Quyển 1: Đứa Trẻ Rời Đi
Chương 10: Giông Bão
Chiếc
xe ngựa vừa quẹt bánh qua bậc cửa hông, anh Mã đã buông tuột chiếc xẻng xúc
phân xuống nền gạch bết sình. Anh rảo bước bám theo bóng Đen nhảy xuống từ
thùng xe. Nhìn đôi mắt sưng húp của đứa em, bước chân anh chậm lại. Đen đứng
tựa lưng vào cột chuồng trâu, đầu cúi gằm. Không có tiếng khóc. Nó chỉ buông
vài từ cộc lốc về nấm đất sau bãi tha ma.
Anh Mã
sững người, bàn tay quệt ngang dòng mồ hôi trên trán. Ngực anh phập phồng,
rồi một tay ghì chặt lấy gáy Đen, ấn đầu đứa trẻ vào bờ vai khét mùi nắng của
mình. Tấm lưng nhỏ thó của Đen giật lên bần bật theo từng nhịp nấc nghẹn, rúc
sâu vào mảnh áo vải thô tơi tả của người anh như tìm một hốc cây trú bão.
Canh
ba. Đêm đen kịt như hũ nút.
Một
bóng nhỏ thó, phủ chiếc áo tơi lúp xúp lách qua lối bờ dậu, gót chân không
tiếng động. Mao tìm đến buồng học trước, rồi khẽ thắp ngọn đèn dầu. Đen mò
sang, hai đầu gối còn dính nguyên những mẩu cỏ mục. Trên chiếc mặt bàn gỗ
trắc sứt góc, Mao giở cuốn sách tam tự kinh ố vàng, ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào
nét mực đen sẫm:
– Nhìn
kỹ. Chữ "Nhân" viết thế này. Người có chữ không sống kiếp súc vật
được.
Cầm
thanh củi khô vạch thử xuống nền đất, năm ngón tay Đen co quắp, cứng đờ như
khúc gỗ. Thanh củi nghiến xuống đất kêu sột soạt, méo mó và lệch lạc.
Mao lập tức gõ mạnh sống quạt nan vào mu bàn tay bạn. Đau điếng. Đôi mắt cậu
chủ nhỏ lúc này không còn nét tinh ranh của những buổi lội suối, nó nghiêm
nghị, lạnh lùng như ánh mắt ông đồ già:
– Viết
lại. Sai một li là thành chữ khác, quan sai lính đến xích cổ cha mẹ cậu dưới
suối vàng cũng không kêu oan được đâu.
Đen
bậm môi, quệt vết lằn đỏ trên tay vào gấu quần, tiếp tục ghim đầu củi xuống
đất.
Suốt
nhiều tháng ròng, dải đồng nội chứng kiến một cái bóng gầy gò lùa đàn trâu đi
trước, tay cầm cành tre ngắn cắm cúi vạch xuống những bãi cát bồi ven suối.
Trâu gặm cỏ trèo trẹo phía trước, Đen lẩm nhẩm học mót từng âm, từng nghĩa từ
những tờ giấy Mao xé trộm trong buồng sách của cha tọng vào túi áo. Mao cũng
không còn đòi lội suối, hái trái. Những buổi trưa nắng hanh, hai đứa trẻ ngồi
im lìm dưới gốc cây bìa rừng, đứa đọc, đứa chỉnh, tiếng vần xoay vần át cả
tiếng lá rụng sột soạt. Chỉ khi Đen thuộc làu năm trang sách mới, chúng mới
dám ngẩng lên nhìn bóng cò bay ngoài rìa nắng.
Sáu
tháng đằng đẵng trôi qua, sương muối phủ trắng xóa những ngọn cỏ bãi đêm.
Dưới
ánh đèn dầu lạc mờ xỉn, Đen không còn dùng củi khô nữa. Ngón tay của nó đã
biết cách cầm cán bút lông, miết nhẹ ngòi lông thỏ vào nghiên mực đá sứt góc.
