Chương 105: Vết Nứt Dưới Chân Móng
Mùi clo xộc vào hốc mũi như một nhát dao nung đỏ.
Nó không giống mùi cống rãnh ngập ngụa sình lầy ở Quận 4, cũng chẳng phải mùi khói thuốc Thăng Long khét lẹt ám vào từng thớ gỗ mục trên căn gác xép đường Ba Đình. Khí clo công nghiệp pha gas đặc quánh có vị chua lòm của kim loại bị gỉ sét, quét qua vòm họng là lập tức rút sạch từng ngụm không khí cuối cùng.
Khớp nối silicon cắm bên sườn trái tôi rít lên khe khẽ. Từng bọt máu li ti kèm dịch màng phổi sủi bọt tăm trong bình áp lực ba ngăn mà Hạ Băng đang kẹp chặt dưới nách.
- Bịt mũi lại. Đừng thở sâu.
Giọng Hạ Băng khàn đặc, cắt gọt không một âm tiết thừa. Cô giật phắt cuộn băng gạc y tế cuối cùng trong túi cấp cứu, xé đôi, dốc cạn chai nước muối sinh lý làm ướt sũng lớp vải rồi ấn thẳng vào mũi tôi. Nước muối mằn mặn xộc lên xoang, xua bớt cái gắt buốt của khí độc, nhưng không thể chặn được cơn co thắt đang giật từng hồi nơi cuống phổi.
Bên cạnh, Lê Hoàng siết chặt báng khẩu K59 trong tay phải. Tay trái anh tì mạnh vào then cài rỉ sét của cửa xả áp lực tháp nước ngầm. Khối kim loại nặng hơn nửa tạ cọ vào vách đá chẻ thời Pháp phát ra tiếng rít chói tai của sắt rỉ cọ vào đá hộc. Bụi vôi sống và mảng rêu khô rụng rào rào xuống vai áo ba đờ xuy sũng nước.
- Cửa cống ngầm đường Nguyễn Du bị bịt kín rồi. - Hoàng nghiến răng, mắt đỏ hoe vì hơi gas. - Ba xe bọc thép của Cục Bảo vệ Chính trị vừa đỗ chắn ngang miệng hố ga trước cổng trường nhạc. Bọn chúng bơm khí clo thẳng từ họng cấp cứu hỏa xuống.
Tôi không trả lời. Mỗi chữ thốt ra lúc này đồng nghĩa với việc đẩy màng phổi tạng chạm sát hơn vào đầu xương sườn số sáu đang gãy gập.
Tôi cắn chặt môi dưới. Vị tanh nồng của máu tươi trào ra nơi đầu lưỡi kéo giật lại chút tỉnh táo cuối cùng trong cơn choáng váng do huyết áp tụt sâu. Hộp sắt quân dụng 902-B màu cỏ úa được quấn chặt vào ngực tôi bằng ba vòng dây dù bện. Ba vết sáp đỏ in hình hoa sen tám cánh vắt ngang thanh kiếm gãy tì cứng vào xương ức, lạnh ngắt và trơ lì như một bia mộ.
Bên trong chiếc hộp đó là bản án tử hình dành cho hai mươi năm dối trá: mười ba bộ hồ sơ gen năm 1985, cuộn băng Betacam ghi lại giọng nói lạnh tanh của Đặng Trần Quang trong đêm 11 tháng 11 năm 2004, và lệnh khóa van nước Danfoss thiêu sống mười hai đứa trẻ cùng bảo mẫu Mai Lan dưới đáy hầm Mái ấm Hướng Dương.
Đồng hồ cơ Poljot trên cổ tay tôi nhảy số 06:42.
Còn đúng bốn mươi tám phút trước khi phiên họp kín của Đoàn Giám sát Đặc biệt tại tầng hầm B4 số 104 Nguyễn Thị Minh Khai bắt đầu. Đặng Trần Quang đang ngồi ở đó, ngón tay đeo chiếc nhẫn ruby đỏ thẫm sẽ gõ ba nhịp xuống bàn gỗ lim để tuyên bố xóa sổ Chuyên án Hướng Dương vĩnh viễn.
