Chương 41: Vết Cắt Bằng Thép
Tia laser đỏ như một giọt máu tươi ghim chết vào giữa hai cung mày của Trịnh Văn Phát.
Gió từ thung lũng thông thốc thổi lên mép vực ta-luy âm, kéo theo màn sương ẩm buốt đặc quánh mùi đất đỏ ba-zan và mùi tro tàn mục rữa của Mái ấm Hướng Dương hai mươi năm trước. Gã Đại tá đứng khựng lại. Ngón tay trỏ đang lồng trong vòng cò khẩu Remington 870 hơi cứng đờ, gân xanh trên mu bàn tay giật giật theo từng nhịp thở dồn dập.
Bên cạnh gã, hai gã sát thủ mặc đồ rằn ri giương nòng MP5, mắt đảo điên cuồng về phía rặng thông đen thẫm trên đỉnh dốc. Nhưng trong sương mù dày đặc như cháo nguội, rừng thông chỉ là một khối bóng tối câm lặng.
Tiếng bài hát thiếu nhi từ chiếc hộp nhạc rè rè vẫn phát ra từ máy phóng thanh giấu đâu đó trên ngọn cây.
Từng nốt nhạc cơ khí bằng kim loại rơi xuống nền đất ướt, đanh và lạnh:
Tích. Tắc. Tích.
Rồi ba nhịp gõ khô khốc đập vào không khí.
Cộc. Cộc. Cộc.
"Hạ súng xuống," tôi nói, giọng khàn đặc vì dịch máu đen đang ứ nghẹn nơi cuống họng.
Mỗi lần lồng ngực phập phồng, hai dẻ sườn số sáu và số bảy gãy vụn lại cọ vào màng phổi, tạo ra những cơn nhói buốt chạy dọc sống lưng lên tận thái dương. Tôi khạc một bãi đờm lẫn máu xuống rãnh đất đỏ vừa đào. Mùi tanh nồng bốc lên lẫn với mùi khói thuốc Thăng Long đắng ngắt còn sót lại trong cổ họng.
Trịnh Văn Phát không hạ súng. Khóe miệng gã giật giật, để lộ hàm răng ám khói vàng khè. Cặp mắt gã đỏ ngầu những tia máu vỡ, ánh lên sự điên cuồng của một con thú săn bị sập chính cái bẫy mình vừa giăng ra. Toàn bộ tài sản ở Sài Gòn bị niêm phong, chiếc xe bọc thép mười hai tấn lún sâu dưới bùn mía Cam Hiệp, chiếc xe bán tải kiểm lâm cướp được thì cạn sạch xăng ở chân đèo. Gã không còn đường lùi. Phía sau gã chỉ còn vực thẳm và một bản án tử hình đang treo lơ lửng.
"Mày tưởng một thằng bắn tỉa nấp trong bụi rậm dọa được tao à, Vũ?" Phát gầm gừ, giọng đặc quánh như bùn đáy cống. "Tao chỉ cần siết nhẹ ngón tay này, một phát đạn ghém mười hai viên chì sẽ tiện đứt đôi người mày với thằng Hoàng. Chúng mày đào được cái gì dưới đó? Đưa cái hộp đây!"
"Phát," Lê Hoàng lên tiếng.
Hoàng vẫn đứng thẳng, hai chân chôn chặt trong hố đất đỏ. Cậu ấy không lùi một bước, hai bàn tay bê bết bùn đất và máu tươi từ những móng tay bị bật gốc khi cào xới gốc dã quỳ. Trong lòng bàn tay trái của Hoàng, chiếc thẻ bài quân nhân bằng thép không gỉ sáng quắc lên dưới vệt đèn pin dã chiến.
"Mặt sau thẻ bài của bố tôi," Hoàng nói, từng chữ rành rọt như búa gõ vào đe. "Khắc ma trận hai mươi tư ký tự tài khoản Ngân hàng Thụy Sĩ. Định danh C.04 - Phan Hải Nam. Trị giá một trăm hai mươi triệu đô la. Hai mươi năm trước, ông và Khiêm chỉ là hai con chó nhặt xương thừa dưới gầm bàn ăn của ông ta. Ông nghĩ Phan Hải Nam sẽ để ông sống để bước vào phòng xét xử của Viện Kiểm sát Tối cao à?"
Đồng tử của Phát co rút lại thành hai chấm kim loại. Cái tên "Phan Hải Nam" đập vào màng nhĩ gã như một cú giáng trời giáng.
Gã hiểu. Gã hiểu rõ hơn bất kỳ ai trên cõi đời này rằng trong cái guồng máy quyền lực bẩn thỉu ấy, khi mắt xích lớn nhất bị đe dọa, những kẻ như gã sẽ bị nghiền nát đầu tiên để bịt miệng.