Nét chữ hạ xuống tờ giấy bản không còn run rẩy, xộc xệch như giun bò, mà đã
ăn sâu vào thớ giấy, rõ ràng và vuông vức. Mao khoanh tay đứng nhìn bên cạnh,
khóe môi khẽ nhếch lên một tia nhẹ nhõm. Đứa trẻ mù chữ ngày nào giờ đã tự
ráp được những câu đối đơn giản, đôi mắt đục ngầu của Đen bắt đầu biết ánh
lên cái nhìn tinh anh của một kẻ đã chạm tay vào được những bí mật ẩn sau
đống văn tự dày cộm.
Ánh
chiều muộn xám xịt rụng xuống con đường đất dẫn vào phủ. Tiếng móng ngựa nện
xuống nền gạch sỏi sầm sập, kéo theo luồng bụi lốc và vài cọng rơm khô. Con
ngựa chiến ức ướt đẫm mồ hôi dừng khựng trước cổng lớn, bọt mép sủi trắng
xóa, bên hông yên còn treo lủng lẳng hai con hoẵng rừng máu đã đông cứng, đen
sẫm.
Lão
địa chủ tụt xuống yên ngựa. Cái thân hình hộ pháp, nần nẫn thịt đặt hai đế
giày da xuống đất làm đám gia nhân đang quỳ rạp bên thềm đá phải nín thở. Mao
đứng nép sau cánh cổng vòm, hai tay đan vào gấu áo lụa, mắt nhìn chăm chằm
vào dải bùn đất bết trên hông áo của cha. Cách đó hai bước, lão quản gia đã
chực sẵn từ bao giờ, cái đầu cúi gập xuống sát đất, hai đầu gối run lên như
thể vừa gánh một vác củi nặng, nhưng khóe mắt ti hí thì loang loáng một tia
nhìn tráo trở.
Bữa
cơm tẩy trần dọn ra trong gian nhà chính thoang thoảng mùi trầm hương đắt
tiền quyện với mùi da thú ngai ngái. Lão địa chủ bệ vệ ngồi trên chiếc sập gụ
mộc, một tay lật giở từng tờ văn tự phát canh, tay kia mân mê chiếc tẩu thuốc
bằng ngọc thạch. Những con số tính tô, tính thuế rành mạch, rõ ràng hiện ra
dưới ngọn đèn đĩa dầu lạc lớn.
Lão
nhấp một ngụm rượu, thứ nước cay nồng rọc qua cuống họng làm mặt lão đỏ gay,
đôi mắt ngước lên nhìn bóng lão quản gia đang khúm núm đứng hầu bên cây cột
cái:
–
Giang cơ mấy tháng qua không sứt mẻ hạt thóc nào chứ, lão quản?
Lão
quản gia chỉ chờ có thế. Lão bước lên nửa bước, hai tay ôm lấy ngực, giọng
nói thút thít:
– Dạ
bẩm lão gia… Già này thân cô thế cô, ngày canh cổng, đêm đếm kho thóc, không
dám để hụt một đồng một cắc của người. Chỉ hiềm nỗi… cậu chủ nhỏ đang tuổi ăn
tuổi lớn, lòng dạ còn thẳng như ruột ngựa. Mấy tháng nay, cậu bỏ bê sổ sách,
suốt ngày chúi đầu vào xó chuồng trâu với thằng Đen.
Lão
quản gia ngừng lại, liếc mắt nhìn phản ứng của chủ, rồi hạ giọng bùi ngùi,
thâm hiểm:
– Già
này thấy cậu chủ gọt củi làm bút, xé cả giấy bản để bày chữ cho thằng ở đợ ấy
học. Tôi có vào can, thì cậu bảo… người có chữ mới làm chủ được thiên hạ. Già
này sợ, sợ thằng nhãi ranh chăn trâu ấy nó dùng bùa mê thuốc lú dắt mũi cậu
chủ, làm hỏng mất cái đầu óc của người thừa kế phủ này đi…
Cạch.
