Chương 88: Vệt Dầu Trên Đường Băng
Mũi kim Morphine đâm ngập vào cơ đùi mang lại cảm giác tê dại lạnh buốt trước khi cơn đau từ mạn sườn trái kịp nổ tung. Thuốc ngấm rất nhanh, biến những nhát chém nham nhở của mảnh xương sườn số sáu thành một khối nặng trĩu, âm ỉ và xa xăm như thể cơ thể này thuộc về một kẻ khác đang ngồi cạnh tôi.
Mùi khói nhang trầm dưới căn hầm số 48 Ba Đình vẫn còn bám chặt trên cổ áo sơ mi ẩm mồ hôi. Bên ngoài cửa kính chiếc bán tải Ford Ranger, Sài Gòn lúc năm giờ hai mươi sáng chìm trong màn mưa phùn xám xịt. Đèn đường đường Hoàng Văn Thụ phản chiếu xuống những vũng nước đọng loang loáng ánh vàng đục. Thành phố chưa kịp thức giấc, nhưng những cỗ máy ngầm của nó thì chưa từng ngừng nghiền nát con người.
Lê Hoàng đạp lút ga. Tiếng động cơ diesel gầm rú, kim đồng hồ tốc độ vọt qua mốc một trăm mười cây số một giờ. Chiếc xe lách qua một chiếc xe rác đang lặc lè ép sát lề đường, bánh xe chém nước văng mù mịt lên kính chắn gió. Cần gạt nước quét qua quét lại theo một nhịp điệu khô khốc, quẹt đi lớp bụi đường bết dính.
Ở ghế phụ phía trước, Thượng tá Đặng Thế Anh ngồi bất động như một khối đá tảng. Ánh sáng le lói từ màn hình bộ đàm quân dụng hắt lên gò má vuông vức và vết sẹo mờ nơi thái dương của ông ta. Bàn tay phải của ông ta đặt hờ trên bao súng ngắn CZ-75 bên hông, ngón tay trỏ thỉnh thoảng khẽ gõ một nhịp xuống mặt đùi. Một nhịp dứt khoát của một kẻ đã sống hai mươi năm trong bóng tối của chính cha mình.
Tôi ngồi ở băng ghế sau, hai đùi kẹp chặt bình áp lực âm ba ngăn nối với ống dẫn lưu silicon cắm sâu vào lồng ngực. Mỗi lần xe xóc qua gờ giảm tốc, van một chiều lại kêu sùng sục, bọt khí lẫn máu đỏ tươi cuộn lên trong lớp nước muối sinh lý. Tôi ngậm chặt môi dưới, nuốt ngược vị mặn chát của máu rỉ ra từ vết nứt vào trong cuống họng.
Tai nghe dã chiến cắm vào điện thoại vệ tinh vang lên tiếng lạo xạo. Giọng Tí Bo đứt quãng giữa những tạp âm sóng ngắn.
Anh Vũ. Em vừa đột nhập được vào luồng điều phối của Trung tâm Quản lý Bay Miền Nam. Chuyến bay AFR-902 là vận tải cơ hạng nặng do một công ty bình phong của Quỹ Viễn Đông thuê nguyên chuyến dưới danh nghĩa vận chuyển thiết bị địa chất ngoại giao. Nó vừa rút chèn bánh lúc năm giờ hai mươi lăm. Đài kiểm soát không lưu đã cấp huấn lệnh lăn ra đường lăn song song W11 để vào đầu đường băng hai lăm phải. Đúng sáu giờ tròn nó sẽ đẩy hết công suất phản lực để cất cánh.
Tôi thở hắt ra một hơi, lồng ngực thắt lại vì áp lực khí.
Quyền phong tỏa của Cảng vụ hàng không thế nào?
