm của một thằng đội phó hết thời. Còn kẻ bóp cò thì ngồi trên ghế bọc da, nhận huân chương, ký những bản án nhân danh công lý.
Tôi khẽ xoay người lại nửa phân. Nòng súng của Thế Anh lập tức gí mạnh hơn, xương sọ tôi kêu lên một tiếng lách cách khô khốc.
- Nhìn vào mắt tôi này, Thế Anh. - Tôi nói cộc lốc. - Khẩu CZ-75 trên tay anh mang số hiệu KTS-01. Khẩu súng của cha anh, Thiếu tướng Phạm Gia Bảo. Đêm mười tháng Bảy ba năm trước, anh ở đâu?
Khoảng lặng kéo dài ba giây. Ba giây dài như cả một thế kỷ trôi qua dưới trần hangar mờ mịt khói bụi.
Thế Anh không chớp mắt. Đôi đồng tử xám tro của gã trinh sát ngoại tuyến kỳ cựu nhìn thẳng vào khoảng không vô định trên đỉnh đầu tôi.
- Đêm đó, tôi đang ở Vũng Tàu, tiếp nhận chuyến tàu chở mẫu địa tầng mỏ đất hiếm của Quỹ Viễn Đông theo lệnh mật của Tướng Cửu. - Thế Anh cất giọng, từng từ rơi xuống sàn bê tông nặng trịch. - Khẩu CZ-75 này bị Thắng và Đạt rút khỏi két niêm phong của Cục 01 từ chiều ngày mùng chín tháng Bảy. Chúng dùng nó để bắn Tuấn, rồi trả lại két trước sáu giờ sáng hôm sau. Tôi chỉ biết chuyện này khi kiểm tra nhật ký niêm phong sáu tháng sau đó.
- Vậy ai là người đã ký vào bản kế hoạch này? - Tôi gằn giọng, mắt chỉ xuống tờ giấy pơ-luya dính vết dầu loang. - Nét chữ mực xanh Cửu Long. Người đã trực tiếp dẫn tổ trinh sát của Tuấn vào hẻm Cầu Muối, người đứng sau thùng phi sắt, người duy nhất Tuấn không bao giờ đề phòng khi quay lưng lại?
Thế Anh không trả lời ngay. Gã từ từ hạ nòng súng xuống. Tiếng cơ khí cạch nhẹ một tiếng khi gã đóng chốt an toàn.
- Anh đã biết câu trả lời từ lúc nhìn thấy nét chữ đó rồi, Vũ. - Thế Anh thở ra một hơi dài, mùi thuốc lá Thăng Long khét lẹt phả vào không khí. - Anh chỉ không dám thừa nhận nó thôi.
Bàn tay tôi vô thức đưa lên túi áo ngực.
Bên trong lớp vải sờn rách, ngón tay tôi chạm vào chiếc kẹp tóc bằng nhôm uốn hình con bướm cháy xém một góc mà tôi đã lấy từ hầm đá chẻ Mái ấm Hướng Dương. Mép nhôm sắc lẹm cứa vào đầu ngón tay cái chai sạn của tôi.
Cơn đau buốt từ vết cứa làm tôi giật mình. Tôi rút tay ra, nhìn vệt máu đỏ tươi thấm trên đầu ngón tay.
Tôi mở ngăn kéo ký ức. Một buổi chiều mưa ba năm trước ở phòng làm việc Đội Trọng án. Chiếc bàn gỗ cũ kỹ phủ đầy hồ sơ án mạng. Một người đàn ông ngồi đối diện tôi, tay cầm chiếc bút máy Hero vỏ nhựa xanh lá, bơm loại mực Cửu Long đậm đặc mua từ hiệu sách cũ trên đường Nguyễn Thị Minh Khai. Người đó luôn có thói quen gõ nhẹ đuôi bút lên mặt bàn ba nhịp trước khi đặt bút ký duyệt kế hoạch xuất kích.
"Vũ này, vụ này xong, tao với mày đi làm một chầu phá lấu bò dưới chân cầu Calmette. Tao bao."
Đó là câu nói cuối cùng của người đó trước khi bước lên chiếc xe U-oát đêm mười tháng Bảy.
Lồng ngực tôi cứng lại. Không thở được. Lớp vỏ bất cần, chai sạn mà tôi đã cố công bọc quanh mình suốt ba năm qua bỗng nứt toác ra một khe hở nhỏ xíu. Một khoảng trống rỗng, lạnh ngắt như đáy giếng hoang Đà Lạt ngoác miệng nuốt trọn lấy tâm trí tôi.