Chiếc
tẩu thuốc ngọc thạch dập mạnh xuống mặt sập gụ, vỡ đôi làm hai mảnh, tàn
thuốc đỏ rực văng tung tóe lên tấm chiếu. Sắc mặt lão địa chủ chuyển từ đỏ
gay sang xám ngắt như da trâu luộc. Hai khối cơ bên thái dương lão giật lên
bần bật, trán nổi đầy những sợi gân xanh chằng chịt. Lão đứng phắt dậy, cái
bóng cao lớn, thô lậu đổ ập xuống mặt bàn, hai bàn tay hộ pháp bấu chặt vào
mép sập đến mức móng tay chuyển sang màu trắng bệch.
Lão
khạc ra từng tiếng gằn, giọng đặc quánh mùi rượu và sự tàn nhẫn:
– Ta
tốn bao nhiêu tiền cho nó đi học, là để nó biết đường nhìn sổ sách, biết cách
đè đầu cưỡi cổ lũ dân cày này! Chứ không phải để nó rỗi hơi mang chữ nghĩa đi
bố thí cho cái loại bùn đất nửa đời người không ngẩng mặt lên được! Đầy tớ mà
biết đọc văn tự quan, biết tính mẫu ruộng, thì cái phủ này còn trị được ai
nữa?!
Bàn
tay gấu của lão địa chủ giáng xuống chiếc kỷ trà gỗ lim cạnh sập, khiến ấm
chén bằng sứ men lam nẩy bần bật rồi rơi loảng xoảng xuống nền gạch, vỡ tan
tành thành từng mảnh. Lão quản gia rụt cổ lại như con rùa rụt đầu vào mai,
hai tai ù đi, mồ hôi hột chảy ròng ròng xuống cằm.
Lão
địa chủ bước phắt ra phía cửa, đôi mắt bặm trợn hằn lên những tia máu hung
tợn nhìn về phía chuồng trâu tối om:
– Gọi
thằng nghịch tử ra đây cho ta. Còn thằng nhãi chăn trâu kia… tối nay ta phải
lột da nó ra xem cái chữ nó giấu ở chỗ nào!
Bóng
tối bao trùm hành lang dài của phủ. Mao một tay ôm chặt tập giấy bản khét mùi
mực mới, một tay che bớt ngọn gió lùa từ phía hiên. Gót giày vừa chạm đến bậc
thềm đá, một tiếng hắng giọng, đặc quánh mùi khói thuốc từ góc tối dội ra,
chặn đứng bước chân đứa trẻ:
– Vào
đây.
Cánh
cửa gỗ trắc của thư phòng mở hé, để lộ một vệt sáng mờ xịt từ đĩa dầu lạc đặt
trên bục. Lão địa chủ ngồi bất động sau chiếc án thư lớn, đôi mắt tròng trọc
nhìn thẳng vào tập giấy bản trên tay con trai.
Mao
đứng thẳng lưng, ngón tay siết nhẹ gấu áo gấm nhưng ánh mắt không né tránh:
– Thưa
cha, con xuống chỉ chữ cho Đen. Nó sáng dạ lắm, hai tháng đã thuộc hết...
Bốp!
Lão
địa chủ không để con nói hết câu. Tay
ông dập mạnh xuống mặt bàn. Lão rít một hơi thuốc sâu, làn khói đặc
ngai ngái phả thẳng vào mặt Mao khiến đứa trẻ ho sặc sụa. Lão đứng dậy, cái
thân hình hộ pháp đổ sập xuống trước mặt con, gằn giọng qua kẽ răng vàng khè
vệt cao trầu:
– Mày
học chữ để làm gì? Để mai sau ngồi lên cái sập này, nhìn cái văn tự bán thân
của lũ dân cày mà biết đường siết ruộng, siết trâu! Chứ không phải để mày
mang thứ chữ nghĩa này đi tọng vào họng một thằng ở đợ! Mày cho nó cái chữ,
ngày sau nó biết đọc khế ước, nó biết cãi quan, thì cái phủ này còn hút tủy
được ai?!