Không ăn thua. Giọng Tí Bo gắt lên, tiếng bàn phím gõ lách cách như mưa rào. Phía ngoại giao Thụy Sĩ vừa gửi công hàm khẩn cấp qua đường truyền của Cục Lãnh sự lúc năm giờ sáng. Bọn chúng lấy cớ có tài liệu mật cấp nhà nước và hàng hóa đặc biệt được quyền miễn trừ khám xét. Trưởng ca trực không lưu không dám đơn phương giữ máy bay nếu không có lệnh ký tươi trực tiếp của Bộ Giao thông Vận tải hoặc lệnh cấm bay khẩn cấp từ Bộ Quốc phòng.
Thế Anh không quay đầu lại, giọng ông ta trầm đặc phát ra qua lớp kính chắn gió.
Không cần chờ văn bản của Bộ. Lệnh của Ban Bí thư và Viện Kiểm sát Tối cao đang được đẩy thẳng xuống Bộ Tư lệnh Quân khu 7. Nhưng quy trình truyền mật mã quân sự mất ít nhất hai mươi phút. Khi lệnh tới nơi thì cái máy bay đó đã ở độ cao mười nghìn mét ngoài không phận biển Đông rồi.
Hoàng giật mạnh vô-lăng, chiếc Ranger ôm cua gắt vào đường Trường Sơn, hai bánh bên phải cày lên vỉa hè tung tóe cát sỏi. Cổng số 3 - khu ga hàng hóa quân sự cũ của sân bay Tân Sơn Nhất - hiện ra sau rào chắn thép gai và hai lớp barie phản quang.
Chúng ta vào bằng cách nào? Hoàng hỏi cộc lốc, tay kéo chốt súng ngắn K59 đặt ngay dưới hộc để đồ.
Thế Anh thò tay vào túi áo khoác ngực, rút ra một tấm thẻ bài bằng đồng dập nổi quốc huy và chữ ký điện tử mang mã hiệu KTS-01.
Húc gãy rào chắn ngoài. Đến barie số hai tôi sẽ xuất trình lệnh đặc nhiệm của Cục 01. Trạm gác đó do Phân đội Vệ binh Quân khu phụ trách. Bọn họ nhận diện được mã này.
Nhưng chiếc máy bay không dừng lại vì một tấm thẻ đồng đâu, tôi nói, giọng khàn đặc vì thiếu nước và tác dụng phụ của morphine. Nếu phi công đã nhận lệnh sống chết của Quỹ Viễn Đông, nó sẽ tăng ga nghiền nát mọi thứ chắn trước mũi.
Thế Anh ngước nhìn qua kính chiếu hậu, ánh mắt ông ta đanh lại trong bóng tối.
Nó muốn cất cánh thì phải quay đầu ở vị trí ngã ba đường lăn dẫn ra đầu đường băng. Chỗ đó có một đoạn cua góc vuông chín mươi độ. Vận tải cơ nặng hơn hai trăm tấn khi ôm cua ở tốc độ lăn không thể chạy quá mười lăm hải lý một giờ nếu không muốn gãy càng trước. Chúng ta chặn nó ở góc chết đó.
Xe lao thẳng vào cổng hàng hóa số 3.
Hoàng không hề giảm ga. Tiếng còi hú của trạm kiểm soát rúc lên inh ỏi xé toạc màn sương sớm. Thanh chắn barie bằng nhựa bọc kim loại đầu tiên vỡ vụn dưới cản trước bọc thép của chiếc bán tải, văng thành từng mảnh vụn rát rạt vào gầm xe. Chiếc xe trượt bánh trên nền bê tông ướt sũng của sân đỗ, khói lốp bốc lên khét lẹt quyện vào mùi dầu hỏa hàng không nồng nặc.
Hai người lính vệ binh mang tiểu liên báng gấp từ bốt gác lao ra, họng súng hướng thẳng vào kính chắn gió. Thế Anh hạ kính xe, giơ cao tấm thẻ bài đồng và một bản quét công điện đỏ rực trên màn hình máy tính bảng quân sự.
Lệnh phong tỏa đặc biệt của Bộ Quốc phòng. Mở cổng dẫn ra đường lăn quân sự ngay lập tức.