- Trục xả tháp nước ngầm dẫn thẳng lên móng kỹ thuật của công viên. - Tôi thều thào qua lớp gạc ướt, âm thanh nghẹt đặc trong lồng ngực. - Năm 1966, lính công binh Pháp làm van thoát nước tràn nối từ đáy Dinh Thống đốc cũ ra hồ nước sau hàng cây dầu rái. Đi lối đó.
Hoàng gật đầu dứt khoát. Anh dùng đầu xà beng mini nêm chặt vào khe nắp cống gang hình elip trên vách đứng, đạp mạnh gót ủng. Một tiếng "khục" khô khốc vang lên. Cánh cửa gang bật ngửa ra ngoài, để lộ một trục đứng tối om sâu hun hút, bốc lên mùi ẩm mốc của rễ cây cổ thụ và hơi nước mưa lạnh ngắt từ lòng đất Sài Gòn.
- Tôi lên trước. Vũ đi giữa. Băng bọc hậu, giữ bình áp lực ngang hông nó. - Hoàng ra lệnh, giọng sắt lạnh như một phát đạn lên nòng.
Hoàng bám vào các bậc thang sắt chữ U đóng chết vào thành giếng đá, thoăn thoắt leo lên. Bóng lưng anh lọt thỏm vào khoảng tối mịt mù. Tôi hít một hơi nông, bám tay phải vào bậc sắt đầu tiên. Cẳng tay trái tê dại vì đứt nhánh thần kinh quay chỉ có thể buông thõng, treo lủng lẳng bên sườn như một khúc gỗ chết.
Mỗi lần nhấc một bước chân, đầu xương sườn gãy lại nghiến vào màng phổi. Cảm giác đau không còn là một khái niệm trừu tượng, nó là một mũi dùi kim loại xoắn sâu vào từng thớ thịt. Khí độc dưới đáy hầm 902 bắt đầu bốc ngược lên theo lực hút của trục rỗng, đuổi sát gót chân.
Bàn tay Hạ Băng đỡ chặt dưới hông tôi, đều đặn đẩy từng nhịp. Cô không nói một lời động viên sáo rỗng. Trong thế giới của dao mổ và phòng xác, an ủi là thứ xa xỉ vô dụng nhất. Sự sống chỉ đo bằng lưu lượng oxy trong máu và tốc độ co bóp của cơ tim.
Một luồng gió ẩm buốt phả thẳng vào mặt.
Hoàng dùng vai húc tung nắp lưới thép ngụy trang dưới gốc cây dầu rái cổ thụ. Ánh sáng nhờ nhờ của buổi sớm Sài Gòn tràn xuống lòng giếng sâu, chói gắt đến mức khiến đồng tử tôi co thắt đau đớn. Hoàng túm lấy cổ áo khoác của tôi, dùng toàn bộ sức mạnh của một trinh sát hình sự giật mạnh tôi lên khỏi miệng hố.
Tôi ngã vật ra lớp thảm cỏ ướt đẫm nước mưa của Công viên Tao Đàn.
Mưa tháng Bảy rả rích trút xuống những tán lá dầu rái cao vút. Những giọt nước mưa lạnh ngắt đập vào mặt, cuốn trôi lớp bụi vôi sống và mồ hôi cay xè nơi khóe mắt. Xung quanh chúng tôi, Sài Gòn bắt đầu một ngày mới như chưa từng có bất kỳ tội ác nào tồn tại dưới chân nó.