Mao
mím môi, hai bờ vai nhỏ thó run nhẹ dưới áp lực của bóng lớn trước mặt. Lần
đầu tiên, cậu thấy cha mình nhìn mình bằng ánh mắt của một con thú hoang săn
mồi, không còn chút nuông chiều thường nhật. Lão địa chủ giơ ngón tay chỉ
thẳng vào mặt con:
– Từ
ngày mai, bước chân ra khỏi ngõ một bước, ta lột da thằng chăn trâu đó trước.
Liệu cái thần hồn mày!
Mao
cúi đầu, tập giấy bản trong tay rơi xuống nền gạch, sột soạt. Cậu không cãi,
nhưng hai nắm tay siết chặt lại đến mức các khớp xương chuyển màu trắng bệch.
Bình
minh ngày hôm sau không còn tiếng chim hót ngoài bờ dậu. Gian buồng học đóng
cửa then cài, xích sắt rên lên những tiếng loảng xoảng lạnh ngắt mỗi
khi gió lùa.
Mao
bước ra sân, bên cạnh lập tức xuất hiện hai cái bóng cao lớn, lực lưỡng của
lũ tuần đinh thân cận của cha. Hai gã mình trần đóng khố, tay lăm lăm roi
mây, mặt lầm lì như hai pho tượng đá, túc trực sau lưng cậu chủ nhỏ từng bước
một. Mao đi đến bể nước, hai cái bóng dẫm sầm sập theo sau. Mao nhìn ra phía
hàng rào, bốn con mắt đục ngầu lập tức nhìn chòng chọc theo. Cánh cổng phủ đã
khóa chặt từ bên trong, nội bất xuất, ngoại bất nhập đối với đứa con trai độc
nhất. Sự yên ắng bao trùm căn buồng tối, tách biệt Mao hoàn toàn khỏi những
bãi cỏ ngập nắng và bóng dáng người bạn nghèo.
Phía
dưới chuồng trâu, tiếng roi da bò lại bắt đầu quất xuống nền đất chan chát.
Lão
quản gia đứng chắp tay sau lưng, chiếc áo lụa xộc xệch nay đã được giặt là
phẳng phiu, sạch mùi bùn đất. Khóe miệng của lão nhếch lên một nụ cười thâm
hiểm, đôi mắt hí nhìn chằm chằm vào bóng Đen đang còng lưng lùa đàn trâu ra
bãi. Quyền lực nay đã quay trở về nguyên vẹn trong tay lão.
Lão
quản gia khạc một bãi đờm đặc xuống lối ngõ, giọng thù hằn vang vọng khắp
khoảng sân:
–
Nhanh cái chân lên cái thằng mọi kia! Từ nay trở đi, không có cậu chủ nào che
lưng cho mày nữa đâu!
Bóng
tối của phủ địa chủ lại một lần nữa đổ sập xuống, dày đặc và tàn nhẫn hơn cả
những ngày sương muối năm xưa.
Đen
ngồi bó gối trong góc chuồng trâu, hai ngón tay cái bấm chặt vào mép cuốn
sách cổ, tai dỏng lên nghe ngóng từng tiếng động nhỏ phát ra từ dãy nhà của
cậu chủ Mao. Đêm đứng bóng, sương muối xuống lạnh buốt da thịt, mớ rơm rạ
dưới mông ẩm mốc lên ngai ngái nhưng lối ngõ vẫn im lìm vắng ngắt. Khối sầu u
uẩn bắt đầu đọng lại nơi đáy mắt đứa trẻ chăn trâu.
