Quyển 2: Hắc Uyên Ấu Thể
Chương 10: Con Mồi Giả Chết
Khang rời khỏi vùng Ánh Đèn Xương khi mùi cá trên vỏ đã nhạt.
Hắn không đi theo đàn cá.
Thịt của Cá Đèn Xương có ích, nhưng cả đàn đã nhớ rằng trong vùng bùn có thứ biết cắn đồng loại của chúng. Nếu hắn còn lẩn quẩn quanh đó, lần sau ánh sáng sẽ không chỉ dùng để dụ mồi. Nó sẽ quét thấp hơn, dày hơn, và sớm muộn cũng tìm được khe bùn tạm của hắn.
Một miếng thịt không đáng đổi lấy cả đàn cá săn mình.
Khang bò theo đường nước tối hơn. Dòng này ít mùi, nghèo thức ăn, nhưng sạch. Sau bài học với dịch xám, với hạt cứng, với xương sáng, hắn bắt đầu hiểu một chuyện rất đơn giản: thức ăn dễ thấy quá thường không dành cho kẻ yếu. Nó hoặc đã bị bỏ lại vì độc, hoặc đang nằm trong tầm miệng của thứ khác.
Dưới Hắc Uyên, bữa ăn an toàn nhất không phải bữa thơm nhất.
Là bữa hắn hiểu rõ nhất.
Đuôi còn đau, nhưng không còn kéo lê. Hắn để nó nằm hơi lệch trong dòng, mượn lực nước đỡ thân sau. Vết rách cũ chưa mở lại. Mỗi lần cơ đuôi căng quá mức, hắn lập tức giảm lực. Đi chậm cũng được. Miễn là máu không rò.
Vùng phía trước thấp xuống.
Bùn đen mỏng dần, đá lộ ra nhiều hơn. Những mảnh vỏ cắm nghiêng trong bùn ít đi, thay bằng các đoạn xương dài nằm vắt qua khe đá. Xương rất cũ, mặt ngoài đã bị nước mài nhẵn, nhưng vẫn còn giữ hình cong lạ. Có đoạn giống xương sườn của một con vật lớn hơn toàn bộ vùng đá quanh hắn. Có đoạn lại giống hàm, răng gãy xếp thành hàng, mỗi chiếc to bằng cả thân Khang lúc này.
Hắn không đến gần hàng răng đó.
Xương cũ không cắn được, nhưng thứ sống trong xương cũ thì có thể.
Một chiếc răng lớn nằm nửa chìm trong bùn. Mép răng có rãnh nhỏ như lưỡi cưa, bên trong còn đọng một lớp mùi khoáng lạnh. Không có thịt, không có máu, nhưng khi dòng nước lướt qua, chiếc răng ấy vẫn để lại cảm giác sắc trên khe cảm quan của hắn.
Vật này có thể là của một Cổ Chủng.
Hắn chưa biết tên, cũng chưa cần biết. Chỉ cần hiểu rằng sinh vật từng mang cái răng ấy không thuộc cùng tầng với hắn. Khang vòng xa hơn. Một kẻ vừa học dùng đuôi không nên chui vào miệng lịch sử chỉ vì tò mò.
Sau dải xương cổ, mùi thịt xuất hiện.
Không đậm.
Không mới hoàn toàn.
Nó nằm dưới một lớp bùn mỏng, lẫn với mùi vỏ nứt và dịch trong. Khang dừng lại sau một mỏm đá thấp, hạ bụng xuống nền.
Phía trước có một con mồi nằm nghiêng.
Thân nó bằng hơn nửa thân Khang, vỏ lưng màu bùn, bụng trắng đục, hai chân trước co lại như đã chết cứng. Một bên vỏ bị nứt, từ khe nứt rỉ ra dịch trong. Mùi thịt sạch trôi ra từng sợi rất mảnh. Không có dịch xám. Không có ánh sáng. Không có đàn cá.
Nhìn qua, đó là một bữa ăn rơi sẵn.
