Chương 113: Nút Thắt Calmette
Mùi dầu diesel cháy khét quyện với mùi bùn kênh Tàu Hủ bốc ngược qua khe hở của cánh cửa xe bán tải vừa bị đâm móp.
Kính chắn gió phía trước rạn nứt thành từng vệt mạng nhện lớn sau cú húc bung cánh cổng phụ chùa Giác Lâm. Cần gạt nước chạy hết công suất, phát ra những tiếng ken két khô khốc trên mặt kính ướt nước mưa rạng sáng. Đèn pha bên phụ đã vỡ nát, chỉ còn lại một luồng sáng vàng vọt xiên lệch, quét qua những mảng bê tông nham nhở của đại lộ Võ Văn Kiệt.
Năm giờ mười lăm phút sáng.
Thành phố chuẩn bị trở mình trong lớp sương mù ẩm ướt tháng Bảy. Nhưng đối với ba kẻ ngồi trong buồng lái này, không khí đặc quánh lại như một khối thạch đông lạnh, sặc mùi i-ốt sát trùng và thuốc súng thừa.
Lê Hoàng siết chặt vô-lăng bằng tay trái. Bắp tay phải của anh quấn một dải băng cứu thương thấm máu đỏ bầm, gân xanh nổi cuồn cuộn dưới làn da sạm gió. Anh đạp lút ga. Tiếng động cơ bốn chấm số sàn gầm lên như một con thú bị thương, lao vun vút dọc theo mép nước đen ngòm của dòng kênh.
Ở ghế phụ phía sau, Hạ Băng đang quỳ một chân trên sàn xe dập dềnh. Hai ngón tay trỏ và giữa của cô đè chặt lên góc nẹp cố định ở khoang liên sườn số sáu bên ngực trái của tôi.
"Đừng cử động, Vũ." Giọng cô gằn xuống, sắc và lạnh như lưỡi dao mổ số mười một. "Áp lực khoang màng phổi đang tăng ngược. Nếu anh ho thêm một cơn nữa, đầu xương gãy sẽ cắt đứt nhánh nông động mạch liên sườn. Không có phòng mổ vô trùng ở đây đâu."
Tôi không trả lời. Tôi không còn đủ hơi để mở miệng.
Cơn sốc đau từ xương sườn số sáu gãy lìa bắt đầu bùng lên dữ dội khi liều Morphine tăng cường cuối cùng tan biến vào máu. Nó không phải cảm giác nhức nhối âm ỉ, mà là một lưỡi móc sắt cắm sâu vào lồng ngực, mỗi nhịp tim đập lại giật ngược một cái. Ống dẫn lưu silicon hai mươi tám ép cắm xuyên qua thành ngực tôi bắt đầu phát ra những tiếng ục ục đứt quãng. Từng bọt khí đỏ tươi lẫn dịch huyết tương tràn ngược vào khoang bình áp lực âm đặt dưới chân ghế.
Tôi cắn chặt môi dưới. Vị tanh nồng của máu tươi tứa ra nơi đầu lưỡi giúp tôi kéo giật lại chút ý thức đang trượt dần vào khoảng tối vô tận của cơn thiếu oxy não.
Trên đùi tôi, tập hồ sơ "Thỏa thuận mỏ đất hiếm Đơn Dương - 1985" nằm im lìm dưới ánh đèn trần lờ mờ. Ba lớp băng keo vải vừa bị Hoàng dùng dao găm rạch toạc để lộ mép giấy pơ-luya ố vàng, mục nát theo thời gian nhưng những dòng chữ đánh máy cơ học thời chiến vẫn sắc như một bản án tử hình ký trễ ba mươi chín năm.
Ở góc dưới cùng bên phải, vết dấu mộc vuông dập chìm mang dòng chữ "KTS-TƯ PHÁP // PHÊ DUYỆT ĐẶC BIỆT: N.K.T" đập thẳng vào mắt tôi. Dòng bút phê bằng mực tím học trò viết nghiêng bốn mươi lăm độ: "Đã tiếp nhận mười hai mẫu sinh phẩm tủy sống tại Trạm Đơn Dương. Đóng hồ sơ vĩnh viễn."
Và bên cạnh là chiếc điện thoại Nokia đen đủi, màn hình đơn sắc vẫn nhấp nháy dòng tin nhắn văn bản gửi từ số máy cố định nội bộ của Ban Chỉ đạo:
"Chân cầu Calmette. Mười lăm phút nữa. Chiếc xe của các anh không qua được sông đâu. N.K.T."
Hoàng liếc mắt qua kính chiếu hậu, giọng anh khàn đặc:
"Mày nghĩ là ai?"