Phía xa, tiếng còi xe buýt trên đường Nguyễn Thị Minh Khai rúc lên từng hồi đục ngầu. Tiếng lạch cạch của chiếc xe đẩy bán bánh mì kẹp thịt đầu hẻm, tiếng thìa gõ lanh canh vào đáy ly cà phê vợt của những người quét rác ca sáng, tiếng động cơ xe máy rồ ga vượt đèn vàng ở ngã tư Trương Định. Cái thành phố này luôn vội vã nuốt chửng mọi bi kịch vào lòng nó, biến máu và nước mắt thành những vũng nước đọng xám xịt trên mặt đường nhựa.
Hạ Băng trèo lên ngay sau đó. Cô lập tức quỳ xuống bãi cỏ, đặt bình áp lực âm xuống đất, bàn tay thoăn thoắt kiểm tra chốt kẹp ống dẫn lưu bên sườn tôi.
- Huyết áp tụt dưới sáu mươi. Rò khí ngược mức độ hai. - Cô kiểm tra mạch cảnh của tôi, mắt nhìn thẳng vào đáy mắt tôi, lạnh tanh. - Anh còn đúng hai mươi lăm phút trước khi trung thất bị đè bẹp. Sau đó, tim anh sẽ ngừng đập do tràn khí áp lực. Hiểu chưa?
- Đủ để đi hết ba trăm mét đường Nguyễn Thị Minh Khai. - Tôi tự trào, nhếch mép cười nhưng chỉ tạo ra một cái rùng mình co giật.
Tôi với tay vào túi áo trong theo phản xạ. Bao thuốc lá Thăng Long đã bẹp dúm, ngấm nước mưa thành một khối bùi nhùi nhớp nháp. Tôi rút ngón tay ra, vô tình chạm phải chiếc kẹp tóc nhôm hình con bướm của Mai Lan nằm sâu dưới đáy túi.
Kim loại mỏng cọ vào đầu ngón tay tôi buốt nhói.
Một khoảng trống vô hình giáng mạnh vào ngực áo. Ba năm trước, ở cuối hẻm Cầu Muối, khi tôi đứng nhìn chiếc băng ca chở thi thể Nguyễn Tuấn được kéo qua vũng nước mưa loang lổ vết dầu máy, tôi đã tự hứa sẽ không bao giờ để một người đồng đội nào phải nằm lại phía sau lưng mình nữa. Nhưng Đăng đã nằm lại trên chiếc ca-nô trôi dạt ở phao số mười bốn luồng Soài Rạp. Thằng bé hai mươi sáu tuổi mang vết sẹo bỏng trên cánh tay đã chết với một cuốn sổ vẽ dã quỳ và mẩu cơm cháy gói lá chuối khô khốc.
Lớp vỏ bọc chai sạn trong tôi nứt toác ra trong nửa giây. Cuống họng nghẹn ứ một vị đắng ngắt.
Tôi quay mặt đi, nhìn thẳng về phía rặng cây dầu rái bên kia đường.
- Thuốc lá ở cái thành phố này ngày càng tồi tệ. - Tôi buông một câu cộc lốc, giọng khô như ngói vỡ. - Chẳng có điếu nào chịu cháy nổi dưới mưa.
Hạ Băng nhìn tôi chằm chằm suốt ba giây. Cô không vạch trần câu nói dối vụng về đó. Đôi mắt đen láy của người phụ nữ làm việc mười năm trong nhà xác chỉ khẽ chớp lại, giấu đi toàn bộ những điều không thể nói thành lời sau một cái siết chặt quanh van áp lực.
- Tí Bo vừa gửi tín hiệu ngắn qua sóng vô tuyến trước khi bị cắt đứt. - Hoàng ngồi xổm sau gốc cây cổ thụ, mắt quét qua ngã tư Pasteur - Nguyễn Thị Minh Khai. - Trụ sở Ban Chỉ đạo 104 nằm thụt sâu sau khối nhà ba tầng cổ thời Pháp. Bên ngoài gắn biển Trung tâm Dữ liệu Khảo sát Địa chất Nam Bộ, nhưng tầng hầm B4 là một hầm ngầm độc lập có hệ thống phòng thủ sinh học và máy biến áp riêng.
Tôi nhìn theo hướng ngón tay của Hoàng.