Khang không lao tới.
Con mồi có vẻ dễ, nhưng nằm quá đúng chỗ. Nó ở giữa một khoảng đá trống, xung quanh không có vỏ vụn che thân, không có dấu giằng co, cũng không có mùi kẻ săn vừa rời đi. Một con vật bị thương thật sự sẽ tìm khe, bám đá, chui vào bùn hoặc co bụng lại. Con này lại phơi bụng ở nơi dòng nước vừa đủ kéo mùi đi xa.
Nó không giống xác chết.
Nó giống một cái móc câu.
Khang nằm im rất lâu.
Con mồi không động.
Dòng nước chạm qua bụng trắng, kéo dịch trong ra ngoài. Dịch ấy sạch đến mức cơn đói trong thân hắn nổi lên rất nhanh. Sau thịt cá ít ỏi, bụng hắn cần nhiều hơn. Con mồi kia đủ để hắn no một bữa, có thể còn giúp vết đuôi khép nhanh hơn.
Chính vì đủ tốt, hắn càng không tin.
Nếu thứ gì đó vừa to vừa sạch vừa nằm yên ngoài trống, hoặc là nó quá ngu, hoặc là nó muốn kẻ khác nghĩ nó ngu.
Hắc Uyên ít khi nuôi thứ ngu sống lâu.
Khang thử bằng đá.
Hắn ngậm một mảnh vỏ nhỏ dưới bùn, kéo chậm về phía mình, rồi dùng đuôi đẩy dòng nước thật nhẹ. Mảnh vỏ lăn qua nền, chạm vào chân sau của con mồi.
Không phản ứng.
Hắn đẩy thêm một mảnh khác, lần này để nó chạm gần bụng trắng.
Vẫn không phản ứng.
Nếu là xác chết, không phản ứng là đúng. Nếu là con mồi giả chết, nó cũng sẽ cố không phản ứng. Hai lần thử chưa đủ.
Khang không dùng thân mình làm lần thử thứ ba.
Hắn nhìn sang bên phải. Cách đó không xa có một sinh vật ăn vụn nhỏ đang bò dưới mép đá. Nó có vỏ lấm tấm, miệng nhỏ, chỉ dám rỉa màng bùn trên xương cũ. Khang không săn nó. Hắn dùng đuôi khuấy nhẹ một vệt bùn phía sau, vừa đủ làm sinh vật nhỏ giật mình chạy khỏi mép đá.
Nó chạy về phía mùi thịt.
Đúng như Khang muốn.
Sinh vật ăn vụn bò quanh con mồi nằm nghiêng một vòng. Nó cũng thận trọng, nhưng nhỏ quá, đói quá. Sau vài lần chạm râu vào dịch trong, nó cắn một miếng ở mép bụng trắng.
Con mồi vẫn không động.
Sinh vật ăn vụn cắn miếng thứ hai.
Vẫn không động.
Đến miếng thứ ba, bụng trắng đột nhiên mở ra.
Không phải vỏ nứt.
Là miệng.
Một đường rạch dài dưới bụng tách thành hai mép mềm, bên trong đầy gai ngược. Sinh vật ăn vụn bị hút nửa thân vào trong, chân sau cào nền đá tạo ra một chuỗi rung rất ngắn. Con mồi nằm nghiêng vẫn giữ nguyên tư thế, chỉ có cái bụng trắng co lại như túi thịt.
Sau vài nhịp, sinh vật ăn vụn biến mất.
Vỏ lưng bùn vẫn bất động.
Chân trước vẫn co như chết.
Dịch trong vẫn rỉ ra, sạch và thơm.
Khang lùi nửa thân.
Hắn đã đoán đúng, nhưng đoán đúng không làm con vật kia kém nguy hiểm. Nó không cần chạy. Không cần đuổi. Nó dùng chính dáng chết của mình để gọi những cái miệng ngu tới gần bụng.
Con Mồi Giả Chết.
Không.
Gọi là con mồi không đúng.
