Chương 86: Người Cầm Diêm
Cánh quạt chiếc Mi-171 chém nát màn sương đêm trên bầu trời Nhà Bè, hất tung luồng gió sặc mùi dầu phản lực vào khoang lái. Dưới bụng máy bay, vùng nước đen ngòm của vịnh Gành Rái lùi dần về phía sau, mang theo xác tàu Hải Đăng 09 chìm vào đáy biển cùng bốn trăm ký thuốc nổ dẻo.
Tôi tựa đầu vào vách kim loại rung bần bật, cắn chặt môi dưới đến khi vị sắt tanh nồng của máu ứa ra đầu lưỡi. Liều Morphine cuối cùng đã bay sạch tác dụng từ mười lăm phút trước. Cơn đau không còn là một cảm giác mơ hồ nữa; nó đã biến thành một lưỡi cưa rỉ sét cọ từng nhịp vào màng phổi trái mỗi lần tôi hít vào.
- Áp lực âm tụt xuống mười hai phân nước rồi. - Giọng Hạ Băng vang lên lạnh tanh bên tai, lấn át cả tiếng rít của động cơ trực thăng.
Bàn tay đeo găng cao su của cô ấn dứt khoát vào mạn sườn tôi, kiểm tra khớp nối ống silicon 28F. Bình áp lực âm ba ngăn đặt dưới sàn cabin sủi bọt khí ùng ục, dịch màng phổi màu hồng nhạt đã dâng lên gần vạch ba trăm mi-li-lít. Mỗi lần trực thăng nghiêng cánh, đầu xương sườn số sáu gãy lìa lại nghiến rào rạo vào thớ thịt.
- Cậu còn đúng bốn mươi phút trước khi phổi xẹp hoàn toàn. - Hạ Băng rút một ống tiêm giảm đau dự phòng, gõ nhẹ ngón trỏ đuổi bọt khí. - Trực thăng hạ cánh ở sân bay Tân Sơn Nhất, xe cấp cứu của Quân y 175 sẽ đón thẳng vào phòng mổ.
- Đổi hướng. - Tôi thều thào, giọng nghẹn lại sau một cơn ho khan. Cục đờm lẫn máu tươi bắn vào mu bàn tay. - Về bãi đáp trực thăng tòa nhà PetroVietnam, góc Lê Duẩn. Hoặc đáp xuống bãi đất trống chân cầu Khánh Hội.
Lê Hoàng đang ngồi đối diện, khẩu K59 đã khóa an toàn đặt trên đùi, ngẩng phắt đầu lên:
- Mày điên rồi à Vũ? Mày muốn chết trên đường à?
Tôi không trả lời. Tôi giơ chiếc điện thoại Nokia màn hình đơn sắc lên trước mặt anh. Dòng tin nhắn SMS từ đầu số cố định của Sở Quy hoạch Lâm Đồng niêm phong năm 2004 vẫn còn sáng quắc dưới ánh đèn đỏ buồng lái:
"MỎ ĐẤT HIẾM CHƯA TỪNG LÀ MỤC TIÊU DUY NHẤT. NGĂN KÉO DƯỚI CÙNG BÀN THỜ NGUYỄN TUẤN. TRƯỚC 05:00 SÁNG. NGƯỜI CHÂM QUE DIÊM ĐẦU TIÊN ĐANG ĐỢI."
Đồng hồ trên bảng điều khiển chỉ 03 giờ 52 phút.
Thượng tá Đặng Thế Anh ngồi ở ghế chỉ huy phía trước, ngón tay ông ta siết chặt lấy quai cặp tài liệu chứa bản sao kê mười tám tài khoản ủy thác vừa thu hồi. Ông ta quay lại, nhìn tôi bằng ánh mắt của một người lính già đã thấy quá nhiều máu đổ trong đêm:
- Cậu biết rõ nếu không vào viện ngay, cậu sẽ không qua khỏi sáng nay chứ?
