Quyển 3: Trên Những Tầng Mây
Chương 1: Fian - Mai
Màn
sương lạnh từ lòng thung lũng đùn lên, nuốt chửng những gốc sồi cổ thụ. Gió
rít qua các khe đá, mang theo mùi ẩm mốc của lớp lá mục đã lâu không thấy ánh
mặt trời.
Trong
căn phòng pha lê rộng lớn, Faan ngồi bất động bên bậu cửa. Ngón tay gã miết chậm
rãi lên bề mặt nhám của một khối đá màu xanh lam thẫm—thứ ánh sáng lân tinh
yếu ớt phát ra từ hốc đá như một con mắt đang nháy mắt trong bóng tối. Từ góc
phòng, một giọng nói khàn đặc vọng ra:
"Này
Faan, con có thấy em gái đâu không?"
Faan
không ngẩng đầu. Ánh xanh từ viên đá hắt lên gương mặt bất động của gã một
vệt sáng lạnh lẽo. Gã đáp, giọng đều đều không cảm xúc:
"Hồi
sáng con bé nói ra phía thác nước."
Dưới
chân thác, không khí đặc mùi rêu mốc và hơi nước buốt giá. Fian khom người,
mái tóc bết chặt vào trán. Cô bé nín thở, hai đầu gối đặt trên nền đất nhão.
Cách cô vài bước chân, giữa bụi gai rậm rạp, một sinh vật bốn chân đang đứng
im lìm. Đó là một con hoẵng rụng lông từng mảng, trên lớp da của nó mọc lên
những đốm nấm ký sinh màu chàm xỉn, phát ra thứ mùi hăng hắc.
"Lại
đây..." Fian thào thào qua kẽ răng, lòng bàn tay nhỏ nhắn chìa ra, run
rẩy.
Con
vật xoay cái đầu gầy trơ xương, đôi mắt đục không có tròng đen nhìn thẳng vào
cô bé. Nó hít hà hơi người trong một nhịp thở rệu rã, rồi đột ngột co rúm
người, lao tuột vào bóng tối của lùm bụi phía sau. Fian mím môi, bước chân vô
thức cuốn theo vệt nước mà con vật vừa để lại trên thảm lá mục.
Càng
vào sâu, những thân cây càng ken dày, chặn đứng chút ánh sáng ngày tàn. Không
gian im ắng đến mức tiếng tim đập trong lồng ngực Fian vang lên thình thịch.
Bỗng nhiên, những thanh âm trầm đục xuyên qua màn sương, khiến bước chân cô
bé sững lại. Fian vội vã đổ người vào hốc của một cây sồi già đã chết khô.
"Hôm
nay thu hoạch khá chứ?"
"Cũng
ổn. Đủ gắp ra mấy miếng chì. Còn bên anh?"
Tiếng
giày da nện trên nền đất sũng nước mỗi lúc một gần. Hai bóng người cao lớn,
khoác những tấm áo choàng rách sực mùi máu tanh và mỡ động vật, sải bước
thẳng về phía cái cây khô. Sức ép từ những bước chân nặng nề khiến Fian nghẹt
thở. Kinh hoàng, cô bé xoay người bấu chặt lấy rễ cây, dùng hết sức lao đi,
không dám ngoái đầu lại.
Khi
tiếng động phía sau bị bỏ xa bởi những bụi cây, một tiếng kèn kẹt chói tai
vang lên ngay đỉnh đầu.
Trên
cành cây sồi, một sinh vật đang rướn cái cổ dài ngoằng bọc trong những ngấn
da dày màu đỏ tía. Đầu nó nhẵn, mọc ra hai sợi râu dài lòng thòng co thắt
liên tục. Đôi cánh khổng lồ mốc meo của nó khép hờ, rỉ ra thứ dịch lỏng lấp
loáng như váng dầu. Fian ngửa cổ, đôi mắt dại đi vì kinh hãi trước thực thể
quái dị ấy. Chân cô vô thức lùi lại một bước.
Phập.
Một
tiếng động khô khốc, kim loại va vào xương.