Người trung sĩ trực ban nhìn lướt qua mã vạch điện tử phát sáng dưới ánh đèn hồng ngoại, giật mình đứng thẳng người, cánh tay giơ lên chào điều lệnh rồi bấm nút mở cổng sắt trượt tự động. Cánh cổng thép mở rộng ra một khoảng không mênh mông, xám xịt và lạnh ngắt của sân đỗ máy bay.
Mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Gió thốc từ đường băng mang theo mùi kim loại lạnh buốt và khí thải phản lực hầm hập phả thẳng vào mặt.
Phía trước, cách chúng tôi chừng tám trăm mét trên đường lăn W11, bóng dáng khổng lồ của chiếc Boeing mang dòng chữ vận tải ngoại giao AFR-902 đang lừng lững di chuyển như một tòa nhà di động bằng nhôm. Hai động cơ phản lực dưới cánh phát ra tiếng rít xé tai, luồng khí xả cực mạnh thổi tung những làn sương mù dưới mặt đất tạo thành hai vòng xoáy trắng xóa.
Tí Bo hét vào tai nghe.
Năm giờ năm mươi mốt phút. Đài chỉ huy vừa bật đèn xanh cho nó vào vị trí chờ. Phi công đang kiểm tra cánh tà lần cuối. Anh Vũ, xe tiếp cận mặt đất của Quỹ Viễn Đông đang bọc lót phía sau đuôi máy bay. Bọn chúng có vũ trang.
Tôi thò tay rút cây xà beng mini bằng thép tôi nhét vào thắt lưng, tay kia siết chặt khẩu súng ngắn. Vết rạch mổ ở ngực trái giật thắt lại theo từng nhịp tim đập.
Bàn tay trái của tôi, nơi vết dao gốm cắt đứt nhánh thần kinh hôm ở boong tàu Aurelia, vẫn tê cứng và run rẩy. Tôi đưa ngón tay cái sờ vào túi áo ngực. Chiếc kẹp tóc nhôm hình con bướm của Mai Lan vẫn nằm nguyên ở đó, cạnh cuốn sổ tay mục nát năm 2004.
Ba năm trước, ở con hẻm cụt Cầu Muối ngập ngụa nước cống hôi thối, Tuấn đã ngã xuống trong vũng máu khi tôi đang mải mê đuổi theo một bóng ma trinh sát giả. Đêm nay, trên dải bê tông trị giá hàng triệu đô la của cái thành phố này, bóng ma đó đã hiện nguyên hình bằng một cỗ máy thép chuẩn bị rời khỏi mặt đất mang theo sự thật.
Tôi cắn chặt răng cho đến khi miệng đầy vị mặn. Không có chỗ cho sự trốn tránh nữa.
Đâm thẳng vào càng trước, tôi nói với Hoàng, giọng lạnh tanh. Chèn góc nghiêng bánh lái của nó lại.
Hoàng không đáp. Cậu ta chỉ siết chặt hai tay vào vô-lăng, ánh mắt rực lên ngọn lửa căm hờn đã bị dồn nén suốt hai mươi năm từ ngày người mẹ chết trên bàn mổ và người cha phải chui rúc dưới đáy thuyền hút cát.
Chiếc Ranger vọt lên với tốc độ điên cuồng, cắt ngang qua dải phân cách sân đỗ, lao thẳng vào khoảng trống giữa đường lăn và mui chiếc máy bay khổng lồ.
Tiếng súng nổ vang lên giòn giã.
Từ trên chiếc xe bán tải màu đen mang biển số tạm chạy áp tải bên sườn máy bay, hai họng súng tự động ló ra khạc lửa. Đạn găm chát chúa vào nắp ca-pô chiếc Ranger, làm vỡ tung kính chiếu hậu bên trái và cày nát một mảng vỏ tôn cửa xe.