- Tôi sống sót qua ba năm nay không phải để nằm chết trên bàn mổ trước khi biết ai đã bán đứng thằng Tuấn. - Tôi gằn từng chữ, hơi thở ngắn và rít như ống bễ rách. - Bàn thờ của Tuấn đặt ở hẻm 48 Ba Đình. Kẻ gửi tin nhắn biết rõ kết cấu căn gác xép của tôi hơn cả trinh sát hình sự. Hắn không dọa. Hắn ra hạn định.
Thế Anh im lặng ba giây. Ba giây dài như một thế kỷ giữa tiếng gầm rú của cánh quạt. Cuối cùng, ông ta cầm bộ đàm nối với khoang lái:
- Cho máy bay hạ cánh khẩn cấp xuống nóc tòa nhà Kumho Asiana góc Lê Duẩn - Hai Bà Trưng. Điều một xe đặc chủng đón ở sảnh ngầm. Mọi trách nhiệm tôi chịu trước Bộ.
*
04 giờ 18 phút sáng. Sài Gòn mùa mưa tháng Bảy.
Chiếc xe U-oát biển xanh của Đội Trọng án lao như điên qua cầu Calmette, hất tung những vũng nước đen ngòm tích tụ suốt đêm trên mặt đường Đoàn Văn Bơ. Mùi cống rãnh ngập triều cường đặc quánh, nồng nặc mùi bùn thối, mùi cá ươn từ chợ lấn chiếm vỉa hè và khói than tổ ong bắt đầu nhóm sớm ở các góc hẻm nghèo Quận 4.
Đây là thế giới của tôi. Nơi người ta sống chen chúc nhau trong những căn nhà hộp diêm lợp tôn rỉ, đối lập hoàn toàn với những khối kính chọc trời triệu đô ở bờ bên kia sông Bến Nghé. Ở đây, công lý không đến bằng những bản án đóng dấu đỏ trong phòng điều hòa; nó đến bằng những nhát đâm lén trong hẻm tối hoặc sự im lặng nghẹt thở của những kẻ dưới đáy.
Hạ Băng ngồi cạnh tôi ở băng ghế sau, một tay giữ chặt bình áp lực âm, tay kia kẹp chặt mép băng thun ép ngực. Mỗi cú xóc của chiếc xe lội nước làm ngực tôi quặn lên như bị búa tạ nện. Tôi cắn nát đầu lọc điếu thuốc Thăng Long đã tắt ngúm ngậm trên môi, dùng vị khét của tro tàn để ghìm cơn nôn mửa.
- Tí Bo, tình hình đầu hẻm thế nào? - Lê Hoàng vừa bẻ lái gắt qua ngã ba chợ Cũ vừa quát vào tai nghe sóng ngắn.
Tiếng gõ bàn phím lách cách của thằng nhóc mười chín tuổi vọng lại qua loa dã chiến:
- Camera dân sinh số 3 đầu hẻm 48 bị xịt sơn đen lúc 04 giờ 02 phút anh Hoàng ơi. Em đang kéo dữ liệu từ camera tiệm tạp hóa đối diện. Có một bóng người... đi chân khập khiễng, mặc áo mưa cánh dơi màu xanh bộ đội, đi vào hẻm từ mười phút trước. Không có xe đi kèm. Hắn đi bộ từ hướng cầu Ông Lãnh sang.
- Cắt toàn bộ tín hiệu wifi khu vực ngõ 48. - Tôi khẽ nói, ngón tay run rẩy bám vào tay nắm cửa xe. - Khóa cổng phụ cống hộp thông ra kênh Tẻ. Đừng để hắn rút xuống đường ngầm.
- Anh Vũ... - Tiếng Tí Bo nghẹn lại trong tai nghe. - Huyết áp của anh bao nhiêu rồi? Chị Băng nói...
- Câm mồm và làm việc đi.
Chiếc xe trượt bánh dừng khựng lại ở đầu hẻm 48 Ba Đình. Nước ngập ngang nửa bánh xe, rác rưởi nổi lềnh bềnh quanh những cột điện chằng chịt dây cáp đen như mạng nhện. Đèn đường vàng đục hắt xuống mặt nước từng mảng sáng loang lổ như dầu mỡ.