Tòa nhà số 104 Nguyễn Thị Minh Khai sừng sững sau hàng rào sắt sơn đen gắn mũi giáo sắc nhọn. Hai chiếc xe bọc thép đặc chủng biển kiểm soát 80A đỗ chắn ngay cổng chính. Bốn sĩ quan bảo vệ thuộc Cục Bảo vệ Chính trị mang tiểu liên MP5 khoác áo mưa đen đứng gác ở các góc chết của camera quét nhiệt.
Cứ mỗi sáu mươi giây, đèn pha rà quét từ tháp canh trên tầng thượng lại quét một vòng tròn bán kính năm mươi mét quanh vỉa hè.
- Cổng chính là cửa tử. - Tôi phân tích, giọng đứt quãng theo từng nhịp thở dồn. - Đặng Trần Quang không chỉ bảo vệ phiên họp. Hắn biết chúng ta đã lấy được cuộn băng Betacam ở hầm 902. Lệnh bơm clo dưới cống ngầm đường Nguyễn Du là đòn tiêu hủy tài liệu, còn trên mặt đất, hắn đã lập vùng tiêu diệt tự do. Bất kỳ ai bước vào tầm quét năm mươi mét sẽ bị bắn hạ trước khi kịp xuất trình giấy tờ.
- Vậy chúng ta vào bằng cách nào? - Hoàng hỏi, ngón tay miết chặt lên vành cò súng K59.
- Mẫu gen gốc năm 1985 của mười ba đứa trẻ được lưu trữ ở nhiệt độ âm một trăm chín mươi sáu độ C bằng hệ thống ni-tơ lỏng. - Tôi nhìn chằm chằm vào ống thông hơi công nghiệp nhô lên sau dãy tường rào phía Tây của tòa nhà. - Hệ thống làm lạnh sâu cho phòng thí nghiệm B4 bắt buộc phải có đường ống xả nhiệt áp suất thấp nối ra trạm biến áp phụ ngoài công viên. Đường ống đó chạy ngầm dưới mương thoát nước mưa của vỉa hè.
Hạ Băng gật đầu ngay lập tức, kiến thức giải phẫu và thiết bị y sinh học của cô khớp nối chính xác với logic hiện trường:
- Khí ni-tơ lỏng bốc hơi sẽ tạo ra áp lực đẩy liên tục ra môi trường. Nếu đi ngược đường ống xả nhiệt, cảm biến nhiệt độ hồng ngoại của hệ thống an ninh sẽ bị mù hoàn toàn do luồng khí lạnh cực sâu che phủ.
- Nhưng đường kính ống xả chỉ khoảng bảy mươi xăng-ti-mét. - Hoàng nhíu mày. - Và nhiệt độ bên trong có thể làm bỏng lạnh hoại tử da trong vòng ba phút.
- Tôi có ba vòng băng thun và áo khoác da. - Tôi đứng dậy, vịn tay vào thân cây dầu rái để giữ thăng bằng khi cơn choáng váng do thiếu oxy lại ập đến. - Đi thôi. Bảy giờ mười phút rồi.
Chúng tôi băng qua thảm cỏ ướt dưới màn mưa dầm đặc quánh của Sài Gòn, lợi dụng điểm mù giữa hai nhịp quét của đèn pha an ninh để tiếp cận góc tường rào phía Tây.
Đúng như nhận định, một nắp cống kỹ thuật bằng thép không gỉ gắn nhãn hiệu cảnh báo áp lực ngầm nằm ẩn sau bồn hoa nguyệt quế. Hơi sương lạnh màu trắng đục bay là là trên mặt cỏ, mang theo mùi tanh nồng của ni-tơ lỏng bốc hơi.
Hoàng dùng xà beng mini bẩy tung then khóa cơ học.
