Giao Lộ Mờ Sương

Chương 91: Vạch Năm Trăm Mét

Đăng: 25/08/2026 19:20 4,151 từ 1 lượt đọc

Đại lộ Rừng Sác xé toạc thảm rừng ngập mặn chạy thẳng về phía biển như một vệt chém dứt khoát.

Mặt đường nhựa còn bốc hơi ẩm sau trận mưa rào đầu sáng. Hơi nóng hầm hập từ mặt đường bốc lên, quyện với mùi sình lầy chua loét của rễ đước và vị muối mặn chát của biển Cần Giờ, xộc thẳng qua khe kính chắn gió hạ hé.

Kim đồng hồ tốc độ của chiếc bán tải găm cứng ở vạch một trăm mười cây số một giờ.

Mỗi cú dằn xóc khi bánh xe chém qua gờ giảm tốc đều truyền thẳng một xung lực khô khốc vào mạn sườn trái của tôi. Đầu xương sườn số sáu vừa được nẹp bằng chỉ thép y tế như một mũi đục sắc nhọn thúc ngược vào màng phổi tạng. Từng nhịp thở chỉ dám kéo dài nửa chừng rồi đứt đoạn, để lại vị tanh nồng của máu tươi rỉ ra nơi kẽ răng.

Bình áp lực âm ba ngăn đặt dưới sàn xe giữa hai chân Hạ Băng phát ra tiếng sủi bọt lọc sọc đều đặn. Ống silicon cắm sâu vào khoang ngực tôi rung lên theo từng nhịp co thắt của động cơ diesel.

Hạ Băng không nhìn tôi. Bàn tay đeo găng cao su của cô giữ chặt thân ống dẫn lưu, ngón tay cái liên tục kiểm tra van áp lực một chiều. Mắt cô dán chặt vào gương chiếu hậu ngoài mạn phải.

"Huyết áp tụt còn tám mươi trên năm mươi," cô nói, giọng đều đều như đọc một bản báo cáo lưu kho. "Nếu anh rách thêm một nhánh phế quản nữa trước khi đến cầu Dần Xây, tôi sẽ không ngần ngại chọc thẳng cây kim số mười bốn vào khoang liên sườn số hai mà không dùng thuốc tê đâu."

"Để dành thuốc tê cho đám trên xe cứu thương đi," tôi nghiến răng, với tay trái tê dại vì đứt nhánh thần kinh quay tìm bao thuốc lá trong túi áo. Túi rỗng không. Chỉ còn mép nhôm sắc lạnh của chiếc kẹp tóc hình con bướm cộm lên nơi ngực áo.

Ngón tay tôi khựng lại trên lớp kim loại lạnh buốt ấy đúng ba giây. Mùi trầm hương trên bàn thờ Nguyễn Tuấn, tàn tro khét lẹt của Mái ấm Hướng Dương hai mươi năm trước, và khuôn mặt của đứa trẻ tên Đen nằm trên bàn mổ dã chiến bỗng ùa về thành một khối đặc quánh chẹn ngang thanh quản.

"Lọc gió xe này hôi như chuột chết," tôi lẩm bẩm, rụt tay về nắm chặt lấy tay vịn trần xe.

Lê Hoàng ngồi sau vô-lăng, hai mắt đỏ ngầu những đường chỉ máu. Cánh tay áo cảnh sát của cậu ta xắn cao tới khuỷu, để lộ những vết trầy xước rướm máu do mảnh kính vỡ ở sân bay Tân Sơn Nhất.

"Tí Bo, vị trí mục tiêu," Hoàng gằn giọng qua tai nghe bộ đàm dã chiến nối với máy tính bảng gắn trên táp-lô.

Giọng thằng nhóc ở tiệm net Quận 4 vang lên qua loa ngoài, lẫn trong tiếng gõ bàn phím lách cách dồn dập:

"Xe cấp cứu năm một B, không chín bốn, hai hai vừa qua trạm kiểm soát phà Bình Khánh được mười tám phút. Nó đang chạy với tốc độ chín mươi cây số một giờ trên đường Duyên Hải, cách ngã ba Long Hòa khoảng bốn cây số. Nhưng anh Hoàng này, hệ thống định vị của xe cứu thương đó phát sóng ngắt quãng. Cứ mỗi ba mươi giây nó lại phát một xung vô tuyến tầm ngắn về máy chủ của tụi Geneva."

