Quyển 2: Hắc Uyên Ấu Thể
Chương 7: Cái Đói Biết Đếm
Đường phụ không dẫn ra ngoài ngay.
Nó dẫn xuống. Khang trườn trong một ống bùn hẹp, thân cọ hai bên, vỏ lưng ép sát lớp đất mềm phía trên. Mỗi lần hắn nhích tới, bùn sau lưng lại sụp xuống một chút. Mỗi lần bùn sụp, từ phía sau vọng tới tiếng càng cào.
Cộc nhẹ. Cộc nặng. Dừng. Rồi bùn rung lên. Chủ hang đang đào.
Nó không vội. Không cần vội. Hang này là của nó, đường bùn này cũng là của nó. Nó biết thân mình không chui lọt ngay, nên nó mở rộng từng chút. Một cái càng thử hướng, một cái càng nghiền đất. Nhịp của nó chậm, nhưng đều đến đáng sợ.
Khang không chạy được. Trong ống bùn này, chạy là tự kẹt. Hắn chỉ có thể ép bụng xuống, kéo thân qua từng đoạn, để đuôi bị thương lết sau cùng. Vết cắn ở đuôi bị bùn chèn kín, nhưng mỗi lần hắn co mạnh, máu vẫn rỉ ra dưới lớp lạnh.
Sau lưng có chủ hang. Trước mặt chưa biết có lối ra hay không.
Bụng đói. Hàm đau. Đuôi gần như không còn chịu nghe.
Cơ thể hắn muốn bò nhanh hơn. Muốn quẫy. Muốn dùng hết sức trườn ra khỏi đường chết này. Nhưng Khang đã trả giá đủ nhiều để biết: sức đặt sai chỗ chỉ giúp kẻ săn nghe rõ hơn.
Hắn bò chậm. Không phải vì còn bình tĩnh. Là vì chậm còn sống. Ống bùn bắt đầu rộng ra. Phía trước có nước lạnh hơn. Một dòng rất mỏng rỉ qua khe đá, mang theo mùi bùn mới, vỏ cũ và một lớp tanh khô. Không phải lối thông lớn. Nhưng có khe hở. Có nước đi nghĩa là có đường.
Khang dùng đầu đẩy lớp bùn cuối cùng.
Bùn vỡ. Hắn lăn ra một khoang nhỏ nằm sau hang chính, chỉ bằng hai thân hắn, trần thấp, nền dốc. Bên trái có một khe nước mảnh dẫn ra ngoài. Bên phải là đoạn ống bùn vừa bò qua. Trên nền có vài mẩu xương bị gặm, một chân giáp cũ đã khô, và một lớp bùn đặc mùi chủ hang.
Không phải lối thoát. Là kho phụ. Chủ hang dùng đường bùn này để đẩy xương thừa ra sau.
Khang chưa kịp kiểm tra khe nước thì phía sau rung mạnh.
Càng đầu tiên chọc vào ống bùn. Đầu càng chưa tới hắn, nhưng mỗi lần nó cào, bùn phía sau sụp thêm một đoạn. Chủ hang đang tới gần.
Khang nhìn khe nước. Quá hẹp. Đầu hắn có thể chui vào, thân thì không. Nếu còn đủ sức đào, có thể mở rộng. Nhưng đào cần thời gian. Chủ hang không cho hắn thời gian.
Cần làm nó chậm lại. Hắn không giết được nó, càng không thắng được nó. Thứ hắn cần chỉ là làm nó chậm lại. Khang quay về phía ống bùn.
Trong kho phụ có mấy mẩu xương nhỏ. Hắn dùng hàm kéo một mẩu sắc nhất tới sát miệng ống. Xương nhẹ, mục, nhưng đầu còn nhọn. Hắn cắm nó nghiêng vào bùn, hướng mũi ra phía đường chủ hang đang đào. Một mẩu nữa. Rồi thêm một mẩu vỏ giáp khô.
Không thành bẫy thật sự. Chỉ là vài cái gai trong bùn. Nhưng kẻ lớn chen qua chỗ hẹp sẽ phải chạm vào.
Tiếng cào sau lưng gần hơn. Cộc nhẹ. Cộc nặng. Dừng. Mỗi vòng nhịp giống hệt nhau.
Càng nhỏ thử trước. Càng lớn nghiền sau. Dừng để nghe. Sau đó lại tiếp. Khang dừng động tác.
Cái đói trong người co lại, rồi bỗng trở nên rất tỉnh.
Không phải cơn đói gào ăn. Là cơn đói biết đếm. Cộc nhẹ là càng trái thử đường; cộc nặng là càng phải nghiền bùn; khoảng dừng sau đó là lúc nó nghe.
Sau khoảng dừng, thân nó mới kéo tới.
