Quyển 1: Đứa Trẻ Rời Đi
Chương 5: Sự Cố
Bóng tối từ bốn góc vách đất nuốt chửng thứ ánh sáng ngày tàn sót lại trên những thanh kèo ám khói. Giữa cái nhập nhoạng ấy, một vệt áo lụa trắng ngà hiện ra, tách biệt và lạc lõng. Đen đứng im, hai tay bấu chặt vào cọc gỗ rào, mắt dán chặt vào bóng người vừa bước tới. Đó là Mao.
Đen không lùi. Cố giữ cho bả vai đỡ run rồi cất tiếng, thanh âm lọt thỏm giữa tiếng nhai trệu trạo của đàn trâu:
– Cậu chủ đứng đó thôi. Bùn dưới chân sục lên bẩn hết lụa.
Mao dừng lại, vạt áo chạm sát mép máng cỏ. Cậu không nhăn mặt, chỉ khẽ nghiêng đầu. Một nụ cười rất mỏng quẹt qua môi Mao trước khi cậu bước hẳn qua vệt nước tù đọng dưới chân, tiếng giày dẫm lên bùn nhão nghe chao chát.
– Ông ngoại ta từng ở đỉnh Tây. Trên đó chỉ có đá tai mèo với tro bếp. Đám sình này thấm tháp gì.
Ánh mắt Mao dạt xuống, dừng lại ngay trước ngực áo vải thô của Đen. Chỗ vải rách vá chằng vá đụp đang phồng lên một khối tròn, bất động. Mao nheo mắt. Ngón tay trỏ của cậu đưa lên, chĩa thẳng vào khối u bất thường ấy. Không gian bỗng lặng ngắt.
– Giấu gì trong đó?
Bàn tay Đen thon thót giật. Ý nghĩ về những lằn roi mây của quản gia dội về, bỏng rát. Cậu nhóc sục năm ngón tay lấm lem vào ngực áo, lôi phắt ra một chùm quả dại. Đen chìa thẳng về phía trước, hơi thở dồn dập hực lên nơi cuống họng:
– Tôi hái ở bìa rừng lúc thả trâu. Không phải đồ trong kho của ông lớn.
Mao nhìn chùm quả. Đốm đỏ sẫm loang lổ trên những quả nứt vỏ hiện ra dưới ánh sáng tù mù. Cậu chìa hai ngón tay, ngắt lấy một quả rồi bỏ tọt vào miệng. Tiếng răng bẻ gãy lớp vỏ mọng vang lên khẽ khàng. Vị chua chát gắt đầu lưỡi nhanh chóng nhường chỗ cho cái ngọt lờ lợ, thanh mát vị sương núi. Cơ mặt Mao giãn ra, cậu nuốt ực ngụm nước bọt rồi hỏi nhỏ:
– Ngoài đó còn
không?
Thấy Mao không
gọi người hầu mang roi đến, lồng ngực Đen bớt phập phồng. Cậu nhóc quẹt ngang
mũi, mắt lóe lên vệt sáng:
– Đầy. Nhiều quả to hơn nhưng còn xanh, chát nghẹn họng. Lần sau tôi đi chăn, tôi mót về cho cậu.
Đen dứt khoát bẻ đôi chùm quả, ấn mạnh một nửa vào lòng bàn tay mềm mại của Mao. Nửa còn lại, cậu vội vã nhét sâu vào bọc vải thô, lầm bầm:
– Phần này của anh Mã.
Nói đoạn, Đen cúi quặt người rồi quay phắt đi, đôi chân trần miết trên nền đất hướng về phía dãy chuồng ngựa phía sau. Nhưng gót chân cậu vừa nhấc lên, một thanh âm đã quét qua lưng:
– Mai chăn trâu ở gò nào? Ta đi cùng.
Bước chân Đen khựng lại giữa chừng. Đôi vai cậu nhóc so lên, khuôn mặt tối sầm vì lo sợ. Đầy tớ dẫn cậu chủ ra đồng hoang, lỡ có bề gì, cái mạng cậu không đủ đền. Mao dường như đọc vị được cái gáy đang cứng đờ của đứa trẻ, cậu vỗ nhẹ vào gáy cuốn sách giắt bên hông:
– Cứ đợi ở đây. Sáng mai ta ra sớm.
Mao xoay người, dạt bước ra khỏi bóng tối của chuồng trâu. Cậu rút cuốn sách có mép giấy sờn rách, mắt dán vào những dòng chữ cổ loang lổ mực ngay khi vừa chạm chân ra lối đi rải sỏi, bỏ mặc đứa trẻ chăn trâu đứng chết trân.