Thế Anh bình thản thò khẩu CZ-75 qua khe kính hé mở mười phân. Ba phát đạn giảm thanh phát ra liên tiếp theo nhịp điệu hoàn hảo của một xạ thủ kỳ cựu. Bánh trước bên trái của chiếc xe áp tải nổ tung, cỗ xe lảo đảo rồi lật nghiêng nhiều vòng trên mặt đường băng, trượt dài tóe lửa trước khi đâm sầm vào cột đèn dẫn hướng bên mép cỏ.
Chiếc Boeing AFR-902 nhận ra nguy hiểm. Hai khối động cơ phản lực gầm lên dữ dội, âm thanh tăng vọt lên mức đinh tai nhức óc. Càng bánh trước khổng lồ bắt đầu bẻ lái để ép vào tim đường băng, chuẩn bị xả phanh tăng tốc cưỡng bức.
Hoàng gạt cần số, giật mạnh phanh tay. Chiếc Ranger xoay ngang một góc chín mươi độ, trượt một vệt dài cháy khét lẹt trên mặt đường bê tông rồi nêm cứng phần đuôi xe bọc thép vào ngay trước cụm bánh kép của càng trước máy bay.
Một tiếng rầm kinh thiên động địa vang lên.
Thân máy bay khổng lồ rung chuyển dữ dội. Càng trước nghiến nát thùng xe bán tải, nhưng quán tính nặng nề và khối thép bị kẹt cứng đã buộc hệ thống phanh thủy lực an toàn của máy bay tự động kích hoạt. Cỗ máy khổng lồ khựng lại, bánh cao su ma sát bốc khói mù mịt, đứng sững giữa giao lộ đường lăn.
Tung cửa ra, Thế Anh quát lớn.
Tôi đạp bung cánh cửa xe móp méo, ngã nhào xuống mặt đường băng ướt lạnh. Bình dẫn lưu áp lực âm đập mạnh xuống sàn bê tông kêu cộp một tiếng, may mắn lớp nhựa y tế dày không bị vỡ. Cơn đau từ mạn sườn nhói lên làm mắt tôi tối sầm lại trong một phần tư giây, nhưng dòng morphine trong máu đã kịp thời dập tắt phản xạ co giật. Tôi gượng dậy, dùng xà beng mini làm điểm tựa, lao về phía cửa thang thoát hiểm khẩn cấp ở bụng dưới khoang hàng.
Cửa khoang hàng của chiếc Boeing vừa hạ chốt cơ khí một nửa thì bị kẹt do hệ thống ngắt điện an toàn khi va chạm.
Hoàng tiếp cận đầu tiên. Cậu ta dùng báng súng đập vỡ kính hộp điều khiển dã chiến bên ngoài thân máy bay, giật mạnh cần xả áp lực thủy lực. Cánh cửa thép từ từ hé mở một khoảng rộng chừng sáu mươi phân, phả ra mùi hơi lạnh điều hòa quyện với mùi hóa chất bảo quản kim loại đặc trưng.
Bên trong bóng tối của khoang hàng rộng hàng trăm mét khối, tiếng thở dốc và tiếng xích sắt va chạm vào khung pallet kim loại vang lên dồn dập.
Tôi lách người qua khe cửa, bám vào khung sắt trèo lên sàn khoang.
Ánh đèn khẩn cấp màu vàng nhạt bên trong khoang hàng chiếu rọi một cảnh tượng ngột ngạt. Giữa những kiện hàng bọc bạt chuyên dụng mang ký hiệu bảo mật của Quỹ Viễn Đông, một bóng người mặc áo blouse trắng dính máu khô đang bị trói gập cánh tay vào trụ chịu lực của thân máy bay.
Đó là Nguyễn Minh Đăng.