"Câm mồm!" Phát quát lên, nòng súng shotgun rung bần bật. "Chúng mày không thể mang nó ra khỏi ngọn đồi này!"
Gã nghiến răng, bắp tay gồng lên định kéo cò khẩu Remington.
Pằng.
Tiếng nổ không lớn. Đó là âm thanh nén đanh gọn của một khẩu súng bắn tỉa gắn ống giảm thanh chuyên dụng từ cự ly ba trăm mét. Không có lửa đầu nòng, chỉ có tiếng xé gió rít qua màn sương mù buốt giá.
Viên đạn xuyên qua báng súng gỗ của khẩu Remington trước khi xé toạc khớp cổ tay phải của Trịnh Văn Phát. Khẩu súng shotgun văng ra ngoài, rơi cắm mũi xuống bùn đất đỏ.
Phát rú lên một tiếng nghẹn ngào, ôm lấy cổ tay vòi máu phun thành tia.
Hai gã sát thủ mặc đồ rằn ri lập tức siết cò khẩu MP5 quét về hướng rừng thông. Tiếng đạn tiểu liên chín mi-li-mét nổ giòn giã xé toạc màn đêm tĩnh lặng của Đà Lạt, găm phạt ngang những cành thông non rụng lả tả.
Nhưng kẻ trên đồi thông không bắn phát thứ hai vào cùng một vị trí.
Pằng. Pằng.
Hai phát đạn bắn tỉa nối tiếp nhau với độ chính xác lạnh lùng đến tàn nhẫn. Gã cầm súng bên trái gục xuống ngay lập tức khi viên đạn găm thẳng vào xương bánh chè; gã bên phải bị bắn gãy xương quai xanh, khẩu MP5 rơi văng xuống lòng đường nhựa trơn trượt. Cả hai ngã lăn lộn trên nền gạch tàu vỡ vụn của chái bếp cũ, rên rỉ thảm thiết.
Mùi thuốc súng khét lẹt quyện chặt vào không khí ẩm mốc.
Tôi bước lên hai bước, đá phăng khẩu súng ngắn rơi dưới chân gã sát thủ xuống mép vực. Cú vặn người đột ngột làm dẻ sườn gãy cọ rát buốt, mắt tôi tối sầm lại trong một giây. Tôi phải tựa một tay vào thân cây dã quỳ cổ thụ xù xì để giữ thăng bằng. Vỏ cây ướt nhớp nháp dính vào lòng bàn tay lạnh ngắt.
Trịnh Văn Phát quỳ rạp trên nền đất, một tay ôm chặt cổ tay đầm đìa máu, thở hồng hộc như một con trâu mộng bị đâm lòi ruột. Gã ngẩng đầu lên, trừng trừng nhìn tôi và Hoàng.
"Giết tao đi," Phát cười sằng sặc, bọt máu sùi ra khóe môi. "Giết tao đi rồi chúng mày cũng không sống nổi đâu. Phan Hải Nam đang ở Hà Nội. Ông ta nắm toàn bộ hệ thống... Chỉ một cú điện thoại, công điện truy nã phản quốc sẽ biến chúng mày thành tro bụi!"
"Bắn chết ông lúc này là một sự giải thoát quá rẻ rúng," Hoàng lạnh lùng nói, giọng không chút gợn sóng. "Ông sẽ sống để ngồi vào chiếc ghế bị cáo ở Tòa án Tối cao. Để nhìn mười lăm héc-ta đất rừng này được trả lại tên cho những đứa trẻ đã bị ông thiêu sống."
Từ trong màn sương mù dày đặc phía triền đồi, tiếng bước chân đạp lên lá thông mục vang lên đều đặn.
Kẻ mặc áo mưa đen bước ra.
Tấm áo mưa bằng chất liệu dù quân dụng xám tro trùm kín từ đầu đến chân, nhỏ giọt nước tong tòng xuống vạt cỏ dại. Trên tay hắn là khẩu súng bắn tỉa giảm thanh báng gập sơn đen tuyền, nòng súng vẫn còn bốc một làn khói mỏng manh gần như vô hình trong giá lạnh.
Hắn dừng lại cách chúng tôi năm mét. Không gian sương khói mờ ảo chỉ để lộ chiếc cằm gầy guộc và đôi mắt sâu hoắm, phẳng lặng như mặt nước giếng khơi không một gợn sóng.
Hắn nhìn Trịnh Văn Phát đang quằn quại dưới đất, rồi chuyển ánh mắt sang tôi.