Tiếng
thét của Fian bị bóp nghẹt nơi cuống họng. Chú chim quái dị giật mình, vỗ
cánh phành phạch kéo theo một trận mưa lá rồi biến mất vào khoảng không. Dưới
chân Fian, chiếc bẫy gấu bằng sắt rỉ đen ngòm đã ngoạm chặt lấy cổ chân nhỏ
nhắn. Những chiếc răng cưa sắc nhọn cắm ngập vào thớ thịt, máu đỏ tươi trào
ra, nhuộm thẫm lớp lá mục bên dưới. Cô bé ngã sụp xuống đất ẩm, hai tay bấu
chặt lấy gọng sắt rỉ sét, cố dùng chút sức tàn để cạy ra nhưng hai hàm răng
sói càng siết chặt. Tầm mắt Fian nhòe đi, bóng tối từ khu rừng tràn vào, nuốt
chửng lấy cô.
Khi
Fian mở mắt. Cơn đau nhức nhối từ ký ức khiến cô bé bật dậy theo bản năng,
đưa tay sờ xuống chân.
Chiếc
bẫy sắt hung tợn đã biến mất. Cổ chân cô được quấn chặt bởi một dải băng vải
thô màu trắng xám, thắt nút gọn gàng. Bên dưới lớp vải, dòng máu Tiên tộc
trong huyết quản Fian đang sôi lên, các thớ thịt rách kêu xèo xèo nhỏ giọt,
đan cài vào nhau như những con giun đất đang tự vá lành vết thương. Cảm giác
ngứa ngáy bò dọc thớ thịt khiến cô rùng mình.
"Em
tỉnh rồi à?"
Giọng
nói trầm thấp vang lên từ phía của một hốc đá. Fian giật bắn người, hơi thở
nghẹn lại. Nỗi sợ hãi của một sinh vật suýt bị xẻ thịt khiến cô bé chống cả
hai tay hai chân, lùi sâu vào góc tối, lưng dán chặt vào vách đá lạnh ngắt.
Một gã
trai bước ra dưới ánh sáng mờ. Mái tóc đen bù xù hoang dã che nửa vầng trán,
nhưng đôi mắt gã sáng quắc, lạnh lùng quan sát cô bé. Gã đưa bàn tay phía
trước, giữ một khoảng cách thận trọng.
Nhưng
lý trí của Fian đã tê liệt. Nhận thấy cổ chân đã có lại cảm giác, cô bé gầm
nhẹ một tiếng trong cổ họng, lấy đà từ vách đá rồi phóng vút đi như một bóng
ma, biến mất vào lùm bụi, bỏ lại kẻ lạ mặt đứng trơ trọi.
Gã
trai không đuổi theo. Gã lẳng lặng nhấc chiếc túi da xám lên vai, lôi từ
trong túi áo ra một chiếc la bàn bằng bạc đã hoen ố, mặt kính trầy xước loang
lổ. Chiếc kim thô kệch bên trong quay cuồng rồi chỉ thẳng về hướng Bắc. Gã
lầm lũi bước đi.
Sau
lưng gã, giữa những tán lá, đôi mắt của Fian vẫn lặng lẽ dõi theo từng động
tác nhỏ nhất. Cái bóng nhỏ nhắn của cô bé thoắt ẩn thoắt hiện, bám sát theo
gã lữ hành như một con sói non đang rình mồi.
Họ
dừng lại trước ngọn thác khổng lồ. Nước từ độ cao hàng chục mét trút xuống
lòng hố thẳm, tiếng gầm vang động cả thung lũng. Hơi nước buốt giá bắn ra,
tạo thành một màn sương mù dày đặc làm nhòe đi mọi cảnh vật xung quanh.
"Phải
trèo qua thôi," gã lữ hành thì thầm, giọng gã bị tiếng nước nuốt chửng.
Gã đưa
mắt quét qua vách đá trơn trượt phủ đầy rêu đen. Đôi tay gân guốc bám chặt vào một gờ đá nhô ra,
những ngón tay găm sâu vào các khe nứt. Gã rướn người lên, từng chút một, thô
bạo và rệu rã. Mồ hôi hòa cùng nước thác chảy ròng ròng trên mặt, thấm đẫm
chiếc áo, nhưng cơ mặt gã vẫn đanh lại, không một tiếng rên rỉ.
Khi gã
đã leo đến lưng chừng vách đá, nơi độ dốc trở nên thẳng đứng...
Phập!
