Chương 15: Nanh Vuốt Trong Bóng Tối
Mùi tanh của cá ươn quyện với mùi gỉ sắt ẩm mốc và khói súng đặc quánh bốc lên từ nền xi măng nứt nẻ. Gió từ sông Sài Gòn thốc qua những tấm tôn rách trên mái kho số 4, rít lên từng hồi như tiếng người nghiến răng.
Cơn đau từ hai nhánh xương sườn số sáu và số bảy bên ngực trái giật thắt từng cơn theo mỗi nhịp thở. Tôi tựa lưng vào một kiện thùng xốp cũ, mu bàn tay rách toạc rỉ máu dính bết vào lớp vải quần bò dơ hầy. Khẩu súng trong tay tôi đã hết sạch đạn, nòng sắt còn ấm một cách ghê rợn.
Trước mặt tôi, người đàn ông mang vết sẹo dài từ khóe môi xuống cằm nằm sõng soài trên vũng máu loãng. Phát đạn bắn tỉa giảm thanh từ gác lửng đã xé toạc bả vai trái của gã, phá nát một mảng cơ thịt. Máu đỏ thẫm tuôn ra sàn, sủi bọt lăn tăn trên nền bụi bẩn. Tiếng máy theo dõi nhịp tim từ chiếc điện thoại rơi cạnh tay gã vẫn đang phát ra những tiếng bíp gấp gáp, mỏng manh — nhịp tim của Hoàng Yến tại Bệnh viện Gia Định đang rơi tự do.
Cánh cửa sắt của nhà kho bị đạp tung ra.
Ánh đèn pin công suất lớn quét loang loáng qua những cột bê tông bám rêu, chém nát bóng tối đặc sệt. Tiếng đế giày cơ động nện rầm rập trên nền gạch vỡ.
"Đứng im! Công an đây!"
Tiếng quát đanh gọn của Lê Hoàng vang lên đầu tiên. Theo sau cậu ta là bốn trinh sát đặc nhiệm mặc áo giáp chống đạn, súng ngắn giương thẳng về phía tôi. Nhưng người đi sát sau lưng Hoàng nửa bước không phải ai xa lạ.
Nguyễn Minh Đăng.
Cậu trinh sát trẻ bước vào với dáng vẻ nhanh nhẹn, chiếc áo khoác gió trinh sát màu xám sẫm kéo khóa kín cổ, sổ tay bìa da kẹp chặt dưới nách. Đôi mắt Đăng bình thản một cách kỳ lạ, đảo nhanh một vòng qua người đàn ông sẹo đang thoi thóp rồi dừng lại trên mặt tôi. Ánh mắt ấy không có sự hoảng hốt của một người vừa ập vào hiện trường đấu súng, chỉ có sự lạnh lẽo của một tay thợ săn đang kiểm tra bẫy.
"Bỏ vũ khí xuống, anh Vũ!" Hoàng bước tới, khẩu súng trên tay hạ thấp một góc bốn mươi lăm độ nhưng ngón trỏ vẫn đặt hờ bên ngoài vành cò. "Cấp cứu! Gọi tổ y tế vào ngay!"
Hai nhân viên y tế mang cáng thương lao vào, lập tức quỳ xuống bên cạnh người đàn ông sẹo. Tiếng kéo cắt vải tanh tách, mùi cồn sát trùng và băng gạc nhanh chóng lấn át mùi bùn đất.
Tôi từ từ hạ khẩu K54 rỗng nòng xuống mặt thùng xốp, thở hắt ra một làn khói mỏng. Ngực tôi đau như có ai cắm một thanh sắt nung đỏ vào phổi.
"Tay súng trên gác lửng," tôi nói, giọng khàn đặc, hất cằm về phía cầu thang sắt mục nát dẫn lên mái kho. "Súng trường bắn tỉa có ống giảm thanh. Hắn tẩu thoát qua cửa thông gió áp mái cách đây ba phút."
Hoàng nhíu mày, quay sang Đăng: "Cậu dẫn hai người lên chốt lối thông gió, kiểm tra ngay."