Nếu hắn động trong khoảng dừng, nó sẽ biết.
Nếu hắn động sau cộc nặng, tiếng bùn sụp che được một phần.
Khang chờ. Cộc nhẹ. Cộc nặng. Ngay lúc càng lớn nghiền xuống, hắn dùng đầu đẩy mẩu xương cuối cùng vào miệng ống.
Bùn rung mạnh che đi tiếng xương cắm.
Dừng. Khang nằm im. Không thở. Vì không có phổi. Không động.
Vì động là chết. Chủ hang im một lúc. Rồi nhịp lại vang. Cộc nhẹ. Cộc nặng.
Càng phải nghiền xuống, chạm vào xương.
Một tiếng rắc nhỏ. Mẩu xương vỡ. Nhưng không vỡ hết. Đầu xương cắm vào khe mềm dưới khớp càng.
Chủ hang giật lại. Lần đầu tiên, nhịp đều đặn của nó lệch.
Cộc nặng không tới. Thay vào đó là một cú quét ngang.
Bùn trong ống văng ra kho phụ. Khang bị một mảng bùn đập vào đầu, lăn sang bên. Càng phải của chủ hang cào qua miệng ống, nghiền nát phần bẫy còn lại, nhưng chính vì quét ngang, nó mở rộng ống lệch sang phía phải, không phải thẳng vào kho.
Khang dùng lúc đó bò tới khe nước.
Đào. Không còn cách khác. Hắn dùng đầu, hàm, chân nhỏ, cả phần vỏ lưng ép vào mép khe. Bùn ở đó mềm hơn đá, nhưng lẫn nhiều rễ khoáng nhỏ, cứa vào bụng hắn từng đường. Nước lạnh rỉ qua, cuốn máu mới đi ngay. Mỗi lần hắn cào sâu thêm một chút, cơn đau lại kéo ý thức gần như đứt.
Sau lưng, chủ hang đổi cách. Nó không cào đều nữa. Nó đã biết trong kho phụ có thứ lạ. Càng trái thọc vào trước, không thử bùn mà quét sát nền. Nếu Khang còn ở miệng ống, hắn đã bị kẹp. Càng phải theo sau, nghiền rộng đường.
Nhịp cũ bị phá. Nhưng vẫn có nhịp. Quét. Nghiền. Dừng.
Quét. Nghiền. Dừng. Khang nghe bằng cả thân. Mỗi lần nghiền, hắn đào.
Mỗi lần dừng, hắn nằm im. Khe nước rộng dần. Đầu lọt. Thân trước lọt. Vỏ lưng mắc.
Không đủ. Phía sau, càng trái đã vào kho phụ.
Nó quét một đường qua nền, đụng trúng chân giáp khô. Kẹp. Nghiền. Vứt. Rồi quét tiếp. Nó không thấy, nhưng nó đang dọn cả kho từng lớp một. Sớm muộn cũng tới Khang.
Hắn ép thân vào khe. Vỏ lưng cọ đá, bụng rách. Không qua. Đuôi đau làm thân sau không co đủ.
Càng trái quét gần hơn. Một mảnh xương cạnh Khang bị kẹp nát.
Mảnh vụn bắn vào vỏ hắn. Không còn thời gian. Khang quay đầu, cắn vào chính phần bùn dày dưới bụng, nhổ ra từng miếng. Không đẹp. Không nhanh. Nhưng hắn không cần mở cả khe. Chỉ cần tạo một rãnh cho bụng trượt xuống, hạ thân thấp hơn nửa nhịp.
Càng trái chạm vào đuôi hắn. Không kẹp trúng. Chỉ quệt qua mảng bùn che vết thương.
Đau bùng lên. Máu nóng lập tức phun ra. Chủ hang dừng. Nó ngửi thấy. Càng phải mở ra.
Khang trượt vào khe. Vỏ lưng bị đá cào một đường dài. Bụng mềm rách thêm. Đuôi bị kéo qua mép đá, vết thương gần như mở lại hoàn toàn. Nhưng thân hắn lọt.
Càng phải kẹp xuống phía sau. Rắc. Đá và bùn nơi hắn vừa nằm bị nghiền thành một lỗ sâu.
Khang rơi khỏi khe nước. Không phải rơi xa. Hắn lăn xuống một dốc bùn ngắn, rồi đâm vào nền đá thấp bên ngoài hang. Nước lạnh rộng hơn ở đây, chảy qua từng rãnh nhỏ rồi đổ vào vùng bùn tối. Hắn đã ra ngoài.
Nhưng không thoát. Cửa khe nước phía sau rung lên. Chủ hang không chui lọt, nhưng nó biết lối này thông ra ngoài. Nó sẽ quay lại cửa chính, vòng ra. Hang là của nó. Đường ngoài nó cũng biết.