Tôi đạp cửa xe bước xuống. Nước cống lạnh ngắt ngập quá đầu gối ngay tức khắc luồn qua lớp ủng da, buốt tận xương tủy. Cú tiếp đất làm lồng ngực tôi chấn động dữ dội. Tôi khụy một bên gối xuống mép nước bẩn, một ngụm máu trào ra khóe miệng.
Hạ Băng lao xuống ngay sau lưng, đỡ lấy nách phải của tôi. Chiếc áo blouse trắng của cô ấy đã vấy đầy bùn đen và vệt máu loãng từ bình dẫn lưu.
- Để tôi xốc nách cậu. - Hoàng rút súng, mở chốt an toàn bằng ngón cái.
- Không. - Tôi gạt tay Hoàng ra, tự gượng đứng thẳng bằng chân phải. - Cất súng đi. Nếu là kẻ cầm diêm năm 2004, hắn không đến đây để đấu súng. Hắn đến để nhìn tôi trả giá.
Tôi rút chiếc xà beng mini giấu trong ống quần ra, nắm chặt chuôi thép lạnh ngắt. Ba chúng tôi lội qua con hẻm hẹp chỉ vừa một người đi, nước bì bõm đập vào những cánh cửa sắt kéo rỉ sét của xóm lao động nghèo.
Căn nhà số 48 nằm ở cuối ngách cụt, nép mình dưới bóng một cây bàng còi cọc mọc nghiêng từ bờ tường gạch nứt.
Cánh cửa gỗ mục tầng trệt không khóa. Nó chỉ khép hờ, để lộ một khe hẹp đen ngòm rộng chừng hai ngón tay. Trên then cài bằng sắt, mẩu tăm tre tôi thường gài để kiểm tra đột nhập đã bị bẻ gãy làm đôi, cắm ngược vào khe hở.
Đồng hồ tay chỉ 04 giờ 42 phút.
*
Mùi nhang trầm nồng nặc quyện với mùi ẩm mốc của gỗ mục và vôi sống xộc thẳng vào mũi ngay khi tôi đẩy cửa bước vào.
Căn gác xép tầng hai tối om. Ánh đèn đường từ ô cửa sổ kính vỡ rọi thành một vệt sáng chéo qua sàn nhà, cắt đôi bức ảnh thờ của Đại úy Nguyễn Tuấn.
Bàn thờ làm bằng gỗ mít cũ, bốn chân chạm nổi hoa văn rồng phượng đã mòn vẹt. Bát hương bằng sứ Bát Tràng cắm đầy chân nhang đỏ quắt queo, nhưng ở chính giữa, một nén nhang mới toanh đang cháy dở, tàn nhang uốn cong thành một vòng tròn hoàn chỉnh chưa kịp rụng. Khói nhang màu xanh xám lượn lờ trong không khí tĩnh mịch đến rợn người.
Tôi đứng chôn chân ở bậc cầu thang gỗ cuối cùng. Tiếng ván sàn cọt kẹt dưới sức nặng của ba người.
Khoảnh khắc đó, mắt tôi chạm vào bức ảnh thờ. Tuấn trong bộ quân phục cảnh sát chụp năm hai mươi sáu tuổi, nụ cười nửa miệng kiêu hãnh và đôi mắt sáng quắc chưa từng biết đến sự phản bội. Ba năm qua, tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy quá năm giây. Tôi luôn lảng tránh bằng cách cúi xuống nhặt tàn thuốc, hoặc cợt nhả một câu chửi thề với bóng tối.
Lớp vỏ bọc chai sạn trong tôi nứt toác ra một khe hở buốt nhức. Cổ họng tôi khô khốc, ngực trái co thắt lại không phải vì xương gãy.
Nhưng vết nứt chỉ tồn tại đúng hai nhịp thở.
Tôi quẹt mu bàn tay lau vệt máu trên môi, quay sang Hoàng:
- Khóa cửa cầu thang lại. Băng, kiểm tra nồng độ oxy trong phòng.
