Quyển 1: Đứa Trẻ Rời Đi
Chương 12: Cơ Hội
Đen
giật thót, hai bả vai rúm ró lại như vừa trúng một lạt roi da. Cậu quay phắt
người, đôi chân gầy guộc theo bản năng quờ quạng trên mặt đất, gạt phăng vạt
cát bụi bốc lên để xóa những mặt chữ vừa vạch. Tim cậu nện thình thịch vào
lồng ngực lép kẹp.
Cách
đó ba sải tay, một thằng bé đứng thu lu bên gốc dứa dại. Thân hình nó mỏng
dính như một mảnh mo cau khô, bộ quần áo tơi tả chắp vá những miếng vải xám,
vải nâu xốc xếch. Trên vai nó trĩu xuống một chiếc giỏ mây hun khói đen kịt,
lún cún vài nhánh củi khô. Đôi mắt nó to, sáng lên giữa gương mặt lem luốc
vệt bùn khô, nhìn chằm chằm vào vệt đất vừa bị Đen xóa sạch.
Thấy
Đen thủ thế như một con mèo hoang bị dồn vào góc tường, thằng bé không lùi
lại. Nó nhoẻn miệng cười, hàm răng sún lộ ra, xua xua hai bàn tay dính đầy mủ
cây:
– Đừng
sợ, tôi không hớt lẻo đâu. Tôi vào rừng mót củi cho thầy tôi cất rượu đổi gạo
qua ngày ấy mà. Nhà tôi bên kia dốc nứa, chỗ cái làn khói xám kia kìa.
Đen
vẫn ngồi im, hai bàn tay bấu chặt vào rễ cây đa, mắt găm chặt vào gấu quần
rách rưới của đối phương. Đầu óc cậu nháo nhác một nỗi sợ cũ kỹ: Nhỡ lời này
lọt đến tai lão quản gia, cái án "đứa ở biết chữ" sẽ bẻ gãy tay cậu
ngay lập tức.
Thằng
bé mót củi tự nhiên như không, nó nghếch cái cổ gầy nhìn ra hướng bãi thả,
nơi đàn trâu mập mạp của phủ địa chủ đang dầm mình dưới vũng bùn, rồi chép
miệng:
– Đàn
trâu này... nhà anh cả đấy à?
Mi mắt
Đen khẽ giật. Cậu không lắc đầu, cũng chẳng hé răng nửa lời. Một tiếng rên
khẽ tuột luốt trong cổ họng nghe như một hơi thở dài mệt mỏi. Sự im lặng của
đứa ở luôn là tấm khiên an toàn nhất để tránh tai vạ. Thấy người đối diện câm
lặng như tảng đá cuội, thằng bé mót củi cũng cụt hứng. Nó dùng vai hất xốc
lại chiếc giỏ mây kêu lách cách, vẫy vẫy cái tay đầy vết xước:
–
Thôi, tôi đi lượm nốt ôm củi không nắng tắt. Chào anh nhé!
Cái
bóng gầy gò của nó thoăn thoắt lủi vào bụi rậm, tiếng lá sột soạt khô khốc
nhỏ dần rồi mất hút sau những tán lau sậy xám ngoét. Không gian bờ bãi lại
trả về cái quạnh quẽ của buổi trưa hanh. Đen nhìn vạt đất loang lổ vết chân
quét xóa chữ, lòng trĩu xuống như đeo đá. Cậu nghĩ về cái buồng tối hầm hập
mùi giấy mực nơi cậu chủ Mao đang bị giam lỏng, rồi nhìn lại đôi bàn tay thô
ráp đầy sẹo của mình. Sự xuất hiện chớp nhoáng của đứa trẻ lạ mặt vừa rồi
trôi tuột khỏi đầu Đen, bị vùi lấp dưới nỗi lo sợ mịt mùng về những bước chân
lính lác có thể ập đến bất cứ lúc nào từ phía phủ lớn.
Mặt
trời sà xuống rặng núi xa, nhuộm đỏ quạch một góc trời. Gió thốc mạnh, thổi
đám cỏ lác kêu xạc xạc. Đen đứng lên, hai bàn tay gỡ sợi thừng thắt quanh cọc
tre để lùa đàn trâu về phủ. Đúng lúc ấy, vạt lau sậy xào xạc rẽ ra, bóng
thằng bé lúc trưa lại hiện lên.
Lần
này, tấm lưng gầy gò của nó còng gập xuống dưới một bó củi khô to tướng, lạt
mây siết chặt vào bả vai trần làm hằn lên những vệt đỏ ửng. Ấy thế mà chân nó
vẫn bước thoăn thoắt, mồ hôi nhễ nhại chảy ròng ròng xuống bọng mắt lem luốc.
Một tay nó đỡ lấy sức nặng của bó củi, tay kia chìa ra một cái rổ nhỏ bện vội
bằng lá chuối héo. Bên trong là một nhúm quả dâu rừng chín nứt vỏ, tứa thứ
nước mật vàng ươm, tỏa mùi chua loét lẫn mùi nắng hanh.
Nó
chìa tận mặt Đen, giọng thở dốc:
– Này,
húp tạm vài quả cho đỡ rát họng.
