Hành Trình Trở Về

Quyển 1: Đứa Trẻ Rời Đi

Chương 11: Âm Mưu

Đăng: 07/06/2026 14:33 1,373 từ 42 lượt đọc

Mưa phùn dai dẳng rây tịnh một thứ nước mù xám lên những mái ngói rêu phong của phủ địa chủ. Góc chuồng trâu tối tăm, mùi phân quyện với mùi rơm rạ ẩm bốc lên nồng nặc. Bóng tối đặc quánh lại, chỉ chừa ra hai bóng người co quắp bên máng cỏ.
Anh Mã ghé sát tai Đen, hơi thở lẫn trong tiếng nhai cỏ trệu trạo của đàn gia súc:
– Hay là bấm bụng mà trốn đi em? Ở lại, thằng lão bộc ấy nó róc xương em ra mất.
Đen không đáp. Cậu khẽ động đậy, tiếng khớp xương rên rác dưới lớp áo vải thô. Bóng tối che đi gương mặt, chỉ có đôi con ngươi mở trừng, đờ đẫn. Cậu lắc đầu, cái lắc đầu chậm rãi như một kẻ đã nhìn thấy huyệt chôn mình. Lão quản gia không phải người, lão là con đỉa đói đã ngửi thấy mùi máu.
Suốt tám ngày qua, ánh mặt trời chưa bao giờ soi thẳng được vào lưng Đen. Hễ hừng đông vừa hé dạng, khi sương muối còn đọng trên lá cỏ, hai cái bóng lực lưỡng, mặt mũi xám xịt như vách đất đã chực sẵn bên bực cửa. Đen bước một bước, bốn con mắt đảo như rang lạc theo một bước. Đen gánh nước, tiếng đòn gánh tre kẽo kẹt rợn người, thùng nước nào vơi một phân là roi da bò xé gió vút xuống. Lưng áo cậu bết máu, khô lại, rồi lại bị xé toác ra ở buổi chăn trâu kế tiếp. Đen không khóc, tiếng kêu đau nghẹn lại nơi cuống họng, chỉ có bờ vai gầy guộc rúm ró lại sau mỗi nhịp roi rơi.
Qua mùng mười, roi vọt thưa dần. Hai cái bóng hộ pháp không còn rình rập sau bụi chuối, bờ ao. Lão quản gia dạo này hay đứng ở hiên nhà lớn, đôi mắt ti hí lim dim nhìn vạt nắng cuối chiều, vẻ hằn học hằng ngày bỗng thay bằng một nụ cười tưng tửng.
Đen lùa đàn trâu ra bờ bãi. Thấy bóng người canh gác trống trải, cậu dắt con trâu đầu đàn rẽ sang lối mòn hướng về phía bìa rừng. Nhưng một bàn tay gân guốc thình lình chộp lấy chéo áo cậu, giật mạnh. Là anh Mã.
Mã nhìn quanh quất, mặt cắt không còn giọt máu, giọng thều thào qua kẽ răng:
– Đừng dại, Đen! Em nhìn lại cái thân mình đi, máu rỉ qua lớp vải còn chưa đóng vẩy. Bước chân ra khỏi lối mòn này, chưa gặp người thì thú dữ đã rỉa sạch xác rồi. Nằm im mà thở, đợi cái da cái thịt nó liền lại đã.
Thực chất, sự bình yên lỏng lẻo ấy chẳng qua chỉ là một cái bẫy im lìm. Lão quản gia thừa gian manh để hiểu vị thế của mình. Gia sản này, ruộng đất này, mai sau sớm muộn gì cũng trao lại tay cậu chủ Mao. Lão quản gia biết nếu lão xuống tay quá tuyệt, biến thằng bé thành một cái xác không hồn, ngày cậu Mao chấp chưởng gia canh sẽ là ngày lão bị tống cổ ra đường, hoặc khốn nạn hơn là bỏ mạng ở chốn lao tù. Lão rút bớt roi, không phải vì từ tâm, mà là để chừa cho mình một lối thoát thân khi gió đổi chiều.
Trong gian buồng hẹp tầng trên khu nhà lớn, không gian sực nức mùi mực tàu và giấy bản ẩm mốc. Cậu chủ Mao bị giam lỏng ở đây tròn một tuần. Quyển sách thánh hiền mở ra trước mặt, nhưng những con chữ cứ nhảy múa thành hình những lạt roi da rớm máu. Mao không sợ cái uy nghiêm lạnh lùng của cha, nhưng cậu kinh hãi cái chết đang cận kề bên người bạn duy nhất ngoài chuồng rơm.
Tiếng chốt cửa lách cách vang lên. Mao lao ra như một mũi tên, quỳ sụp xuống nền gạch lạnh toát, hai tay ôm chặt lấy đôi giày của cha. Nước mắt cậu dàn dụa, thấm đẫm vạt áo gấm của lão địa chủ:
– Con lạy cha... cha tha cho Đen. Con xin chịu tội, từ nay cha bảo sao con nghe nấy, con đóng cửa học hành sổ sách, không dám bước chân ra ngoài nửa bước. Cha đừng bắt người ta đánh chết nó...
Lão địa chủ cúi nhìn đứa con trai độc nhất, đôi mắt không một gợn sóng. Lão khẽ vuốt chòm râu thưa, vẻ mặt giãn ra như vừa thuần hóa được một con ngựa bất kham. Lão không nói một lời, chỉ vỗ vỗ lên vai con trai đầy vẻ bao dung của một người cha nhân từ.
Nhưng ngay đêm ấy, bên hiên vắng phía sau phủ, lão địa chủ gọi riêng quản gia lại. Dưới ánh đèn dầu tù mù xói thẳng vào những nếp nhăn trên mặt, lão hạ giọng, tiếng nói nhỏ giọt như nước rỉ từ kẽ đá:
– Thằng Mao nó biết sợ rồi. Việc thằng Đen, ông cứ liệu mà giao việc nặng cho nó làm. Đừng để nó rảnh rang quá mà sinh tật.
Lão quản gia cúi rạp đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười thấu hiểu. Lão địa chủ không muốn làm bàn tay mình vấy máu trước mắt con trai. Thằng Đen có chết vì kiệt sức, vì bệnh tật khi làm lụng nặng nề, thì đó là số mệnh của một đứa ở, chẳng can hệ gì đến lòng từ tâm của ông chủ lớn. Một cái án tử không lời đã được định đoạt, im lìm và lạnh lẽo, giấu nhẹm dưới những tầng mái ngói thâm nghiêm của phủ đường.
Nắng hanh bốc lên từ những thớ đất cày nứt nẻ, biến vạt đồng thành một lò than hầm hập. Đàn trâu đứng ghé đầu vào nhau dưới bóng râm, đuôi quất phành phạch đuổi ruồi nhặng. Cách đó mười bước chân, Đen ngồi dưới bóng một cây đa già, lưng tì vào phần vỏ cây sần sùi. Lớp áo cộc rách vai hở ra những vệt sẹo lồi dọc ngang, thâm đen và bóng loáng như những con rết bám chặt vào da thịt.
Cậu móc từ trong ngực áo ra nửa củ khoai sượng sùng, vỏ bám đầy tro bếp. Đen nhai chậm rãi, tiếng răng nghiến miếng khoai khô khốc nghe bứ nghẹn nơi cổ họng. Nuốt xong miếng khoai, cậu nhặt một que củi cụt, cắm cúi vạch xuống nền đất cát.
Từng nét chữ hiện ra. Đường nét méo mó, ngoằn ngoèo nhưng rõ ràng là mặt chữ.
Que củi bỗng khựng lại giữa một nét mác. Đen nhìn chăm chằm vào vạt đất đầy bụi mờ, đôi mắt trống rỗng chợt long lanh một vệt nước. Gió đồng thốc qua, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc, gợi nhắc về những đêm mưa, tiếng muỗi vo ve bên ngọn đèn dầu. Ngày đó, có đứa trẻ hay gõ cây thước tre vào mu bàn tay cậu, vừa mắng vừa cười. Giờ thì đứa trẻ ấy đang bị giam lỏng đằng sau những bức tường gạch, trong phủ lớn sặc mùi nhang trầm kia.
Đen đưa mu bàn tay quẹt ngang bọng mắt, tỳ mạnh đến mức vệt đất bám trên da hằn thành một vệt đỏ. Ánh nhìn của cậu lảng ra phía chân trời, nơi có những ngọn núi mờ căm như những bộ xương khô khổng lồ nằm chắn ngang. Cha mẹ xanh cỏ dưới nấm mồ hoang, nhà tranh dột nát giờ chắc cũng bị người ta dỡ lấy gỗ tre. Bước chân ra khỏi cái phủ này, cậu chẳng có lấy một nóc nhà để chui ra chui vào. Nhưng nếu ở lại, cái chết sẽ gặm nhấm cậu từng ngày, như mối đục tường gỗ. Phải sống, phải dạt đi nơi khác, dẫu có làm ma gầm đường xó chợ cũng phải thoát khỏi cái hang cáo này.
Một chiếc lá khô rụng trúng đỉnh đầu. Đen chưa kịp phủi thì một tiếng cười vang lên ngay sau gáy:
– Chà! Biết mặt chữ cơ à?

0