Quyển 1: Đứa Trẻ Rời Đi
Chương 8: Đá Xanh
Đen
ngoái đầu lại, ngón tay vẫn bấu chặt vào một chạc sấu nhỏ. Giữa luồng gió
thốc, khuôn mặt Mao hiện ra nửa tối nửa sáng, vạt áo bay phần phật như một
dải khăn rằn. Thằng bé chăn trâu khẽ gật đầu, một cái "ừm" cộc lốc
nghẹn lại nơi cuống họng. Cậu nhìn xuống khoảng đất sâu hun hút dưới chân,
nơi những vệt sáng cuối cùng đang bị rặng núi phía Tây tợp mất từng mảng lớn.
Sương muộn bắt đầu ộc ra từ các hốc đá, mang theo cái lạnh toát da thịt. Đen
nhớ đến những lời răn của anh Mã về những thứ không sạch sẽ hiện hình trong
rừng lúc mặt trời lặn, liền gằn giọng:
–
Xuống. Trời sập tối là mất lối mòn, có chết rục cũng không ai nhặt xác.
Mao
nhìn quanh vòm lá một lượt, cái dửng dưng trên mặt nhường chỗ cho sự quyến
luyến, rồi cậu gật đầu. Đen để Mao xuống trước. Sợi gân mỏ quạ quấn riết lấy
ngang hông đứa trẻ nhà giàu, một tay Đen bám chặt thớ gỗ mốc, tay kia tì vai
gồng sức ghì chặt đầu thừng, nhả từng tấc một để giữ nhịp cho Mao tuột xuống.
Thân hình Mao xước qua những tầng cành còng queo, gấu quần bết bùn dạt dần về
phía đất ẩm. Khi gót giày của Mao chỉ còn cách mảng lá mục chừng vài sải tay,
thớ dây mỏ quạ bị ma sát vào vỏ sấu già bắt đầu xơ ra.
Bựt
Tiếng
thớ gân rừng đứt lìa khô khốc vang lên giữa không gian im ắng. Một bóng người
đổ ụp xuống. Tiếng thịch nặng nề nện thẳng vào lớp đất xốp sũng sương. Cú ngã
làm vạt áo Mao bục ra, những quả sấu già sần sùi công phu hái được văng tung
tóe, lăn lóc vào những hốc rễ u quắp như những ngón tay người chết.
Trên
chạc cây, mắt Đen co thắt lại. Cậu buông tay, để toàn thân sượt mạnh qua lớp
vỏ rêu trơn tuột, lòng bàn tay rát bỏng trước khi hai bàn chân trần chạm đất.
– Mao!
Còn thở không?
Đen
lao tới, hơi thở hổn hển. Mao vẫn ngồi bệt trên đống lá mục, một tay bấu chặt
lấy thắt lưng, đôi lông mày nhíu chặt lại vì ê ẩm nhưng khóe môi lại méo xệch
ra một nụ cười. Lớp lá mục tích tụ bao năm qua như một chiếc nệm giữ cho
xương chậu của đứa con địa chủ không bị vỡ.
– Chưa
chết được. Ê mông thôi.
Mao
khạc ra một ngụm nước bọt dính hạt bụi rừng, tay cào cào đám lá để gom lại
mấy quả sấu quắt queo. Đen cúi rạp người giúp bạn, những ngón tay thô ráp gạt
mảng lá sấu úa sang một bên. Ngay khi ngón tay cậu vừa chạm vào mép vạt áo
xộc xệch trước ngực Mao, cả hai đứa trẻ cùng khựng lại.
Giữa
khoảng tối nhập nhẹm của lòng rừng chiều, một đốm sáng màu xanh nhợt nhạt,
lập lòe đang rỉ ra từ bên trong lớp áo thêu chỉ gấm. Đó là một viên đá màu
xanh lam, bên trong lõi như có dòng nước đục đang chảy tràn. Viên đá được bện
vào một sợi chỉ đỏ xỉn màu máu bầm, đeo ghì sát vào vòm ngực của Mao. Thứ ánh
sáng quái dị của nó hắt lên cằm Mao một màu xanh xám ngoét, rợn người.
