Quyển 1: Đứa Trẻ Rời Đi
Chương 14: Đặt Cược
Gió
thổi làm ráo những vệt máu loang lổ dưới chân Đen, đóng thành một lớp vảy đen
xì, dính chặt vào đất cát. Cậu ngồi thu mình dưới bụi dâm bụt, hai đầu gối co
lên sát cằm để cản những cơn run bần bật từ lồng ngực. Cái bóng cao gầy của
anh Mã đã khuất sau bực cửa gạch nung. Giờ đây, không gian chỉ còn râm ran
tiếng ếch nhái. Đen nhắm nghiền mắt, đầu óc bấu víu vào lời hứa chắc như đinh
đóng cột của thằng Sứt để xua đi bóng roi da đang chập chờn trước mắt.
Trên
khoảng sân gạch loang loáng sương đêm, luồng ánh sáng leo lét từ ngọn đèn đĩa
dầu lạc hắt qua khung cửa sổ khu nhà lớn.
Bên
trong, mùi mực tàu quyện với hương trầm ngột ngạt. Cậu chủ Mao ngồi bất động
trước chồng giấy bản khô khốc. Cây bút lông cầm trên tay đã ráo mực từ lâu.
Đôi mắt Mao đờ đẫn nhìn vào những dòng chữ thánh hiền vuông vức, nhưng tai
lại căng ra nghe ngóng từng tiếng động nhỏ từ mạn chuồng trâu phía sau phủ.
Cậu cắn chặt môi, tự nhủ lòng phải đóng trọn cái vai đứa con ngoan ngoãn, có
thế mới giữ được cái mạng cho đứa ở ngoài bờ bãi. Mao hoàn toàn không hay
biết, ngay dưới bực cửa, vệt máu từ bàn chân rách nát của Đen đã rỏ đến thềm
nhà.
Cạnh
gian buồng học, qua một bức vách đất dày là phòng của quản gia.
Gian
phòng tối sầm, chỉ thắp độc một ngọn nến tù mù đặt trên chiếc trường kỷ gỗ
trắc cũ kỹ. Lão quản gia ngồi xếp bằng, đôi bàn tay chậm rãi nâng chiếc chén
sành hoen ố, húp một ngớp trà ngâm bã đắng ngắt. Tiếng gió quét qua mái ngói,
cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc
như tiếng lật giở của một bản án tử đã được định đoạt ngầm từ trước.
Ở
ngoài dãy hành lang dài hun hút của khu nhà lớn phủ địa chủ.
Ánh
đuốc bập bùng trên vách tường vôi xám loang lổ, kéo cái bóng cao gầy của anh
Mã đổ dài, lắc lư theo từng sải chân rón rén. Đi qua mỗi gian buồng trống,
sực mùi nhang trầm, chân anh lại chùng xuống. Lạ thật. Đêm sương muối thế này
mà tịnh không một bóng gia nhân tuần tra, đến tiếng chó sủa ma ngoài cổng
cũng im bặt. Cái sự im ắng tăm tắp ấy làm gáy anh Mã lạnh buốt, ruột gan cồn
cào như có muối xát. Nhưng hình ảnh vệt máu từ bàn chân của Đen ngoài chuồng
ngựa cứ chập chờn trước mắt, thúc vào gót chân anh. Đến trước gian buồng học,
anh khựng lại, không dám gõ mạnh. Ngón tay gân guốc trỏ vào mép cửa lim ba
nhịp nhẹ, chỉ vừa đủ làm lay động lòng bấc ngọn đèn dầu bên trong.
Cánh
cửa gỗ lim lách cách hé mở một khe nhỏ, lọt ra làn hơi hăng hắc của mực tàu
và giấy bản. Cậu chủ Mao ló nửa gương mặt thanh tú ra ngoài, đôi lông mày
nhíu lại đầy sượng sùng khi thấy gấu áo nâu sạm đầy mùi phân ngựa của anh Mã
đứng chắn ngang tầm mắt.
– Anh
Mã? Giờ này...
Mao
chưa kịp dứt câu, anh Mã đã tiến sát thêm nửa bước, bả vai tì chặt vào mép
cửa để chặn gió. Anh không ngước mắt nhìn lên, buông ra một tiếng thào thào
nhỏ hơn cả tiếng mọt nghiến vách:
–
Đen... nó sắp dạt mạn ngược đêm nay.
Cái
tên vừa thốt ra làm đốt ngón tay đang tì trên gờ cửa của Mao trắng bệch đi.
Sắc mặt thiếu gia biến đổi, đôi mắt đờ đẫn suốt gần tháng qua chợt long lên
một vệt sáng hốt hoảng. Cậu giật phăng cánh cửa, một tay nắm lấy chéo áo kéo
mạnh anh Mã vào trong, tay kia lách nhanh then cài, sập cửa lại im lìm. Gian
buồng học lại trả về vẻ tĩnh mịch dưới ánh đèn đĩa leo lét, che giấu hai cái
bóng đang đứng chết trân bên chồng sách thánh hiền.
