Giao Lộ Mờ Sương

Chương 96: Tiếng Gõ Dưới Cánh Bay

Đăng: 25/08/2026 19:20 3,057 từ 1 lượt đọc

Thép lạnh dí vào chân tóc, ngay điểm lõm sau gáy.

Mùi dầu súng công nghiệp loại nhẹ, khét lẹt vị chì và lưu huỳnh, át đi mùi ẩm mốc của dãy container rỉ sét. Một ngón tay đặt hờ trên vành cò. Kẻ đứng sau lưng tôi thở đều đến mức đáng sợ, lồng ngực hắn gần như không phập phồng, nhịp tim rơi vào khoảng năm mươi nhịp một phút của một tay súng bắn tỉa đã nằm phục kích hàng giờ trong vũng nước mưa.

"Đừng nhúc nhích, Vũ," giọng nói trầm đục vang lên sát vành tai tôi, khô khốc như tiếng hai thanh gỗ mục cọ vào nhau. "Cậu bước thêm một tấc, khẩu súng trên tay gã tài xế lái chiếc SUV kia sẽ đục thủng lồng ngực cậu trước khi cậu kịp vung cái xà beng rỉ đó."

Tôi không quay đầu. Cơ cổ tôi cứng đờ, nhưng khóe mắt tôi nhận ra bóng phản chiếu mờ nhạt trên tấm tôn container bên cạnh. Áo gió dã chiến màu rêu sẫm, cổ áo dựng cao, và chiếc bật lửa kim loại màu bạc đang nằm kẹp giữa hai ngón tay trái của gã.

Thượng tá Đặng Thế Anh.

Tôi khẽ nhếch mép, vị tanh của máu đọng nơi khóe môi dưới rỉ ra mằn mặn. "Thì ra là anh. Tôi cứ tưởng Quỹ Viễn Đông hào phóng thuê thêm một tay súng Thụy Sĩ nữa về đây để dọn dẹp hiện trường."

"Nếu là người của Viễn Đông, cậu đã không còn cơ hội nghe thấy tiếng lên đạn," Thế Anh hạ thấp nòng súng giảm thanh xuống nửa phân, nhưng ngón tay vẫn không rời vành bảo vệ. "Hoàng đang kéo hỏa lực ở Cổng A71. Cậu ta dùng thẻ ngành và công văn của Viện Kiểm sát Trung ương làm mồi nhử. Nhưng bốn tên cận vệ quanh Bách là lính đánh thuê của công ty an ninh cảng biển, chúng nó có lệnh nổ súng tự do nếu xe chở Bách bị chặn trước vạch sơn vàng."

Phía trước, cách chúng tôi khoảng bốn mươi mét trên bãi đỗ bê tông của Hangar số Ba, chiếc máy bay cánh quạt hai động cơ sáu chỗ mang số hiệu VN-P88 vừa tắt cánh quạt. Động cơ turbine phản lực còn rít lên những tiếng kim loại nguội dần, phả ra luồng hơi nóng nồng nặc mùi dầu Jet A-1 quyện với mùi sương mù ẩm ướt của chuyến bay sớm từ cao nguyên đổ xuống.

Đại tá Nguyễn Trọng Bách bước xuống những bậc thang cuối cùng.

Bộ âu phục xám than thẳng thớm, không một nếp nhăn. Dáng người tầm thước, mái tóc hoa râm chải ngược gọn gàng của một kẻ từng ngồi mười lăm năm trong phòng thí nghiệm giám định để quyết định sinh mạng của hàng ngàn con người qua những mẩu biểu bì và vết muội khói. Tay phải ông ta xách chiếc cặp nhôm vuông vức có khóa số điện tử, tay trái kẹp chiếc bật lửa Zippo ngọn lửa xanh đặc trưng của dân kỹ thuật hình sự.

Một tên cận vệ mặc áo vest đen tiến lại, mở cửa sau của chiếc Land Cruiser biển trắng đang nổ máy chờ sẵn.