"Xung vô tuyến để làm gì?" Hoàng hỏi cụt lủn, tay giật cần số ép chiếc bán tải vượt qua một chiếc xe tải chở tôm đông lạnh.

"Cảm biến khoảng cách," Thượng tá Đặng Thế Anh ngồi ở ghế phụ phía trước lên tiếng. Giọng ông ta lạnh như băng đá dưới hầm B2. Khẩu súng ngắn quân dụng đặt trên đùi ông ta đã mở chốt an toàn từ lúc xe rời Nhà Bè. "Quy trình thanh trừng của Quỹ Viễn Đông không dùng vệ tinh tầm xa để kích nổ. Chúng cài một bộ thu phát tần số bốn trăm ba mươi ba mê-ga-héc trên nóc xe. Nếu có bất kỳ xe công vụ nào mang thiết bị phát sóng nghiệp vụ hoặc bám đuôi trong bán kính năm trăm mét quá sáu mươi giây, tín hiệu cảnh báo trên bảng điều khiển sau xe sẽ chuyển sang màu đỏ."

"Và tên sát thủ ngồi cạnh băng-ca sẽ đẩy hết năm mươi mi-li-lít kali clorua vào tĩnh mạch cảnh của bà Mai Lan," tôi tiếp lời, mắt nhìn chăm chú vào vệt khói bụi mờ mịt ở cuối con đường nhựa thẳng tắp.

Năm mươi mi-li-lít dung dịch muối kali đậm đặc. Khi đi vào máu, nó làm tê liệt toàn bộ điện thế màng tế bào cơ tim chỉ trong vòng mười lăm giây. Tim sẽ ngừng đập ở thì tâm trương. Không giật cơ, không sùi bọt mép, không để lại bất kỳ tổn thương cơ học nào ngoài một vết kim tiêm nhỏ như đầu tăm trên da cổ. Người ta sẽ ghi vào biên bản tử vong: suy tim cấp do biến chứng tổn thương não cũ. Một cái chết sạch sẽ, êm thấm, đúng phong cách của những kẻ mặc vest ngồi ở Geneva.

"Chúng ta không thể tiếp cận bằng còi ủ hay rượt đuổi tốc độ cao," Thế Anh nhìn bản đồ vệ tinh trên màn hình. "Từ ngã ba Long Hòa rẽ vào Cảng cá Tắc Xuất chỉ có một con đường độc đạo dài hơn một cây số, hai bên là đầm tôm và rừng đước. Nếu chúng phát hiện xe bám đuôi trước khi vào cảng, chúng sẽ tiêm thuốc ngay trên đường chạy rồi lao thẳng xe xuống sông Lòng Tàu để phi tang."

"Cảng cá Tắc Xuất có bao nhiêu lối ra biển?" tôi hỏi.

"Chỉ có một cầu tàu bê-tông cho tàu thu mua hải sản cập bến," Hoàng đáp. "Phía ngoài là luồng Soài Rạp thông thẳng ra vịnh Gành Rái. Tí Bo kiểm tra luồng hàng hải xem có phương tiện nào lạ đang chờ sẵn không."

Tiếng bàn phím lại rộ lên: "Có một xuồng cao tốc vỏ nhôm hai động cơ ngoài, sơn màu xám tro, đăng ký biển số tư nhân Vũng Tàu đang thả trôi cách cầu cảng Tắc Xuất ba trăm mét về phía hạ lưu. Nó bật máy nhưng không bật đèn hành hải. Trên xuồng có hai người mang áo phao đen."