Khuôn mặt viên trinh sát trẻ trắng bệch như sáp nến. Trên ngực cậu ta, vết khâu dẫn lưu dã chiến bị toạc ra, máu tươi thấm đỏ cả mảng áo lót. Cẳng tay trái của cậu ta buông thõng, để lộ vết sẹo bỏng loang lổ hình hoa dã quỳ co rút. Nhưng đôi mắt của Đăng, đôi mắt lạnh lùng sâu hoắm từng nhìn tôi qua làn khói thuốc ở quán cóc ngã tư ga Đà Lạt, vẫn mở trừng trừng nhìn về phía góc tối của khoang hàng.
Cẩn thận, Đăng thều thào qua đôi môi khô nứt dính đầy bọt máu. Hắn... có kíp nổ...
Một bóng người cao lớn bước ra từ sau khối container hợp kim nhôm.
Gã đàn ông mặc bộ âu phục màu xám tro không bám một hạt bụi, mái tóc cắt ngắn gọn gàng theo kiểu sĩ quan phương Tây. Trên tay phải của hắn là khẩu súng ngắn Sig Sauer P226 đã lên búa đập, còn bàn tay trái cầm một chiếc va-ly titan màu đen có gắn màn hình tinh thể lỏng nhỏ xíu đang nhấp nháy dòng chữ đếm ngược: 00:02:14.
Đại diện pháp lý cao cấp của Quỹ Khai khoáng Viễn Đông tại Geneva. Kẻ đứng sau những bản thỏa thuận ngầm chia chác đất đai và máu xương suốt hai mươi năm.
Các người đến muộn rồi, cựu Đội phó Trần Vũ, gã đàn ông nói bằng tiếng Việt lơ lớ nhưng phát âm cực kỳ chuẩn xác từng âm tiết hình sự. Chiếc va-ly này chứa toàn bộ bản đồ gốc các tọa độ mỏ đất hiếm và bản ghi nhận quyền khai thác vô điều kiện năm 2004 mang chữ ký của Hội đồng An ninh Nội chính. Máy phát sóng vô tuyến vi ba trong va-ly đã kết nối trực tiếp với máy chủ vệ tinh tại Zurich. Chỉ cần hai phút nữa, gói dữ liệu chuyển nhượng cuối cùng sẽ hoàn tất.
Tôi đứng thẳng người, hai chân dạng rộng giữ thăng bằng trên sàn khoang hàng đang rung bần bật. Cánh tay trái tê dại ép chặt vào bình dẫn lưu khí trước ngực, bàn tay phải cầm chắc cây xà beng mini lấm lem dầu mỡ.
Một bản hợp đồng ký trên xác của tám đứa trẻ chết ngạt và một người bảo mẫu hai mươi tư tuổi không có giá trị ở cái thành phố này, tôi nói, từng chữ rít qua kẽ răng.
Gã đàn ông khẽ mỉm cười. Nụ cười lạnh tanh của những kẻ mặc vest ngồi trong những căn phòng máy lạnh triệu đô, điều khiển cái chết của người nghèo bằng những cú nhấp chuột.
Luật pháp quốc tế chỉ công nhận văn bản và dòng tiền, Trần Vũ. Các người có thể bắt giam Thắng, Khiêm hay Phát. Nhưng Quỹ Viễn Đông không thuộc quyền tài phán của các người. Khi tôi bấm nút xác thực, tài khoản một trăm hai mươi triệu đô la sẽ được kích hoạt chuyển sang ba mươi quỹ tín thác vô danh. Các người không giữ được gì cả. Kể cả danh dự của viên Đại úy đã nằm dưới đất ba năm trước.
Thế Anh và Lê Hoàng đã bước lên sàn khoang từ hai hướng cánh gà, hai họng súng ngắn khóa chặt vào ngực gã ngoại quốc.
Hạ súng và đặt va-ly xuống, Thế Anh ra lệnh, giọng đanh như thép nguội. Chuyến bay này đã bị tước quyền miễn trừ ngoại giao theo Nghị định thư chống rửa tiền và tài trợ khủng bố quốc tế. Anh không có đường ra khỏi đường băng này đâu.