"Rõ, Đội trưởng." Đăng đáp rành rọt. Cậu ta không vội vã, xoay người bước thoăn thoắt về phía chân cầu thang sắt.
Khi Đăng lướt qua ánh đèn pin của tổ cơ động, tôi nhìn thấy rất rõ: ở kẽ ngón tay trỏ và ngón cái của bàn tay phải cậu ta còn dính những vệt bụi mùn cưa màu nâu sẫm — thứ bụi ván ép mục chỉ có trên sàn gác lửng kho số 4. Và khi cậu ta giơ tay bám vào thanh vịn cầu thang, ống tay áo khoác hơi co lên, để lộ một mảng da sẹo lồi lõm, nhăn nhúm vì lửa kéo dài từ cổ tay lên tận cẳng tay trong.
Một đứa trẻ sống sót sau vụ hỏa hoạn. Một người có quan hệ họ hàng gọi người đàn ông sẹo kia là chú. Một viên trinh sát luôn có mặt ở mọi hiện trường với quyển sổ tay ghi chép.
Điện thoại trong túi áo ngực tôi rung bần bật. Cuộc gọi từ Hạ Băng.
Tôi bấm nút nhận, mở loa ngoài vừa đủ để áp sát vào tai.
"Vũ, nghe rõ không?" Giọng Hạ Băng đều đặn, lạnh như dao mổ nhưng có một thoáng gấp gáp hiếm thấy. "Phân tích sắc ký khí và quang phổ khối đối với mẫu dịch dạ dày của Huỳnh Trí Cao vừa hoàn tất. Kali xyanua không được hòa tan trực tiếp vào rượu."
"Nói tiếp đi," tôi gằn giọng, mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng của Đăng đang leo lên cầu thang sắt.
"Nó được bọc trong một lớp màng gelatin y tế tan chậm hai lớp, đặt trong lõi viên đá nhân tạo," Băng nói dồn dập. "Trong môi trường cồn bốn mươi độ, màng gelatin này mất chính xác từ mười lăm đến hai mươi phút để rã hoàn toàn. Điều đó có nghĩa là chất độc không phải được bỏ vào ly lúc ông Cao uống. Nó đã được thả vào xô đá hoặc ly rượu rỗng từ trước đó hai mươi phút. Khoảng mười một giờ ba mươi phút trưa."
Mười một giờ ba mươi phút.
Thời điểm đó, tôi và Hoàng đang trên đường cao tốc từ Rạch Lăng phi về Thảo Điền. Người duy nhất có mặt tại biệt thự số 14 vào đúng mười một giờ ba mươi phút với lý do hợp pháp để đi lại khắp các phòng — kiểm tra cảm biến bờ kè và trích xuất camera an ninh — chính là Nguyễn Minh Đăng.
"Tôi hiểu rồi," tôi đáp ngắn gọn. "Cảm ơn em."
Tôi cúp máy. Bàn tay cầm điện thoại đẫm mồ hôi lạnh.
Mọi mảnh ghép trong đầu tôi lập tức khớp vào nhau với một tiếng cạch khô khốc. Kẻ cắt phanh xe bồn là một người có kỹ năng nghiệp vụ. Kẻ cài bẫy xyanua tan chậm là người am hiểu quy trình khám nghiệm. Kẻ nhắn tin báo trước từng bước đi là người nắm toàn bộ lộ trình di chuyển của Đội Trọng án. Và kẻ vừa nổ súng bắn tỉa nhằm triệt hạ nhân chứng sống duy nhất chính là kẻ đang khoác bộ đồng phục công an đứng cách tôi chưa đầy mười mét.
Nhưng tôi không có lệnh bắt. Tôi không có tư cách điều tra viên. Thứ duy nhất tôi có trên người lúc này là hai nhánh xương sườn gãy, một khẩu súng không có giấy phép và một lệnh triệu tập khẩn cấp từ Ban Giám đốc Công an Thành phố đang treo lơ lửng trên đầu.
