Hành Trình Trở Về

Quyển 1: Đứa Trẻ Rời Đi

Chương 6: Bữa Tiệc

Đăng: 02/06/2026 08:13 1,671 từ 38 lượt đọc

Gió từ bờ suối thốc lên từng hồi lạnh buốt, lùa qua những ngọn cỏ lác đổ rạp. Trên bãi đất mọc đầy cỏ gấu, hai bóng người nhỏ thó nằm vật ra, lồng ngực phập phồng sau trận cười. Nước từ tóc Mao rỏ xuống thành giọt, đọng lại nơi chóp mũi đỏ ửng vì lạnh, vạt áo mỏng dính bết vào nước da trắng trẻo của đứa trẻ. Đen co rúm người. Gió chớm đông bắt đầu ngấm vào da thịt. Thằng bé chăn trâu bật dậy, lôi Mao tuột vào hốc một cây xà cừ cổ thụ, nơi những rễ lớn trồi lên như những con trăn lầm lụi quấn lấy đất. Cậu lấy bùi nhùi từ một tổ chim bỏ hoang, một ít lá khô, bẻ dăm cành củi rộc, rồi cúi rạp người, cạch cạch đánh hai hòn đá lửa. Một làn khói xám đục, khét lẹt ngún lên, ngọn lửa thâm thấp bắt đầu liếm vào thớ củi, hắt thứ ánh sáng lập lòe lên hai khuôn mặt non choẹt.
Hơi ấm chưa kịp bén vào gấu áo thì một cái bóng xám xịt đã lù lù chắn ngang luồng gió. Lão quản gia đứng đó từ lúc nào, tay xách chiếc giỏ mây đan dày. Mùi gà và nếp cái sực nức mũi. Đập vào mắt lão là khuôn mặt lem luốc của Mao, bùn suối quánh chặt vào gấu quần. Đôi mắt lão co thắt lại. Lão bổ nhào xuống, đôi bàn tay cuống cuồng phủi những vệt bùn trên áo cậu chủ nhỏ.
– Cậu chủ! Trời đất ơi, ngọc nát vàng tan thế này!
Mao nhíu mày. Bờ vai hất mạnh, gạt phắt cánh tay của lão ra. Cái gạt tay hờ hững làm lão quản gia sững người trong một nhịp, khuôn mặt bủng beo xám ngoét đi vì thẹn. Lão chầm chậm quay đầu. Ánh mắt đục ngầu quất thẳng vào Đen, hai chòm râu dê dưới cằm rung lên bần bật. Ngón tay trỏ chỉ thẳng vào sống mũi thằng bé chăn trâu:
– Ranh con! Mày cho cậu chủ tợp bùa mê thuốc lú gì thế hả? Mày có tin tao bẻ gãy xương sườn, quật cho mày không kịp ngáp không?
Đen đứng dạt sang một bên, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Đôi mắt cậu nhìn chằm chằm vào đống lửa đang nổ lép bép, môi mím chặt không nửa lời phân bua. Mao đứng phắt dậy, bước một bước dài, đem lưng chắn ngang tầm mắt lão quản gia, che khuất cho Đen:
– Tôi nghịch, tôi chịu. Không phải việc của ông.
Khóe môi Mao chợt nhếch lên, để lộ một ánh nhìn sắc lẹm, già dặn trước tuổi. Cậu nhìn xoáy vào đôi gò má hóp như hai miếng da trâu phơi khô của lão, thanh âm hạ thấp xuống đầy vẻ chế giễu:
– Ở phủ đang thong thả lắm phải không? Nếu không ai thúc đằng sau, ông ngồi đây trông lũ trâu giúp tôi một lúc nhé.
Lão quản gia há miệng, hai chòm râu dê giật khựng, lời từ chối chưa kịp thốt ra ngoài răng thì chiếc giỏ mây đã bị giật phăng khỏi tay. Mao dùng hết sức bình sinh, nắm lấy cổ tay đang run lên vì sợ của Đen, lôi xộc thằng bé chạy lao về phía bìa rừng. Tiếng cười của đứa trẻ nhà giàu vang lên, vỡ vụn giữa tiếng lá khô xào xạc:
– Cám ơn cái giỏ gà! Trông trâu cho cẩn thận, mất con nào ông liệu thần hồn!
Lão quản gia đứng chôn chân bên đống lửa tàn. Gió quất vào vạt áo dài thâm thẫm của lão, hắt những hạt tàn tro nguội ngắt lên khuôn mặt đầy bất lực, nhìn theo hai cái bóng nhỏ nhoi đang chìm nghỉm vào bóng tối của đại ngàn.
Tiếng cười của Mao lọt thỏm vào những bụi mây gai rậm rạp, rồi tắt ngấm. Vạt rừng già mỗi lúc một khép lại, nuốt chửng lối mòn phía sau bằng những tán lá bàng, dây leo chằng chịt bốc mùi ẩm mục. Sau một hồi lội qua những bụi cỏ lút đầu gối, hai đứa trẻ dạt vào một khoảng trống ngập tràn bóng tối của những cây bằng lăng cổ thụ. Ở đó có một tảng đá xám, phẳng lỳ, rêu xanh phủ một lớp dày. Chúng thả người xuống mặt đá lạnh. Chiếc giỏ mây bị ném rầm lên mảng rêu, nắp mở toang.