Anh Mã
không dám nhấc chân vào tấm chiếu cạp điều, cứ đứng dí sát bả vai vào góc tối
cạnh tủ sách, giọng thào thào, kể tóm tắt chuyện Đen rách da nát thịt đang
chờ ngoài bụi dâm bụt chuồng ngựa.
Mao
nghe, ngón tay bấu chặt vào gờ bàn gỗ trắc đến mức móng tay chuyển sang màu
trắng bệch. Sự thông minh của một đứa trẻ được học chữ giúp cậu ngửi thấy mùi
sương muối độc địa ngay trong gian buồng học này. Cậu không nhúc nhích lấy
tiền ngay, đôi mắt to nhìn đăm đăm vào vạt áo nâu rách bươm còn dính bết phân
ngựa của anh Mã, giọng rít khẽ qua kẽ răng:
– Anh
Mã, anh tuồn nhanh về buồng chung của bọn ở đi! Giờ này lính gác mà túm được
anh ở nhà lớn, lão quản gia trói anh vào gốc đa ngoài cổng ngay.
Anh Mã
quẹt ngang vệt mồ hôi đang rịn ra bên thái dương, khóe miệng nhếch lên một nụ
cười nhạt nhẽo, gượng gạo:
– Tôi
có mang cái chậu đồng gội đầu của cậu chủ làm cớ rồi. Có ai chặn đường, tôi
bảo vào xin ý kiến cậu chủ việc chăn dắt ngựa ngày mai.
–
Không được! – Mao cắt ngang, giọng lạnh ngắt, đầy vẻ bướng bỉnh hằng ngày. –
Anh về buồng đi. Để tôi lấy mấy đồng hào đúc nổi rồi tự mình mò ra chuồng
ngựa gặp cậu ấy.
Hai
tiếng "tự mình" làm anh Mã giật thót. Bản năng của một kẻ làm ở lâu
năm dưới mái nhà này bắt đầu run lên rợn gáy. Anh đưa bàn tay gân guốc bóp
mạnh vào hai bả vai của Mao, kéo giật thiếu gia lại, thanh âm trầm xuống, đặc
quánh sự hốt hoảng:
– Cậu
chủ điên rồi! Đêm sương muối thế này mà tịnh không có tiếng chó sủa ngoài
cổng, lính gác cũng bặt tăm. Đây là cái bẫy của lão quản gia giăng sẵn, cậu
mà bước chân ra khỏi bực cửa nhà lớn là sập bẫy ngay!
Đôi
mắt Mao chợt long lên một vệt sáng liều lĩnh của con thiêu thân chực lao vào
lửa. Cậu dùng hết sức đẩy bàn tay của anh Mã ra, giọng dứt khoát như chặt
tre:
– Đằng
nào Đen nó cũng dạt đi mạn ngược đêm nay rồi. Tôi không ra, lấy ai tuồn tiền
công xe cho nó sống? Có chết... tôi cũng phải nhìn mặt nó một lần để tiễn
chân bạn tôi.
Nói
đoạn, Mao xoay người, một tay lách vào hốc ngăn kéo bí mật dưới gầm bàn học,
những đồng hào bạc va vào nhau kêu lách cách, lạnh lùng giữa đêm tối.
Cánh
cửa lim khép lại một tiếng "bụp" nghẹn nhẹ. Anh Mã nhấc chậu đồng,
lủi nhanh vào bóng tối của dãy hành lang, cái bóng cao gầy nhanh chóng bị
bóng tối nuốt chửng.
Trong
buồng học, Mao đứng lặng, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở. Cậu run
run ghì chặt vào ngực chiếc bao vải thô bọc mười hai đồng bạc hào đúc nổi —
toàn bộ số tiền để dành từ những dịp giỗ tết mà cậu lén giấu cha. Mao nín
thở, luồn tay mở chốt cửa sau. Bản lề gỗ rên rác lên một tiếng khẽ, gió lạnh
xộc vào da thịt. Cậu đi chân trần, bước từng bước lạnh toát trên nền gạch bám
sương, hướng về phía gian chuồng ngựa.
Nơi
góc bụi dâm bụt um tùm và thối nồng mùi phân cỏ, Đen đang ngồi thu mình dưới
đất, hàm răng va vào nhau lập cập, đôi mắt long lên nhìn quanh quất như con
thú hoang trúng bẫy.
Hai
cái bóng một gấm một thô chập lại một chỗ trong góc tối.