Nếu tôi hét lên rằng Đăng là hung thủ, tôi sẽ trở thành một gã cựu cảnh sát tâm thần hoang tưởng đang cố đổ tội cho đồng đội của Lê Hoàng để thoát thân. Đăng chỉ cần bình thản giơ quyển sổ tay ra, giải thích rằng cậu ta dính mùn cưa vì vừa leo lên gác lửng theo lệnh, và mọi chuyện sẽ kết thúc. Người đàn ông sẹo sẽ chết trên đường tới bệnh viện, Hoàng Yến sẽ tắt thở tại Gia Định, và Đăng sẽ tiếp tục là viên trinh sát mẫn cán ghi biên bản vụ án của chính mình.
Đăng từ trên gác lửng bước xuống. Cậu ta điềm tĩnh gập quyển sổ tay lại, nhét vào túi áo trong.
"Báo cáo Đội trưởng, lối thông gió áp mái đã bị cạy bung từ trước. Kẻ bắn tỉa đã tụt theo ống thoát nước xuống mép sông phía sau. Dưới đó có vết ca-nô cập bến vừa rời đi." Đăng báo cáo, giọng nói không một gợn sóng.
"Thu dọn hiện trường! Đăng, cậu đi theo xe cấp cứu giám sát nghi phạm về Bệnh viện Chợ Rẫy," Hoàng ra lệnh dứt khoát, sau đó quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt nặng trịch. "Còn anh, Vũ. Anh đi xe của tôi về số 45 Phan Đăng Lưu. Ban Giám đốc đang đợi."
"Khoan đã, Hoàng." Tôi bước lên một bước, cơn đau ở mạn sườn nhói lên khiến tôi phải khựng lại, cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên. "Cậu không thể để Đăng đi một mình áp giải người này."
Hoàng cau mày, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu: "Anh đang ra lệnh cho tôi đấy à? Từ bao giờ một thám tử tư hết thời lại có quyền can thiệp vào phương án bố trí lực lượng của Đội Trọng án?"
"Nhìn vết mùn cưa trên tay cậu ta đi," tôi chỉ thẳng vào bàn tay Đăng. "Và hỏi cậu ta xem, lúc mười một giờ ba mươi trưa nay tại phòng làm việc của Huỳnh Trí Cao, cậu ta đã bỏ thứ gì vào xô đá trên bàn rượu?"
Không khí trong nhà kho bỗng chốc đông cứng lại.
Mấy tay trinh sát đặc nhiệm dừng tay dọn dây niêm phong, ngơ ngác nhìn nhau. Lê Hoàng sững người, ánh mắt sắc lẹm đảo từ tôi sang Đăng.
Đăng không hề lùi bước. Cậu ta nhìn thẳng vào mắt tôi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười cực kỳ mờ nhạt — một nụ cười chỉ thoáng qua trong tích tắc rồi biến mất dưới vẻ mặt ngơ ngác đầy oan ức của một cấp dưới gương mẫu.
"Anh Vũ, em biết anh đang chịu nhiều áp lực sau cái chết của anh Tuấn ba năm trước," Đăng nói, giọng điềm đạm và chân thành đến mức hoàn hảo. "Mùn cưa này là do em vừa trèo lên sàn gác lửng kiểm tra vị trí kẻ bắn tỉa theo lệnh Đội trưởng Hoàng. Còn trưa nay, em chỉ làm đúng quy trình kiểm tra phòng điều khiển camera theo phân công. Kết luận pháp y ban đầu của chính bác sĩ Băng cũng xác định ông Cao chết do uống rượu có độc, đâu liên quan gì đến xô đá?"
Đăng chọn từ ngữ cực kỳ chuẩn xác. Cậu ta khéo léo nhắc lại cái chết của Nguyễn Tuấn để chọc vào điểm yếu chí mạng của tôi, đồng thời biến những suy luận của tôi thành biểu hiện của sự rối loạn tâm lý do mặc cảm tội lỗi.