Mao sục tay vào giỏ, giật phăng lớp lá sen úa còn đọng nước. Mùi béo ngậy của mỡ gà, mùi nếp cái sực lên, xua đi cái xú khí của đất mùn lâu năm. Một con gà mái tơ luộc nguyên con, da vàng bóng, mỡ màng đọng lại đặc quánh dưới cái lạnh của gió rừng. Cạnh đó là xôi gấc đỏ ối và mấy phong bánh khảo gói giấy gương. Đen nín thở, hai quầng mắt thâm vì thiếu ngủ của thằng bé chăn trâu chợt giãn ra. Đầu ngón tay thô ráp của nó run run chạm vào cái đùi gà béo ngậy—thứ mà nó chỉ được nhìn thấy trên mâm cúng chực ở đình làng. Đen bấu một miếng thịt lớn, tống tợp vào mồm, nhai trệu trạo. Vị ngọt lịm của thịt béo tứa ra kẻ răng, thằng bé nuốt chửng, mắt dính chặt vào mâm cỗ dã chiến như sợ cái bóng của lão quản gia sẽ thình lình hiện ra giật lại.
Mao không động tay vào thịt gà. Đứa trẻ nhà giàu chỉ bẻ một góc bánh khảo, nhai chậm rãi, để vị ngọt sắc của đường phèn tan trên đầu lưỡi một cách chán chường. Ánh mắt nó dửng dưng lướt qua con gà mỡ màng, rồi dừng lại ở những vết sẹo do roi mây rạch trên mu bàn tay Đen. Mao đẩy mạnh cả lá sen đựng thịt về phía bạn:
– Ăn đi. Ở phủ tôi nhìn thấy thứ này là muốn mửa.
Đen không thưa nửa lời, hàm răng nghiến ngấu cắn xé, mút sạch cả những mẩu xương tủy gà như một con thú nhỏ bị bỏ đói lâu ngày.
Khi giỏ mây chỉ còn trơ lại mấy cọng lá sen rách, cái bụng hai đứa trẻ đã căng cứng. Chúng nằm vật ra, đầu gối lên đá gồ ghề, mắt nhìn đăm đăm lên những vòm lá đan dày như mạng nhện.
Rừng già chìm vào một thứ im lặng rợn người. Không có tiếng chim, chỉ có tiếng gió hú huýt qua các khe đá và tiếng cành cây khô gãy răng rắc ở một bụi rậm hun hút nào đó. Không khí mang theo vị nồng của đất ẩm và hương hoa dại thối rữa, mơn trớn trên đôi môi nứt nẻ vì lạnh của hai đứa trẻ. Cái ngột ngạt của những gian buồng chứa sổ sách, mùi mực tàu khét lẹt và tiếng chửi bới om sòm nơi phủ địa chủ đã bị vách rừng bủa vây, ngăn cách ở một thế giới khác. Giữa bóng tối thâm thẫm đang sà xuống lòng đại ngàn, hai cặp mắt mỏi mệt nheo lại, rồi từ từ khép chặt dưới hơi lạnh đang bò lên từ mặt đá rêu phong.
Một cái lay mạnh vào bả vai khiến Mao giật rẫy người tỉnh giấc. Đen cúi rạp sát mặt bạn, hơi thở dồn dập:
– Mao, dậy. Đi bứt quả mâm xôi dại nhanh lên, sắp tắt nắng rồi.
Mao mở bừng mắt, hơi lạnh từ khối đá thấm qua lưng làm cậu tỉnh hẳn. Cậu rũ lớp bụi rêu bám trên gấu áo, đôi mắt nhìn xoáy vào khoảng tối rậm rạp phía trước, không nửa lời ngần ngại. Đen nhìn cái giỏ mây trống rỗng, lòng nén một tiếng thở dài. Cậu chưa bao giờ dám một mình vượt qua đám cây bằng lăng cổ thụ này. Bấy lâu nay, dấu chân thằng bé chăn trâu chỉ quanh quẩn nơi bìa rừng, nơi nắng còn rọi tới được để vừa canh trâu vừa vặt vài quả sim dại nuốt chửng cho đỡ đói lòng. Lần duy nhất nó dám vào sâu là theo sau cái lưng lù lù, khét mùi mồ hôi dầu của anh Mã để vác củi. Giờ đây, dắt theo đứa con độc nhất của phủ địa chủ, một cái gai cào rách da cũng đủ khiến nhà nó gặp họa.
Thấy Mao đã tóm chặt quai giỏ mây, Đen chỉ kịp mím môi, ghìm giọng thật thấp qua kẽ răng:
– Đi sau tôi. Lót gót chân vào chỗ tôi vừa giẫm. Cấm rẽ ngang.
Hai cái bóng nhỏ nhoi lầm lụi bước vào con đường mòn bện chặt bằng rễ cây mục. Càng đi sâu, vòm lá phía trên càng khép khít như mái hầm. Ánh chiều rớt xuống chỉ còn là những vệt sáng xám xịt, run rẩy trên những thân cây bám đầy mốc trắng.
Giữa cái im lìm đến gai người, Mao bỗng khựng lại. Bên mép lối mòn, một vạt đất sụt xuống lộ ra lối rẽ hun hút, không một dấu chân người, nhưng ngập tràn những bụi hoa dại nở rộ, những cánh hoa dày như sáp, trắng nhởn dưới bóng tối của đại ngàn. Mao không đợi Đen lên tiếng. Bản tính ngạo nghễ của đứa trẻ quen được cung phụng khiến nó gạt phắt bàn tay Đen đang níu giữ. Mao lao tuột vào lối rẽ, đôi giày giẫm nát những thân hoa dại tứa nhựa hăng hắc.
– Mao! Quay lại!
Đen rít lên một tiếng nghẹn trong cuống họng, vội vã lao theo. Chân nó bấu chặt vào nền đất, mắt phải căng ra lướt qua những hốc cây dị dạng, những tảng đá mọc rêu để làm dấu đường về. Vì mải ngoái đầu nhìn, Đen không kịp hãm đà chân.
Rầm.
Cả thân hình Đen tông sầm vào tấm lưng cứng đờ của Mao.

0