- Không có bẫy khí độc. - Hạ Băng hạ thấp người, chiếc mũi dao mổ cầm lăm lăm trên tay. - Nhưng có mùi phốt-pho trắng nồng độ thấp và mùi cồn y tế.
Tôi tiến lại gần bàn thờ. Chiếc phản gỗ lim bị dịch chuyển sang trái khoảng ba phân. Dưới chân bàn thờ, ba ngăn kéo bằng gỗ ép dán đề-can giả vân gỗ đã bị kéo ra hai ngăn trên, bên trong chỉ có vài cuốn sổ công tác cũ và mấy bao thuốc Thăng Long rỗng.
Chỉ còn ngăn kéo dưới cùng - nơi bị kẹt bởi một ổ khóa đồng nhỏ gỉ xanh.
Mặt trước của ngăn kéo dưới cùng có dán một mảnh giấy pơ-luya ố vàng bằng băng dính vải. Trên giấy, dòng chữ viết tay bằng mực tím học trò hiện rõ dưới ánh đèn pin mini của tôi:
"KẺ BÁN ĐỨNG NGUYỄN TUẤN NẰM TRÊN MẶT ĐẤT. NHƯNG KẺ ĐẶT LỆNH THIÊU SỐNG MÁI ẤM NẰM DƯỚI LÒNG ĐẤT. 05:00 SÁNG. HỢP ĐỒNG KHOÁNG SẢN 01-ĐTX SẼ ĐƯỢC TỰ ĐỘNG KÍCH HOẠT NẾU NGĂN KÉO NÀY BỊ CẠY BẰNG VŨ LỰC."
- Có bẫy áp suất cơ học. - Lê Hoàng soi đèn pin vào khe ngăn kéo, giọng đanh lại. - Một sợi dây thép mỏng nối từ chốt hãm phía sau lẫy khóa xuống một khối kích nổ nối với đáy phản. Nếu mày bẩy khóa bằng xà beng, chốt giật sẽ đập vào hạt nổ.
- Không cần xà beng. - Tôi nói, hơi thở ngắt quãng.
Tôi đưa tay vào túi áo ngực, chạm vào chiếc kẹp tóc bằng nhôm hình con bướm cháy xém của bảo mẫu Mai Lan mà tôi luôn mang theo suốt hành trình từ Đà Lạt về đây. Đầu cánh bướm bằng nhôm bị uốn cong một góc ba mươi độ, có một rãnh khuyết hình bán nguyệt vừa khít với khe cắm chìa khóa của ổ khóa đồng Indochine thời Pháp.
Chiếc kẹp tóc này không chỉ là kỷ vật. Nó là một chiếc chìa khóa vạn năng dã chiến mà Tuấn đã tự tay mài giũa khi còn sống để mở những hộc tủ tài liệu bí mật của chính mình.
Tôi tra đầu nhôm vào ổ khóa.
Cạch.
Âm thanh cơ khí khô khốc vang lên giữa căn gác xép. Lẫy khóa bật mở nhẹ nhàng, không hề kích hoạt sợi dây cước nối với kíp nổ phía sau.
Tôi kéo từ từ ngăn kéo dưới cùng ra.
Bên trong không có tiền, không có vàng, cũng không có những cuốn sổ tay đẫm máu. Chỉ có một hộp sắt đựng bánh quy Danisa đã gỉ sét bốn góc và một chiếc máy ghi âm cát-sét mini chạy băng từ hai chiều nhãn hiệu National Panasonic đời 1995.
Bên dưới hộp sắt là một tập tài liệu bọc trong túi ni-lông quân y màu xanh ô-liu dày cộp, đóng dấu sáp đỏ nguyên vẹn:
"HỒ SƠ KHẢO SÁT QUY HOẠCH ĐẶC BIỆT SỐ 00/QH-LĐ // PHÊ DUYỆT NGÀY 09/11/2004 // CƠ QUAN LẬP: PHÂN BAN ĐỊA CHẤT QUÂN SỰ VÙNG 3 // NGƯỜI DUYỆT TỐI CAO: BÍ DANH 'NGƯỜI CẦM DIÊM'."