Nó là kẻ săn giả làm con mồi.
Khang không định ăn nó nữa. Ít nhất không phải theo cách bình thường. Bụng trắng kia là miệng. Vỏ lưng có thể cứng. Hai chân trước co lại chưa chắc đã chết cứng; rất có thể đó là càng gập, chờ thứ đủ lớn tới gần thì kẹp.
Nhưng bỏ đi ngay cũng chưa chắc tốt.
Con vật giả chết nằm ở giữa đường nước hắn cần đi qua. Nếu vòng quá xa, hắn phải trở lại vùng xương cổ, nơi có nhiều khe sâu chưa kiểm tra. Nếu chờ lâu, mùi của nó sẽ gọi thêm sinh vật ăn vụn, rồi gọi thứ lớn hơn. Khi bữa tiệc hỗn loạn mở ra, đường này càng khó qua.
Hắn cần làm nó lộ thêm.
Không phải để giết.
Để biết nên tránh hướng nào.
Khang kéo một mảnh xương dài bằng nửa thân hắn ra khỏi bùn. Xương nhẹ, rỗng, có nhiều lỗ nhỏ, chắc là mảnh từ xác cổ đã bị nước ăn mòn. Hắn không ngậm gần đầu nhọn. Nếu con giả chết giật nhanh, xương sẽ bị kéo, không kéo theo hàm hắn.
Hắn đẩy mảnh xương đến gần bụng trắng.
Dịch trong bám lên xương.
Miệng bụng không mở ngay. Nó chờ thịt, không vội với xương.
Khang dùng đuôi bẻ dòng, làm mảnh xương cọ nhẹ lên mép rạch mềm.
Lần này bụng trắng co.
Một mép miệng hé ra.
Gai bên trong không dài, nhưng dày. Nếu bị nó kẹp vào chân hoặc đuôi, giãy càng mạnh gai càng móc sâu. Vấn đề không phải bị nuốt ngay, mà là bị giữ đủ lâu để hai càng trước mở ra.
Khang tiếp tục đẩy xương sâu hơn một chút.
Bụng trắng khép lại.
Rắc.
Mảnh xương bị cắn nứt.
Cùng lúc đó, hai chân trước tưởng như chết cứng bỗng bung ra khỏi bùn. Chúng không phải chân. Là hai càng dẹt, mép trong đầy răng nhỏ, quét sang hai bên như cửa sập. Nếu Khang vừa lao vào cắn bụng, nửa thân trước của hắn đã nằm giữa hai càng ấy.
Hai càng quét hụt mảnh xương rồi lập tức co về tư thế cũ.
Con vật lại nằm yên như xác chết.
Nhưng lần này Khang đã thấy đủ.
Miệng ở bụng.
Càng ở trước.
Vỏ lưng cứng.
Điểm yếu có thể nằm ở khe sau, nơi thân nó phải mở để hút nước và phun dịch dụ mồi. Nếu muốn giết, phải vòng sau. Nhưng vòng sau cần đi qua vùng trống, và đuôi hắn chưa lành. Đánh một con bẫy nằm yên trong sân của nó là tham.
Hắn không cần giết nó.
Hắn chỉ cần qua đường.
Khang tìm đá.
Một viên nhỏ trước mặt. Một mảnh vỏ bén bên trái. Một đoạn xương rỗng đã nứt trong miệng con giả chết. Dòng nước ở đây chạy từ trái sang phải, vừa đủ kéo mùi dịch trong sang phía xa. Nếu hắn làm mùi máu xuất hiện ở bên phải, con giả chết sẽ nghĩ có con mồi đang giằng khỏi mép bụng bên đó. Hai càng của nó sẽ quét sang phải. Khoảng trái sẽ hở một nhịp.
Máu của hắn không dùng được.
Đuôi còn thương, mở máu là tự gọi chết.
Nhưng con ăn vụn vừa bị nuốt, vỏ của nó có thể còn kẹt trong bụng trắng. Nếu làm con giả chết cắn xương thêm một lần, gai trong miệng có thể xé nát phần xác đang tiêu hóa, làm mùi máu tràn ra.