Gã đàn ông không hề nao núng. Ngón tay cái của hắn khẽ rê lên nút bấm màu đỏ trên nắp va-ly.
Vậy thì tất cả chúng ta cùng ở lại đây. Khối chất nổ phốt-pho lỏng mười lăm lít trong khoang dằn phụ sẽ biến chiếc Boeing này thành một lò thiêu trong đúng ba giây. Giống hệt như cách mà các cộng sự người Việt của các người đã làm ở Đà Lạt hai mươi năm trước.
Không gian trong khoang hàng đặc quánh lại. Chỉ còn tiếng vo ve của quạt gió tản nhiệt máy tính và tiếng đếm nhịp cơ học của đồng hồ hiển thị: 00:01:30... 00:01:29...
Tôi nhìn sang Đăng.
Thằng bé nhìn tôi. Trong ánh mắt kiệt cùng của một kẻ mang án tử, ngón tay trỏ bàn tay phải dính máu của Đăng khẽ gõ ba nhịp xuống mặt sàn pallet nhôm.
Cộc. Cộc. Cộc.
Một nhịp gõ quen thuộc đến rợn người. Nhịp gõ của chiếc đồng hồ cát ba mươi phút tại biệt thự Thảo Điền. Nhịp gõ của kẻ mặc áo mưa đen trên gác lửng kho lạnh số 4. Nhịp gõ của một đứa trẻ đã dùng cả tuổi thanh xuân và máu của chính mình để dựng lên một bàn cờ công lý méo mó.
Ánh mắt Đăng liếc xuống góc dưới bên phải của chiếc va-ly titan.
Ở đó, nơi khớp bản lề kim loại nối với dây cáp đồng tiếp địa của sàn máy bay, có một sợi dây cước siêu mảnh màu đen được luồn khéo léo từ dưới tấm lót giày của Đăng nối thẳng vào chốt hãm xung điện từ của va-ly.
Đăng không hề bị bắt cóc một cách bị động. Cậu ta đã tự nộp mình lên chuyến xe cấp cứu từ Cần Giờ, tự để bọn chúng trói vào khoang hàng này để làm một việc duy nhất: tiếp cận chiếc va-ly ở cự ly không thể bắn trượt.
Tôi không chần chừ nửa phần mười giây.
Hoàng! Bắn vào chốt tiếp địa! Tôi gầm lên.
Cùng lúc tiếng hét của tôi xé toạc không gian, tôi dùng hết phần tàn lực cuối cùng lao thẳng người về phía trước, cây xà beng mini trong tay phải vung lên theo một đường vòng cung tàn nhẫn.
Đoàng!
Phát đạn của Lê Hoàng xé toạc khớp bản lề bên phải của chiếc va-ly, cắt đứt đường dây kích nổ phốt-pho lỏng ngay khi ngón tay gã ngoại quốc vừa ấn xuống nút đỏ.
Gã đàn ông rú lên một tiếng man dại, chĩa họng súng Sig Sauer về phía ngực tôi bóp cò. Phát đạn nổ chát chúa sượt qua bả vai phải của tôi, xé toạc lớp áo khoác da, mùi vải cháy khét lẹt bốc lên nồng nặc. Nhưng quán tính của cú lao người không dừng lại.
Mũi nhọn dẹt của cây xà beng mini cắm phập vào mu bàn tay cầm súng của gã, găm chặt bàn tay hắn xuống mặt sàn pallet nhôm.
Một tiếng rắc khô khốc vang lên. Xương bàn tay vỡ vụn. Khẩu Sig Sauer văng ra xa, trượt dài trên sàn kim loại.
Thế Anh lao tới như một cơn lốc. Đòn khóa khớp chuyên nghiệp của đặc nhiệm tình báo bẻ ngoặt cánh tay còn lại của tên sát thủ ra sau lưng, đè nghiến cả thân hình to lớn của hắn xuống mặt sàn nhôm ướt nhớp nháp. Chiếc còng số tám bằng thép đặc chủng bập vào cổ tay hắn với hai tiếng cách lạnh lùng.
