Giao Lộ Mờ Sương

Chương 106: Tín Hiệu Mù

Đăng: 30/08/2026 13:16 2,736 từ 1 lượt đọc

Mảnh kính cường lực vỡ vụn dưới đế giày bảo hộ nghe lạo xạo như tiếng nghiền xương.

Khí ni-tơ lỏng từ ống xả tràn vào sàn B4, cuộn thành từng đợt khói trắng lạnh ngắt sát mặt sàn linoleum. Nhiệt độ buồng kính tụt xuống dưới mức đóng băng. Tôi cắn chặt môi dưới, tì tay phải vào gờ khung sắt để ghìm lại cơn co rút đang giật thốc từ mạn sườn trái. Đầu xương sườn số sáu gãy lìa cọ thẳng vào màng phổi tạng, mỗi nhịp thở rít lên một tiếng nghẹt buốt.

Bình áp lực âm trên tay Hạ Băng sủi bọt máu đỏ tươi. Ống silicon rung bần bật theo từng nhịp tim rớt xuống dưới sáu mươi.

Đặng Trần Quang không hề giật mình.

Gã đàn ông sáu mươi tuổi ngồi nguyên trên chiếc ghế bọc da phía sau bàn điều khiển trung tâm. Ngón tay áp út bàn tay trái của gã vẫn mang chiếc nhẫn vàng cẩn đá ruby đỏ sẫm, mặt đá hình bầu dục phản chiếu ánh đèn neon trắng bệch. Trên mặt bàn gỗ mun, cây bút máy Parker bơm mực lục bảo nằm cạnh văn bản đình chỉ điều tra vừa ráo mực.

Chiếc đồng hồ điện tử gắn trên khối nổ nhiệt nhôm đặt giữa phòng thí nghiệm nhảy số đều đặn.

05:14.

05:13.

Khối bột nhiệt nhôm màu xám đục nặng nửa cân đấu nối trực tiếp vào van cấp ni-tơ và cụm máy chủ truyền tín hiệu. Hai ngàn độ C. Với khối lượng đó, chỉ cần một tia lửa điện kích hoạt, toàn bộ mười ba ống trụ titan đông khô cùng xương thịt của bất kỳ ai trong căn hầm này sẽ bốc hơi thành xỉ kim loại trong vòng ba giây.

"Cậu bắn hơi lệch, Lê Hoàng," giọng Đặng Trần Quang trầm đục, không một gợn run rẩy. Gã nhìn vết đạn K59 trên vách kính cường lực, rồi chuyển ánh mắt sang tôi. "Phá kính thì dễ. Nhưng nếu họng súng của cậu nhắm vào ngực tôi, xung điện từ đồng hồ đo mạch đập trên cổ tay tôi ngắt kết nối, khối nhiệt nhôm này sẽ nổ sớm đúng năm phút."

Lê Hoàng siết chặt báng súng K59 bằng cả hai tay. Khớp ngón tay thằng bé trắng bệch. Đầu súng không hề hạ xuống, nhưng mũi súng hơi chếch sang phải mười lăm độ, khóa chặt vào hộp chia tín hiệu cáp quang gắn trên vách thép sau lưng Quang.

"Ông không có cơ hội bấm nút hủy lệnh đâu, chú Quang," Hoàng gằn từng chữ qua kẽ răng. "Cuộn băng Betacam năm hai nghìn lẻ bốn đang ở đây. Bản án của cha tôi, của chú Tuấn, và của mười hai đứa trẻ... kết thúc tại căn hầm này."

Đặng Trần Quang khẽ nhếch mép. Một nụ cười mỉa mai của kẻ đã quen ngồi phòng máy lạnh ký lệnh thanh lý sinh mạng người khác như những con số hao hụt trên bảng kê tài sản.

"Bản án?" Quang nhấc tách trà nguội ngắt lên nhấp một ngụm nhỏ, mắt liếc nhìn thanh tiến độ truyền dữ liệu trên màn hình máy chủ vệ tinh. "Chín mươi chín phẩy bốn phần trăm. Còn đúng bốn mươi giây nữa, gói mã hóa địa tầng và chuỗi gen của mười ba mẫu tủy sẽ sang tới Geneva. Tòa nhà này xây từ năm bảy mươi, trần bê tông cốt thép dày một mét hai. Khi khối nổ kích hoạt, toàn bộ phòng B4 sẽ bị niêm phong tự động bằng cửa sập áp lực. Trên tầng ba, Hội đồng Thẩm định của tôi vẫn sẽ khai mạc phiên họp lúc bảy giờ ba mươi. Người ta chỉ biết có một sự cố chập điện buồng lạnh dã chiến. Hết."