Khang dùng mảnh vỏ bén đẩy vào giữa đoạn xương rỗng đã nứt. Hắn không đến gần. Chỉ dùng đuôi và dòng nước đưa mảnh vỏ trôi tới, để nó mắc ở đầu xương. Khi đầu xương cọ lại mép bụng, con giả chết hé miệng thêm lần nữa.
Mảnh vỏ bén chui vào.
Bụng trắng khép lại.
Lần này không chỉ có tiếng xương vỡ. Có cả mùi máu của sinh vật ăn vụn trào ra từ khe bụng. Con giả chết lập tức co thân, hai càng quét mạnh về phía có mùi máu.
Đúng bên phải.
Khang đã trượt sang trái từ trước.
Hắn không lao nhanh. Lao nhanh tạo rung. Hắn ép bụng sát đá, dùng đuôi bẻ một góc rất nhỏ, để dòng nước đẩy thân qua khoảng hở. Hai càng của con giả chết còn đang quét bên phải, vỏ lưng của nó nghiêng đi nửa nhịp, để lộ một khe mỏng phía sau.
Khe đó có mùi thịt thật.
Rất thơm.
Khang suýt cắn.
Nhưng hắn dừng lại.
Đó là phần yếu, đúng. Nhưng yếu không nghĩa là được ăn. Chỉ cần hắn cắn, con vật sẽ biết hắn ở phía sau. Càng có thể không quay kịp, nhưng miệng bụng vẫn có thể co, thân vẫn có thể lật, và mùi máu sẽ gọi cả vùng xương cổ tới. Hắn đã có đường qua. Mục tiêu là sống, không phải chứng minh mình săn giỏi.
Khang bỏ qua khe thịt.
Hắn trượt khỏi vùng trống, chui vào bóng của một mảng xương sườn cổ.
Sau lưng, con giả chết thu càng về. Nó nằm yên lại, nhưng mùi máu trong bụng đã lan ra. Vài sinh vật ăn vụn khác bắt đầu đổi hướng tới. Một con nhỏ bơi sát nền, bị ánh mùi kéo vào. Rồi một con nữa. Con giả chết lại trở thành bữa ăn đặt sẵn.
Khang không nhìn lâu.
Hắn vừa học được luật của nó. Đủ rồi.
Đi thêm một đoạn, hắn tìm thấy một khe hẹp giữa hai xương cong. Dòng nước qua khe này lạnh hơn, nhưng sạch. Bên trong có nhiều bùn mịn, không có mùi chủ rõ. Hắn chui vào nửa thân, quay lại nghe phía ngoài.
Mùi máu từ con giả chết đã mạnh hơn.
Rất nhanh, thứ lớn hơn đến.
Không thấy hình, nhưng nền đá truyền tới một rung động thấp và nặng. Nó không đi bằng nhiều chân nhỏ như cua gọng gai, cũng không quét đàn như Cá Đèn Xương. Nó trượt qua đáy bằng một thân dài, mỗi lần thân ép xuống là bùn quanh xương cổ lún nhẹ.
Con giả chết không còn nằm yên được nữa.
Nó bung càng, lật thân định bò khỏi vùng trống.
Quá muộn.
Một cái hàm dài từ bóng xương cổ chụp xuống. Răng không cắn một lần rồi thôi. Chúng móc ngược, kéo con giả chết lê qua đá. Vỏ lưng cứng cọ nền phát ra tiếng rít mỏng. Hai càng dẹt quét loạn, nhưng không chạm được thứ đang giữ nó.
Khang ép thân sâu hơn vào khe.
Hắn không biết sinh vật kia là gì. Chỉ thấy phần đầu lướt qua có mõm dài, trên mõm có gai xương nhỏ, hàm đầy răng cong ngược. Không lớn như chủ nhân của chiếc răng cổ khổng lồ ban nãy, nhưng cùng một kiểu săn: đớp, giữ, kéo con mồi khỏi chỗ nó quen.
