Quyển 1: Đứa Trẻ Rời Đi
Chương 13: Cạm Bẫy
Những
ngày sau đó, bờ bãi vắng lặng lạ thường. Góc rừng sậy chỉ còn tiếng gió xé lá
xào xạc, tịnh không một bóng người mót củi. Đen dắt đàn trâu đi vòng quanh
những gốc đa, đôi mắt chốc chốc lại ngoái về phía lối mòn ngập lá khô. Con
đường trống trải. Cậu muốn hé môi dò hỏi anh Mã về động tĩnh phía làng bên,
nhưng nhìn vạt áo nâu rách bươm và khuôn mặt hốc hác vì làm lụng của anh, Đen
lại ngậm hột thị. Cái bí mật này nặng quá, hở ra một câu là kéo theo một mạng
người xuống hố sâu.
Chiều
ngày thứ tư, sương muối buông sớm, phủ một tầng mờ đục lên vũng bùn dầm trâu.
Đen đang cúi rạp người thu dọn đoạn thừng dính bết đất cát thì có tiếng chân
bước sầm sập, từ bụi lau rậm rạp.
Thằng
Sứt lao ra, mặt mũi nó tái dại, hơi thở thốc ra từ lồng ngực.Mớ tóc rễ tre
bết chặt vào trán vì mồ hôi, giọng nghẹn bứ trong cổ họng:
–
Đi... đi tối nay, Đen ơi! Thầy tôi bảo bốc đồ lên xe quệt rồi!
Đen
đứng sững như trời trồng. Đoạn thừng tuột khỏi những ngón tay, rơi bịch xuống
đất. Cậu lắp bắp, hai hàm răng va vào nhau:
–
Sao... sao đột ngột thế? Tao còn đàn trâu... chưa dắt về chuồng phủ...
Thằng
Sứt hất hàm về phía con đường mòn, hai tay nó run run xốc lại chéo áo vá:
– Tao
có biết đâu! Hôm trước tao kể chuyện mày bị lão quản gia đày đọa, thầy tao
chỉ ngồi im, mặt lầm lì như vách đá. Trưa nay, ông ấy quăng đồ lên xe, bảo
tao chạy hộc tốc ra đây gọi mày. Đi ngay tối nay, muộn là quan tuần tra chặn
ngả đường rừng.
–
Đi... đi luôn bây giờ à?
Hơi
thở Đen nghẹn lại nơi lồng ngực. Cậu ngoái đầu nhìn về phía những mái ngói
thâm nghiêm của phủ địa chủ đang chìm dần vào bóng tối nhập nhoạng. Gian
buồng tối ngột ngạt của cậu chủ Mao, vạt áo ấm áp của anh Mã nơi góc chuồng
rơm... những cái ân tình hiếm hoi ấy hiện lên chớp nhoáng rồi tắt lịm. Chuyến
đi này khuất nẻo mạn ngược, biết có ngày nào quay lại nhìn thấy mặt nhau, hay
là vùi thây nơi xó rừng góc chợ?
Thằng
Sứt không để cậu kịp nghĩ, nó giật mạnh chéo áo Đen, giọng giục giã:
– Chứ
còn đợi đến bao giờ? Lão quản gia mà đánh hơi thấy thì rục xương cả lũ!
Nhưng
vừa bước được hai bước, chân thằng Sứt bỗng khựng lại. Nó quay người, đôi mắt
to dưới hàng mi lem luốc chợt cụp xuống, hai bàn tay bấu chặt vào cạp quần,
vẻ sởi lởi hằng ngày biến mất, thay vào đó là một điệu bộ ngập ngừng:
– Mà
này... Đen... Mày có tiền không?
Nó xê
dịch bàn chân bấm xuống mặt đất cát, giọng nhỏ hẳn đi như sợ gió đồng nghe
thấy:
– Thầy
tao bảo... đường lên thành xa xôi, tốn cơm tốn gạo lắm. Xe quệt nhà tao lại
yếu, phải có vài đồng lận lưng tiền công xe với tiền ăn dọc đường... thì ông
ấy mới dám chứa mày theo cùng.
Câu
nói của thằng Sứt lọt thỏm vào không gian, im lìm rồi đặc quánh lại như khối
sương muối vừa buông. Đen đứng sững. Tiếng của người bạn mới giờ nghe như
tiếng mọt nghiến gỗ gác xép. Cậu lắp bắp:
–
Tiền... tiền ở đâu ra? Tao thân đi ở đờ, cơm ăn thừa, áo mặc rách, một đồng
xu bẻ đôi lão địa chủ còn chẳng bố thí cho, lấy đâu ra tiền công xe...