Tôi bước thêm một bước. Cẳng chân nặng như đeo chì. Mùi cồn sát trùng, mùi khí ozone cháy khét và mùi lưu huỳnh từ các van làm lạnh bốc lên nồng nặc, xộc thẳng vào cuống họng khô khốc.

Ánh mắt tôi trượt qua dãy mười ba ống trụ titan chân không xếp thành hàng thẳng tắp trong tủ đông âm sâu.

Ở vị trí cuối cùng, ống số 13-KTS mang thẻ bài nhôm dập máy công nghiệp: NGUYỄN VĂN ĐEN // MÃ ĐỊNH DANH DỰ PHÒNG: 041-882-KT // BẢO TRỢ: TRẦN VŨ.

Một khoảnh khắc rất ngắn, mùi cơm cháy lá chuối khô khét lẹt của bảo mẫu Nhàn và bàn tay gầy guộc đầy sẹo bỏng của Đăng khi trút hơi thở cuối cùng trên chiếc ca-nô dạt luồng Soài Rạp lướt qua đáy mắt tôi. Cơn buốt nhói dội ngược lên lồng ngực không phải vì mũi kim dẫn lưu.

Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt đặc quánh vị tanh của máu, khẽ nhếch môi:

"Hai mươi năm trước, ông khóa van nước Danfoss để thiêu rụi một cái mái ấm vì sợ lộ chuyện nhận một triệu đô tiền mặt sau vườn rau. Hai mươi năm sau, ông định dùng nửa cân nhiệt nhôm để xóa dấu vết của chính con đẻ mình. Hóa đơn viện phí và tiền dầu đốt xác... ông tính thanh toán bằng tài khoản Thụy Sĩ nào?"

Đồng tử của Đặng Trần Quang co rút lại trong tíc tắc. Bàn tay đeo nhẫn ruby đặt trên mặt bàn hơi khựng lại.

"Nói nhảm," Quang lạnh giọng. "Cậu chẳng hiểu gì về cái gọi là an ninh chiến lược. Những đứa trẻ đó... sinh ra trên vùng đất nhiễm quặng. Chúng là sai số sinh học. Nếu không có nguồn tiền từ Thụy Sĩ bơm vào qua bản hợp đồng ủy thác năm đó, toàn bộ mạng lưới kỹ thuật quân sự phía Nam lấy gì để duy trì? Cha cậu... Trung tá Trần Viết Hùng, chính là người đầu tiên hiểu điều đó và đặt bút ký quyết định phân bổ ngân sách năm tám mươi lăm."

"Cha tôi ký ngân sách nuôi trạm nghiên cứu nông hóa để cải tạo đất cho dân nghèo trồng rau," tôi tiến thêm nửa bước, tay trái vẫn giữ chặt hộp sắt 902-B trước ngực. "Còn các người lấy mẫu tủy của lũ trẻ để bán bản đồ gen cho Quỹ Viễn Đông đổi lấy máy móc tình báo và biệt thự Thảo Điền."

03:42.

Thanh truyền dữ liệu nhảy lên chín mươi chín phẩy sáu phần trăm.

"Băng," tôi khẽ gọi, giọng khàn đặc không cất cao quá đầu ngón tay. "Kẹp mạch."

Hạ Băng không hỏi một lời thừa. Cô lách người qua mép kính vỡ, bước chân không phát ra tiếng động. Bàn tay mang găng cao su y tế rút phắt cây kẹp phẫu thuật Kocher bằng thép không gỉ cài bên hông túi cứu thương.

Quang nhận ra ý đồ của chúng tôi. Gã lập tức vươn tay trái về phía chiếc nút ấn màu đỏ đặt dưới góc bàn điều khiển—công tắc kích nổ cưỡng bức.

"Hoàng! Bắn hộp chia sóng!" tôi quát lên, dồn toàn bộ sức tàn đạp mạnh gót giày vào chân chiếc bàn phụ bằng inox.

Chiếc bàn trượt ngang trên sàn linoleum trơn bóng, đâm sầm vào mép ghế xoay của Quang, làm lệch hướng cánh tay của gã trong nửa giây.

Đoàng!

Phát súng K59 của Lê Hoàng xé toạc bầu không khí đặc quánh. Viên đạn chín mi-li-mét không găm vào da thịt mà bắn nát bấy hộp chia tín hiệu cáp quang quân sự trên vách tường phía sau. Tia lửa điện nổ lách tách, khói nhựa khét lẹt bốc lên mù mịt.

Màn hình truyền dữ liệu vệ tinh đi Geneva lập tức chớp tắt, đóng băng vĩnh viễn ở con số chín mươi chín phẩy tám phần trăm. Luồng truyền xuất ngoại bị chặt đứt. Toàn bộ tín hiệu hình ảnh và âm thanh bị ép dội ngược vào đường truyền nội bộ trục cáp đồng trục dẫn thẳng lên màn hình máy chiếu tầng ba.

