Giờ Cao Điểm Cấm Phi Kiếm

Chương 3: Biên Bản Chưa Có Mục Này

Đăng: 29/08/2026 21:00 3,376 từ 1 lượt đọc

Màn hình cảm ứng trên chiếc máy tính bảng gắn giữa táp-lô xe bán tải nhấp nháy liên tục ba vệt sáng màu vàng nghệ. Đầu dây bên kia, tiếng bàn phím cơ gõ lách cách giòn giã như tiếng ngô rang, kèm theo giọng nói lanh lảnh của Lâm Bảo Long truyền qua loa ngoài:

"Em lướt nát mười tám mục thả xuống trong biểu mẫu xử lý sự cố tầng thấp rồi, thề có trời đất là không có cái ô nào ghi nội dung phương tiện tự phóng đi gần một cây số trong khi người điều khiển đứng yên chịu trận từ đầu hết trơn á! Anh An coi lại giùm em coi, chọn bậy một cái là trưa nay hệ thống tự động trả hồ sơ về Phòng Tổng hợp, bắt làm giải trình ba bản viết tay đó!"

Trần Phúc An ngồi ở ghế phụ, một tay giữ mép cuốn sổ bìa cứng, tay kia vẫn cầm cây bút chì bấm có gắn đầu gôm đã mòn vẹt. Qua tấm gương chiếu hậu bám một lớp bụi mỏng, anh thấy Lê Duy Lộc đang ngồi thu lu ở góc băng ghế sau, hai tay ôm khư khư thùng xốp đựng mười hai ly trà sữa. Chiếc mũ bảo hiểm gắn đôi tai thỏ bằng nhung màu hồng của Lộc xẹp lép một bên vì va vào trần xe lúc nãy, nhưng đôi mắt anh ta thì đảo lia lịa giữa màn hình máy tính bảng và vạt áo sơ mi trắng tinh của An.

"Không có ô chuyên biệt thì bấm chọn mục Mất kiểm soát hành vi phương tiện đi," Võ Mỹ Duyên vừa tháo găng tay lái xe vừa nói, giọng điềm đạm như thể đang đọc một bản thông báo thời tiết quen thuộc. "Lỗi đó có sẵn khung phạt hành chính cơ bản, tạm giữ tang vật ba ngày làm việc để kiểm tra nguồn gốc linh văn."

"Đâu có dễ ăn vậy chị Duyên!" Giọng Long bên kia đầu dây lập tức the the lên, tiếng quạt gió tản nhiệt của máy chủ trung tâm rít ù ù phía sau lưng cậu. "Nếu mình tích vào ô Mất kiểm soát, bên Phòng Kỹ thuật Giám định sẽ bắt Tổ 4 nộp kèm bản phân tích tải trọng động và sơ đồ xung đột luồng khí. Mà cái thanh kiếm chở trà sữa đó nhìn qua là biết đồ ráp từ linh kiện chợ trời, ráp chắp vá tùm lum tà la. Mở cái nắp bảo vệ của nó ra đo đạc thì nguyên buổi chiều nay em khỏi làm ăn gì khác luôn, ngồi gõ số liệu tới tối mịt cũng chưa xong!"

Lộc thò đầu qua khe hở giữa hai ghế trước, vẻ mặt nịnh nọt thấy rõ:

"Hay là mấy cán bộ thương tình ghi giùm em vô cái mục Phương tiện tự ý rời vị trí ngoài ý muốn chủ sở hữu đi? Ghi vậy nghe nó giống trường hợp bất khả kháng hơn, điểm đánh giá tài xế trên ứng dụng giao hàng của em hổng có bị tụt xuống đáy. Tụt một sao là tuần sau nó hổng phân cho em đơn nào trên hai mươi ngàn hết á!"

"Anh bớt gợi ý giùm đi," An quay nửa người lại, ngòi bút chì chỉ thẳng vào tờ biên bản còn ướt mực chữ ký. "Nếu ghi Tự ý rời vị trí ngoài ý muốn, hệ thống sẽ tự động chuyển hồ sơ sang khung vi phạm không thiết lập điểm neo an toàn khi dừng đỗ phương tiện có động cơ linh lực. Khung đó bên Thanh tra Đô thị phạt tiền gấp đôi, cộng thêm sáu mươi ngày tước quyền lưu thông khí cụ tự hành. Anh muốn đóng phạt gấp đôi hay muốn ngồi gõ giải trình?"