"Chiếc cặp đó chứa bản đồ phân lô mỏ quặng đất hiếm gốc năm 2004," tôi thì thầm, lồng ngực trái rít lên một tiếng khẽ khi ống dẫn lưu silicon cọ vào màng phổi. "Và mẫu quặng địa tầng cuối cùng từ hầm Mái ấm Hướng Dương. Nếu chiếc xe đó lăn bánh qua đường lăn W11 để sang khu vực đỗ chuyên cơ quốc tế, chuyên án này sẽ bị chôn vùi dưới quyền miễn trừ ngoại giao."

"Tôi biết," Thế Anh đáp gọn. "Vì thế tôi mới không bắn vào đầu cậu khi cậu cắt rào B40 chui vào đây."

"Anh định làm gì?"

"Bắn nổ lốp trước bên phụ chiếc SUV. Ba Cháy sẽ de chiếc xe tải chắn ngang lối ra đường lăn A71. Cậu và tôi tiếp cận Bách. Năm mươi giây. Sau năm mươi giây, Cảnh sát Cơ động sân bay sẽ ập vào. Họ nhận lệnh từ Trực ban Cảng vụ, không phân biệt ai là thám tử, ai là kiểm sát viên đâu."

Tôi siết chặt chiếc xà beng mini trong tay phải. Bàn tay trái buông thõng, những đầu ngón tay vẫn tê dại do vết dao gốm cắt đứt nhánh thần kinh quay ngoài sông Soài Rạp chưa hồi phục. Máu từ vết rạch mạn sườn lại rỉ ra, thấm ướt lớp băng thun ép chặt vào da thịt.

Tôi hít một hơi nông. Cơn đau chém ngang sống lưng.

"Bắn đi," tôi nói.

Tiếng nổ phát ra từ nòng giảm thanh của Thế Anh chỉ nhẹ như tiếng một quả bóng bay bị chọc thủng bằng kim.

Bụp.

Viên đạn 9mm xuyên thủng lốp trước bên phải chiếc Land Cruiser. Chiếc xe nặng ba tấn chồm lên một nhịp rồi sụp xuống trên vành mâm kim loại. Cùng lúc đó, tiếng còi xe bán tải của Ba Cháy gầm rú chói tai từ phía hàng rào sắt bị cắt toạc. Chiếc bán tải lùi đuôi với tốc độ điên cuồng, ủi thẳng vào khung chắn kim loại của cổng phụ, tạo ra một rào chắn bằng thép và tôn vụn chắn ngang lối thoát duy nhất ra đường lăn.

Nguyễn Trọng Bách khựng lại. Đôi mắt sau cặp kính gọng vàng co rút trong tích tắc, nhưng không hề hoảng loạn. Đó là sự điềm tĩnh của một con rắn độc đã sống sót qua quá nhiều mùa thay da.

"Bảo vệ va-ly!" Gã cận vệ trưởng hét lên bằng tiếng Anh, rút khẩu súng ngắn bán tự động từ nách áo.

Thế Anh không cho hắn cơ hội bóp cò. Phát đạn thứ hai găm thẳng vào cẳng chân gã cận vệ khiến hắn ngã quỵ xuống mặt bê tông ướt sũng. Tôi lao ra từ bóng tối của dãy container, mặc kệ tiếng rít gào của lá phổi trái đang thiếu dưỡng khí trầm trọng.

Mỗi bước chạy là một nhát búa đập vào xương sườn số sáu bị gãy lìa. Dịch màng phổi màu hồng cánh sen sủi bọt trong bình áp lực âm treo bên hông tôi, dập dềnh theo từng nhịp chân nện xuống nền đất.

Tên cận vệ thứ hai xoay người giương súng về phía tôi.

Tôi không né. Tôi hạ thấp trọng tâm, dùng toàn bộ quán tính của cơ thể nặng bảy mươi ký và chiếc xà beng mini giáng thẳng vào khớp gối phải của hắn. Tiếng rắc giòn tan vang lên, kèm theo một tiếng thét nghẹn. Gã đổ sụp xuống như một bao tải cát.

Tôi lướt qua hắn, bước lên sàn xi-măng trước mũi chiếc Land Cruiser, mặt đối mặt với Nguyễn Trọng Bách.

Gió từ đường băng thổi thốc vào hangar, mang theo mùi dầu khét và hơi nước lạnh ngắt. Bách vẫn đứng đó, một tay cầm chiếc cặp nhôm, một tay vẫn giữ chiếc Zippo. Ông ta nhìn tôi, ánh mắt lạnh tanh không một gợn sóng, tựa như đang nhìn một tiêu bản tử thi đặt trên bàn mổ inox của Phân viện Pháp y.