Cùng lúc đó, Đặng Trần Quang gầm lên một tiếng man dại, rút khẩu súng ngắn giấu dưới gầm bàn.

Nhưng Hạ Băng đã nhanh hơn một nhịp.

Cây kẹp phẫu thuật sắc lẹm trên tay cô đâm phập thẳng vào mu bàn tay trái của Quang, xuyên qua khoảng giữa hai xương bàn ngón tay, ghim chặt bàn tay gã xuống mặt bàn gỗ mun. Mặt đá ruby va mạnh vào mặt gỗ phát ra tiếng cộp khô khốc.

Quang rú lên đau đớn, khẩu súng tuột khỏi tay rơi xuống sàn.

Tôi lao tới, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể và cánh tay phải còn cử động được đè nghiến bả vai gã xuống ghế. Ngực trái tôi đập mạnh vào thành bàn, cơn đau rách màng phổi khiến mắt tôi tối sầm lại trong một giây, bọt khí và máu tươi trào ngược qua kẽ răng.

"Đầu đọc băng Sony!" tôi thở hắt ra, máu bắn thành từng chấm li ti lên ve áo vest phẳng phiu của Quang. "Cắm cáp BNC vào cổng phụ luồng truyền hình tầng ba!"

Lê Hoàng lập tức giật phắt cuộn băng Betacam từ trong hộp sắt 902-B, nhét thẳng vào khe nhận băng của chiếc máy đọc chuyên dụng đặt trên bàn kỹ thuật. Ngón tay Hoàng gạt mạnh cần gạt chuyển mạch khẩn cấp.

Tách.

Cơ chế cơ học của đầu đọc băng cuốn dây từ vào trục quay.

01:45.

Đồng hồ trên khối nổ nhiệt nhôm vẫn đếm ngược. Cơ chế mất tín hiệu sống không kích hoạt vì Quang chưa chết, nhưng đồng hồ hẹn giờ độc lập của khối nổ vẫn trôi về số không.

"Cắt dây nào?" Hoàng hét lên, tay cầm mũi dao găm dã chiến ghìm sát cụm dây điện màu chằng chịt dưới đáy khối thuốc nổ. "Dây xanh hay dây đỏ?"

"Không cắt dây nào cả!" tôi gằn giọng, mắt dán chặt vào sơ đồ rơ-le nhiệt nhôm theo cuốn sổ kỹ thuật năm 2021 của Tuấn. "Khối nổ dùng mạch đảo công tắc áp lực âm nối với bình ni-tơ. Cắt dây là kích nổ tức thì. Dùng kẹp Kocher... kẹp chết đường dẫn van xả ni-tơ lỏng!"

Hạ Băng không chần chừ. Bằng sự chuẩn xác đến lạnh lùng của một bác sĩ ngoại khoa quen thao tác trên những khoang ngực đẫm máu, cô rút chiếc kẹp thứ hai trong túi áo, luồn mũi thép cong qua khe kim loại hẹp chưa đầy một phân, bấm khóa chết ống dẫn khí đồng áp lực của kíp nổ.

Tiếng xì xì của khí nén dừng bặt.

Màn hình led của đồng hồ đếm ngược chớp giật liên hồi rồi đứng khựng lại ở con số: 00:12.

Căn phòng rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở, chỉ còn tiếng quạt gió làm mát của máy tính và tiếng thở dốc nặng nhọc nhuốm mùi máu của tôi.

Đúng lúc đó, từ hệ thống loa truyền thanh nội bộ nối với Hội trường tầng ba, âm thanh xào xạc của cuộn băng từ Betacam bắt đầu vang lên, vọng xuống tận đáy hầm B4.

Hình ảnh đen trắng với độ phân giải thấp của hai mươi năm trước bừng sáng trên màn hình máy chiếu lớn ở tầng ba—nơi hơn một trăm cán bộ thuộc Đoàn Giám sát Đặc biệt và các cơ quan tư pháp trung ương đang ổn định chỗ ngồi chuẩn bị cho phiên họp lúc bảy giờ ba mươi.

Trên màn hình, dấu thời gian nhấp nháy góc dưới: 23:14:02 - 11/11/2004.

Gương mặt Đặng Trần Quang hai mươi năm trước hiện lên rõ mồn một trong căn biệt thự cổ ở Đà Lạt. Ngón tay gã xoay xoay chiếc nhẫn ruby đỏ sẫm, giọng nói vang lên đanh thép và lạnh lùng qua hệ thống âm thanh vòm:

"...Năm ngàn lít dầu diezen kho K-86 đã vào vị trí. Phát, cậu cho xe bồn chạy thẳng vào sảnh chính Mái ấm Hướng Dương lúc một giờ ba mươi. Rút toàn bộ lực lượng chữa cháy sang Đan Kia diễn tập. Van nước sinh hoạt Danfoss phía sau bếp... khóa ngạnh cơ học từ mười hai giờ đêm. Giải tỏa trắng toàn bộ khu đất trước sáng mai. Không để lại bất kỳ mẫu đối chứng sinh học nào cho phía thanh tra..."