Luồng khí lạnh âm độ phả thẳng vào mặt khiến râu tóc tôi đông cứng một lớp sương mỏng trong chớp mắt. Hoàng tụt xuống trước, đưa tay đỡ lấy tôi. Hạ Băng bám sát phía sau, hai tay ôm chặt bình dẫn lưu màng phổi để ống silicon không bị kéo căng làm rách thêm miệng vết thương liên sườn.
Lòng ống dẫn nhiệt hẹp và trơn trượt như một hang băng ngầm. Nhiệt độ hạ xuống đột ngột khiến các cơ ngực của tôi co rút dữ dội. Đầu xương sườn gãy cọ xát vào màng phổi đau buốt đến tận óc, nhưng chính cái lạnh cắt da cắt thịt này lại làm co các mạch máu li ti, tạm thời chặn đứng dòng máu tươi đang rỉ ra trong khoang ngực.
Chúng tôi bò trườn trong bóng tối đặc quánh suốt mười phút, lần theo tiếng rù rì trầm đục của máy nén khí công nghiệp.
Cuối đường ống là một cánh cửa chớp kỹ thuật bằng nhôm dẫn thẳng vào phòng máy phụ trợ của tầng hầm B4.
Hoàng rút lưỡi dao găm tác chiến, lách nhẹ qua khe cánh chớp, gạt lẫy khóa an toàn. Cánh cửa bật mở không một tiếng động.
Chúng tôi lăn mình xuống sàn bê tông phủ lớp sơn epoxy màu xanh ngọc của tầng hầm B4.
Khác xa với vẻ cũ kỹ, phủ bụi thời gian của những khối nhà hành chính bên trên, tầng hầm B4 là một trung tâm nghiên cứu y sinh học khép kín mang tiêu chuẩn quân sự tuyệt mật. Không khí ở đây sực nùi mùi cồn sát trùng nồng nặc, ozone khử khuẩn và tiếng rít cơ học của các van điều áp tự động.
Dọc hành lang bọc thép sáng loáng, những tấm biển cảnh báo sinh học cấp độ 4 được dán nổi bật trên từng cánh cửa thép kín khí.
Đồng hồ điểm 07:22.
Qua ô kính cường lực dày ba lớp của phòng thí nghiệm trung tâm, một khung cảnh lạnh gáy hiện ra trước mắt tôi.
Một dãy mười ba ống trụ thủy tinh chân không cao hơn hai mét chứa đầy dung dịch bảo quản sinh học trong suốt đang xếp thành hình bán nguyệt giữa phòng. Bên trong mỗi ống trụ là một giá đỡ titan lưu giữ các mẫu tủy sống gốc đông khô, được đánh số cơ học từ mẫu 01-KTS đến 13-KTS.
Phía trên từng ống trụ, những tấm thẻ nhôm quân sự ố màu ghi rõ thông tin: "DỰ ÁN KHẢO SÁT ĐỊA TẦNG VÀ ĐỘT BIẾN GEN ĐƠN DƯƠNG - 1985".
Mẫu số 13-KTS đặt ở vị trí trung tâm, bên dưới có gắn kèm một thẻ mã hóa số học: "NGUYỄN VĂN ĐEN // MÃ ĐỊNH DANH DỰ PHÒNG: 041-882-KT // BẢO TRỢ: TRẦN VŨ".
Tôi đứng chết lặng trước tấm kính.
Những đứa trẻ của Mái ấm Hướng Dương chưa bao giờ là những nạn nhân vô danh của một vụ tranh chấp đất đai thông thường. Chúng đã bị biến thành những vật mẫu thí nghiệm sinh học từ khi mới lọt lòng mẹ, bị rút tủy sống để phục vụ cho tham vọng thương mại hóa bản đồ gen phóng xạ của Quỹ Viễn Đông, rồi cuối cùng bị thiêu rụi bởi năm ngàn lít dầu diezen để xóa sạch dấu vết đối chứng trên cõi đời này.
- Nhìn kìa. - Lê Hoàng khẽ giật tay áo tôi, thì thầm.