Ngón tay trỏ mang găng tay da đen của hắn nhấc lên, gõ nhẹ ba nhịp vào thân súng.
Cộc. Cộc. Cộc.
"Bản án bốn phần năm đã thi hành xong," giọng nói qua thiết bị biến âm điện tử phát ra từ cổ áo hắn, rè rè và vô cảm như tiếng kim loại cọ vào đá. "Phần còn lại... thuộc về các anh."
Hắn giơ tay trái ra. Trong lòng bàn tay hắn là một chiếc điện thoại vệ tinh phủ lớp vỏ cao su chống va đập màu cam, đèn tín hiệu xanh lá cây đang nhấp nháy theo chu kỳ hai giây một lần.
"Kênh truyền vệ tinh mã hóa đa tầng nối thẳng vào máy chủ của Ban Nội chính Trung ương và Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao," kẻ áo mưa nói. "Tí Bo đang giữ đầu cáp ở Quận 4. Nó chỉ có năm phút trước khi các trạm kiểm soát mặt đất của Bộ Công an nhận diện và phong tỏa dải tần."
Tôi thò tay vào túi áo khoác rách tã, rút ra chiếc thẻ bài quân nhân bằng thép và chiếc kẹp tóc nhôm hình con bướm.
Đầu ngón tay tôi chạm vào mép nhôm sắc lẹm đã bị lửa liếm đen một góc của chiếc kẹp tóc.
Một tích tắc. Đúng một tích tắc ngắn ngủi, cổ họng tôi nghẹn lại. Ba năm trước, trong con hẻm lầy lội đầy rác rưởi ở Cầu Muối, tôi đã rút chính một chiếc kẹp tóc y hệt như thế này từ túi áo ngực đẫm máu của Đại úy Nguyễn Tuấn khi tim cậu ấy ngừng đập. Cậu ấy mang theo nó như một lời thề chưa trọn vẹn dành cho người chị gái chết cháy.
Tôi chớp mắt. Cơn buốt nhói nơi lồng ngực kéo tôi giật ngược trở lại thực tại trần trụi.
Tôi rút bao Thăng Long bẹp dúm trong túi quần, rút ra một điếu đã gãy gập làm đôi, ngậm vào mồm. Bật lửa ba lần mới bén. Khói thuốc khét lẹt xộc vào buồng phổi rách, vị đắng chát đè bẹp vị máu tanh nơi đầu lưỡi.
"Chuyện ở hẻm Cầu Muối ba năm trước..." tôi phà khói qua kẽ răng, mắt nhìn thẳng vào khoảng tối dưới vành mũ áo mưa của kẻ giấu mặt. "Cậu biết từ đầu?"
Kẻ mặc áo mưa không gật, cũng không lắc đầu. Hắn chỉ đứng yên như một pho tượng đá giữa rừng thông.
"Tuấn là người duy nhất không chịu nhận tiền bồi thường để ký vào biên bản hòa giải năm đó," hắn nói, âm thanh biến tính lạnh băng. "Cậu ấy tìm đến tôi ba tháng trước khi bị điều chuyển về Đội Trọng án. Cậu ấy biết mình sẽ chết. Kẻ bước vào bóng tối của Phan Hải Nam không bao giờ có đường quay lại nguyên vẹn."
Lê Hoàng bước tới, giật lấy chiếc điện thoại vệ tinh từ tay kẻ áo mưa. Cậu ấy mở nắp camera quang học tích hợp, áp mặt sau của chiếc thẻ bài quân nhân vào khe quét la-de.
Đèn đỏ trên máy quét nhấp nháy dữ dội.
Những dòng mã nhị phân và chuỗi ma trận hai mươi tư chữ số Thụy Sĩ bắt đầu chạy dọc trên màn hình đơn sắc bé tí xíu:
UBP-ZURICH // ACC: 904-882-1104-CH // HOLDER: PHAN HAI NAM (C.04) // BALANCE: 120,000,000 USD // AUTH: 12-11-2004.
Mỗi ký tự hiện lên như một vết dao rạch toạc bức màn nhung quyền lực đã che đậy tội ác suốt hai mươi năm.
"Tí Bo!" Tôi áp tai nghe vệ tinh vào tai, bấm nút kết nối.
Tiếng rè rè của sóng ngắn rít lên chói tai, xen lẫn tiếng gõ bàn phím điên cuồng như súng liên thanh từ căn gác xép ngập nước ở Quận 4.