Lộc rụt cổ lại như rùa rút vào mai, hai tay siết chặt cái quai thùng xốp, miệng lẩm bẩm:

"Trời đất ơi, đằng nào cũng dính chấu... Biết vậy hồi nãy em ráng ôm mười hai ly trà sữa lội bộ cho rồi, bày đặt thả kiếm bay ké chi cho rách việc..."

Chiếc bộ đàm gắn trên vách xe bỗng phát ra tiếng rè rè đanh gọn, cắt đứt hoàn toàn cuộc tranh cãi về câu chữ hành chính. Giọng tổ trưởng Nguyễn Thu Hà vang lên từ loa trực ban, ngắn gọn, dứt khoát và lạnh tanh:

"Tổ 4, bớt ngồi trong cabin bàn chuyện biểu mẫu lại. Nhìn qua kính xem dân người ta bu lại quanh ngã tư đông tới mức nào rồi kìa. Ưu tiên số một của hiện trường lúc này là đưa người dân ra khỏi phạm vi ảnh hưởng, giải tỏa dứt điểm nguy cơ rồi mới về bàn giấy cãi nhau tiếp."

Duyên ngồi thẳng lưng dậy, đưa tay bấm nút nhận lệnh trên micro:

"Dạ, Tổ 4 nhận lệnh. Chúng tôi xử lý ngay đây chị Hà."

Tiếng tút dài báo hiệu cuộc gọi nội bộ đã ngắt. Duyên hất cằm về phía thùng xe bán tải phía sau, nơi thanh kiếm của Lộc đang nằm im giữa mấy cuộn dây ranh giới phản quang:

"An, xuống xe. Đưa tang vật vào lề đường, lập chốt cảnh báo mềm trước đã. Đèn đỏ ngã tư Bảy Hiền sắp chuyển nhịp rồi, lượng xe từ hướng Lạc Long Quân đổ về sẽ đông gấp ba lần."

An gập cuốn sổ, cất cây bút chì vào túi ngực áo sơ mi rồi đẩy cửa bước xuống lòng đường.

Hơi nóng đặc quánh từ mặt đường nhựa phả thẳng vào mặt mang theo mùi khói xăng, mùi dầu máy và bụi đường quen thuộc của một buổi trưa Sài Gòn. Dòng người dừng xe máy trước vạch sơn trắng bắt đầu dồn ứ lại thành một khối ngột ngạt. Nhiều người hiếu kỳ vừa chống chân chống xe vừa ngoái cổ nhìn luồng sáng mờ mờ đang tỏa ra từ thùng chiếc xe bán tải của lực lượng điều phối.

An bước vòng ra phía sau thùng xe, hai mắt quét một lượt từ mũi kiếm đến chuôi kiếm.

Thanh kiếm dài gần một mét hai, bản rộng cỡ ba ngón tay, thân làm bằng hợp kim nhôm tái chế xám xịt. Khớp nối giữ bộ khung đỡ trà sữa tự chế đã bị nứt một đường dài sau cú đáp vội lúc nãy. Đáng lẽ ra, sau khi được can thiệp bằng dòng lệnh ngắt nguồn cưỡng chế, toàn bộ linh văn trên thân kiếm phải tắt ngấm và nguội dần. Thế nhưng, sâu bên trong rãnh thoát khí ở phần chuôi, một vệt sáng màu cam nhờ nhờ đang nhấp nháy liên hồi, rồi chuyển dần sang sắc xanh lam sắc lạnh.

Một chuỗi âm thanh lách cách nhỏ như tiếng kim loại giãn nở vì nhiệt truyền đến tai An.

"Chị Duyên," An gọi, giọng trầm xuống nhưng dứt khoát. "Lực hãm bằng mã xác thực lúc nãy chỉ khóa được mạch điều hướng ngoài. Lõi dẫn truyền bên trong đang tự động khởi động lại chu trình nạp xả."

Duyên vừa bước xuống xe, tay cầm theo hai cọc tiêu cao su màu cam. Nghe An nói, cô dừng chân, nhìn chằm chằm vào vệt sáng xanh đang đậm dần trên thân kiếm rồi quay phắt sang Lộc:

"Anh Lộc, anh còn độ chế thêm cái gì vào khoang động lực của nó nữa đúng không?"

Lộc đang lúi húi ôm thùng xốp bước xuống vỉa hè, nghe hỏi thì giật thót mình, chân suýt vấp vào mép cống:

"Dạ... đâu có gì ghê gớm đâu chị! Hồi sáng em thấy pin tích điện yếu quá, sợ bay giữa đường bị hụt hơi trễ hẹn khách, nên em có nhét tạm một viên linh thạch hạ phẩm loại thải của mấy tiệm sửa đồ điện ở chợ Nhật Tảo vô cái khe dự phòng... Em thề là viên đó nhỏ xíu bằng ngón tay út à!"

