Hành Trình Trở Về

Quyển 1: Đứa Trẻ Rời Đi

Chương 7: Cây Sấu

Đăng: 03/06/2026 07:54 1,044 từ 39 lượt đọc

Cú va chạm mạnh làm hai vạt áo quện chặt vào nhau. Cả hai văng khỏi lối đi, ngã nhoài trên mảng đất sụt sũng sương lạnh, lăn dài hai vòng cho đến khi tấm lưng Đen đập sầm vào một bộ rễ cây gồ ghề. Đen vục mặt vào đám lá mục, định bụng gầm lên một tiếng chửi thề, nhưng cái bấu tay bóp nghẹt của Mao vào vai cậu làm từ ngữ nghẹn lại trong cổ họng. Đen chầm chậm ngước nhìn lên theo hướng mắt chết trân của đứa con nhà địa chủ.
Hiện ra trước mặt chúng là một gốc sấu cổ thụ đen kịt, chu vi phải ba người ôm không xuể. Thân cây nứt nẻ thành những đường rãnh sâu hoắm, mốc trắng bám từng mảng như vảy nến, cao vút lên như một cây cột chống đỡ cả màn đêm đang sà xuống. Giữa tiết đông buốt giá, tán lá sấu đã rụng vơi, chỉ còn trơ lại những cành còng queo gân guốc, run rẩy trong gió. Thế nhưng, trên những chạc cành cao tít tắp kia, vẫn còn sót lại những chùm sấu già cuối mùa, lớp vỏ sần sùi, quắt lại vì sương muối, tỏa ra một mùi chua chát, nồng nồng vị đất ẩm bốc lên gắt mũi.
Mao không kìm được. Đứa trẻ nhà giàu bò nhoài tới, đôi bàn tay trắng trẻo bấu chặt vào lớp vỏ sấu ẩm ướt để rướn người lên. Nhưng mặt gỗ bám đầy rêu trơn tuột như bôi mỡ. Mao vừa nhấc được chân lên đã hụt đà, cả thân người đổ ập xuống, mông đập mạnh vào rễ cây, bùn đất bết vào áo thành những vệt nhem nhuốc.
Đen không cười. Cậu lẳng lặng bước tới, đôi bàn chân trần ngón, xòe rộng bấu chặt vào rãnh nứt của thân gỗ. Chỉ bằng ba nhịp nhún vai, cơ bắp săn chắc của thằng bé chăn trâu đã găm chặt vào chạc cây đầu tiên, thân hình nó lọt thỏm vào khoảng tối gân guốc của đại ngàn. Mao đứng dưới gốc, ngửa cổ đến mỏi nhừ, đôi mắt thèm khát nhìn theo cái bóng gầy gò của bạn đang khuất dần sau những tầng cành. Cậu gọi giật lên, giọng khản đi vì hơi lạnh:
– Đen! Kéo tôi lên với! Tôi không muốn thối rữa dưới gốc này đâu!
Đen đứng trên một cành sấu to bằng bắp đùi, nhìn xuống cái dáng vẻ lúng túng của Mao dưới nền đất đen. Cậu tuột nhanh xuống, chân giẫm vào những hốc rễ cây. Thằng bé chạy dạt sang bụi mây gai, rút con dao găm cùn dắt sau lưng quần, rọc mạnh vào một thân dây leo mỏ quạ—loại dây dẻo như gân trâu, chuyên dùng để bện thừng kéo gỗ. Đen dùng chân giẫm chặt một đầu, hai tay tước mạnh, rọc từng thớ vỏ dai dẳng cho đến khi sợi dây dài đứt đôi.
Quấn sợi gân rừng quanh bụng, Đen lại leo ngược lên chạc cây thấp. Cậu thả tuột một đầu dây xuống sát mặt đất, giọng gằn qua kẽ răng:
– Cột chặt vào hông! Hai tay bám chắc vào rãnh cây, tôi kéo!
Mao run rẩy thắt nút dây. Cuộc vật lộn bắt đầu trong sự im lặng rợn người của rừng chiều. Trên chạc cây, hai hàm răng Đen bặm chặt đến bật máu, đôi bàn tay thô ráp ghì chặt sợi dây leo, gân xanh nổi cuồn cuộn trên hai cánh tay gầy. Phía dưới, Mao ra sức dùng móng tay bấu vào thớ gỗ xù xì, hai chân đạp loạn xạ vào thân cây để nhích từng phân một. Tiếng thở dốc của hai đứa trẻ quánh lại thành những làn khói trắng, tan loãng vào cái lạnh đang bủa vây mỗi lúc một dày đặc.
Sợi dây mỏ quạ nghiến vào thớ thịt bắp tay Đen rớm máu, nhưng thân hình Mao cuối cùng cũng dạt được vào chạc cây ngang. Đến khúc này, các nhánh sấu đan chéo vào nhau dày đặc như những thanh củi gác bếp. Mao không mượn dây nữa. Cái lạnh thấm vào đôi bàn tay trần khiến lòng tự ái của đứa con nhà địa chủ trỗi dậy; nó tự bấu mười đầu ngón tay vào lớp vỏ mốc, dắt díu theo gót Đen leo lên khoảng không hun hút phía trên.
Hết tầng cành thứ ba, đỉnh đầu hai đứa trẻ đột ngột nhô ra khỏi vòm lá đại ngàn. Cả một khoảng không ngút ngàn, trống hoác mở ra, hất thẳng vào mặt chúng. Từ độ cao nghẹt thở này nhìn xuống, những rặng núi đá thâm thẫm nhô lên như sống lưng của một con bò mọng khổng lồ, mịt mờ trong màn sương mù xám đục đang đùn lên từ lòng thung lũng. Gió thốc mạnh, quật vào vạt áo của Mao kêu phần phật, thổi bay làn mồ hôi vừa rịn ra, để lại một lớp da thịt lạnh toát, thâm tím lại. Đen bám chặt hai chân vào thân gỗ rộc, răng đánh vào nhau lập cập. Cái rợn ngợp của đất trời cao rộng làm hai lồng ngực nhỏ nhoi co thắt, tim đập thình thịch giữa tiếng gió hú rít qua các khe lá.
Chiều tà đổ xuống nhanh như một cái chớp mắt, hắt thứ ánh sáng đỏ quạch như máu loãng lên những chùm sấu già sót lại. Mao nhoài người, ngón tay run rẩy bứt vội những quả sấu vỏ sần sùi, quắt queo vì sương muối. Cậu nhét từng quả vào ngực áo, tiếng quả rụng gõ vào lòng ngực nghe khô khốc, lọt thỏm giữa không gian im ắng bủa vây.
Mao dừng tay. Nó nhìn những vết xước rướm máu trên mu bàn tay mình, rồi quay sang nhìn thằng bé chăn trâu đang đứng bấm ngón chân trên cành cây đối diện. Đôi mắt đứa trẻ nhà giàu chợt quánh lại một thứ cảm xúc dồn nén bấy lâu nơi phủ địa chủ ngột ngạt. Giọng nó khản đặc, lẫn vào tiếng gió:
– Đen... ở đây, không ai làm gì được mình nữa. Cái cây này là của tôi với cậu.

0