"Em đây anh Vũ!" Tiếng thằng nhóc vang lên, giọng khàn đặc, thở dốc. "Em nhận được gói dữ liệu quét từ thẻ bài rồi! Khớp hoàn toàn với chữ ký số trong hồ sơ mật của Ban Chỉ đạo Tây Nguyên năm 2004! Em đang đẩy gói tin đồng thời qua ba cổng: cổng thư tín mật của Viện trưởng VKS Tối cao, cổng giám sát của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, và... một bản sao lưu lên máy chủ của báo Nhân Dân!"
"Cần bao lâu?" Tôi hỏi, mắt vẫn không rời khỏi Trịnh Văn Phát đang nằm run rẩy trên vũng máu.
"Bốn mươi giây nữa! Nhưng anh Vũ... Cục Cảnh sát Hình sự ở Hà Nội vừa ban hành lệnh tạm giữ khẩn cấp đối với toàn bộ ê-kíp văn phòng của Phan Hải Nam! Chuyên cơ chở Đỗ Khắc Khiêm và Mai Lan vừa hạ cánh an toàn xuống sân bay Nội Bài mười phút trước. Tổ đặc nhiệm của Viện Kiểm sát Tối cao đã tiếp quản can phạm ngay tại chân cầu thang máy bay!"
Tiếng thở phào nhẹ nhõm của thằng nhóc vang lên qua ống nghe, nhưng ngay sau đó là tiếng ho sù sụ của nó vì cặn khói thuốc lá trên căn gác xép chật chội.
Một tiếng "bíp" dài vang lên. Màn hình điện thoại vệ tinh chuyển sang màu xanh lục đậm:
GÓI DỮ LIỆU ĐÃ PHÁT TÁN THÀNH CÔNG - 100%.
Lê Hoàng từ từ buông thõng cánh tay cầm điện thoại. Cậu ấy nhìn xuống chiếc thẻ bài của cha mình trong lòng bàn tay. Kim loại lạnh buốt, nhưng tôi thấy những ngón tay dính đầy máu khô của cậu ấy run lên khe khẽ. Hai mươi năm mang nỗi nhục nhã của một đứa con có người cha bị nghi ngờ là kẻ bảo kê cho lũ cướp đất, giờ đây cái chết uất ức của Thượng tá Lê Văn Bản đã được trả lại sự trong sạch bằng chính thớ thép này.
Tôi quay sang kẻ mặc áo mưa đen.
"Mày là ai?" Tôi hỏi cộc lốc. "Đứa trẻ ba tháng tuổi được bế đi năm đó... hiện giờ ở đâu?"
Kẻ mặc áo mưa không trả lời ngay. Hắn từ từ hạ khẩu súng bắn tỉa xuống, móc từ trong túi áo mưa ra một vật nhỏ, ném về phía tôi.
Tôi đưa tay đón lấy.
Đó là một cuốn sổ tay bìa da nhỏ đã sờn rách bốn góc, bên cạnh kẹp một chiếc bút chì bấm thân nhựa màu xanh đã mòn vẹt đầu tẩy. Trang đầu của cuốn sổ vẽ nguệch ngoạc bằng chì đen hình một ngôi nhà có ống khói và một đóa hoa dã quỳ nở rộ dưới ánh mặt trời.
"Đứa trẻ đó không cần một người cha là kẻ giết người, cũng không cần một cái tên gắn liền với tro tàn," giọng nói biến âm cất lên, lần đầu tiên thoáng một chút ngập ngừng rất nhẹ. "Nó đang sống cuộc đời của một người bình thường. Có một công việc, có những người đồng đội tử tế... và đang nằm trong trạm xá để chiến đấu giành lại mạng sống của mình."
Tôi sững sờ.
Hình ảnh vết sẹo bỏng loang lổ trên cánh tay người trinh sát trẻ, thói quen ghi chép mọi thứ vào sổ tay bằng bút chì bấm, và nhịp ngón tay gõ vô thức trên mép bàn... tất cả lướt qua tâm trí tôi như một cuộn phim quay chậm. Nhưng cơn đau dữ dội từ dẻ sườn gãy thúc mạnh vào ngực làm tôi phải gập người xuống, cắt đứt dòng suy nghĩ.
Khi tôi ngẩng đầu lên, bóng áo mưa xám tro đã lùi sâu vào màn sương mù của rừng thông.
Không một tiếng động. Không một dấu chân. Như thể kẻ đó chưa từng tồn tại trên cõi đời này, chỉ là một bóng ma được sinh ra từ ngọn lửa thiêu rụi Mái ấm Hướng Dương hai mươi năm trước, nay tan biến vào cõi hư vô khi bản án đã được thi hành.
Điện thoại vệ tinh trong tay tôi lại rung lên bần bật.