Thằng
Sứt không nhìn thẳng vào mắt Đen nữa. Nó cúi xuống, mũi chân quẹt qua quẹt
lại trên đất, gợi ý:
– Mày
chả bảo cậu chủ Mao thân với mày như anh em ruột là gì? Cậu chủ ngủ giường
gấm, thiếu gì tiền hào tiền đồng. Mày lủi nhanh về phủ, nép bên hông gian
buồng học mà gọi cậu ấy tuồn cho vài đồng lận lưng. Tao đứng đây canh đàn
trâu cho, nhanh cái chân lên.
Nhìn
theo ngón tay trỏ đầy mủ cây của thằng Sứt chỉ về phía đàn trâu, một luồng
khí lạnh đột ngột xộc dọc sống lưng Đen. Đàn trâu này là mạng sống của cậu ở
phủ lớn. Thiếu một con, lão quản gia sẽ lột da cậu ngay lập tức. Giờ giao cả
đàn cho một đứa bạn mới quen giữa đồng hoang mông quạnh... Đen gườm gườm lùi
lại một bước, tay bấu chặt vào thừng, miệng định nói lời từ chối.
Nhưng
thằng Sứt không cho cậu lùi. Nó lao tới, hai bàn tay huých mạnh vào bả vai
gầy của Đen, giọng thúc tháo, dồn dập bên tai:
– Kịp
thế nào được nữa mà đắn đo! Thầy tao thắt lạt hòm rượu xong là xe quệt chuyển
bánh mạn ngược ngay. Mày muốn ở lại đây gánh nước đến còng lưng, đợi ngày lão
quản gia róc xương ra à? Chạy mau lên!
Cái
bóng roi da chập chờn hiện lên trong bóng tối nhập nhoạng của bờ bãi. Nỗi sợ
hãi cái chết cận kề và cái viễn cảnh bị giam cầm suốt đời dưới mái ngói thâm
nghiêm của phủ lớn thốc mạnh sau lưng Đen. Đầu óc cậu nháo nhác, chân nọ đá
chân kia. Đen quay người lao thục mạng về phía lối mòn dẫn ra phủ lớn, bóng
dáng gầy gò khuất dần sau những bụi lau sậy.
Tiếng
bước chân chạy huỳnh huỵch của Đen vừa tắt hẳn, vạt áo vá xốc xếch của thằng
Sứt chợt phẳng lại.
Trên
gương mặt lem luốc vệt bùn khô, đôi mắt to không còn vẻ ngây ngô của đứa trẻ
mót củi đồng nội nữa. Nó nghếch cổ nhìn về phía bóng tối đang nuốt chửng bóng
dáng Đen, khóe miệng khẽ giật lên một nét cười lạnh lẽo, im lìm như con cáo
già vừa ngửi thấy mùi con mồi dính bẫy. Ngoài đồng xa, tiếng cú rúc râm ran
bắt đầu nổi lên, báo hiệu một đêm sương muối lạnh thấu xương.
Đen
lao đi. Đường mòn lổn nhổn đá dăm và rễ gai đâm toác lòng bàn chân trần, máu
ứa ra loang lổ. Cậu không màng cúi nhìn. Nỗi kinh hoàng về cái chết và bóng
roi chập chờn sau gáy đã át đi cái rát bỏng dưới chân. Cậu thở hắt ra từng
chặng, cuống họng khô khốc như có cát chà sát.
Lủi
qua lối cổng sau phủ địa chủ, Đen rạp người núp vào sau bụi dâm bụt rậm rạp
cạnh chuồng ngựa. Đôi mắt cậu nháo nhác nhìn vạt sân gạch loang loáng ánh đèn
dầu từ nhà lớn hắt xuống. Cậu cố nén tiếng thở dốc, gọi giật giọng:
– Anh
Mã... Anh Mã ơi...
Bên
trong chuồng ngựa sực nức mùi phân cỏ ẩm mốc, anh Mã đang lúi húi xúc phân
vào sọt. Tiếng gọi làm anh giật thót, buông rơi chiếc xẻng gỗ xuống nền
chuồng kêu cạch một tiếng. Nhìn ra bụi rậm thấy Đen mặt mũi xám xịt như thỏi
đất cày, tóc tai rũ rượi đầy cỏ xước, anh Mã vội bước xéo sang, giọng đầy lo
lắng:
– Đen? Em điên rồi à, giờ này đàn trâu đâu
sao không lùa về chuồng? Lão quản gia vừa dạo qua đây, thiếu một con trâu là
lão vặt đầu em ra đấy!