"Viên linh thạch thải đó có độ tinh khiết không đồng đều, dòng xả không ổn định," An ngồi xổm xuống cạnh thùng xe, không chạm tay vào kim loại mà chỉ quan sát nhịp dao động của luồng khí xanh. "Nó đang xả tràn linh lực vào tụ kích nổ khẩn cấp của mạch bay đường dài cũ. Khi áp lực vượt ngưỡng giữ của then cài cơ học, thanh kiếm sẽ bốc đầu phóng ngược lên trời."

"Ở độ cao này," Duyên tiếp lời, mắt nhìn lên khoảng không phía trên ngã tư, "phía trên đầu chúng ta là mạng lưới cáp viễn thông chằng chịt, hai đường dây điện trung thế và bảng điện tử chỉ dẫn giao thông bằng tôn dày. Nó mà đâm trúng mớ dây đó thì nguyên cái ngã tư này mất điện, chưa kể mảnh vỡ rơi xuống đám đông."

Đúng lúc đó, một chiếc phi kiếm đời mới bóng loáng, thân phủ sơn tĩnh điện màu đen mờ sang trọng, trên đầu gắn biển số màu xanh dương dành cho phương tiện đăng ký chính ngạch, từ tốn trờ tới sát dải phân cách. Người đàn ông điều khiển trạc ngoài bốn mươi tuổi, mặc áo sơ mi lụa cổ bẻ thẳng tắp, ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc bích to bản đang tỏa ra hào quang nhàn nhạt.

Thấy An đang loay hoay trước thùng xe bán tải với vẻ mặt nghiêm trọng, người đàn ông hạ thấp độ cao của mũi kiếm xuống ngang tầm dải phân cách bê tông, bật cười khẩy:

"Mấy chú em bên Đội 4 làm việc nhìn nghiệp dư dữ dội. Bắt được cái kiếm giao hàng độ chế mà cũng đứng ngó qua ngó lại cả buổi trời. Sao không dùng ấn áp điện cao cấp mà đè bẹp dòng năng lượng của nó xuống? Hay là kinh phí trung tâm hẩm hút quá, không mua nổi cây đoản côn định chuẩn loại mười triệu một cây?"

Ông ta vừa nói vừa lắc đầu ra vẻ kẻ cả, bàn tay mân mê chiếc nhẫn ngọc:

"Thời buổi này rồi mà còn định dùng tay không xử lý khí cụ loạn mạch. Coi chừng nó nổ cho bay mất cái áo sơ mi trắng đẹp đẽ đó nha cậu em thử việc!"

An không ngẩng đầu lên, cũng không đáp lại một lời nào. Ánh mắt anh vẫn tập trung tuyệt đối vào từng nhịp chớp của rãnh xả khí.

Trong nghề này, dùng lực mạnh đè lực yếu là cách làm nhanh nhất của những người có pháp lực dồi dào, nhưng đó cũng là cách ngu xuẩn nhất ở giữa một ngã tư đông đúc. Một cú ép từ trường cưỡng bức từ ấn áp điện đắt tiền có thể dập tắt thanh kiếm ngay lập tức, nhưng năng lượng dư thừa bị dồn nén đột ngột sẽ phóng thích ra xung quanh dưới dạng sóng xung kích, đủ sức làm vỡ kính chắn gió của mười mấy chiếc ô tô đang đậu gần đó và khiến hàng chục người đi xe máy giật mình ngã nhào.

An thò tay vào túi quần tây, rút ra ba lá phù giấy màu vàng nhạt gấp mép cẩn thận.

Đây là loại phù triệt xung lực gió thông dụng, loại bán đại trà ở các sạp bán phụ tùng xe máy vỉa hè với giá ba ngàn đồng một lá, thường được các bác tài xế xe ôm công nghệ mua về dán vào yếm xe để chạy đường trường cho đỡ rung tay lái.

Người đàn ông đi phi kiếm xịn nhìn thấy xấp giấy bùa vàng mã mỏng dính trên tay An thì phì cười thành tiếng:

"Trời đất ơi, tính lấy bùa ba ngàn dán xe máy ra trị kiếm tự hành thiệt đó hả? Đúng là trò hề của mấy đứa nhóc tập sự!"

An vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh đến lạnh lùng. Anh kẹp lá bùa thứ nhất vào giữa ngón trỏ và ngón giữa, ngón tay cái miết nhẹ lên đường vân chu sa in sẵn để kích hoạt một luồng khí mỏng vừa đủ làm ấm mặt giấy:

"Chị Duyên, mở góc kết giới trượt ba mươi độ về phía bãi cỏ phân cách giúp em. Chỉ cần giữ độ dẻo, không cần gia cố độ cứng."

Duyên không hỏi thêm một câu nào. Sự phối hợp giữa những người trực hiện trường không cần đến những lời giải thích thừa thãi. Cô bước lùi lại nửa bước, gót giày thể thao gõ nhẹ xuống mặt đường nhựa một tiếng cộp gọn gàng. Tay trái cô giơ lên ngang ngực, năm ngón tay xòe nhẹ rồi xoay một góc tinh tế. Lập tức, một màng không khí trong suốt gợn sóng lăn tăn xuất hiện, uốn cong từ mép thùng xe bán tải chếch thẳng xuống bãi cỏ hẹp ngăn cách giữa hai làn đường một chiều.

Cùng lúc đó, then cài cơ học bên trong chuôi thanh kiếm giao hàng phát ra một tiếng gãy giòn tan: Rắc!

Khối kim loại bật tung khỏi đống cọc tiêu phản quang, rít lên một âm thanh xé gió nhức óc. Mũi kiếm nhấc bổng lên trời, luồng khí xanh lam phụt mạnh ra phía sau làm tung tóe đống bụi đất trên sàn xe.

Đúng khoảnh khắc thân kiếm vừa nhấc lên khỏi mặt sàn ba tấc, An đã bước chéo một bước cực kỳ chuẩn xác.

Anh không ném bùa theo kiểu phô trương pháp thuật. Bàn tay An vươn ra với tốc độ ổn định, dán lá bùa thứ nhất dính chặt vào cạnh vát bên phải của sống kiếm.

Bùa phong áp lập tức bung ra một lực cản vô hình ở mép phải. Trọng tâm của thanh kiếm đang lao thẳng đứng bỗng bị lệch đi một phần ba tấc, khiến mũi kiếm chao đảo, quỹ đạo vọt thẳng bị bẻ cong sang một bên.

Không để khối kim loại kịp lấy lại cân bằng, An búng lá bùa thứ hai trúng ngay khớp bản lề của giá đỡ nhôm đựng trà sữa cũ. Lá bùa thứ hai hoạt động như một cánh buồm hãm gió mini, ghì chặt phần đuôi kiếm đang ngóc đầu dậy, ép toàn bộ thân kiếm hạ thấp độ cao xuống ngang tầm hông người lớn.

Lá bùa thứ ba được anh dán thẳng vào miệng rãnh xả khí phụ dưới chuôi kiếm.

Ba điểm đặt lực không hề triệt tiêu lẫn nhau mà ghép thành một hệ thống bù trừ quán tính hoàn hảo. Toàn bộ động năng hung hãn của thanh kiếm bị bẻ gãy hướng di chuyển, cuốn thẳng vào luồng kết giới trượt mà Duyên đã giăng sẵn.

Vèo!

Thanh kiếm lao vút đi theo một đường cong mượt mà sát mép thùng xe, trượt dọc theo màng khí vô hình rồi cắm phập xuống bãi đất mềm giữa hai làn đường, ngập sâu đến nửa thân lưỡi. Một cụm cỏ khô và đất cát văng tung tóe lên không trung rồi rơi lả tả xuống mặt cỏ, tuyệt nhiên không có một hạt bụi nào bắn trúng dòng người đang đứng chờ đèn đỏ cách đó chỉ vài mét.

Toàn bộ quá trình từ lúc then cài gãy đến khi thanh kiếm bị cắm chặt dưới đất diễn ra chưa đầy ba giây ngắn ngủi.

Không gian xung quanh ngã tư bỗng rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ.

Tiếng cười cợt của người đàn ông đi phi kiếm sang trọng tắt ngấm giữa chừng. Miệng ông ta vẫn còn hơi hé mở, nhưng ánh mắt thì nhìn trân trân vào ba lá phù dân dụng rẻ tiền đang từ từ cháy xém thành những vệt tro đen mịn trên thân thanh kiếm đã hoàn toàn bất động. Là một người có tu vi và sử dụng phương tiện đắt tiền, ông ta thừa hiểu việc dùng ba lá bùa ba ngàn đồng để khống chế một khối kim loại đang bộc phát xung lực đòi hỏi khả năng nhìn thấu điểm đặt lực và vi chỉnh linh lực tinh tế đến mức độ nào. Đó là thứ công phu không thể mua được bằng tiền hay đắp bằng pháp cụ đắt đỏ.