Hoàng nghiến răng, bước chắn giữa tôi và Đăng. Ánh mắt Hoàng tối sầm lại.
"Đủ rồi đấy, Trần Vũ!" Hoàng gằn giọng, từng chữ như đập vào mặt tôi. "Anh đang mất kiểm soát rồi. Đăng là lính của tôi, cậu ấy theo tôi suốt hai năm qua. Còn anh? Anh xuất hiện ở đâu là có người chết ở đó. Từ penthouse của Quốc, ngã tư Hàng Xanh, Thảo Điền, Rạch Lăng cho tới cái kho cá này. Anh nghĩ Ban Giám đốc sẽ tin ai?"
Tôi cười nhạt, một nụ cười mệt mỏi và cay đắng. Tôi với tay vào túi quần, rút bao thuốc lá đã ướt sũng, rút một điếu gãy gập ngậm vào môi nhưng không châm lửa.
"Hoàng này, cậu là một cảnh sát giỏi, nhưng cậu quá tin vào những bản báo cáo được đánh máy ngay ngắn," tôi nói chậm rãi, giọng trầm xuống. "Chất độc giết Huỳnh Trí Cao là kali xyanua bọc màng gelatin y tế tan chậm hai mươi phút. Hạ Băng vừa hoàn thành xét nghiệm quang phổ khối cách đây năm phút. Lúc mười một giờ năm mươi ông Cao mới uống ngụm rượu đầu tiên, nghĩa là viên đá độc đã nằm trong ly từ lúc mười một giờ ba mươi. Thời điểm đó, tôi và cậu đang ngồi trên xe chạy qua cầu Bình Triệu. Ai là người ở trong căn phòng đó một mình?"
Đồng tử của Lê Hoàng khẽ co lại. Cậu ta là một điều tra viên kỳ cựu, dù cứng nhắc nhưng không hề ngu ngốc. Lời giải thích về cơ chế tan chậm của màng gelatin là một đòn giáng thẳng vào logic hiện trường mà Hoàng đang bế tắc.
Hoàng quay phắt lại nhìn Đăng.
Đăng vẫn đứng yên, hai tay buông thõng bên hông, ánh mắt không hề né tránh: "Đội trưởng, nếu anh nghi ngờ, em sẵn sàng giao lại súng, phù hiệu và sổ ghi chép để thanh tra nội bộ kiểm tra ngay bây giờ. Nhưng nghi phạm trên cáng đang mất máu cấp độ ba, nếu không chuyển viện ngay trong mười phút nữa, chúng ta sẽ mất nhân chứng duy nhất."
Tiếng còi xe cấp cứu bên ngoài ré lên từng hồi giục giã. Nhân viên y tế đẩy chiếc cáng lao nhanh ra cửa.
Hoàng siết chặt nắm tay, các khớp xương kêu răng rắc. Cậu ta bị kẹp giữa quy trình nghiệp vụ và trực giác điều tra.
"Đăng, cậu không đi Chợ Rẫy nữa," Hoàng ra lệnh, giọng lạnh băng. "Giao chìa khóa xe của cậu cho tổ cơ động. Cậu đi chung xe với tôi và anh Vũ về trụ sở."
Đăng khẽ cúi đầu: "Rõ."
Tôi thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực đau nhói như bị dao cứa. Tôi đã chặn được bước đầu tiên của Đăng — không để cậu ta tiếp cận người đàn ông sẹo trong phòng cấp cứu. Nhưng ván cờ này chỉ mới bắt đầu.
Mưa ngoài trời trút xuống như thác đổ khi chúng tôi bước ra khỏi kho số 4. Sài Gòn mùa này mưa không bao giờ báo trước, nước đen ngòm từ cống rãnh dâng lên ngập nửa bánh xe cảnh sát. Đèn đường vàng đục phản chiếu trên mặt nước loang lổ váng dầu mỡ.
Chiếc xe bán tải chuyên dụng của Đội Trọng án lăn bánh, xé toang màn mưa hướng về phía cầu Tân Thuận.