Khang không còn sức bò xa. Đuôi chảy máu lại. Bụng rách. Vỏ lưng đau. Hàm đầy bùn. Nhưng chính lúc ấy, cơn đói trong hắn không gào nữa.
Nó đếm. Càng trái thử. Càng phải nghiền. Dừng nghe. Thân kéo theo.
Chủ hang không nhanh khi đổi hướng.
Nó chắc, nặng, mạnh. Nhưng mọi thứ nặng đều có khoảng trống giữa hai lần đặt lực.
Khang bò vào một rãnh đá thấp bên ngoài khe nước, không đi xa. Hắn không bỏ chạy thẳng khỏi hang. Hắn vòng xuống dưới cửa chính, nơi dòng bùn chảy ra từ ổ cũ. Nếu chủ hang quay ra tìm, nó sẽ đi theo mùi máu từ khe nước trước. Hắn cần nằm ở nơi nó không nghĩ con mồi còn dám ở gần.
Gần nguy hiểm đôi khi ít bị tìm hơn xa.
Hắn chui dưới một mảng đá nhô, chỉ để hàm hướng ra ngoài.
Máu đuôi kéo thành sợi. Hắn dùng bùn lạnh ép lại, nhưng không che hết. Một phần mùi vẫn chảy ra, lệch theo dòng. Lần này hắn không cố giấu hoàn toàn.
Hắn cần nó tới. Không phải để đánh. Để cắn một miếng. Cơn đói đã thấy nhịp. Nếu không có thịt, hắn sẽ không đủ sức rời vùng hang. Nếu rời vùng hang trong trạng thái này, đàn ăn máu hoặc bóng săn nhỏ sẽ xử lý phần còn lại. Chủ hang mạnh hơn hắn quá nhiều, nhưng trên thân nó có chỗ mềm. Không phải bụng giữa lớp càng. Không phải đầu. Không phải vỏ lưng.
Khớp chân phụ. Chủ hang có càng lớn, nhưng càng lớn làm thân nặng. Khi nó xoay, vài chân phụ dưới bên hông phải nâng lên trước để đổi góc. Trong nửa nhịp đó, phần khớp sát bụng lộ ra.
Khang không biết vì sao mình hiểu.
Có thể vì hắn từng nhìn con mồi dưới bụng.
Có thể vì thân thể mới đọc rung. Có thể vì dưới đói, mọi thứ đều thành phép đếm.
Cửa chính của hang rung lên. Chủ hang ra. Lần này Khang cảm được hình dạng rõ hơn. Thân nó thấp, ngang, vỏ dày, hai càng trước không cân. Càng phải lớn, nặng, có gai. Càng trái nhỏ hơn, linh hơn, dùng để dò. Hai bên thân có nhiều chân phụ ngắn. Phần bụng giấu dưới vỏ, sát bùn. Nó không phải trưởng thành hoàn toàn. Còn non. Nhưng đối với Khang, nó vẫn là một vách đá biết ăn.
Cua gọng gai non. Nó bò ra khỏi cửa hang, dừng lại.
Càng trái quét bùn. Càng phải nâng hờ. Dừng nghe. Khang không động. Máu của hắn từ khe nước bị dòng kéo lệch. Cua gọng gai quay về hướng đó. Nó bò qua trước mặt hắn, cách rãnh đá chưa tới một thân. Vỏ ngoài của nó mang mùi bùn lâu ngày, xương cũ và thịt sống. Dưới lớp đó, ở khớp chân phụ gần bụng, có một mùi ấm rất mỏng.
Thịt. Khang ép hàm sát nền. Không. Chưa. Cua gọng gai bò thêm nửa thân.
Càng trái chạm vào vệt máu ở cửa khe nước.
Nó dừng. Càng phải hạ xuống, nghiền lớp bùn có máu.
Đúng lúc thân nó xoay. Chân phụ bên trái nhấc lên. Khớp lộ. Khang bật ra. Không phải cả thân.
Chỉ nửa thân trước. Hàm mở thấp, cắn thẳng vào khớp chân phụ gần bụng. Vỏ ngoài của khớp mỏng hơn hắn nghĩ, nhưng cơ bên trong dai và mạnh. Răng cắm vào, không đứt ngay.
Cua gọng gai phản ứng gần như lập tức.
Càng trái quét ngược. Khang bị đập vào sườn. Vỏ bên cạnh nứt một đường nhỏ. Đau như bị đá ép nát. Hắn không buông. Nếu buông khi càng phải quay lại, hắn chết.