Đen chạy miết, hơi thở dồn dập dẫn cậu đến căn buồng tối cạnh chuồng ngựa. Dưới ánh đèn dầu lạc leo lét, Mã đang ngồi bện lại sợi dây thừng đứt. Đen ngồi bệt xuống vạt rơm, vừa thở hổn hển vừa kể lại rành rọt từng lời của Mao, không quên đặt nửa chùm quả đỏ thẫm lên chiếc chõng tre gãy chân.
Mã ngừng tay bện thừng. Anh nhìn chùm quả rừng, rồi ngước mắt nhìn đứa em. Đôi lông mày rậm rạp nhíu chặt lại. Ngón tay của anh miết nhẹ lên lớp vỏ quả dại. Phủ địa chủ này ăn thịt người không nhả xương, cậu chủ Mao dù tính khí có phần mềm mỏng, nhưng việc bằng vai phải lứa đi chung với một đứa ở là điều cấm kỵ xưa nay. Mã thở hắt ra một hơi. Anh đặt bàn tay lên vai Đen, bóp mạnh:
– Mai đi đứng cho kín kẽ. Giữ cái miệng, cậu hỏi gì thì thưa, đừng có bộc tuệch ra mà khốn ba đời.
Đêm mùa đông trôi qua. Trời còn chưa hửng, sương muối phủ một lớp trắng mờ trên những ngọn cỏ gấu ngoài sân. Đen sải bước nhanh ra phía chuồng trâu để kịp giờ thả đàn.
Nhưng vừa chạm chân đến ngưỡng cửa chuồng, Đen sững người.
Giữa màn sương của buổi hừng đông, một bóng người đã đứng đó từ bao giờ. Mao mặc chiếc áo khoác dạ màu xanh sẫm, cổ áo dựng cao che kín cằm, đứng lẫn vào màu xám của sương. Thấy tiếng động, Mao quay đầu lại. Đôi mắt cậu chủ sáng rực lên, bàn tay khẽ vẫy về phía đứa trẻ chăn trâu.
Đen dập đầu chào một cái cộc lốc rồi quay sang lùa đàn. Tiếng móng trâu gõ lách cách trên lối đi rải sỏi dăm. Cậu nhóc thoăn thoắt dọn dẹp, thỉnh thoảng liếc mắt về phía bóng người đang đứng im như phao, giọng nói gắt lên:
– Tránh xa con trâu đó ra. Nó hay giật mình, sừng gạt một cái là lòi ruột.
Mao không lùi, đôi mắt sâu hoắm dán chặt vào con trâu giống đầu đàn. Đó là một khối thịt đen trũi, khổng lồ, cổ đeo chiếc chuông đồng đúc thô, mỗi nhịp đi lại phát ra tiếng lăng keng. Mao chỉ ngón tay về phía bờ lưng rộng như phản thịt của nó:
– Ta ngồi lên đó được không?
Mặt Đen xám ngoét lại. Cậu nhóc nhảy xổ ra chắn giữa Mao và con vật, hai tay xua lia lịa như đuổi tà:
– Lạy cậu! Con đó chúa lồng. Người lạ chạm vào gáy là nó chọc. Cứ đi sát hông tôi.
Mao khẽ nhếch mép, tiếng cười rúc sâu vào trong cổ họng. Buổi sớm hửng lên chút ánh sáng khi hai cái bóng, lầm lũi dắt đàn súc vật tiến về phía dải đồng hoang nằm im lìm dưới chân rặng núi sẫm màu.
– Bao giờ vào rừng? – Mao hỏi, mắt găm vào những bụi gai rậm rạp phía xa.
Đen vừa vung roi tre lùa con trâu nghé lạc hàng, vừa đáp:
– Chờ mặt trời lên sưởi hết sương. Cho chúng nó ăn sệt bụng gò này đã, xích mũi vào gốc sồi rồi mới tính chuyện lách rừng.
Mao không đáp. Cậu ngồi bệt xuống vạt cỏ, hai tay bó gối, cằm tì lên bắp đùi, mắt dán vào những cái mồm trâu đang nhai cỏ trệu trạo phát ra thứ âm thanh nhồm nhoàm ức chế. Thanh âm chán chường tuột ra khỏi kẽ răng:
– Cứ ngồi canh đống thịt di động này cả ngày à? Tẻ ngắt.