Tôi ngã quỵ xuống bên cạnh chiếc va-ly titan đang mở toang.
Cơn đau từ mạn sườn trái bùng lên dữ dội khi liều morphine bắt đầu mất dần tác dụng do vận động quá mức. Máu tươi trào ngược qua ống dẫn lưu silicon, làm đầy ắp ngăn thứ hai của bình áp lực âm. Tôi thở dốc từng ngụm ngắn, vị tanh của máu ngập đầy khoang miệng.
Bên trong chiếc va-ly titan, đống hồ sơ bọc giấy pơ-luya chống ẩm năm 2004 nằm ngay ngắn dưới lớp đệm chống sốc.
Đó là bản đồ phân lô địa tầng mỏ đất hiếm nguyên bản, bản danh sách mười tám tài khoản ủy thác rửa tiền tại Geneva, và trên cùng là một tập tài liệu khổ A4 mang tiêu đề: "Biên bản Chuyển giao Quyền Sử dụng Đất Đặc biệt - Khu vực Lâm Viên - 2004".
Tôi run rẩy lật trang cuối cùng của tập biên bản dưới ánh đèn vàng vọt của khoang hàng.
Phía dưới dòng chữ phê duyệt phương án thu hồi đất và tiêu hủy hiện trạng Mái ấm Hướng Dương, bên cạnh con dấu đỏ của Ban An ninh Nội chính, có một chữ ký nháy sắc gọn bằng mực bút máy màu xanh lá cây.
Nét mực màu xanh lá cây độc nhất vô nhị không thuộc về Thắng, không thuộc về Khiêm, cũng không thuộc về Tướng Cửu.
Đó là loại mực Parker Penman Sapphire pha lục bảo, loại mực ngoại giao chỉ được phân phối riêng cho ba người thuộc Thường trực Tiểu ban Bảo vệ Chính trị Nội bộ Trung ương vào đầu những năm hai nghìn.
Lê Hoàng bước tới, dùng dao găm cắt đứt sợi dây thừng trói chặt hai tay Nguyễn Minh Đăng. Thân hình gầy gò của viên trinh sát trẻ đổ sụp vào lòng Hoàng. Cậu ta thở hắt ra từng hơi ngắt quãng, mắt nhìn chăm chú vào chữ ký mực xanh lá cây trên tập hồ sơ.
Anh Vũ... Đăng thì thào, bàn tay dính máu run rẩy bấu chặt vào tay áo tôi. Người ký... chữ ký đó... không phải... ở Hà Nội...
Tôi nhìn sâu vào mắt Đăng.
Kẻ đó đang ở đâu?
Hắn... hắn chưa từng rời khỏi Sài Gòn, Đăng nấc nghẹn một tiếng, máu trào ra từ khóe môi. Hắn... đang ngồi đợi... cuộc gọi xác nhận chuyển tiền... tại căn biệt thự cổ... số 6... đường Chùa Thông...
Bên ngoài đường băng, tiếng còi hú của đoàn xe Cảnh sát Quân sự và Viện Kiểm sát Tối cao bắt đầu rền vang từ phía cổng số 3, hàng chục vệt đèn chớp đỏ xanh xé toạc màn sương mù sớm của sân bay Tân Sơn Nhất.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại nắp gập trong túi áo ngực của tên đại diện Quỹ Viễn Đông đang bị còng dưới sàn bất ngờ rung lên bần bật.
Trên màn hình đơn sắc hiện lên một dãy số nội bộ bốn chữ số thuộc mạng điện thoại cơ yếu của Văn phòng Thành ủy TP.HCM, kèm theo một dòng tin nhắn ngắn gọn vừa được gửi tới lúc sáu giờ tròn:
"CHUYẾN BAY ĐÃ RỜI ĐẤT CHƯA? TÔI ĐANG ĐỢI MÃ MỞ KHÓA TẠI HẦM SỐ 6."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.