"Đó là đội đón người," tôi nói. "Chúng mang theo máy quét sinh trắc học cầm tay. Chỉ cần ấn ngón tay cái có vết sẹo chữ V của Mai Lan lên mặt kính cảm biến, tín hiệu xác thực sống sẽ truyền thẳng về máy chủ ngân hàng Thụy Sĩ trước mười hai giờ trưa. Khi dòng tiền một trăm hai mươi triệu đô-la và quyền khai thác mỏ đất hiếm được hợp thức hóa xong, chiếc xe cấp cứu cùng thi thể bà Lan sẽ nằm dưới đáy bùn ba mươi mét của luồng Soài Rạp."

Chiếc bán tải lao vút qua tấm biển báo mòn rỉ chỉ hướng rẽ vào xã Long Hòa.

Xa xa phía trước, giữa những rặng đước xanh đen ngút ngàn, một vệt đèn pha màu vàng nhạt của chiếc xe cứu thương dân sự màu trắng đang lướt đi thoăn thoắt. Khoảng cách giữa hai xe lúc này là khoảng tám trăm mét.

"Chuẩn bị vào vùng năm trăm mét," Thế Anh nhìn vào máy đo khoảng cách laser gắn trên kính lái. "Hoàng, tắt toàn bộ đèn pha. Giữ khoảng cách sáu trăm mét, không được rút ngắn thêm một phân nào."

Hoàng gạt công tắc. Cụm đèn pha trước phụt tắt, chiếc xe bán tải chìm vào bóng mờ của rạng đông đang dần hé rạng sau những tán lá đước. Con đường hẹp dần, mặt đường lồi lõm sỏi đá và bùn nhão ép chiếc xe phải giảm tốc.

"Làm sao để tiếp cận khoang sau mà không qua cửa kính hậu?" Hoàng siết chặt vô-lăng, gân mu bàn tay nổi cộm.

Tôi kéo khóa túi áo khoác, lôi ra chiếc xà-beng thép mini dài ba mươi phân đã mòn vẹt lớp sơn đen. Cạnh kim loại lạnh toát cọ vào lòng bàn tay tê dại.

"Xe cứu thương loại Ford Transit đời cũ hoán cải có một điểm yếu chết người ở cửa trượt bên hông," tôi nói, giọng khàn đặc vì thiếu nước. "Chốt khóa ngàm dưới sàn của cánh cửa trượt được giữ bằng một sợi cáp cơ học luồn qua hốc bánh xe sau bên phụ. Nếu dùng vật cứng giật đứt sợi cáp từ bên ngoài gầm xe, lẫy an toàn sẽ tự bật mở. Nhưng phải có người áp sát hông xe ở tốc độ bốn mươi cây số một giờ."

"Anh định làm trò đó với cái lồng ngực đang cắm ống dẫn lưu hả Vũ?" Hạ Băng ngước lên, ánh mắt sắc như dao mổ găm thẳng vào mặt tôi.

"Cô có cách nào tốt hơn để ngăn mũi tiêm kali clorua không?" tôi nhìn lại cô.

Hạ Băng im lặng. Khoảng lặng giữa hai chúng tôi rơi xuống nặng trĩu, chỉ có tiếng máy hút áp lực âm đều đặn đếm từng giây trôi qua. Cô cúi xuống, rút từ túi y tế ra một ống tiêm nhựa chứa sẵn dung dịch trong suốt, cắm thẳng kim qua nắp cao su của cổng truyền dịch trên cẳng tay tôi.

Cảm giác mát lạnh buốt nhói lan nhanh dọc theo huyết quản. Cơn đau dữ dội nơi mạn sườn dịu đi một nửa, nhưng đầu óc tôi lập tức có cảm giác bồng bềnh như đang trôi trên mặt nước mặn.

"Morphine liều tối đa," Hạ Băng rút kim ra, vứt vỏ ống tiêm vào khay kim loại kêu leng keng. "Anh có đúng tám phút tỉnh táo trước khi thuốc làm chậm nhịp thở. Nếu sau tám phút anh không quay lại xe, tôi sẽ tự tay ký vào biên bản tử thi của anh."

"Rất hân hạnh được bác sĩ Băng mổ tử thi," tôi nhếch mép, kéo lại khóa áo da.