Đen
nhìn chằm chằm vào dị vật, bàn tay trần run lên bần bật, giọng cậu hạ thấp
xuống như sợ bóng tối xung quanh nghe thấy:
– Cái
đó... đáng giá nhiều tiền lắm phải không?
Mao
nhìn vết thương rướm máu trên tay bạn, cởi phắt sợi dây chỉ đỏ khỏi cổ, thả
tuột viên đá vào lòng bàn tay của Đen. Luồng sáng xanh nhợt nhạt hắt lên gò
má của hai đứa trẻ một sắc diện xám ngoét như người chết trôi. Mao ghì chặt
hai gối vào ngực, giọng hạ thấp xuống, chỉ còn là một luồng hơi đục tan nhanh
vào gió lạnh:
– Tôi
chịu, không biết đáng tiền không. Đồ của mẹ tôi để lại. Ngày xưa nhà ngoại
nghèo kiết xác, chắc cũng chỉ là đá cuội dưới suối thôi.
Mao
ngưng bặt. Đôi mắt đứa trẻ lá ngọc cành vàng nhìn đăm đăm vào khoảng sương mù
đang đùn lên từ các hốc rễ cây sấu già. Đáy mắt cậu trống hoác, quánh lại một
nỗi cô độc của đứa trẻ lớn lên trong căn phủ lạnh tanh mùi mực tàu và tiền:
– Mẹ
tôi chết khi đẻ ra tôi... Giữ cái này, để biết mình còn có mẹ trên đời.
Cổ
họng Đen nghẹn lại. Cậu trả viên đá vào lòng bàn tay Mao, cảm giác khối thạch
xanh lạnh ngắt như một mẩu xương người. Thằng bé chăn trâu gục đầu xuống gối,
móng tay bấu sâu vào lớp đất ẩm mục. Cậu nghĩ đến gian nhà tranh dột nát của
mình, nơi có người cha gầy rộc như bộ xương khô và người mẹ quanh năm suốt
tháng ho húng hắng trong buồng tối, sặc mùi lá xông cay sè. Đen thở hắt ra,
một tiếng thở dài khô khốc vỡ vụn giữa tiếng khỉ kêu:
– Tôi
thèm về nhà. Thèm dòm xem cha mẹ tôi dạo này còn thở nổi không, hay bị roi
của tuần đinh quật rộc người rồi...
Mao
quay sang, bàn tay năm ngón dứt khoát bấu chặt vào bờ vai gầy, xương xẩu của
Đen. Ánh nhìn của cậu chủ nhỏ lóe lên dưới thứ ánh sáng xanh lập lòe của dị
vật, thanh âm rít qua kẽ răng đầy vẻ độc đoán:
– Cậu
nín đi. Tôi về phủ bảo cai gia xóa bớt vài sấp sổ sách. Vài ba bữa nữa Tôi
cho cậu về thăm nhà.
Cái
bấu vai của Mao chặt đến mức làm vai Đen đau nhói, nhưng lòng thằng bé chăn
trâu chợt giãn ra như vừa tợp được ngụm rượu ướp hâm nóng. Đen không dám ôm
chầm lấy cậu chủ, khoảng cách giai cấp vẫn là bức vách vô hình ghì chặt đôi
vai cậu, nhưng đôi mắt cậu đã thôi không còn nhìn vào đống lá mục tàn tạ nữa.
Mao nhét viên đá vào thắt lưng, khẽ nhếch mép, cái bóng của nỗi đau mất mẹ bị
gạt phắt khỏi khuôn mặt non choẹt.
Bóng
tối chạng vạng trườn tới nhanh như một con rắn độc. Vòm lá sấu già trên đầu
giờ đã đen kịt, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của đất trời. Không khí
mỗi lúc một nồng mùi sương lạnh và mùn gỗ mục rữa. Hai đứa trẻ dắt díu lấy
nhau, những ngón tay siết chặt bấu vào lòng bàn tay nhau, bước những bước
chân vội vã, dẫm nát bụi hoa dại để lao ngược ra phía lối mòn trước khi đại
ngàn nuốt chửng hoàn toàn bóng dáng của chúng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.