Ở góc phòng điều khiển trung tâm, cách lồng kính mười mét, một nhóm kỹ thuật viên mặc đồ bảo hộ vô trùng màu trắng đang cắm các thiết bị truyền dữ liệu quang học vào máy chủ lưu trữ.
Đứng trước bàn điều khiển là một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi, dáng người cao lớn, mặc bộ âu phục màu xám tro cắt may tỉ mỉ theo phong cách ngoại giao. Mái tóc hoa râm chải chuốt gọn gàng, khuôn mặt mang những nếp nhăn uy quyền của kẻ nắm giữ quyền sinh sát tối cao trong các tiểu ban nội chính suốt ba thập kỷ.
Ở đuôi lông mày bên trái của ông ta có một vết sẹo nhỏ hình lưỡi liềm mờ nhạt.
Và trên ngón áp út của bàn tay trái đang gõ từng nhịp ba tiếng "Cộc. Cộc. Cộc" xuống mặt bàn đá hoa cương, một viên đá ruby đỏ thẫm hình bầu dục ánh lên quầng sáng lạnh tanh dưới ánh đèn neon.
Đặng Trần Quang.
Bên cạnh ông ta, một chiếc va-ly kim loại chuyên dụng đã được mở nắp. Bên trong chứa một khối kích nổ nhiệt nhôm hẹn giờ điện tử, nối trực tiếp với hệ thống van xả khí ni-tơ lỏng của mười ba ống trụ sinh phẩm. Đồng hồ đếm ngược trên khối nổ đang dừng ở con số: 00:07:45.
- Chuyển giao toàn bộ gói dữ liệu giải mã sang máy chủ chi nhánh Geneva hoàn tất chưa? - Giọng Đặng Trần Quang vang lên qua hệ thống loa liên lạc nội bộ, trầm ấm, chuẩn xác và vô cảm như một cỗ máy.
- Báo cáo Thường trực, đã truyền được chín mươi chín phần trăm. - Tên kỹ thuật viên trưởng đáp, mắt dán chặt vào màn hình máy tính. - Đúng bảy giờ ba mươi, khi phiên họp của Đoàn Giám sát bắt đầu trên tầng ba, toàn bộ dữ liệu gốc sẽ được ghi đè bằng mã rỗng và khối nhiệt nhôm sẽ nung chảy mười ba ống sinh phẩm ở nhiệt độ hai ngàn độ C. Hiện trường sẽ hoàn toàn sạch sẽ. Sẽ không còn bất kỳ mẫu ADN đối chứng nào tồn tại trên lãnh thổ Việt Nam.
Đặng Trần Quang khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt thếch không chạm tới đáy mắt. Ông ta rút từ túi áo ngực ra một chiếc bút máy Parker Penman mực xanh lục bảo, ký nháy vào bản "Quyết định đình chỉ điều tra toàn diện các sai phạm liên quan đến Mái ấm Hướng Dương và thanh lý tài sản ủy thác".
- Hai mươi năm là quá đủ cho một sai số kỹ thuật. - Quang lạnh lùng nói, gấp tập hồ sơ lại. - Những kẻ cần chết đã chết. Những kẻ ngáng đường ở hẻm Cầu Muối hay trên đồi thông Đà Lạt đều đã trở thành tro bụi. Lịch sử chỉ nhớ đến kẻ chiến thắng và những hiệp định kinh tế nghìn tỷ, chứ không ai rảnh rỗi đi đếm xương tàn của mười mấy đứa trẻ mồ côi.
Cơn thịnh nộ trong lồng ngực tôi bùng lên, phá vỡ mọi sự kiềm tỏa của lý trí. Cơn đau từ xương sườn gãy như biến mất, nhường chỗ cho một sự lạnh buốt đến tận cùng xương tủy.