Phía trước, chiếc xe cứu thương năm một B đã bắt đầu giảm tốc, rẽ ngoặt vào con đường bê-tông dẫn xuống bến cá Tắc Xuất. Mùi cá ươn, mùi dầu cặn tàu cá và rác rưởi trôi dạt bắt đầu bốc lên nồng nặc.

Khu chợ cá buổi sớm vắng hoe. Những dãy sạp xi-măng trơ trọi dưới ánh đèn cao áp vàng vọt, nước đá tan chảy loang lổ trên nền đất trộn lẫn vảy cá lấp lánh. Chiếc xe cứu thương không dừng ở khu nhà lồng mà chạy thẳng ra mép cầu tàu bê-tông, nơi chiếc xuồng cao tốc màu xám đang gầm gừ nổ máy chờ sẵn.

"Mục tiêu dừng lại!" Hoàng đạp phanh, tấp chiếc bán tải vào sau bức tường đổ nát của một xưởng chế biến nước mắm cũ cách đó bảy mươi mét.

Gió biển thổi thốc vào mặt, mang theo hơi ẩm bết dính.

Dưới ánh đèn vàng đục của cột đèn cầu cảng, hai cánh cửa sau của chiếc xe cứu thương vẫn đóng kín. Nhưng cánh cửa bên ghế phụ phía trước vừa mở ra. Một gã đàn ông mặc áo khoác gió màu sẫm bước xuống, đầu đội mũ lưỡi trai sụp xuống trán. Hắn đảo mắt quét một vòng quanh bãi đất trống, tay phải giấu trong túi áo khoác phồng to theo hình dáng một khẩu súng ngắn gắn ống giảm thanh.

Hắn cúi người huýt sáo một tiếng dài về phía mép nước. Chiếc xuồng cao tốc lập tức rồ ga, mũi xuồng vỏ nhôm húc nhẹ vào cọc bến bằng lốp cao su, làm mặt nước ven bờ chao đảo bọt trắng xóa.

Một tên trên xuồng bước lên bờ, tay xách một chiếc va-ly chống sốc bằng nhựa cứng màu đen.

"Tên xách va-ly là kẻ cầm máy quét sinh trắc học," Thế Anh thì thầm qua kẽ răng, khẩu súng trên tay ông ta đã giương lên, tì vào mép khung cửa xe bán tải. "Hoàng, cậu khóa tên cảnh giới bên ngoài. Vũ, việc trong khoang xe là của cậu."

"Chờ một nhịp," tôi thở hắt ra, tay phải nắm chặt chiếc xà-beng, bàn tay trái cố co quắp các ngón tay để tìm lại cảm giác. "Khi tên xách va-ly mở cửa sau để leo lên xe, tên sát thủ ngồi trong khoang bệnh nhân sẽ phải dời mắt khỏi ống tiêm để kéo cáng thương. Đó là năm giây duy nhất."

Tôi luồn người qua cửa xe bán tải, hạ thấp trọng tâm, trườn dọc theo mép tường xưởng nước mắm. Bùn đất và nước thải tanh tưởi ngấm qua lớp quần bò cọ vào đầu gối. Ống silicon màng phổi bị kéo căng khiến khoang ngực tôi nhói lên từng cơn bỏng rát, nhưng liều Morphine của Hạ Băng đang đè bẹp các thụ thể cảm giác, biến cơn đau thành một khối tê buốt âm ỉ.

Tên xách va-ly bước đến đuôi xe cứu thương. Hắn gõ ba nhịp nhẹ lên kính sau: Cộc. Cộc. Cộc.

Đúng ba nhịp. Cái nhịp điệu chết tiệt đã theo tôi từ penthouse Grand Panorama, qua kho lạnh Tân Thuận, đến tận vũng lầy Cần Giờ này.

Cánh cửa sau của xe cứu thương kêu cạch một tiếng, hé mở một khoảng rộng hai mươi phân. Ánh đèn neon trắng nhờ bên trong khoang bệnh nhân hắt ra một vệt sáng mỏng trên sàn bê-tông nhớp nháp.

Qua khe hở, tôi nhìn thấy một người phụ nữ nằm bất động trên cáng cứu thương.