Tôi đứng chết trân giữa hangar. Hai giây. Ba giây.
Rồi tôi chớp mắt. Tôi thò tay vào túi quần, lôi ra chiếc bật lửa Zippo vỏ thép trầy xước nham nhở. Đánh lửa một lần không cháy. Lần thứ hai, tim bấc ướt chỉ xẹt ra vài tia lửa xám. Lần thứ ba, ngọn lửa vàng vọt bùng lên.
Tôi châm vào mẩu thuốc lá Thăng Long gãy gập rút ra từ bao thuốc bẹp dúm. Rít một hơi thật sâu. Khói thuốc cay xè tràn vào cuống họng, đốt cháy vị tanh của máu, kéo tôi giật lùi về với thực tại tanh tưởi của cái thành phố này.
Tôi nhả một ngụm khói đục ngầu qua kẽ răng, nhếch mép cười nhạt.
- Đội trưởng Lê Hoàng. - Tôi nói, giọng cợt nhả đến tàn nhẫn. - Hóa ra thằng con trai gương mẫu của Thượng tá Lê Văn Bản lại là người cầm súng bắn vào tim đồng đội mình.
- Không phải Hoàng. - Thế Anh lạnh lùng cắt ngang.
Tôi khựng lại, điếu thuốc trên môi suýt rơi xuống sàn nước.
- Anh nói cái gì?
- Chữ ký đó là của Lê Hoàng. - Thế Anh tiến lên một bước, dùng mũi giày lật ngửa tập hồ sơ Chuyên án 09/2021 lên. - Hoàng ký duyệt kế hoạch điều động hỏa lực lúc hai mươi ba giờ ba mươi đêm mùng chín tháng Bảy. Nhưng người cầm bản kế hoạch đó mang xuống hẻm Cầu Muối, người trực tiếp đi cùng Tuấn sau khi Hoàng bị Thắng điều động khẩn cấp về họp Ban Giám đốc... là kẻ khác.
Thế Anh cúi xuống, dùng đầu ngón tay đeo găng da đen chỉ vào dòng chữ viết tay nhỏ xíu nằm ẩn dưới con dấu đỏ của Phòng Cảnh sát Hình sự:
"Sĩ quan giám sát hiện trường trực tiếp: Đ/c N.V.P - Phụ trách Đội Kỹ thuật Hình sự & Lưu trữ Vật chứng."
- Nguyễn Văn Phong. - Tôi lẩm bẩm, ký ức vụt sáng như một tia chớp xé toang bóng tối. - Phó phòng Kỹ thuật Hình sự thời đó. Tay sai ruột của Nguyễn Trọng Bách.
- Phong đã chết trong một vụ tai nạn nổ lò hơi tại xưởng giám định hai năm trước. - Thế Anh nói, mắt liếc nhìn Bách đang nằm thở thoi thóp dưới sàn. - Một vụ tai nạn được dàn cảnh hoàn hảo bởi chính Bách để bịt miệng kẻ đã trực tiếp bóp cò khẩu CZ-75 sau thùng phi sắt. Nhưng Hoàng... Hoàng chưa bao giờ biết chữ ký của mình bị lợi dụng để hợp thức hóa việc rút tổ bọc lót. Ba năm qua, Hoàng sống trong sự dằn vặt vì nghĩ rằng chính quyết định điều chuyển quân số của nó đã gián tiếp giết chết Tuấn.
Tiếng còi hú của đoàn xe đặc chủng rền vang ngoài cổng sân bay. Ánh đèn chớp xanh đỏ quét qua những ô cửa kính bám đầy bụi nước của Hangar số Ba.
Tiếng lốp xe nghiến rào rạo trên đường băng ướt. Ba chiếc xe bán tải gắn còi ưu tiên của Viện Kiểm sát Tối cao và hai xe bọc thép của Cảnh sát Quân sự Phân khu 7 đang lao vào theo hình nan quạt, khóa chặt mọi ngả thoát của đường lăn A71.
Tôi cúi xuống, nhặt tập tài liệu Chuyên án 09/2021 lên. Mép giấy thấm đẫm vệt máu của Bách, nhưng chữ ký mực xanh Cửu Long vẫn còn nguyên vẹn.