Hắn kéo. Không nghiền. Không cắn vỏ. Kéo theo chiều khớp mở. Chân phụ bị kéo lệch. Cua gọng gai lật người để ép hắn xuống bùn. Nhưng càng phải quá nặng, thân nó chậm nửa nhịp khi xoay. Nửa nhịp đó là tất cả những gì Khang có.
Hắn xoay đầu ngược lại, dùng cả thân làm đòn bẩy.
Khớp rách. Thịt nóng phun vào miệng. Chân phụ chưa đứt hẳn. Cua gọng gai giận dữ. Càng phải đập xuống.
Khang buông ngay trước khi càng tới.
Ầm. Nền bùn lún xuống. Nếu hắn chậm nửa nhịp, vỏ lưng đã bị nghiền thành vụn.
Khang lăn sang bên, hàm vẫn kẹp một mảng thịt và gân kéo từ khớp chân. Không nhiều. Nhưng là thịt sống. Sạch. Nóng. Không xám.
Cua gọng gai xoay người truy sát.
Nhưng chân phụ bị rách làm một bên thân nó lệch. Nó vẫn mạnh, nhưng nhịp bò không còn đều. Nhịp cũ của nó vẫn còn: cộc nhẹ, cộc nặng, dừng. Nhưng giờ bên trái chen thêm một nhịp trượt rất nhỏ.
Khang không tham chân thứ hai. Hắn đã lấy được thứ cần. Chạy không thẳng. Lệch. Hắn chui vào dòng bùn dưới rãnh đá, kéo mảng thịt theo. Cua gọng gai đập càng vào rãnh. Đá nứt. Bùn tung lên. Nhưng rãnh quá thấp, càng phải của nó không quét sâu được. Càng trái linh hơn thọc vào, sượt qua đuôi Khang, cào rách lớp bùn che vết thương nhưng không kẹp trúng.
Khang bò. Không nhìn lại. Sau lưng, cua gọng gai tiếp tục đập rãnh. Nó không bỏ cuộc ngay. Hang của nó bị xâm nhập. Chân nó bị cắn. Trong luật của Hắc Uyên, đó không phải chuyện có thể cho qua.
Nhưng nó cũng chảy máu. Máu của chủ hang dày hơn, nóng hơn, nhiều hơn.
Từ xa, đàn ăn máu bắt đầu đổi hướng.
Rồi những sinh vật nhỏ khác. Cua gọng gai nhận ra. Nó dừng đuổi.
Một cái càng đập xuống nền, như muốn nghiền chết mùi của Khang còn lại. Sau đó nó quay về phía hang, kéo chân bị thương theo nhịp lệch. Nó không chết. Không thua hẳn. Nhưng nó phải xử lý máu của chính mình trước khi xử lý kẻ trộm hang.
Khang bò ra khỏi vùng bùn của chủ hang.
Mỗi đoạn đường đều dài hơn thân thể hắn chịu nổi. Mảng thịt trong hàm nặng và trơn. Vài lần hắn muốn nuốt ngay giữa đường. Không. Ăn giữa đường là để mùi lan trong lúc thân còn ngoài trống.
Hắn kéo được mảng thịt tới một khe đá nông bên dưới một mỏm nghiêng. Không sâu. Không tốt. Nhưng đủ che lưng trong vài nhịp.
Lúc đó hắn mới ăn. Thịt ở khớp chân phụ dai, nhiều gân, nóng và sạch. Nó không chỉ làm cơn đói lùi lại. Nó mang theo một thứ khác: nhịp đặt chân của cua gọng gai, cách một thân thể nặng phân lực qua nhiều điểm, cách càng lớn khiến một bên chậm hơn, cách chân phụ nâng lên trước khi xoay.
Khang ăn rất chậm. Không phải vì thưởng thức. Vì hắn cần nhớ. Cộc nhẹ. Cộc nặng.
Dừng. Chân nâng. Khớp lộ. Cắn. Đó là bài học hôm nay.
Không có hang. Không có chiến thắng. Không có phần thịt lớn. Hắn bị đánh rách sườn, rách bụng, đuôi mở lại, mất chỗ trú vừa tìm được.
Nhưng hắn còn sống. Và trong bụng hắn có thịt của chủ hang.
Cái đói không còn chỉ biết gào. Nó biết đếm. Trong khe đá nông, Khang khép hàm, để vị máu nóng chậm rãi chìm xuống ruột. Bên ngoài, cua gọng gai non kéo thân trở về hang bùn của nó. Từ nay nơi đó không còn là chỗ Khang có thể dùng nữa.
Hắn mất hang. Nhưng học được cách cắn vào kẻ giữ hang.
Trong bóng tối lạnh, bản năng mới nằm xuống bên cạnh cơn đói, sắc như một cái càng gãy.
Đếm nhịp.
Chờ khớp lộ.
Cắn rồi đi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.