Tôi bấm nút nhận. Đầu dây bên kia là một khoảng lặng dài hai giây. Chỉ có tiếng thở đều đặn và tiếng máy đo nhịp tim tít tít phía sau.
"Vũ à?" Giọng Hạ Băng vang lên. Trầm, tĩnh lặng và mệt mỏi, như mặt nước hồ sau cơn giông bão.
"Tôi nghe."
"Đăng vừa qua cơn nguy kịch," cô ấy nói, từng từ buông ra chậm rãi. "Áp lực khoang màng phổi đã ổn định. Nhịp tim tám mươi, huyết áp một trăm mười trên bảy mươi. Cậu ấy vừa tỉnh lại được hai phút... vừa với tay tìm cuốn sổ tay và cây bút chì trên đầu giường, nhưng tôi bảo cậu ấy phải ngủ."
Tôi nhìn xuống cuốn sổ bìa da sờn góc trong tay mình.
"Ừ," tôi đáp, cổ họng nghẹn đắng. "Bảo nó ngủ đi. Xong việc rồi."
"Còn anh?" Băng ngập ngừng nửa nhịp. Tiếng kéo găng tay cao su lách tách qua ống nghe. "Hai dẻ sườn của anh... dịch máu trong phổi thế nào rồi?"
"Chưa chết được," tôi cười nhạt, rít một hơi thuốc lá cuối cùng rồi vứt mẩu tàn xuống vũng bùn dưới chân. "Cà phê ở trạm xá Đức Trọng dở như nước cống. Khi nào về Sài Gòn, cô nợ tôi một ly đen đá ở đầu hẻm Quận 4."
Băng im lặng một lát. Tôi nghe thấy tiếng thở dài rất khẽ của cô ấy qua làn sóng vệ tinh xa xôi.
"Được. Tôi pha."
Cuộc gọi ngắt. Không một lời hoa mỹ, không một câu từ thừa thãi. Đó là cách chúng tôi tồn tại giữa cái thành phố đầy rẫy sự thối nát này: giấu tất cả những điều muốn nói vào một khoảng lặng câm, và tiếp tục bước đi.
Phía dưới chân đèo, tiếng còi xe cảnh sát đặc chủng và xe của Đội Tuần tra Độc lập Viện Kiểm sát Tối cao bắt đầu rền vang, ánh đèn chớp đỏ xanh quét loang loáng qua những thân cây thông già mù sương. Họ đang tiến lên đồi để tiếp quản hiện trường, bắt giữ Trịnh Văn Phát và niêm phong toàn bộ khu đất Mái ấm Hướng Dương.
Lê Hoàng ngồi bệt xuống bậc thềm gạch tàu vỡ nát, hai tay ôm lấy mặt. Bả vai cậu ấy khẽ rung lên. Tôi không tiến lại gần, cũng không đặt tay lên vai cậu ấy. Đàn ông ở cái nghề này, khi chạm tới tận cùng của nỗi đau và sự thật, thứ họ cần nhất là một khoảng không gian để tự khâu lại vết thương của chính mình.
Tôi quay lưng bước ra mép vực ta-luy âm, đứng dưới tán cây dã quỳ cổ thụ.
Gió Đà Lạt lúc bốn giờ sáng buốt như kim châm vào da thịt. Mưa phùn bắt đầu rơi lất phất, rửa trôi những vệt máu tươi bám trên nền đất đỏ. Tôi thò tay vào túi áo trong, chạm vào chiếc kẹp tóc nhôm hình con bướm.
Góc nhôm sắc cấn vào da thịt tôi buốt nhói.
Tôi móc chiếc kẹp tóc ra, nhìn nó lần cuối dưới ánh đèn pha nhấp nháy từ đoàn xe công vụ đang tiến lên dốc.
Mọi thứ tưởng như đã kết thúc. Bản hợp đồng năm 2004 đã được thu hồi, tài khoản 120 triệu USD của Phan Hải Nam đã bị khóa chặt, Đỗ Khắc Khiêm và Mai Lan đang ngồi trong phòng thẩm vấn T16, còn Trịnh Văn Phát đang quỳ gối chờ còng số tám. Bản án công lý đã được thực thi đến mảnh ghép cuối cùng.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại Nokia cũ kỹ trong túi quần tôi bỗng rung lên bần bật.
Một tin nhắn văn bản từ một đầu số hoàn toàn xa lạ gửi tới, chỉ vỏn vẹn một dòng chữ in hoa không dấu:
"NGUOI CAM CON DAU VANG CHUA BAO GIO O DA LAT. HAY NHIN LAI MAT SAU BUC ANH THU NHAT, TRAN VU."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.