Tôi nuốt ngụm nước bọt lẫn máu xuống cuống họng khô rát, thở ra một hơi đục ngầu:
"Không phải nghĩ. Cái tên N.K.T này... hai mươi năm trước ngồi ghế Thẩm phán Tòa án Quân sự Quân khu. Mười năm trước chuyển sang Ban Nội chính. Và đúng bảy giờ sáng nay, hắn sẽ ngồi ở vị trí cao nhất trên bục gỗ lim của Phòng xử số Một, Tòa án Nhân dân Cấp cao."
"Chủ tịch Hội đồng Xét xử phiên tòa đại án sáng nay." Hoàng chêm vào, bàn tay siết vô-lăng mạnh đến mức khớp xương kêu rắc một tiếng. "Bọn chúng tính toán từng milimét. Nếu tài liệu này không đến được tay đoàn công tác Viện Kiểm sát Tối cao trước khi búa gỗ gõ nhát đầu tiên, toàn bộ tài sản ủy thác, danh tính mười ba mẫu tủy sống và cái chết của bảo mẫu Mai Lan sẽ bị tuyên là hồ sơ ngụy tạo của tổ chức phản động. Mọi thứ sẽ bị tiêu hủy hợp pháp ngay tại sân tòa."
"Và Công điện hỏa tốc số Không-Một của Bộ sẽ có hiệu lực vĩnh viễn." Tôi tiếp lời, lồng ngực rít lên một chuỗi âm thanh nghẹt thở. "Tao, mày, Hạ Băng, và cả ông Bản... đều sẽ là những cái xác vô danh bị tiêu diệt vì chống người thi hành công vụ."
Hạ Băng rút từ túi y tế dã chiến một ống tiêm mười mi-li-lít không nhãn, đâm thẳng mũi kim qua lớp cao su bảo vệ của van ba chạc trên ống dẫn lưu. Cô kéo piston, hút ra một lượng khí lẫn máu bọt đỏ tươi để giải tỏa áp lực dương đang bóp nghẹt lá phổi bên trái của tôi.
Cảm giác tức nghẹn giảm đi nửa phần, nhưng cái giá phải trả là một cơn co thắt cơ hoành khiến toàn thân tôi giật nảy.
Tôi đưa tay phải vào túi áo ngực. Ngón tay chạm vào chiếc kẹp tóc nhôm hình con bướm cháy xém của Mai Lan. Kim loại lạnh buốt cọ vào da thịt. Vệt máu khô trên cánh bướm gồ lên dưới vân tay. Ba năm trước ở hẻm Cầu Muối, tôi đã để mất Tuấn vì một quyết định bọc lót sai lầm. Bây giờ, chiếc kẹp tóc này, cùng với cuốn sổ tay bìa simili mốc meo và bản thỏa thuận 1985 đẫm máu, là tất cả những gì còn lại để đổi lấy một câu trả lời công bằng cho những người đã nằm xuống dưới đáy vực.
Hơi thở tôi khựng lại nửa nhịp. Ngón tay tôi dừng lại trên mép cánh bướm mỏng dính.
Rồi tôi rút tay ra, buông thõng xuống đùi.
"Băng này." Tôi nói, giọng cợt nhả một cách thô lậu để lấp đi cái khoảng lặng chết tiệt vừa nứt ra trong lồng ngực. "Kim tiêm của cô dạo này cùn quá. Hay là ngân sách pháp y dạo này dồn hết vào việc mua túi bọc xác rồi?"
Hạ Băng không thèm nhìn tôi. Cô vứt chiếc xi-lanh đầy bọt khí xuống sàn xe, dùng kẹp phẫu thuật siết chặt chốt chặn silicon.
"Còn đùa được nghĩa là màng não chưa thiếu oxy." Cô đáp cộc lốc. "Nhưng nếu anh muốn sống để nhìn thấy cái búa gỗ của lão N.K.T kia gãy đôi, thì ngậm miệng lại và giữ cho nhịp tim dưới một trăm."
Chiếc xe bán tải lao qua giao lộ Hải Triều - Võ Văn Kiệt.
Phía trước, cầu Calmette sừng sững hiện ra trong màn mưa mờ đặc. Cây cầu bê tông nối liền Quận 4 và Quận 1 như một cánh cung bắc ngang dòng kênh Tàu Hủ đen ngòm.
Nhưng dưới chân dốc cầu phía bờ Quận 1, ánh đèn pha công suất cao đã được giăng thành một bức tường sáng trắng xóa, chém nát màn sương đêm.
Bốn chiếc SUV bọc thép màu đen không biển số đỗ so le hình chữ V, khóa chặt toàn bộ mặt đường dẫn lên cầu. Trên thành cầu, những bóng người mặc áo giáp chống đạn, trang bị tiểu liên MP5 và súng trường bắn tỉa đã vào vị trí. Dưới lòng đường, một dải đinh thép rải rác đan kín như răng cưa của máy nghiền quặng.