Hoàng cầm lái. Tôi ngồi ở ghế phụ phía trước, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh dính chặt vào ghế da. Đăng ngồi ở băng ghế sau, lọt thỏm trong bóng tối mờ mờ của khoang xe.
Không ai nói một lời nào. Tiếng cần gạt nước quét cọt kẹt trên kính chắn gió đều đặn như nhịp đếm của tử thần.
Tôi liếc mắt nhìn vào gương chiếu hậu.
Trong gương, Đăng đang nhìn thẳng vào gáy tôi. Cậu ta không hề có vẻ gì là một kẻ đang bị nghi ngờ hay lo sợ thanh tra nội bộ. Những ngón tay của Đăng đặt trên đầu gối, khẽ gõ từng nhịp... một, hai, ba... đều đặn và chuẩn xác.
Đó chính là nhịp gõ mà tôi đã thấy ở Thảo Điền. Nhịp chảy của chiếc đồng hồ cát ba mươi phút đầu độc Hoàng Yến.
"Đăng này," tôi lên tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt trong xe. "Cậu có biết tại sao người đàn ông sẹo kia lại chịu làm con tốt thí cho kẻ chủ mưu không?"
Đăng không ngẩng đầu lên, giọng nói từ tốn vang lên từ hàng ghế sau: "Em không rõ, anh Vũ. Có lẽ là vì tiền, hoặc vì hận thù."
"Vì tình thân," tôi nói, mắt vẫn nhìn vào đôi mắt Đăng qua gương chiếu hậu. "Gã là chú ruột của Nguyễn Tuấn và Nguyễn Mai Lan. Ba năm trước, khi Tuấn chết ở hẻm Cầu Muối, tôi đã tưởng đó là dấu chấm hết cho một bi kịch. Nhưng hóa ra, kẻ giật dây vụ án Cầu Muối năm đó và kẻ chủ mưu chuỗi án mạng hôm nay là cùng một người. Hắn dùng mạng của Tuấn để dọn đường cho kế hoạch báo thù hai mươi năm."
Bàn tay đang gõ nhịp của Đăng bỗng khựng lại.
Chỉ nửa giây. Nhưng chừng đó là đủ đối với một cựu điều tra viên như tôi.
"Anh đang nói cái quái gì vậy, Vũ?" Hoàng vừa bẻ lái qua ngã tư Nguyễn Văn Linh vừa gắt lên. "Tuấn hy sinh là do chuyên án vây bắt trùm buôn người đổ bể, liên quan gì đến chuyện này?"
"Có liên quan đấy, Hoàng," tôi lạnh lùng đáp. "Ba năm trước, người cung cấp nguồn tin mật về tuyến đường rút lui của băng buôn người ở Cầu Muối cho tôi chính là một tài khoản nặc danh từ mạng nội bộ công an tỉnh Lâm Đồng. Tôi đã tin nguồn tin đó, điều Tuấn chốt ở hẻm cụt, và Tuấn bị bắn chết. Kẻ tuồn tin không muốn bắt trùm buôn người. Hắn muốn giết Tuấn — vì Tuấn là người duy nhất trong ngành công an lúc đó đang bí mật lật lại hồ sơ vụ cháy Mái ấm Hướng Dương."
Hoàng đạp mạnh chân phanh khiến chiếc xe trượt dài một đoạn trên mặt đường trơn trượt trước khi dừng hẳn lại trước đèn đỏ ngã tư Huỳnh Tấn Phát.
Hoàng quay sang nhìn tôi, quai hàm bạnh ra: "Anh có bằng chứng không?"
"Bằng chứng nằm ở Bệnh viện Chợ Rẫy và Bệnh viện Gia Định," tôi đáp, giọng đanh lại. "Người đàn ông sẹo biết địa chỉ hộp thư chết tại Bưu điện Bình Thạnh — nơi kẻ chủ mưu gửi các chỉ thị và tài liệu mật. Và trên chiếc máy ghi âm thu được ở ban công Thảo Điền, đoạn ghi âm lời khai của Phạm Kiến Quốc vẫn còn mười lăm giây cuối bị mã hóa. Chỉ cần Tí Bo bẻ khóa xong đoạn đó, danh tính kẻ thứ tư trong nhóm Đồi Thông Xanh sẽ lộ diện."