Một
tiếng xé gió đanh gọn xuyên qua tiếng gầm của thác nước. Mũi tên bạc cắm ngập
vào vách đá lạnh ngắt, chỉ cách ngón tay gã trai đúng một lóng tay.
Sự
xuất hiện đột ngột của vũ khí chết người khiến gã mất đà. Ngón tay trượt khỏi
gờ đá ướt. Cả thân hình gã lảo đảo, đổ nhào ra khoảng không sau lưng, rơi tự
do từ trên cao xuống lòng vực thẳm đang cuộn sóng.
Từ bụi
rậm dưới chân thác, cái bóng nhỏ nhắn của Fian hoảng hốt lao ra ngoài màn
sáng.
Tùm!
Mặt
nước nổ tung thành những búi bọt trắng xóa. Dòng nước xiết hung hãn cuộn chặt
lấy cơ thể gã trai, thô bạo kéo chìm kẻ lữ hành xuống đáy sông sâu hun hút,
nơi ánh sáng không thể chạm tới.
Mặt
nước sủi bọt ngầu đục trồi lên một bóng người nhỏ nhắn. Fian rẽ dòng nước
xiết bằng những sải tay dứt khoát của kẻ lớn lên từ đại ngàn. Cô bé chộp lấy
dải áo sũng nước, dùng năm ngón tay siết chặt, thô bạo kéo cái thân xác rệu
rã của gã lữ hành lên một bệ đá bám đầy rêu trơn trượt.
Gã quỳ
sụp, khục lên từng hồi dữ dội. Thứ chất lỏng màu vàng nhạt lẫn máu từ phổi
thốc ra khỏi kẽ răng, nhỏ giọt xuống bờ đá. Gã nằm vật ra, lồng ngực phập
phồng co thắt như một chiếc bễ lò rèn. Qua làn nước nhòe nhoẹt nơi mi mắt, gã
ngước nhìn đứa trẻ. Đứa trẻ đứng đó, hai tay khoanh lại trước ngực, đôi mắt
xám sâu hoắm không một chút hơi ấm.
Gã cố
mím chặt môi để ngăn tiếng răng đập cầm cập vào nhau, thanh âm rệu rã phát ra
qua cuống họng:
"Khụ...
Tôi biết... em vẫn bám theo tôi."
Fian
không đáp. Ánh mắt cô bé hạ xuống vệt máu thẫm đang loang ra từ bắp chân rách
của gã. Giọng cô lạnh tanh như gió bấc:
"Ngươi
bò lên vách đá đó để tự sát à? Hay ngươi mù nên không thấy cái chết đang găm
sẵn ở đó?"
"Tôi
tìm đường." Gã run rẩy đưa bàn tay lên, ngón tay vẫn bấu chặt lấy chiếc
la bàn bạc hoen gỉ. Chiếc kim bằng đồng bên trong đang rung lên bần bật, chỉ
thẳng vào tâm thác nước dữ dội. "Cái này không gạt tôi. Phía sau màn
nước kia có một thế giới khác."
Đồng
tử của Fian khẽ co thắt trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng vầng trán cô
bé nhanh chóng đanh lại:
"Có.
Nhưng đó là nấm mồ cho những kẻ như ngươi."
"Tại
sao?"
"Kẻ
giữ cửa không đón khách bằng trà." Fian nhìn thẳng vào gã trai lữ hành.
"Mũi tên bạc lúc nãy chỉ là lời cảnh báo đầu tiên. Phát tiếp theo sẽ cắm
thẳng vào hầu vị vị khách không mời."
Gã
nhìn chằm chằm vào tấm áo bằng sợi thừng lấp lánh và những chiếc lá kết trên
vai cô bé. Gã nheo mắt:
"Em
thuộc về nơi đó. Bộ dạng này... không phải của thế giới ngoài kia."
Đứa
trẻ im lặng. Sự phòng bị dựng lên thành một bức tường vô hình giữa hai người.
Để phá
vỡ sự im lặng chết chóc, Gã ngồi bật dậy một cách khó nhọc, chìa bàn tay về
phía trước:
"Tôi
là Mai."
Cô bé
nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay đầy vết chai rạn của gã, ngập ngừng một hồi
lâu mới mấp máy môi:
"Fian."