Tiếng xôn xao, tiếng bàn ghế xô đẩy và tiếng đập bàn chấn động từ hội trường tầng ba truyền qua ống thông gió dội thẳng xuống tầng hầm.

Bản án hai mươi năm đã được truyền đi, không thể thu hồi.

Đặng Trần Quang ngồi bất động trên ghế. Máu từ mu bàn tay bị kẹp chảy thành dòng đỏ thẫm dọc theo thớ gỗ mun, nhỏ giọt xuống sàn gạch. Gã ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt không còn sự ngạo nghễ của quyền lực, mà là sự tàn độc của một con thú đã bị dồn vào chân tường.

"Cậu tưởng... đưa được cuộn băng này lên tầng ba là cậu thắng sao, Trần Vũ?" Quang thì thào, khóe môi nhếch lên một nụ cười rỉ máu. "Mười ba mẫu tủy năm tám mươi lăm... không phải do tôi hay thằng Thắng nghĩ ra để kiếm tiền. Cậu nghĩ tại sao cha cậu lại giấu cuộn băng này dưới chân móng Tòa nhà Quốc hội cũ mà không nộp cho Viện Kiểm sát suốt hai mươi năm qua?"

Ngực tôi nhói buốt. Một cơn ho khan bật ra, máu tươi ộc qua kẽ môi rơi xuống mu bàn tay. Tôi không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt xám ngoét của gã.

"Bởi vì trong mười ba đứa trẻ bị rút tủy đêm đó..." Quang ghé sát tai tôi, giọng nói rít qua kẽ răng như tiếng rắn trườn trên lá mục, "...đứa trẻ mang mẫu số 01-KTS... kẻ đầu tiên mang bộ mã gen đột biến hoàn hảo nhất... chưa bao giờ chết trong đám cháy. Và nó... đang đứng ở ngay sau lưng cậu."

Rầm!

Cánh cửa sắt ngăn cháy tầng B4 bị đạp tung bằng đòn bẩy thủy lực.

Ánh đèn pin công suất lớn quét lóa mắt qua làn khói ni-tơ lỏng. Mười sĩ quan Cảnh sát Quân sự vũ trang thuộc Bộ Tư lệnh Quân khu 7 cùng Kiểm sát viên cao cấp của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao ập vào phòng thí nghiệm, súng ngắn và tiểu liên khóa chặt toàn bộ căn phòng.

"Tất cả đứng yên! Đặng Trần Quang, ông đã bị bắt theo Lệnh đặc biệt số 01 của Thường trực Ban Bí thư!"

Tiếng còng số tám bập vào cổ tay Đặng Trần Quang vang lên khô khốc.

Tôi buông tay khỏi vai Quang, lùi lại hai bước rồi ngã quỵ xuống sàn linoleum lạnh ngắt. Bình áp lực âm tuột khỏi tay Hạ Băng, lăn lốc cốc trên sàn. Bàn tay ấm của Băng lập tức áp chặt vào hõm cổ tôi, ngón tay cô ấn mạnh vào động mạch cảnh đang đập rời rạc.

"Huyết áp bốn mươi lăm trên ba mươi," giọng Băng đanh lại, nhưng đầu ngón tay cô khẽ run lên khi chạm vào lớp mồ hôi lạnh ngắt trên trán tôi. "Tràn khí màng phổi áp lực tái phát. Anh không được nhúc nhích."

Tôi không nhìn Băng, cũng không nhìn đoàn quân cảnh đang áp giải Đặng Trần Quang ra khỏi phòng.

Ánh mắt tôi dừng lại ở tủ đông âm sâu phía sau lưng.

Mười ba ống trụ titan vẫn nằm đó dưới ánh đèn neon. Nhưng nắp của ống trụ đầu tiên—mẫu mang số hiệu 01-KTS—từ bao giờ đã bị mở toang. Bên trong chỉ là một khoang rỗng không, đáy ống đọng lại một vệt sáp niêm phong màu đỏ hình thanh kiếm gãy vắt ngang hoa sen tám cánh còn mới nguyên, chưa hề đóng băng.

Một tiếng bíp ngắn vang lên từ chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ trong túi áo ngực tôi.

Màn hình đen trắng sáng lên giữa làn khói lạnh mù mịt:

"MẪU SỐ MỘT ĐÃ RỜI KHỎI BÀN CỜ. CẢM ƠN ĐỘI PHÓ ĐÃ MỞ CỬA HẦM B4."

0