"Trần Vũ," Bách cất giọng, âm điệu trầm và đều một cách kỳ dị. "Mười năm trước ở Phòng Kỹ thuật Hình sự, tôi là người đầu tiên ký vào biên bản thực tập của cậu. Tôi từng nói cậu có một điểm yếu chết người: cậu quan sát hiện trường quá kỹ, nhưng lại quên nhìn vào cái bóng của chính mình."

"Và ông đã dùng cái bóng đó để giết Nguyễn Tuấn," tôi nói, từng chữ bật ra kèm theo hơi thở nồng mùi cồn y tế và máu khô. "Số máy nội bộ 0411. Con dấu sáp hoa dã quỳ tám cánh gạch chéo. Khoản chi năm trăm ngàn đô-la ngày mười tháng bảy năm hai nghìn không trăm hai mươi mốt."

Bách khẽ cười, một nụ cười nhạt thếch làm nhăn nhúm khóe môi xám xịt. "Cậu vẫn nông nổi như ngày bị đuổi khỏi ngành. Cậu nghĩ một cú điện thoại nặc danh báo cướp ở ngã tư Chợ Quán có thể điều động được cả một tổ cơ động bọc lót sao? Cậu nghĩ nếu không có chữ ký của tôi trên bản thẩm định dung môi hydrocacbon, thằng Tuấn có thể sống sót rời khỏi Đà Lạt năm đó không?"

"Ông không cứu nó," tôi siết chặt các khớp ngón tay, chiếc xà beng run lên bần bật. "Ông nuôi nó như một con mồi. Ông để nó thu thập mẫu tro tàn, để nó lần ra dòng tiền của Quỹ Viễn Đông, rồi đúng vào cái đêm nó định chuyển hồ sơ sang Viện Kiểm sát Tối cao, ông bán rẻ tọa độ của nó cho đám buôn ma túy ở hẻm Cầu Muối."

Bách lắc đầu, ngón tay cái khẽ bật nắp chiếc Zippo. Ngọn lửa màu xanh lơ bùng lên, soi rõ những đường gân xanh ngoằn ngoèo trên mu bàn tay ông ta.

"Tuấn là một sĩ quan giỏi, nhưng nó không hiểu quy luật của sự sinh tồn," Bách nói, giọng lạnh như đá tảng. "Nó nghĩ công lý là một tờ giấy trắng tinh khôi. Nhưng ở cái đất này, công lý là một bản đồ quy hoạch. Mười lăm héc-ta đồi thông Hướng Dương không phải để xây biệt thự cho mấy thằng trọc phú như Phạm Kiến Quốc hay Võ Khang. Dưới lớp đất đỏ đó là huyết mạch công nghệ của cả một thế hệ. Muốn khai thác nó, phải có sự bảo trợ của các tổ chức tài chính quốc tế. Và muốn có tiền của Thụy Sĩ, hiện trường cũ phải được xóa trắng."

"Bằng cách thiêu sống mười hai đứa trẻ và một cô bảo mẫu hai mươi tư tuổi?"

Tôi buột miệng, lồng ngực co thắt dữ dội.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, lớp vỏ bọc chai sạn mà tôi dày công dựng lên suốt ba năm qua dường như nứt toác. Hình ảnh chiếc kẹp tóc nhôm hình con bướm bị cháy xém, đôi dép nhựa màu xanh của thằng bé Đen dưới đáy cống, và ánh mắt vô hồn của bảo mẫu Mai Lan trong căn phòng cách ly... tất cả ùa về như một dòng thác bùn đen ngòm muốn nhấn chìm tôi xuống đáy cống rãnh Sài Gòn.

Tôi cắn chặt môi dưới. Vị tanh nồng của máu tươi lập tức tràn vào khoang miệng. Cơn đau thể xác kéo tôi giật lùi về thực tại.

Tôi đóng chặt lớp vỏ lại. Tôi đưa mắt nhìn chiếc cặp nhôm, buông một câu cợt nhả: "Ông già rồi, Đại tá. Giờ này mà còn ôm cái va-ly sắt chạy việt dã ở sân bay, không sợ trượt khớp háng à?"