Sương
mờ chưa kịp tan trên những ngọn bàng, cánh cửa chuồng trâu đã bị một bàn chân
thô bạo đạp tung.
Lão
quản gia bước vào. Chòm râu vểnh ngược lên, đôi mắt loang loáng một tia nhìn
tàn nhẫn. Lão chỉ vung chiếc roi da quất mạnh xuống thành máng ăn của trâu
một tiếng chát khô khốc, bụi bay mù mịt.
Lão
dẫm giày vải lên đống rơm khô, gằn giọng qua kẽ răng vàng khè:
–
Thằng nhãi ranh. Cha mẹ mày nằm bờ nằm bụi chưa lâu, mày đã tưởng bấu được
gót gấm cậu chủ mà hóa người được sao? Từ hôm nay, để già này lột da mày ra
cho biết thế nào là kiếp trâu ngựa!
Lão
vứt chiếc đòn gánh tre đực lên vai Đen, sức nặng của thanh gỗ khiến bờ vai
gầy nẩy lên một cái đau điếng. Đàn trâu trong chuồng kêu lên, móng guốc giẫm
sình lầy sàn sạt. Lão bắt Đen một mình lội suối sâu, gánh đủ ba mươi đôi nước
đổ đầy các máng hộc, rồi lùa đàn súc vật ngược lên những ngọn đồi sỏi đá cằn
cỗi tận bìa rừng xa, không được để sót một dấu phân trên sân phủ.
Trưa
đứng bóng, nắng hanh hao dội xuống lưng Đen. Tấm áo thô tơi tả đẫm mồ hôi
dính chặt vào da thịt, rát bỏng. Lão quản gia đi sau, chốc chốc lại vung roi
quất vào không trung, miệng khạc ra những lời chửi rủa cay độc dội vào vách
núi. Bữa trưa của Đen chỉ có một vắt cơm nguội cứng như đá trộn lẫn vài hạt
muối thâm, bị lão tọng xuống đất bãi cho kiến bò. Cái đói bóp nghẹt lồng
ngực, cái mệt làm đôi chân trần của nó run bần bật, lún sâu vào sỏi đá sượng
sùng.
Canh
hai, phủ địa chủ chìm vào cái tịch mịch đáng sợ. Con chó mực ngoài cổng sủa
dồn vài tiếng rồi im bặt.
Một
cái bóng lớn, lách qua vách tối của chuồng trâu. Anh Mã mò xuống, mình trần
bết bụi cám, tay ôm bọc lá chuối khô còn phả hơi ấm nhẹ. Thấy Đen đang nằm co
quắp, hai đầu gối rút tận ngực trên ổ rơm mục, anh sụp người xuống. Ánh trăng
của đêm muộn rọi qua kẽ liếp, soi rõ tấm lưng nhỏ thó của đứa em kết nghĩa
chằng nghịt những vệt lằn roi rớm máu, sưng múp lên như những con giun đất.
Khối
cơ mặt anh Mã giật giật, hai bờ môi mím chặt lại trèo trẹo để ngăn một tiếng
thở dài. Anh lặng lẽ đỡ đầu Đen đặt lên gối mình, bóc lớp lá chuối lộ ra củ
khoai lang nướng sượng sùng, bẻ đôi nhét vào khuôn miệng khô khốc của đứa
nhỏ:
– Ăn
đi em… Nuốt lấy miếng lót dạ mà giữ cái mạng.
Bàn
tay của anh Mã thọc vào túi áo, lôi ra mớ lá tràm giã nát trộn muối hạt. Anh
miết từng ngón tay, chầm chậm bôi thứ nước lá chát lên những vệt đỏ trên lưng
Đen. Nước thuốc ngấm vào da rát, Đen bậm chặt răng vào mảnh gấu áo để không
bật ra tiếng khóc, mồ hôi hột tuôn ra ướt đẫm cả ổ rơm khô dưới sườn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.