- Chữ ký này... - Tôi lẩm bẩm, ngón tay miết nhẹ lên thớ giấy pơ-luya. - Không phải bút tích bán đứng đồng đội. Nó là bản án tử hình mà bọn chúng đã cài sẵn cho Hoàng nếu Hoàng dám hé răng điều tra cái chết của Tuấn.
- Đúng vậy. - Thế Anh gật đầu, ánh mắt gã tối sầm lại dưới bóng mũ lưỡi trai. - Chúng giữ bản gốc này suốt ba năm để làm dây thòng lọng treo trên đầu Lê Hoàng. Chỉ cần Hoàng đi quá giới hạn, bản kế hoạch này sẽ được tuồn ra báo chí, biến Đội trưởng Đội Trọng án thành kẻ chủ mưu rút quân bức tử đồng đội để nhận tiền hối lộ. Đó là lý do Bách phải mang nó theo trên chuyến bay VN-P88 sáng nay.
Đại tá Nguyễn Trọng Bách trên sàn nhà bỗng bật ra một tràng cười sặc sụa. Máu đỏ tươi ộc ra từ khóe miệng gã, nhuộm đỏ cả vạt áo sơ mi trắng.
- Chúng mày... chúng mày tưởng... bắt được tao là xong sao? - Bách trợn mắt, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt tôi. - Bản kế hoạch đó... chỉ là rác rưởi thôi, Trần Vũ... Thằng Tuấn chết... không phải chỉ vì mẫu dung môi... Nó tìm ra... cái thứ nằm dưới đáy vali titan... của chuyến bay Cam Ly...
Tôi bước tới một bước, đạp mũi giày da rách đế lên khớp vai bị bắn nát của Bách. Gã hét lên một tiếng thảm thiết, toàn thân giật nảy.
- Cái gì nằm dưới đáy vali titan? - Tôi gằn từng tiếng, xà beng mini trên tay siết chặt.
- Mười... mười hai mẫu tủy sống... - Bách hổn hển, mắt trợn ngược lên vì đau đớn. - Mẫu sinh phẩm gốc... của mười hai đứa trẻ Mái ấm Hướng Dương... lấy từ năm 2004... Chúng chưa bao giờ... chết vì ngạt khí... Chúng bị...
Đoàng!
Một tiếng nổ chát chúa vang lên từ phía cửa ngách thông gió trên cao của Hangar số Ba. Kính vỡ vụn rơi rào rào như mưa rào xuống sàn kim loại.
Viên đạn bắn tỉa xuyên thẳng qua hộp sọ của Nguyễn Trọng Bách từ cự ly hơn hai trăm mét. Đầu gã giật mạnh sang một bên, mắt đứng tròng, máu và mô não bắn tung tóe lên vách chiếc cặp nhôm dưới sàn.
Tôi lập tức lăn người sang góc chết sau thùng gỗ kỹ thuật, tay rút vội khẩu súng ngắn dắt lưng quần, mắt quét nhanh lên trần vòm cao vút của hangar.
Trên khung dầm thép mờ mịt hơi nước cách mặt đất hai mươi mét, một bóng đen mặc áo mưa trùm đầu đang thoăn thoắt thu súng bắn tỉa báng gấp, lách người qua ô cửa thoát hiểm kỹ thuật dẫn ra nóc mái vòm sân bay.
Trước khi biến mất vào màn mưa dầm tháng Bảy, bóng đen đó dừng lại một nhịp, giơ bàn tay trái lên không trung.
Ngón tay trỏ của hắn gõ nhẹ ba nhịp vào khoảng không.
Cộc. Cộc. Cộc.
Nhịp gõ chuẩn xác như tiếng đồng hồ cát ba mươi phút tại biệt thự Thảo Điền.
Điện thoại Nokia trong túi quần tôi rung lên bần bật. Tôi rút máy ra, bật màn hình dưới ánh sáng chớp nháy của đoàn xe Viện Kiểm sát vừa ập vào cửa hangar.
Một tin nhắn SMS gửi từ đầu số nội bộ của Bệnh xá Trại giam K3 Xuân Lộc hiển thị trên màn hình:
"MẪU TỦY SỐNG SỐ MƯỜI BA ĐÃ BỊ ĐÁNH TRÁO TẠI ĐÀ LẠT SÁNG NAY. HÃY KIỂM TRA VẾT BỚT SAU GÁY CỦA ĐẶNG THẾ ANH."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.