Đồng hồ chỉ 04 giờ 56 phút.
*
Tôi run rẩy bóc lớp niêm phong sáp đỏ. Bụi giấy hai mươi năm bay lên, sặc mùi ẩm mốc và hóa chất bảo quản.
Lê Hoàng rọi đèn pin gom sáng vào từng trang giấy pơ-luya mỏng dính. Những dòng chữ đánh máy cơ khí hiện lên trần trụi, xé toạc toàn bộ những gì chúng tôi từng tin là chân lý suốt chuỗi án mạng vừa qua:
Tài liệu thứ nhất: Bản đồ địa chất thăm dò tầng sâu dưới nền Mái ấm Hướng Dương năm 2004. Nhưng mục tiêu khảo sát không chỉ là mỏ đất hiếm 2,5 tỷ USD như Phạm Quang Đạt hay Võ Khang lầm tưởng. Bên dưới tầng đá phiến sét là một hệ thống hang ngầm tự nhiên thông thẳng vào hồ Tuyền Lâm và căn cứ ngầm chiến lược xây dựng từ thập niên 60 - nơi chứa kho lưu trữ hồ sơ nhân sự đặc biệt và kho vàng tài chính tiếp quản sau chiến tranh.
Tài liệu thứ hai: Quyết định thu hồi đất khẩn cấp số 01/QĐ-UB ký ngày 09/11/2004 (ba ngày trước vụ cháy). Nhưng người ký nháy phê duyệt phương án cưỡng chế bằng biện pháp hỏa hoạn cô lập không phải là Huỳnh Trí Cao, không phải Trịnh Văn Phát, cũng không phải Nguyễn Khắc Thắng.
Chữ ký nháy bằng bút máy Pilot mực xanh lá cây - loại mực độc quyền chỉ cấp phát cho đúng ba người thuộc Thường trực Ban An ninh Nội chính Trung ương thời kỳ đó.
Dưới chữ ký là một dòng lệnh viết tay nắn nót, không hề run rẩy:
"Phương án hỏa thiêu chái bếp lúc 01:30 ngày 12/11/2004. Mục tiêu: Thu hồi trọn vẹn 100% hồ sơ mật mã KTS-01 giấu dưới hầm đá chẻ. Toàn bộ nhân sự và trẻ em có mặt trong bán kính 50 mét phải được xử lý triệt để theo quy chế bí mật quân sự cấp một. Giao đồng chí Phạm Quang Đạt khóa van cấp nước. Giao đồng chí Đặng Thế Anh - khi đó mang số hiệu KTS-13 - trực tiếp chỉ huy tổ tiếp quản hồ sơ sau khi dập lửa."
Tôi chết lặng. Máu trong người tôi dường như đông cứng lại.
Đặng Thế Anh.
Tân Trưởng phòng Cảnh sát Hình sự. Đứa trẻ thứ mười ba mang vết bớt đỏ sau gáy. Kẻ vừa dùng chuyên cơ và trực thăng quân sự hỗ trợ chúng tôi tiêu diệt tàu Hải Đăng 09 cách đây chưa đầy hai tiếng.
- Không thể nào... - Lê Hoàng thì thầm, bàn tay cầm đèn pin run rẩy làm vệt sáng chao đảo trên vách tường vôi tróc lở. - Thế Anh... là người của Ban Chuyên án Trung ương điều về... Anh ấy vừa ký lệnh bắt toàn bộ vây cánh của Phát và Viễn...
- Anh ta bắt Phát và Viễn không phải để cứu chúng ta, Hoàng. - Giọng tôi khàn đặc, mỗi âm thanh phát ra như xé rách cuống họng. - Anh ta bắt họ để thu hồi chiếc va-ly titan và xóa sạch bản báo cáo giám định ban đầu năm 2004. Anh ta châm lửa đốt bản báo cáo ngay trước mặt chúng ta tại phòng làm việc ở số 45 Phan Đăng Lưu để làm gì? Để bảo vệ danh dự bảo mẫu Mai Lan? Không! Để bảo vệ chính chữ ký của anh ta trên phương án thu hồi hồ sơ đêm đó!