"Ổ phục kích cấp phân đội." Lê Hoàng nheo mắt, chân rà nhẹ lên bàn đạp phanh. "Có cảm biến quét nhiệt và súng bắn tỉa khóa góc chữ Y. Nếu phi thẳng lên dốc, lốp xe sẽ nát trong ba mét đầu tiên, và kính lái sẽ ăn trọn một băng đạn xuyên giáp trước khi chạm tới rào chắn."
"N.K.T không định bắt sống chúng ta." Tôi nhìn vào khoảng sáng chói lòa phía trước. "Hắn muốn một vụ tai nạn nổ xe ngay trên cầu. Xe bồn chở dung môi công nghiệp hoặc một cú tông xe dã chiến để thiêu rụi toàn bộ giấy tờ trong buồng lái."
"Chúng ta không thể quay đầu." Hoàng nói, mắt liếc kính chiếu hậu. "Hai chiếc xe đặc nhiệm từ hướng Chợ Lớn đang bám đuôi, cách khoảng bảy trăm mét. Tuyến đường này bị bịt hai đầu rồi."
"Không cần quay đầu." Tôi chỉ tay sang mép phải, nơi một con hẻm nhỏ hẹp ngập nước dẫn sâu vào khu nhà kho cũ của Cảng Bến Nghé trên đường Bến Vân Đồn. "Rẽ phải. Ép sát mép kênh."
"Đường đó là hẻm cụt, Vũ." Hoàng gằn giọng. "Cuối đường là bức tường bê tông của kho ngoại quan số bốn."
"Ba năm trước nó là hẻm cụt." Tôi nuốt khan, vị rỉ sắt lại trào lên cuống họng. "Nhưng tuần trước tao vừa ghé qua đòi tiền một vụ ngoại tình của gã thủ kho. Tường bao phía sau kho số bốn vừa bị xe cẩu kéo sập để làm bãi tập kết phế liệu. Phía sau bức tường đó là đường cống hộp thoát nước thải thời Pháp dẫn thẳng ra van chắn rác số hai dưới chân cầu Mống."
Hoàng không hỏi thêm một câu nào. Đó là sự ăn ý tàn nhẫn được tôi luyện qua hàng chục trận sinh tử.
Anh giật mạnh tay phanh, đồng thời đánh hết lái sang phải.
Chiếc xe bán tải rê bánh trên mặt đường trơn trượt, đuôi xe quất mạnh vào cột mốc bê tông tạo nên một tiếng va đập kim loại chói tai. Lực quán tính hất văng tôi vào thành cửa, vết thương ở mạn sườn như bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua. Một tiếng rách nhỏ vang lên từ lớp chỉ lụa khâu màng phổi, máu tươi lập tức tràn ngập đáy bình áp lực âm.
Tôi gập người lại, không rên một tiếng, hai tay ghì chặt túi tài liệu vào bụng.
Chiếc xe gầm rú, lao thẳng vào lòng hẻm Bến Vân Đồn tăm tối. Nước cống đen ngòm bắn tung tóe lên hai bên vách tường rêu mốc. Phía sau lưng, tiếng còi hú đặc chủng và ánh đèn chớp đỏ xanh bắt đầu quét rực một góc trời khi toán đặc nhiệm phát hiện chúng tôi chuyển hướng.
"Chặn đầu ở Cầu Mống!" Giọng nói biến âm qua bộ đàm công vụ thu giữ từ tên lính ở chùa Giác Lâm đột ngột rè rè vang lên trên bảng điều khiển. "Mục tiêu không lên cầu Calmette! Nhắc lại, toàn đội chuyển sang phương án B-hai! Khóa chặt ngã ba Pasteur - Hàm Nghi! Bắn hạ ngay khi phương tiện rời khỏi vùng mù camera!"
Hoàng đạp phanh gấp.
Chiếc xe đâm sầm qua hàng rào tôn rỉ sét của kho ngoại quan số bốn, cuốn phăng những đống gỗ pallet mục nát trước khi khựng lại trước một hố sụt bê tông đen ngòm dẫn thẳng xuống cống ngầm thời Pháp.
Khói trắng bốc lên nghi ngút từ nắp ca-pô bị móp méo. Động cơ chết lịm.
Không gian xung quanh đột ngột chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ còn lại tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn rách và tiếng thở dốc nặng nhọc của ba con người trong khoang xe nát.
Hạ Băng mở cửa sau, kéo tôi ra ngoài. Bàn chân tôi vừa chạm xuống lớp bùn sình lầy lội của Quận 4 thì đầu gối đã khuỵu xuống. Cả cơ thể tôi như một bao cát rỗng ruột. Băng phải tì vai đỡ lấy nách phải của tôi, tay kia ôm chặt bình áp lực âm bằng nhựa cứng.