Đen
khựng lại, thừng trâu trong tay suýt tuột. Cậu nhìn nhánh quả hoang, rồi lại
nhìn nụ cười trơ cả lợi của thằng bé xa lạ. Sống trong cái phủ địa chủ chỉ có
bóng roi và những lời chửi rủa xéo xắt, sự sởi lởi này làm cậu thấy gai người
hơn là xúc động. Cậu rụt rè thò ngón tay bốc lấy ba quả, cuống họng lí nhí
một tiếng chìm lấp trong gió:
–
Khéo... khéo lão quản gia trông thấy.
– Sợ
quái gì lão!
Thằng
bé cười khà khà, ném nốt cái rổ lá vào tay Đen rồi xoay người, gánh bó củi đi
phăm phăm về phía con đường mòn ngập lá khô, hút bóng vào bóng chiều đang
bảng lảng buông.
Hơn
nửa tháng sau đó, góc đồng hoang có thêm hai cái bóng nhỏ nhoi nương vào
nhau. Thằng bé nấu rượu tên Sứt, chiều nào cũng mót củi quanh bìa rừng.
Để đáp
lại đống quả rừng và những củ sắn lùi đượm tro than, Đen bắt đầu bày chữ cho
bạn. Cậu lại dùng củi khô vạch từng nét ngang nét sổ lên nền đất cát. Khốn
nỗi, đầu óc thằng Sứt như gáo dừa thủng, chữ vừa vạch xong, gió thổi bay cát
là nó cũng quên sạch. Cứ nhìn vào ba mặt chữ là nó gãi tai, mặt mũi nhăn nhó
như ngậm phải quả bồ hòn. Thấy mình không có cốt cách học chữ, nó quay sang
huých vai Đen, tẩm ngẩm kể về cái nghề của nhà mình: cách ngửi mùi men ủ từ
lá thuốc rừng, cách canh lửa lò sao cho hèm rượu không bị khê, giọt rượu cất
ra phải trong như nước mắt. Đen im lặng lắng nghe, đầu óc tinh khôi của cậu
nhớ nằm lòng từng lời dặn, không sót một chữ.
Một
buổi chiều, trời sầm sập tối nhanh hơn mọi khi. Hai đứa trẻ ngồi bó gối trên
bờ đất nứt nẻ, chia nhau mấy trái thị già. Thằng Sứt bỗng ngưng nhai, đôi mắt
nhìn đăm đăm về phía dải khói bếp phía xa, giọng chùng xuống:
– Cuối
tháng này, thầy tôi bảo dọn chuồng dọn trại, dạt lên mạn ngược thôi Đen ạ.
Nó gẩy
gẩy ngón chân cái xuống vũng bùn khô, thở dài:
– Đất
này dân đói rạc dài ra, rượu cất xong chẳng ai có tiền mua nổi một hớp. Thầy
tôi bảo phải chất đồ lên chiếc xe quệt cũ, đi tìm chỗ nào có hơi người mà
sống bám qua ngày, chứ ở đây thì có ngày rộc xương làm ma đói.
Hai
chữ "mạn ngược" nện thẳng vào tai Đen như một tiếng sét. Đôi bàn
tay cậu run bần bật, miếng thị đang cầm trên tay rơi tõm xuống đất bẩn. Đây
rồi, con đường sống của cậu đây rồi. Đầu óc Đen quay cuồng giữa khuôn mặt xám
xịt của lão quản gia và những lạt roi da còn rát bỏng mỗi đêm mưa. Sau bao
ngày thử thách lòng nhau, cậu biết thằng Sứt không phải kẻ hai lòng.
Đen
bấu chặt lấy gấu áo rách của bạn, hai mắt mở trừng, nước mắt ức nghẹn bấy lâu
nay cứ thế tuôn ra, cay xè:
–
Sứt... mày cho tao theo với. Tao van mày. Nhà mày đi đâu tao theo đấy, tao
chăn trâu, gánh nước, nhóm lò... việc gì tao cũng chịu được. Đừng bỏ tao lại
cái phủ này, tụi nó mượn việc nặng để giết tao đấy...
Đen
nghẹn giọng, kể tuột ra cái chết của cha mẹ, cái thân phận ở đợ không bằng
con chó con mèo.
Thằng
Sứt nghe đến đâu, mặt mũi nghệt ra đến đấy. Đôi mắt nó nhìn vào những vết sẹo
lồi dọc ngang trên tấm lưng gầy gò của Đen dưới ánh chiều tà chấp chới. Lòng
trắc ẩn của một đứa trẻ đồng nội làm ngực nó phập phồng hờn giận. Nó nắm chặt
lấy cổ tay Đen, giật mạnh một cái như để quả quyết:
– Khốn
nạn thật... Thôi được rồi, mày cứ nín đi. Đêm nay tao về thưa chuyện với thầy
tao. Thầy tao tẩm ngẩm thế thôi chứ lòng dạ thảo lắm. Để tao lựa lời xin ông
cho mày nép sau thùng rượu trên xe quệt. Có gì, chiều mai tao ra mật hiệu.
Lời
hứa của thằng bé mót củi lọt thỏm vào không gian đang lịm dần, nhưng đối với
Đen, nó như một ngọn lửa chực bùng lên, soi rõ con đường chạy trốn khỏi những
mái ngói thâm nghiêm, thối nát của phủ địa chủ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.