Đen ngừng tay roi. Cậu nhìn bờ vai đang rũ xuống của vị thiếu gia, đầu óc nảy ra một tính toán liều lĩnh. Đen bước lại, ngoắc ngón tay lem luốc, ra hiệu cho Mao tiến về phía con trâu mộng đeo chuông đồng:
– Muốn thử không? Tôi giữ mũi cho.
Cơ mặt Mao căng lên, vẻ uể oải biến mất. Đen bước dốc tới, hai tay khóa chặt hai sừng con trâu giống, miết mạnh lòng bàn tay vào chiếc mũi ướt sũng đang phì phò phả ra luồng hơi nóng hầm hập. Cậu ghé tai nói khẽ vào thớ tai sần sùi của nó: "Yên nào, cho cậu chủ trèo tí, cấm lồng." Rồi cậu quay sang Mao, gật đầu:
– Lên đi. Tôi ghì chặt rồi.
Mao áp người vào mông trâu. Thân hình đầy đặn của cậu rướn lên nhưng thớ da trâu trơn tuột khiến cậu trượt chân rơi uỵch xuống đất. Hai ba lần loay hoay, hơi thở Mao dồn dập, mồ hôi rịn ra thái dương. Đen dậm chân:
– Chờ đấy!
Cậu nhóc lao phắt vào bụi rậm, lôi ra một súc gỗ mục lồi khới, to bằng bắp đùi người lớn. Đen huých súc gỗ sát hông con vật làm bục kê. Mao đạp mạnh chân lên thớ gỗ, tay bám chặt vào bờ bướu gồ lên của con trâu. Con vật cảm nhận được sức nặng bất thường liền khịt mạnh một tiếng đầy khó chịu, bốn móng miết xuống nền đất kêu lạo xạo. Đen phải dùng cả thân người đè lên sừng nó, vuốt ve vùng ức ướt con quái vật mới chịu đứng im.
Mao đã yên vị trên bờ lưng rộng, hai tay bấu chặt vào mảng lông gáy cứng như cước. Đen dắt sợi thừng xỏ mũi, chậm rãi dắt con vật bước từng bước nặng nề quanh bãi hoang. Một đứa nghếch mắt nhìn trời từ trên cao, một đứa lầm lũi giẫm chân trên cỏ phía dưới. Những câu chuyện vụn vặt về những con ma xó, những loài cây độc trong rừng bắt đầu nối dài theo nhịp chuông lăng keng buồn tẻ.
Người và vật tiến dần về phía bờ suối. Mùi nước lạnh và rêu đá sực lên. Con trâu giống bỗng dỏng tai, hai lỗ mũi phập phồng. Bản năng thèm đầm nước của giống vật nuôi trỗi dậy đột ngột. Nó rống lên một tiếng gằn đục rồi lao thốc xuống lòng lòng suối.
Biến cố diễn ra trong vòng một chớp mắt. Sợi thừng trong tay Đen rít mạnh, cứa đứt một đường trên lòng bàn tay cậu trước khi tuột hẳn. Một tiếng oằn lớn vang dội. Khối thịt đen trũi cùng cơ thể Mao lộn nhào xuống dòng nước, bọt nước tung lên trắng xóa, lấp loáng ánh sáng.
Mặt Đen cắt không còn giọt máu. Cậu buông phắt roi, lao mình xuống dòng nước. Đen bì bõm lội thốc tới, năm ngón tay chộp được chéo áo của Mao khi cậu chủ đang sặc nước. Bằng tất cả sức rướn của đôi chân trần đạp vào đá cuội dưới đáy, Đen lôi xếch Mao lên bờ cát sỏi lổn nhổn.
Hai đứa trẻ nằm vật ra bãi đá. Bộ quần áo vải thô bình dị của Mao và manh áo tơi rách của Đen sũng nước, dính chặt vào da thịt. Hơi lạnh từ nước suối ngấm vào da thịt khiến hàm răng hai đứa đánh vào nhau cầm cập.
Đen gượng dậy, định thần nhìn xem Mao còn thở không. Bất chợt, Mao dùng bàn tay run bẩy quẹt ngang dòng nước đang chảy ròng ròng trên mặt, nhìn vào bộ dạng ướt nhem, tóc tai dính đầy rêu rác của Đen. Một tiếng cười khục khục, méo mó vì lạnh bật ra khỏi khuôn miệng của Mao. Cái cười ngặt nghẽo trong cơn run rẩy của vị thiếu gia khiến nỗi sợ hãi trong lòng Đen vỡ tan. Cậu nhóc cũng bặm môi rồi bật cười theo, hai tiếng cười vang lên bên tiếng nước suối chảy, cô độc giữa không gian hoang lạnh.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.