Bách không đổi sắc mặt. Ông ta giơ chiếc cặp nhôm lên ngang ngực.

"Bên trong này là bản nghiệm thu địa chất gốc có chữ ký của toàn bộ Hội đồng Thẩm định Quốc gia năm 2004," Bách nói. "Và quan trọng hơn, nó chứa bản giải trình kỹ thuật số chứng minh khẩu súng CZ-75 bắn chết Nguyễn Tuấn ba năm trước... không phải do đám tội phạm ma túy bóp cò."

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

"Ông nói cái gì?"

"Kẻ bắn phát đạn xuyên qua phổi trái của Tuấn đứng ở khoảng cách chưa đầy ba mét, từ phía sau một thùng phi sắt," Bách chậm rãi nói, từng lời như những nhát dao mổ lách qua từng thớ thịt. "Vết muội thuốc súng hình vành khuyên trên áo ngực của Tuấn có đường kính hai phẩy tám xăng-ti-mét. Đó là khoảng cách của một phát bắn tầm gần từ vũ khí của đồng đội. Người ở vị trí đó đêm hôm đó... chỉ có một người mang súng CZ-75 đặc chủng."

Bách liếc mắt nhìn sang bên cạnh.

Thượng tá Đặng Thế Anh đang đứng cách chúng tôi năm mét, khẩu súng giảm thanh trên tay anh ta vẫn chĩa thẳng vào ngực Bách. Ánh mắt Thế Anh sâu hoắm, phẳng lặng như mặt nước giếng không đáy dưới chân đèo Prenn.

Gió rít qua khe cửa hangar. Tiếng còi hú của đoàn xe Cảnh sát Cơ động bắt đầu vang lên từ phía đường lăn chính, ánh đèn chớp đỏ xanh quét loang loáng trên những bức tường tôn rỉ sét.

"Thế Anh," tôi không quay đầu lại, nhưng giọng tôi chùng xuống, nặng trịch như chì. "Khẩu CZ-75 số hiệu KTS-01... anh nói với tôi ở Chí Hòa rằng Thắng và Đạt đã lấy trộm khẩu súng đó từ kho niêm phong của Tướng Bảo."

Thế Anh không trả lời ngay.

Anh ta từ từ bước lên một bước, mũi giày da giẫm lên vũng nước mưa loang lổ váng dầu. Chiếc bật lửa Zippo trong tay trái anh ta khẽ xoay một vòng tròn hoàn hảo trên các khớp ngón tay.

"Nguyễn Trọng Bách là một bậc thầy về tâm lý tội phạm, Vũ," Thế Anh cất giọng, bình thản đến rợn người. "Ông ta biết điểm yếu duy nhất của cậu là cái chết của Tuấn. Ông ta đang cố kéo dài thời gian để kích hoạt một thứ khác."

"Nó không kéo dài thời gian đâu, Trần Vũ," Bách cười gằn, ngón tay trỏ của ông ta bất ngờ ấn mạnh vào đáy chiếc bật lửa Zippo.

Tách.

Một tiếng bíp điện tử siêu nhỏ vang lên từ bên trong chiếc cặp nhôm. Màn hình LED nhỏ bằng ngón tay cái gắn ở góc khóa số lập tức nhảy sang màu đỏ rực, bắt đầu đếm ngược từ con số ba mươi:

00:29... 00:28... 00:27...

"Khối thuốc nổ nhiệt nhôm ba trăm gam đặt bên trong lớp lót titan," Bách nói, giọng đượm vẻ thỏa mãn tàn nhẫn. "Ở nhiệt độ ba ngàn độ C, toàn bộ hồ sơ giấy, mẫu quặng và bo mạch nhớ sẽ tan chảy thành một đống xỉ kim loại lỏng trong vòng mười giây. Cậu muốn biết sự thật về phát đạn bắn Tuấn, hay muốn chiếc cặp này biến thành tro bụi?"

"Bách!" Thế Anh gầm lên, ngón tay siết cò súng.

Đoàng!

Phát đạn của Thế Anh xuyên qua bả vai phải của Bách. Máu tươi bắn tung tóe lên mặt kính chắn gió của chiếc Land Cruiser. Chiếc cặp nhôm tuột khỏi tay Bách, rơi cắc một tiếng xuống vũng nước mưa dưới sàn bê tông.