Lê Hoàng bước xuống, rút khẩu K54 từ thắt lưng, lên đạn cái rắc. Anh nhìn quanh bãi phế liệu ngổn ngang những xác vỏ container han rỉ.
"Từ đây sang đường Pasteur còn bao xa?" Hoàng hỏi, mắt quét qua màn sương mù đang dần tan, để lộ những khối nhà cao tầng của Quận 1 ở bờ bên kia sông.
"Sáu trăm mét đường cống ngầm." Tôi ho sặc sụa, nhổ ra một búng nước bọt đỏ thẫm xuống vũng nước mưa. "Nhưng vấn đề không phải là khoảng cách. Vấn đề là chiếc đồng hồ."
Tôi giơ cổ tay trái lên. Chiếc đồng hồ cơ cũ kỹ chỉ năm giờ ba mươi lăm phút.
"Còn hai mươi lăm phút trước khi phiên tòa mở cửa tiếp nhận hồ sơ." Tôi nói, từng từ thốt ra đều kéo theo một cơn đau nhói nơi cuống phổi. "N.K.T đã giăng sẵn lưới ở cổng chính Tòa án. Nếu chúng ta mang tài liệu này xông thẳng vào cổng như những kẻ đào tẩu, lực lượng cảnh vệ sẽ nổ súng hợp pháp theo Công điện Không-Một trước khi kiểm sát viên kịp nhìn thấy phong bì."
Hoàng nhìn xuống bản thỏa thuận 1985 bọc ni-lông trên tay tôi, chân mày nhíu chặt lại:
"Vậy mày định đưa nó vào bằng cách nào?"
Tôi tựa lưng vào mép thùng container lạnh ngắt, rút từ túi áo khoác ra chiếc bật lửa kim loại đã tróc sơn. Bật ba lần, đá lửa mới đánh ra một tia sáng yếu ớt, rồi lụi tàn vì bấc ướt sũng nước mưa.
Tôi buông tay, để chiếc bật lửa rơi chìm nghỉm vào vũng bùn đen.
"Chúng ta không đưa vào bằng cổng trước." Tôi ngẩng đầu nhìn về phía những khối nhà kính triệu đô đang mờ ảo sau làn mưa bên kia bờ kênh. "Ba mươi chín năm trước, N.K.T dùng một chữ ký tư pháp để chôn vùi mười hai đứa trẻ ở Đơn Dương xuống đáy hầm. Hắn nghĩ chiếc áo choàng Thẩm phán Tối cao là bức tường bất khả xâm phạm."
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mặn chát của máu và mùi cống rãnh quen thuộc của cái đất Sài Gòn này ngấm vào tận xương tủy.
"Hoàng. Mày còn nhớ số hiệu của chiếc xe chuyển thư mật của Tòa án Quân khu không?"
Lê Hoàng khựng lại một nhịp. Ánh mắt cương nghị của người đội trưởng Đội Trọng án lóe lên một tia sáng sắc lạnh.
"Biển số đỏ tám mươi. Chuyến xe duy nhất được miễn trừ kiểm tra an ninh khi đi thẳng vào tầng hầm B1 của Tòa án lúc năm giờ bốn mươi lăm sáng."
"Đúng." Tôi gật đầu, đưa tay quệt ngang vệt máu trên cằm. "Và người lái chiếc xe đó suốt mười lăm năm qua... là một thương binh Tây Nam, người từng nợ cha mày một mạng trên chiến trường K."
Một tiếng còi xe tải hạng nặng rú vang từ phía đại lộ Võ Văn Kiệt, kéo theo tiếng lốp xe rít trên mặt đường ướt. Toán đặc nhiệm đang áp sát miệng hẻm Bến Vân Đồn.
Hạ Băng siết chặt quai túi cứu thương trên vai, nhìn thẳng vào mắt tôi:
"Anh chỉ có đúng một cơ hội để thở. Nếu gục ngã trước khi bước lên bậc thềm phòng xử án, tôi sẽ không cứu anh lần thứ hai đâu, Trần Vũ."
Tôi nhếch mép, một nụ cười méo mó hiện lên trên gương mặt nhợt nhạt:
"Yên tâm đi, Bác sĩ. Tôi chưa bao giờ là kẻ thích chết ở một nơi sạch sẽ như bệnh viện."
Ba bóng người lầm lũi cúi thấp, biến mất vào miệng cống ngầm đen ngòm dưới lòng đất Quận 4.
Phía trên đầu chúng tôi, tiếng sấm đầu mùa bắt đầu gầm vang trên bầu trời thành phố. Trò chơi mèo vờn chuột đã đến hồi tàn cuộc, và nhát búa công lý sáng nay sẽ không thuộc về kẻ ngồi trên ghế thẩm phán.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.