Một ấu chủng nào đó của Long Chủng Biển Sâu.
Hoặc chỉ là hậu duệ nhỏ của thứ cổ hơn.
Dù là gì, nó nằm ngoài tầm của hắn.
Con giả chết bị kéo mất sau dải xương. Mùi dịch trong và máu loang ra rồi nhạt dần. Những sinh vật ăn vụn vừa tụ tới lập tức tản ra, nhưng vài con chậm bị dòng hàm kia hút theo. Vùng đá trống trở lại tối, chỉ còn vài mảnh vỏ vỡ rơi xuống.
Khang chờ rất lâu.
Đợi rung động dài biến mất.
Đợi sinh vật ăn vụn quay lại trước.
Đợi một con nhỏ chạm vào mảnh vỏ vỡ mà không bị thứ gì kéo đi.
Sau đó hắn mới rời khe.
Trên nền đá còn sót một mảnh thịt nhỏ từ con giả chết, bị xé văng ra lúc hàm dài kéo nó đi. Mảnh ấy nằm gần mép xương, dính bùn, không còn dịch trong nhiều. Khang chạm nhẹ bằng hàm, rồi chờ.
Không co.
Không tê.
Không có mùi xám.
Hắn ăn.
Mảnh thịt dai hơn hắn nghĩ. Không ngon như bụng trắng lúc nó còn dụ mồi, nhưng sạch hơn vì đã bị xé khỏi cơ thể bẫy. Sau khi nuốt, thân hắn nóng lên một chút, phần hàm dưới có cảm giác căng. Có thể do thịt của con giả chết vốn mạnh ở miệng bụng. Có thể chỉ là vì hắn quá đói.
Ăn được là đủ.
Hắn không nhặt thêm.
Xung quanh vẫn còn vài mảnh vụn, nhưng mùi hàm dài chưa tan hết. Nếu kẻ săn kia quay lại kiểm tra chỗ rơi thịt, một con ấu thể tham ăn sẽ không khác gì mảnh vụn cuối cùng.
Khang bò khỏi vùng xương cổ bằng đường thấp nhất. Lần này hắn không chỉ nghe mùi thịt, mà còn nghe tư thế của cái chết.
Xác chết thật thường lộn xộn.
Bị săn thì có vết kéo, vết cắn, mùi kẻ săn, vỏ vỡ theo một hướng.
Bị độc thì có mùi lạ, sinh vật nhỏ tránh xa.
Bị bỏ lâu thì thịt rời, bùn bám đều, dòng nước ăn mòn mép mềm.
Còn thứ giả chết thì sạch quá, đúng chỗ quá, và chờ quá giỏi.
Khang ghi nhớ.
Đến cuối đoạn xương, hắn tìm được một rãnh đá thấp dẫn xuống vùng bùn tối hơn. Nơi đó không có ánh sáng xương, không có mùi dịch trong, cũng không có mùi cá đàn. Chỉ có một dòng nước lạnh đi chéo, mang theo mùi vỏ non và rong đen rất nhạt.
Rong.
Từ lúc tỉnh lại đến giờ, hắn gần như chỉ gặp bùn, đá, máu, vỏ và thịt. Mùi rong nghĩa là phía trước có nơi sinh trưởng khác. Có thể có mồi nhỏ hơn. Cũng có thể có thứ dùng rong làm bẫy.
Hắn không vội.
Hắn chui xuống rãnh đá, dùng bùn che vỏ, đặt đuôi vào dòng lạnh. Hàm còn vương vị thịt dai của con giả chết. Trong đầu, bài học mới không thành tiếng cụt, mà rõ như một vết cắn vừa tránh được.
Thứ nằm yên chưa chắc đã chết.
Thứ thơm sạch giữa chỗ trống thường đang chờ miệng khác tới gần.
Muốn ăn xác, trước hết phải biết nó chết thật hay chỉ đang diễn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.