Hạ Băng áp sát tai vào vách ngăn gỗ, đột ngột giơ tay ra hiệu im lặng:
- Có tiếng bước chân. Dưới chân cầu thang.
Tiếng gỗ cót két chầm chậm vang lên từ tầng trệt. Từng bước, từng bước một. Một bước nặng, một bước nhẹ kéo lê trên mặt sàn ngập bùn.
Cộc. Cộc. Cộc.
Ba tiếng gõ cơ học quen thuộc vang lên trên tay vịn cầu thang gỗ. Đúng nhịp điệu của chiếc đồng hồ cát ba mươi phút tại penthouse Thảo Điền. Đúng nhịp gõ của kẻ mặc áo mưa trên đèo Khánh Lê.
Đồng hồ trên điện thoại nhảy sang đúng 05 giờ 00 phút sáng.
Cánh cửa gỗ mục trên đầu cầu thang từ từ bị đẩy ra.
Một bóng người cao lớn, khoác chiếc áo mưa bộ đội màu xanh rêu ướt sũng, bùn đất bám đầy ống quần, lẳng lặng bước vào luồng sáng mờ đục của căn gác xép. Hắn tháo chiếc mũ trùm đầu xuống, để lộ khuôn mặt vuông vức với vết sẹo sâu hoắm chạy ngang chân mày trái và đôi mắt sắc lạnh như thép tôi.
Trên tay hắn không cầm súng. Hắn cầm một chiếc hộp quẹt Zippo bằng bạc khắc hình hoa dã quỳ và một bao thuốc lá Thăng Long vỏ bao màu vàng sẫm.
Thượng tá Đặng Thế Anh.
Ông ta nhìn tôi, nhìn chiếc hộp sắt mở toang trên bàn thờ Tuấn, rồi nhìn bình dẫn lưu màng phổi đang rỉ máu dưới chân Hạ Băng. Khóe miệng ông ta khẽ nhếch lên một nụ cười mệt mỏi, cay đắng và tàn nhẫn:
- Cậu mở ngăn kéo nhanh hơn tôi tính toán năm phút đấy, Trần Vũ.
Thế Anh rút một điếu thuốc, tra vào đầu bấc Zippo. Tiếng tanh tách của đá lửa vang lên đanh gọn trong sự tĩnh lặng chết chóc.
- Cậu đã lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ rồi. - Thế Anh phả một làn khói thuốc mỏng vào không gian chật hẹp, ánh mắt dừng lại ở bức ảnh thờ của Tuấn. - Nhưng cậu có bao giờ tự hỏi... tại sao ba năm trước ở hẻm Cầu Muối, người nằm xuống lại là Nguyễn Tuấn, mà không phải là cậu chưa?
Lê Hoàng giương thẳng khẩu K59 vào giữa trán Thế Anh, ngón tay siết nhẹ cò súng:
- Đứng yên! Bỏ hai tay lên đầu!
Thế Anh không thèm liếc nhìn họng súng của Hoàng. Ông ta thò tay vào túi áo ngực bên trong áo mưa, rút ra một cuộn băng từ Betacam mini loại chuyên dụng của ngành tình báo, đặt nhẹ nhàng lên mặt phản gỗ ngay trước mặt tôi:
- Bắn đi, Lê Hoàng. Nhưng trước khi bắn, hãy để Trần Vũ nghe đoạn ghi âm cuối cùng của Tuấn lúc 02:15 sáng ngày 10 tháng 7 ba năm trước. Đoạn băng mà chính cha cậu - ông Lê Văn Bản - đã dùng mạng sống của mình để giấu khỏi tay tôi suốt năm năm qua.
Tiếng mưa ngoài hẻm Ba Đình bất ngờ trút xuống rào rào trên mái tôn rỉ sét, cuốn theo tiếng còi xe cấp cứu từ xa đang hối hả hú dài trên đường Đoàn Văn Bơ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.