Người đàn ông lẳng lặng ngậm miệng lại, mặt hơi đỏ lên vì ngượng. Ông ta không dám nhìn thẳng vào An nữa, chỉ vặn nhẹ tay ga, điều khiển chiếc phi kiếm bóng loáng lẩn nhanh vào giữa dòng xe máy phía trước rồi biến mất sau góc rẽ.

Ở phía sau, Lộc đứng ôm thùng trà sữa, hai mắt trợn tròn xoe, miệng há to đến mức quai nón bảo hiểm căng cứng:

"Mẹ ơi... Ba lá bùa dán xe máy ba ngàn một lá mà cán bộ xài nhìn nghệ thuật dữ thần vậy trời..."

"Không phải nghệ thuật," An rút chiếc khăn tay từ trong túi ra, từ tốn lau sạch vệt muội than bám ở đầu ngón tay cái. "Đó là nguyên lý phân rã lực cản khí động học cơ bản. Bất kỳ vật thể bay nào cũng có ba điểm triệt tiêu quán tính. Nắm đúng điểm thì dùng một tờ bìa các-tông cũng có thể đổi hướng bay của một khối kim loại mười ký."

Duyên bước tới bên bãi cỏ, rút cây gậy định chuẩn hợp kim gắn bên hông ra. Cô cúi người, đưa đầu gậy chạm vào khớp nối năng lượng trên thân kiếm để khóa chết luồng linh lực còn sót lại từ viên linh thạch hạ phẩm.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc đầu kim loại của gậy vừa chạm vào vỏ kiếm, một biến cố hoàn toàn nằm ngoài dự tính đã xảy ra.

Tít... Tít... Tít!

Hệ thống đèn tín hiệu giao thông tầm thấp treo lơ lửng trên không trung ở ngã tư Bảy Hiền đột ngột chuyển nhịp. Ánh đèn màu vàng vừa tắt, nhường chỗ cho cụm đèn led màu đỏ rực sáng bừng lên, đồng thời phát ra luồng sóng vô tuyến tần số thấp quét qua toàn bộ khu vực ngã tư để cảnh báo tất cả các phương tiện tự hành không người lái phải dừng lại tuyệt đối trước vạch dừng.

Chính luồng sóng quét cảnh báo màu đỏ đó đã trở thành mồi lửa cuối cùng.

Bảng mạch điều khiển cũ kỹ của thanh kiếm vốn đã bị chập chờn sau hàng loạt xung đột linh lực, nay nhận được luồng sóng đỏ thì lại bị lỗi nhận diện phần mềm. Thay vì hiểu đây là tín hiệu dừng khẩn cấp của giao thông hiện đại, hệ thống vi mạch đời cũ từ ba năm trước lại dịch mã sóng đỏ thành tín hiệu ưu tiên tuyệt đối của hành lang cứu hộ khẩn cấp đường dài.

Bên trong chuôi kiếm, một tiếng nổ nhỏ lép bép vang lên, khói trắng bốc nghi ngút mang theo mùi nhựa thông cháy khét.

Toàn bộ năng lượng còn lại trong viên linh thạch hạ phẩm bị mạch cứu hộ cưỡng bức xả sạch trong một phần trăm giây.

Xoẹt!

Thanh kiếm đang cắm sâu dưới đất bỗng giật nảy lên một cái dữ dội. Lưỡi thép bật tung khỏi lòng đất, kéo theo một mảng cỏ và đất mù mịt. Luồng hào quang màu xanh lam bùng cháy rực rỡ quanh thân kiếm, sáng lòa cả một góc đường dưới nắng trưa.

Hoàn toàn phớt lờ cụm đèn đỏ đang chớp nháy cảnh báo trên cao, thanh kiếm gầm lên một tiếng rít chói tai như tiếng còi tàu hỏa, nhấc bổng mũi kiếm lên một góc bốn mươi lăm độ rồi phóng vút thẳng về phía cầu vượt Hoàng Hoa Thám với tốc độ kinh hoàng, để lại một vệt khói trắng kéo dài giữa không trung.

Duyên vứt vội cây gậy định chuẩn qua cửa kính xe bán tải, bàn tay chụp lấy tay nắm cửa lái giật mạnh ra:

"Hỏng rồi! Mạch điều hướng của nó kích hoạt chế độ hành lang ưu tiên rồi! Mau lên xe!"

0