Tôi quay sang nhìn Hoàng. Hoàng đã mở khóa an toàn khẩu K59. Ánh mắt cương trực của viên Đội trưởng Đội Trọng án đanh lại như thép nguội. Phía sau chúng tôi, Hạ Băng lặng lẽ rút từ túi áo ra một chiếc kẹp phẫu thuật bằng thép không gỉ, mũi kẹp sắc lẹm phản chiếu ánh đèn trần.
- Tao phá cửa kính. Vũ và Băng khống chế khối nổ. - Hoàng thì thầm, cơ bắp cánh tay gồng cứng.
- Đợi đã. - Tôi nhìn chằm chám vào bảng điều khiển sau lưng Đặng Trần Quang.
Trên màn hình phụ của hệ thống an ninh B4, một luồng camera trực tiếp từ sảnh hội trường tầng ba đang hiển thị hình ảnh các thành viên của Ủy ban Kiểm tra và Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao bắt đầu bước vào phòng họp. Nhưng điều khiến đồng tử tôi co thắt lại là chiếc micro hội nghị trước ghế chủ tọa của Đặng Trần Quang: nó đã được đấu nối trực tiếp với đường truyền cáp quang ngầm của phòng thí nghiệm B4.
Nếu chúng tôi nổ súng bắn hạ Quang ngay lúc này, khối nổ nhiệt nhôm sẽ tự động kích hoạt theo cơ chế mất tín hiệu sống, thiêu rụi toàn bộ mười ba mẫu gen gốc trước khi sự thật kịp bước ra ánh sáng.
Đặng Trần Quang không chỉ chuẩn bị xóa sổ chứng cứ. Hắn đã tính toán để biến căn hầm B4 thành một lò hỏa táng khép kín chôn vùi tất cả những ai dám bước chân vào đây.
Thời gian đếm ngược trên khối nhiệt nhôm nhảy sang số 00:06:12.
Tôi tháo chiếc hộp sắt quân dụng 902-B khỏi ngực, trao cuộn băng Betacam 2004 và xấp hồ sơ giải phẫu tử thi số 12 vào tay Hoàng. Bàn tay tôi run lên bần bật vì lạnh và mất máu, nhưng ánh mắt tôi khóa chặt vào cổng kết nối máy chủ phát sóng vệ tinh đặt ngay sát mép cửa kính cường lực.
- Hoàng, anh không cần bắn trúng đầu hắn. - Tôi nghiến răng, từng chữ rít qua kẽ răng rỉ máu. - Bắn nát hộp tiếp sóng dự phòng của hắn. Tôi sẽ cắm cuộn băng này thẳng vào luồng phát trực tiếp lên phòng họp tầng ba.
Lê Hoàng nhìn sâu vào mắt tôi, gật đầu dứt khoát.
Đúng lúc đó, Đặng Trần Quang quay lưng lại, đưa tay định nhấc chiếc cặp da chứa tài liệu chuyển nhượng quốc tế.
- Ba... Hai... Một... - Hoàng đếm ngược trong hơi thở.
"XOẢNG!"
Khối kính cường lực ba lớp nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn dưới cú đạp bọc thép của Lê Hoàng cùng hai phát đạn K59 xé toạc không gian ngột ngạt của tầng hầm B4.
Đặng Trần Quang giật mình quay phắt lại, bàn tay đeo nhẫn ruby vung lên, nhưng nụ cười ngạo mạn trên khuôn mặt lão già quyền lực lập tức đông cứng khi nhìn thấy nòng súng đen ngòm của Đội Trọng án và chiếc hộp sắt 902-B nhuốm máu trên tay tôi.
- Đặng Trần Quang. - Tôi bước qua đống mảnh kính vỡ, hơi thở rít lên như bễ thổi, giọng nói vang vọng khắp căn phòng thí nghiệm ngầm. - Hai mươi năm trước, ông đã khóa van nước ở Đà Lạt. Hôm nay, chiếc van của ông... đã hết hạn sử dụng rồi.
Bản án cuối cùng của Mái ấm Hướng Dương chính thức bắt đầu dưới ánh đèn chớp đỏ của hệ thống báo tử.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.