Mái tóc bà đã hoa râm quá nửa, cắt ngắn ngang vai lòa xòa trên gối trắng. Khuôn mặt gầy guộc, hốc hác, đôi mắt mở to nhìn trừng trừng lên trần xe nhưng hoàn toàn vô hồn, không một tia chớp cảm xúc. Đó là ánh nhìn của một người đã bị tước đoạt ký ức suốt hai mươi năm, một cái xác còn thở mang mã số KTS-00.

Bên cạnh cáng thương, một tên đàn ông mặc đồng phục nhân viên y tế đang ngồi trên ghế gấp. Bàn tay đeo găng y tế của hắn cầm một ống tiêm thủy tinh lớn chứa đầy dung dịch không màu. Đầu kim tiêm bằng thép sáng loáng đã cắm sẵn vào cổng cao su của đường truyền tĩnh mạch nối vào mu bàn tay phải của bà Lan.

Ngón tay cái của hắn tì nhẹ lên pít-tông. Hắn chỉ cần một lực đẩy nhẹ chừng năm mi-li-mét là dòng chất độc sẽ tràn vào huyết quản.

"Lên đi, chuẩn bị lấy mẫu," tên mặc đồ y tế gằn giọng bằng thứ tiếng Việt lơ lớ của kẻ sống lâu năm ở nước ngoài.

Tên xách va-ly nhấc một chân lên bậc thang đuôi xe.

"Bắn!" Tôi gầm lên qua bộ đàm.

Đoàng!

Phát đạn của Lê Hoàng xé toạc màn sương sớm.

Tên cảnh giới đứng cạnh đầu xe giật nảy người, ngã ngửa ra sau như một khúc gỗ bị đốn gốc, khẩu súng ngắn văng ra cày trên nền cát.

Cùng lúc đó, phát đạn thứ hai của Đặng Thế Anh găm thẳng vào bắp đùi tên xách va-ly ngay trên bậc thang đuôi xe. Hắn rú lên một tiếng man dại, chiếc va-ly nhựa đen tuột khỏi tay rơi đập mạnh xuống sàn bê-tông, bung chốt khóa làm lộ ra màn hình quét vân tay phát quang màu xanh lục.

Bên trong khoang xe, tên sát thủ mặc đồ y tế giật mình quay ngoắt lại. Đồng tử hắn co rút khi nhìn thấy đồng bọn gục xuống. Không một giây do dự, ngón tay cái của hắn gồng lên, chuẩn bị tống toàn bộ pít-tông thuốc độc vào đường truyền.

Tôi không kịp chạy vòng ra cửa sau.

Với toàn bộ sức tàn và gia tốc của liều thuốc giảm đau, tôi lao thẳng vào hông xe bên phụ. Chiếc xà-beng mini trên tay phải chọc thẳng vào khe hở hốc bánh sau, móc chuẩn xác vào sợi cáp cơ học của chốt trượt ngầm.

Rắc!

Tôi dùng cả trọng lượng cơ thể đu người xuống. Sợi cáp thép hoen rỉ đứt phựt.

Cánh cửa trượt bên hông xe cứu thương bị áp lực lò xo đẩy bung ra với một tiếng va đập kim loại chát chúa.

Khoang bệnh nhân mở toang ngay trước mặt tôi.

Tên sát thủ vừa kịp quay đầu sang thì mũi xà-beng thép trong tay tôi đã vung lên theo một đường vòng cung lạnh lùng, giáng thẳng vào cổ tay đeo găng y tế của hắn.

Rắc!

Tiếng xương cổ tay gãy vụn giòn tan. Chiếc ống tiêm thủy tinh năm mươi mi-li-lít văng khỏi tay hắn, đập vào thành cáng sắt vỡ toang, dung dịch kali clorua bắn tung tóe lên sàn cao su, bốc mùi hóa chất nồng nặc.

Tên sát thủ rống lên một tiếng đau đớn. Bằng phản xạ tàn bạo của một đặc vụ được huấn luyện kỹ lưỡng, hắn không thèm nhìn cổ tay gãy mà lập tức dùng bàn tay trái rút phắt một con dao găm tác chiến từ thắt lưng, đâm thẳng xuống hõm ức của tôi.