Đó là một đòn tung hỏa mù. Tôi không chắc đoạn ghi âm có mười lăm giây mã hóa nào hay không, nhưng tôi cần ép kẻ ngồi phía sau phải lộ sơ hở.
Trong bóng tối của băng ghế sau, Đăng khẽ cử động.
"Anh Vũ," tiếng Đăng vang lên, nhẹ bẫng như một hơi thở phả vào gáy tôi. "Anh luôn thông minh như vậy sao? Giống hệt như những gì anh Tuấn từng kể về anh."
Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng tôi.
Cậu ta không hề phủ nhận nữa. Cậu ta thừa nhận mình biết Tuấn.
"Mày..." Hoàng giật mình, theo phản xạ đưa tay về phía bao súng ngắn bên hông.
Nhưng Đăng nhanh hơn.
Không phải một phát súng, cũng không phải một đòn tấn công thô bạo. Bàn tay của Đăng thò lên từ phía sau, nhưng không nhắm vào Hoàng hay tôi. Ngón tay cậu ta bấm vào màn hình chiếc điện thoại chuyên dụng đang cầm trên tay, giơ thẳng ra trước mặt hai chúng tôi.
Trên màn hình là hình ảnh trực tiếp từ một camera giấu kín: một phòng bệnh hồi sức cấp cứu đặc biệt, nơi Hoàng Yến đang nằm bất động với ống thở cắm đầy người. Bên cạnh giường bệnh, một người mặc áo blouse trắng đang cắm một ống tiêm chứa dung dịch màu vàng đục vào đường truyền dịch tĩnh mạch của cô.
"Độc tố rễ lá ngón không thể cứu bằng cách lọc máu thông thường nếu dung dịch kali clorua đậm đặc này được bơm vào buồng tim," Đăng nói bằng một chất giọng bình thản đến rợn người, hoàn toàn khác hẳn vẻ lễ phép thường ngày. "Đúng mười hai phút nữa, van tự động của máy truyền dịch sẽ xả hết năm mươi mi-li-lít dung dịch đó. Trừ khi Đội trưởng Hoàng bấm nút hủy lệnh trên chiếc máy tính tại phòng làm việc của anh ở tầng bán hầm."
"Đăng! Mày điên rồi!" Hoàng gầm lên, rút phắt khẩu súng ngắn ra chĩa thẳng vào mặt Đăng.
"Bắn đi, Đội trưởng," Đăng mỉm cười, đôi mắt ánh lên tia sáng kỳ dị dưới ánh đèn đường vàng vọt. "Anh bắn em, Hoàng Yến sẽ chết sau mười hai phút. Người đàn ông ở Chợ Rẫy cũng sẽ chết vì ống dẫn lưu khí màng phổi của ông ấy đã bị cài một viên bi thủy tinh chặn áp lực. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: lái xe về trụ sở, mở phòng hỏi cung số 3, và lắng nghe bản cáo trạng cuối cùng."
Đăng nghiêng đầu, nhìn thẳng vào tôi, nụ cười trên môi cậu ta vụt tắt, chỉ còn lại sự căm hận sâu hoắm được tích tụ suốt hai mươi năm:
"Trần Vũ, anh nợ gia đình tôi một mạng sống của anh Tuấn. Đêm nay, tại căn phòng bán hầm đó, anh sẽ phải tự tay đặt dấu chấm hết cho vụ án Mái ấm Hướng Dương — bằng chính máu của mình."
Đèn tín hiệu giao thông chuyển sang màu xanh. Mưa quất rát mặt kính.
Đồng hồ điện tử trên táp-lô xe nhảy sang số: 19:48.
Mười hai phút sinh tử bắt đầu đếm ngược.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.