Nhưng con số trên màn hình đếm ngược vẫn lạnh lùng nhảy lùi:

00:19... 00:18...

Tôi không kịp suy nghĩ. Mọi phản xạ của mười năm làm lính hình sự bùng lên át đi cơn đau xé rách lồng ngực. Tôi lao mình về phía trước, trượt dài trên nền xi-măng ướt nhầy váng dầu.

Cú va chạm khiến bình áp lực âm đập mạnh xuống đất, ống dẫn lưu trong ngực tôi bị giật mạnh, kéo theo một cơn đau thấu tận óc khiến mắt tôi tối sầm lại. Tôi cắn nát đầu lưỡi, nuốt ngụm máu tanh tưởi xuống cổ họng để giữ lấy sự tỉnh táo cuối cùng.

Bằng bàn tay phải còn lành lặn, tôi cắm mũi nhọn của chiếc xà beng mini vào khe hở giữa nắp nhôm và thân cặp, dùng hết sức bình sinh đòn bẩy bẻ gãy chốt ngàm điện tử.

Rắc!

Mặt nắp bật tung. Mùi axit từ khối pin lithium nồng nặc bốc lên. Dưới lớp xốp chống sốc màu đen, một khối kim loại hình chữ nhật bọc dây điện chằng chịt đang nhấp nháy đèn đỏ:

00:08... 00:07...

Hai sợi dây dẫn nhiệt màu xanh lá và màu đỏ nối thẳng từ rơ-le pin vào kíp nổ nhôm.

"Cắt dây đỏ!" Tiếng Ba Cháy hét lên từ buồng lái xe bán tải.

"Không!" Tôi gầm lên qua kẽ răng rớm máu. "Bách là dân kỹ thuật hình sự thập niên chín mươi! Cấu trúc đảo mạch!"

Tôi dùng mũi nhọn xà beng giật phăng sợi dây màu xanh lá cây.

Xoẹt.

Một tia lửa nhỏ lóe lên. Màn hình LED dừng lại ở con số: 00:02.

Khối thuốc nổ im bặt. Hơi nóng tỏa ra hâm hấp làm tan lớp sương mờ trên mặt kính đồng hồ của tôi.

Tôi nằm vật ra sàn bê tông, thở dốc từng ngụm ngắn ngủi. Mưa từ mái tôn rách của hangar nhỏ từng giọt lạnh buốt xuống trán tôi, hòa lẫn với mồ hôi nhớp nháp.

Bên cạnh khối thuốc nổ vừa bị vô hiệu hóa, tập tài liệu bọc túi nilon chống ẩm bung ra một góc.

Đó không phải là bản đồ địa chất.

Đó là một tập hồ sơ dày cộp mang tiêu đề: "KẾ HOẠCH BÀN GIAO VẬT CHỨNG VÀ BẢO VỆ NHÂN CHỨNG ĐẶC BIỆT - CHUYÊN ÁN 09/2021".

Dưới góc phải của trang bìa ố vàng, nơi ghi danh sách tổ trinh sát tiếp nhận hiện trường đêm mười tháng bảy ba năm trước, có một con dấu niêm phong màu đỏ đã bị bóc dở.

Và bên cạnh tên của Đại úy Nguyễn Tuấn, có một chữ ký tươi bằng mực bút máy màu xanh Cửu Long, nét chữ nghiêng và sắc lẻm như một vết rạch dao mổ.

Chữ ký đó không phải của Nguyễn Khắc Thắng, không phải của Trịnh Văn Phát, cũng không phải của Nguyễn Trọng Bách.

Đó là chữ ký của một người mà tôi đã quen thuộc suốt năm năm công tác ở Đội Trọng án.

Tiếng bước chân nện trên mặt nước tiến lại gần. Họng súng ngắn giảm thanh của Đặng Thế Anh từ từ hạ xuống, chĩa thẳng vào gáy tôi lần thứ hai trong buổi sáng hôm nay.

"Cậu nhìn thấy rồi, đúng không Vũ?" Thế Anh thì thầm trong tiếng mưa rào rạt ngoài đường băng. "Có những thứ... lẽ ra nên để nó cháy rụi ở con số không."

0