Cú đâm cực hiểm, nhắm thẳng vào động mạch chủ.

Tôi không thể lùi lại vì phía sau là khoảng không. Trong khoảnh khắc một phần mười giây, tôi buông rơi chiếc xà-beng, vặn nghiêng người sang phải. Lưỡi dao găm sắc lẹm xé toạc lớp áo da, rạch một đường dài trên vai áo tôi, nhưng bàn tay phải của tôi đã kịp khóa cứng khớp ngón tay cái của hắn theo đòn bẻ khớp cận chiến của lính hình sự.

Tôi xoay người, thúc cùi chỏ phải trúng sụn mũi hắn.

Một tiếng bốp nghẹn đục vang lên. Máu mũi tên sát thủ phun ra đỏ lòm. Hắn ngửa đầu ra sau, đập mạnh vào vách tôn xe cứu thương rồi trượt dần xuống sàn, hai mắt trợn trược bất tỉnh.

Tôi khuỵu một chân xuống sàn xe, hai tay chống lên thành cáng cứu thương.

Lồng ngực tôi phập phồng dữ dội. Ống dẫn lưu silicon bị giật mạnh trong lúc va chạm làm bật một mối chỉ khâu lụa, máu đỏ tươi bắt đầu trào ngược qua van một chiều, chảy ròng ròng xuống bình áp lực âm đặt dưới chân. Tầm nhìn của tôi mờ đi vì thiếu dưỡng khí, xung quanh chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nhọc và tiếng sóng biển vỗ bì bọp vào chân cầu tàu.

Một bàn tay nhỏ bé, khô ráp và lạnh ngắt bỗng chạm nhẹ vào mu bàn tay tôi.

Tôi giật mình ngước lên.

Người phụ nữ trên cáng thương - bảo mẫu Nguyễn Mai Lan - đang nhìn tôi.

Đôi mắt vô hồn của bà dường như vừa có một tia sáng mờ nhạt le lói qua tầng tầng lớp lớp sương mù của hai mươi năm mất trí nhớ. Bà không nói được, cuống họng chỉ phát ra những tiếng khè khè đứt quãng của chứng câm phân ly sau chấn thương sọ não.

Ngón tay trỏ run rẩy của bà - ngón tay có vết sẹo hình chữ V do vết cắt kim loại năm xưa - từ từ chỉ vào túi áo ngực của tôi.

Nơi có chiếc kẹp tóc bằng nhôm uốn hình con bướm.

Tôi nuốt ngụm máu tanh trong miệng xuống, run rẩy thò tay vào túi áo, rút chiếc kẹp tóc nhôm cháy xém một góc ra, đặt nhẹ vào lòng bàn tay gầy trơ xương của bà.

Những ngón tay của bà Lan khép lại. Bà siết chặt lấy mẩu nhôm cong queo ấy áp vào ngực, nơi trái tim đang đập những nhịp yếu ớt. Một giọt nước đục ngầu rỉ ra từ khóe mắt nhăn nheo của người mẹ, lăn dài qua gò má sạm đen vì năm tháng.

Tiếng bước chân dồn dập trên cầu tàu kéo tôi trở lại thực tại.

Lê Hoàng và Thượng tá Đặng Thế Anh ập vào cửa trượt xe cứu thương, súng ngắn trên tay vẫn chĩa vào hai tên sát thủ đã bị vô hiệu hóa. Phía sau, chiếc xuồng cao tốc dưới mép nước đã bị hai ca-nô của Hải đội 2 Biên phòng Cần Giờ áp sát, khóa chặt họng súng đại liên mười hai ly bảy vào đài chỉ huy.

Hạ Băng xách hộp cấp cứu nhảy phắt lên sàn xe. Cô không nói một lời nào, lập tức dùng kẹp phẫu thuật kẹp chặt chân ống dẫn lưu của tôi để ngăn khí tràn ngược, rồi quay sang áp ống nghe vào lồng ngực bà Lan.