Lồng
ngực Đen phập phồng, hai tay cậu bấu lấy cánh tay gân guốc của anh Mã, chữ nọ
líu vào chữ kia, kể tuột ra chuyện cha con thằng Sứt cất rượu sắp chuyển bánh
mạn ngược đêm nay.
Anh Mã
đứng im nghe, đôi lông mày rậm rì nhíu chặt lại thành một vệt sâu hoắm giữa
trán. Cái nhìn lo âu ban đầu dần chuyển sang nét gườm gườm đầy cảnh giác. Anh
không đỡ lấy lời Đen, mà đưa bàn tay bóp mạnh vào bả vai cậu, giọng trầm
xuống đầy vẻ thế sự:
– Mày
dính bùa mê thuốc lú rồi Đen ơi! Tỉnh cái đầu ra xem nào. Người ta muốn cứu
mạng mày, sao giữa đồng hoang lại quay sang đòi tiền gấp gáp thế? Nhà nó rách
mồng tơi, một chữ bẻ đôi không biết, lấy cái vẹo gì mà đòi dắt mày lên thành
tìm đường sống?
Đen
giật lùi ra khỏi tay anh Mã. Giữa màn sương tối, đôi con ngươi của cậu mở
trừng, long lên một thứ ánh sáng liều lĩnh của con thú hoang bị dồn vào chân
tường. Cậu nằng nặc lắc đầu, giọng rít qua kẽ răng mím chặt:
–
Không, thằng Sứt không lừa em! Nó chia cho em từng củ sắn lùi, nó thức đêm
bày cho em cách ủ men rượu... Nó hứa rồi, thầy nó cũng ừ rồi!
Cậu
sụp xuống, hai bàn tay bấu chặt lấy gối anh Mã, tiếng khóc nghẹn ứ nơi cuống
họng:
– Anh
Mã... em lạy anh... Anh lủi vào nhà lớn báo với cậu chủ Mao giúp em một
tiếng. Bảo cậu ấy cho em vay vài đồng lận lưng đi đường. Anh nói Đen thề với
trời đất, mai sau lên mạn ngược làm lụng có tiền, em sẽ lội bộ về đây trả nợ
cho cậu... Em không ở lại đây đâu, ở lại là làm ma bờ đất mất...
Anh Mã
nhìn xuống. Bàn chân trần của đứa trẻ trốn chạy đang rỉ máu. Đôi mắt Đen đỏ
hoe, dại đi vì sợ hãi nhưng lại bấu víu vào chuyến đi đêm nay như người sắp
chết đuối vớ được cọng rơm khô.
Cái
phủ địa chủ này là họng cọp, anh Mã thừa hiểu. Thằng bé này không thoát đêm
nay, sớm muộn gì cũng bị cái án tử không lời của lão già bóp chết. Cái nghèo,
cái khổ xót xa ngấm vào tận tủy cốt làm lòng anh chùng xuống. Nhưng việc đặt
chân vào buồng học của cậu chủ Mao giữa đêm hôm thế này, hở ra một li là cả
hai anh em cùng bay đầu dưới ngọn roi của lính lác.
Anh Mã
đứng trân trối một hồi lâu, bàn tay gân guốc đưa lên bóp trán, tiếng thở dài
nghe rợn cả gáy. Anh nhìn ra bóng tối ngút ngát ngoài kia, rồi cúi xuống giật
mạnh Đen đứng dậy, đẩy nó thụt sâu vào trong bóng tối của bụi dâm bụt:
– Nằm
im đấy, chớ có thò đầu ra kẻo lính tuần nó xách tai. Để tao kiếm cái cớ bưng
chậu nước gội đầu lên cho cậu chủ rồi lựa thế mà thưa chuyện. Đừng có ho he
một tiếng nào, nghe chưa!
Nói
đoạn, anh Mã quẹt mồ hôi rịn trên trán, cắn chặt môi, quay người bước đi về
phía gian bếp tối om, nơi ánh lửa sực mùi củi khô đang cháy dở. Chuyến đi vay
tiền này như bước một chân vào cửa tử, lòng dạ anh ngổn ngang như đống tơ vò.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.