Không
có tiếng khóc thành lời, chỉ có tiếng thở hụt hơi nghẹn ứ nơi cổ họng của hai
đứa trẻ. Mao quờ quạng trong bóng tối, chộp lấy bàn tay của Đen, ấn mạnh bọc
bạc vào lòng bàn tay bạn:
– Bạc
đây. Cầm lấy mà tuồn cho thầy thằng Sứt trả tiền xe. Đi khuất cái vùng này
thì chớ có quay đầu lại nhìn.
Đen đỡ
lấy bọc vải, những đồng hào bạc va vào nhau lạch cạch. Một niềm tủi nhục lẫn
xót xa dâng lên làm mắt cậu dại đi. Đen khẽ lắc đầu, nước mắt hòa lẫn với lớp
bùn đất vệt dọc ngang trên mặt, giọng thào thào không ra tiếng:
– Ơn
này... mai sau tôi làm ma cũng không quên... Mao ơi...
Chẳng
kịp dông dài vì tiếng ngựa giậm chân xuống nền rơm đằng xa vang lên rợn gáy,
Đen dùng hết sức bấu chặt lấy hai bả vai của Mao một cái thật mạnh, cái bấu
tay rúm ró của ranh giới sống chết. Rồi như một cái bóng ma lủi trong đêm
sương, Đen buông tay, xoay người lao thục mạng ra phía bờ dậu chuồng
ngựa,hướng về phía đồng hoang.
Mao
đứng trơ trọi lại, đôi mắt nhìn theo vạt áo rách của bạn vừa khuất hẳn vào
khoảng không.
Hai
cái bóng một gấm một thô vừa rã ra nơi góc bụi dâm bụt, lạt sương muối lập
tức ùa vào lấp kín khoảng trống. Khuất sau máng cỏ chuồng ngựa, nơi bóng tối
đặc quánh sực mùi phân nồng, một cặp mắt ti hí đang lim dim tận hưởng. Lão
quản gia đứng đó từ bao giờ. Hai tay lão đút vào ống tay áo rộng bản, chòm
râu dê vểnh ngược theo từng nhịp thở thều thào. Đôi mắt của lão găm chặt vào
bọc vải thô mà Đen vừa giấu vào ngực áo. Lão không ho hen, không gọi lính
tuần, cũng chẳng dợm chân ngăn chặn. Khóe miệng khẽ giật lên một nét cười
thỏa thê. Lão ung dung xoay người, gót giày chậm rãi giẫm lên nền gạch, hướng
về phía gian buồng của lão địa chủ để đặt dấu chốt cho một cái án tử không
lời.
Cùng
lúc ấy, ngoài đồng hoang hoen ố bóng chiều.
Thằng
Sứt đứng thu lu bên gốc đa, đôi bàn chân bấm sâu xuống vạt bùn nứt nẻ, chốc
chốc lại ngoái đầu nhìn về phía lối mòn dẫn ra phủ lớn. Gió thốc tháo xé toác
vạt áo vá xốc xếch của nó, tứa ra mùi hèm rượu khê nồng nặc — thứ mùi quen
thuộc từ cái lò rượu lậu xập xệ của lão bố say khướt suốt ngày đêm. Thằng
ranh con tẩm ngẩm thế mà có dòng máu ăn sương từ trong tủy cốt. Bản tính ranh
ma, xỏ lá của nó đã nhẵn mặt dân làng từ dạo nó còn đi mót củ khoai, câu con
gà ngoài bờ dậu.
Một
tháng trước, cái chân quèo của nó suýt nữa đã bị đám tuần đinh phủ địa chủ
dùng chày vồ nện nát khi tóm sống nó đang thò tay vào chuồng kê. Giữa lúc dầu
sôi lửa bỏng, lão quản gia thình lình xuất hiện, phẩy tay đuổi lũ gia nhân
rồi dắt thằng Sứt vào gian buồng tối của lão. Một giao kèo ngầm sặc mùi tanh
rưởi được định đoạt bằng mấy đồng bạc trắng: Thằng Sứt phải dùng cái mác
nghèo khổ, đồng cảnh ngộ để xỏ mũi thằng Đen, dụ dỗ đứa ở bỏ trốn. Đổi lại,
toàn bộ số tiền bạc thằng Đen ôm theo để trốn chạy sẽ thuộc trọn về tay cha
con nó, còn phủ địa chủ sẽ có một cái cớ hoàn hảo cho một vụ trộm cắp đào
tẩu.
Được yêu thích bởi: Tiên Nữ Say Xỉn
Thảo luận
Bình luận chương
1 bình luận
Tiên Nữ Say Xỉn
09/06/2026 09:14
Còn một vài lỗi sai chính tả: cài then cẩn thiện => cài then cẩn thận "Bày mưu tính kế" chứ không phải "bài mưu tính kế". Truyện của bạn mang đến một hơi thở mộc mạc, tự nhiên, rất đáng quý.