"Mạch sáu mươi, huyết áp một trăm trên bảy mươi," Hạ Băng thở phào một nhịp rất nhẹ. "Bà ấy an toàn."

Lê Hoàng bước tới nhặt chiếc va-ly nhựa màu đen của tên sát thủ Thụy Sĩ dưới chân bậc thang lên. Màn hình máy quét sinh trắc học vẫn đang sáng đèn, hiển thị đồng hồ đếm ngược: 00:04:12.

"Bốn phút nữa là hết hạn ủy thác mỏ đất hiếm," Hoàng nói, giơ màn hình ra trước mặt Thế Anh. "Nếu không có vân tay tươi của bà Lan, tài khoản một trăm hai mươi triệu đô-la và toàn bộ hợp đồng khai thác ngầm sẽ bị phong tỏa vĩnh viễn theo lệnh của Viện Kiểm sát Tối cao."

Thế Anh không nhìn chiếc máy quét. Ông ta rút từ túi áo ra chiếc bật lửa Zippo màu trắng - kỷ vật của bảo mẫu Nhàn, bật nắp kêu cách một tiếng. Ngọn lửa vàng bùng lên soi rõ khuôn mặt sắt đá của viên Thượng tá hình sự.

"Bàn cờ của Quỹ Viễn Đông đã gãy đôi tại đây rồi," Thế Anh nói, giọng trầm đục hòa vào tiếng gió biển. "Hết giờ."

Đúng lúc đó, chiếc máy tính bảng của Hoàng đặt trên táp-lô xe bán tải ngoài kia bỗng phát ra một chuỗi âm thanh bíp bíp dồn dập.

Giọng thằng nhóc Tí Bo vang lên qua loa ngoài, không còn vẻ cợt nhả thường ngày mà run rẩy, lạc hẳn đi:

"Anh Hoàng... Anh Vũ ơi! Em vừa quét được một gói dữ liệu mã hóa khẩn cấp vừa gửi từ máy chủ trung tâm giám định pháp y về Bộ Công an cách đây hai phút!"

Tôi vịn vào thành xe, cố gượng đứng thẳng dậy: "Gói dữ liệu gì?"

"Bản kết quả giải trình tự gen ADN gốc của nạn nhân trong vụ án mạng phòng kín Phạm Kiến Quốc... Mẫu mô dưới móng tay ông Quốc không chỉ có gen dòng họ Nguyễn ở Đơn Dương..." Tí Bo ngập ngừng, tiếng nuốt nước bọt nghẹn ngào truyền qua sóng vô tuyến. "...Nó mang đột biến lặp đoạn nhiễm sắc thể số mười chín, trùng khớp tuyệt đối một trăm phần trăm với mẫu ADN lưu trữ của Thiếu tướng Nguyễn Khắc Thắng!"

Tôi sững sờ, toàn thân như bị một dòng điện cực mạnh đánh trúng.

Mẫu mô dưới móng tay Quốc... là của con trai ruột Nguyễn Khắc Thắng.

Và trên toàn bộ hồ sơ nghiệp vụ lẫn thực tế, Thắng chỉ có duy nhất một đứa con trai mang dòng máu ấy.

Nguyễn Minh Đăng - người vừa được đưa về phòng hồi sức Bệnh viện Quân y 175 với nhịp tim xoang đã đập lại - không chỉ là một trinh sát đi tìm công lý cho người thân.

Cậu ta chính là kẻ đã trực tiếp bước vào căn penthouse tầng bốn mươi, siết sợi dây dù quanh cổ Phạm Kiến Quốc, và tự tay dàn dựng toàn bộ tấn bi kịch phòng kín hoàn hảo để bắt đầu chuỗi hành quyết bằng lửa.

Điện thoại trong túi áo tôi rung lên một nhịp duy nhất.

Một tin nhắn SMS vừa được gửi đến từ số máy nội bộ của Khoa Hồi sức Cấp cứu Bệnh viện Quân y 175:

"Giường bệnh số 01 phòng cách ly áp lực âm vừa trống. Bệnh nhân đã rời đi lúc sáu giờ mười lăm phút."

0