"Fian,"
Mai rít qua kẽ răng, đôi mắt gã lộ rõ sự khẩn cầu của một kẻ đã đi đến tận
cùng chương sách của đời mình. "Dẫn tôi vào trong. Tôi thề bằng phần hồn
còn lại của một kẻ lữ hành, tôi không chạm vào một ngọn cỏ của vùng đất
đó."
Fian
quay lưng, bước chân lạnh lùng dẫm lên thảm rêu. Mai gượng đứng dậy, nhưng
thớ thịt ở chân gã lập tức biểu tình. Một tiếng rắc khô khốc vang lên
từ khớp xương. Gã đổ sụp xuống đất, mặt găm vào đá cuội. Cơn đau thấu xương
khiến mồ hôi gã tuôn ra xám ngắt, nhưng gã vẫn cắn răng, dùng hai cùi chỏ bò
lê trên nền đất, để lại một vệt dịch đỏ thẫm kéo dài.
Fian
dừng bước. Cô bé quay lại nhìn cái thân xác đang thoi thóp kia, giọng nói
chìm hẳn xuống:
"Ngươi
dám đem cả tính mạng ra để giữ lời hứa với thánh địa này không?"
Mai
ngửa đầu, một bàn tay run rẩy đặt lên vị trí tim dưới lớp áo, giọng đanh
thép:
"Tôi
thề."
Khi
Fian dìu cái thân thể rệu rã của Mai tiến sát đến làn nước đổ xuống như những
bức tường đá, không khí đột ngột bị xé toạc.
Phập.
Một
mũi tên bạc thứ hai cắm phập xuống bờ đá, chỉ cách mũi giày xám của Mai vài
phân. Đuôi tên rung lên tạo ra một thứ âm thanh o o chết chóc. Fian không một
chút biến sắc, cô bé cúi người, dùng bàn tay nhỏ nhắn giật mạnh thanh kim
loại ra khỏi mặt đá, ném tuột vào dòng nước xiết.
Họ
bước xuyên qua bức màn nước. Phía sau là một đường hầm tối tăm. Để rồi khi
bước ra cửa hang bên kia, một vùng thung lũng u linh hiện ra trước mắt.
Đó là
một lòng chảo khổng lồ bao bọc bởi những rặng cổ thụ đen thẫm chọc thủng màn
sương xám. Giữa thung lũng, hàng trăm cấu trúc bằng pha lê nguyên khối mọc
lên, nhưng chúng không phát ra ánh sáng ấm áp mà phản chiếu thứ ánh sáng lân
tinh lạnh lẽo tựa như những ngôi mộ cổ đại.
Mai
chưa kịp định thần thì những bóng đen đã đồng loạt đổ xuống từ các tán lá
cao. Đội hình chiến binh tộc Tiên áp sát, không một tiếng động. Những cánh
cung kéo căng, các mũi tên bạc nhọn hoắt đồng loạt chĩa thẳng vào cổ họng và
lồng ngực gã lữ hành.
"Lùi
lại! Hắn đi với ta!" Fian lập tức bước lên một bước, đứng chắn trước mũi
tên đang hờ hững trên dây cung.
Từ
giữa vòng vây, một gã đàn ông cao lớn với bờ vai rộng bước ra. Hắn cúi đầu
trước Fian, nhưng ánh mắt dại đi vì sát khí khi nhìn sang Mai:
"Thưa
Công chúa, đó là một con người. Bản chất của bọn chúng là dối trá. Hãy để tôi
vặn cổ hắn trước khi hắn kịp thở ra hơi độc."
"Ta
biết ta đem thứ gì về." Fian lạnh lùng ngắt lời, đôi mắt nhỏ tuổi nhưng
chứa đựng uy quyền của dòng máu hoàng tộc. "Giải hắn đến trước bệ đá của
Đức Vua. Đi!"
Cung
điện Pha lê lộng lẫy. Nó là một cấu trúc khổng lồ bằng những khối thạch anh,
nơi ánh sáng ngày tàn bị khúc xạ thành những vệt đỏ bầm như máu loãng. Trên
ngai vàng làm từ rễ cây tử linh hóa thạch, Vua Tiên ngồi bất động. Lớp da
trên mặt ông rạn ra như vỏ cây già, mái tóc bạc rủ xuống đôi vai gầy guộc.
Đôi mắt đục ngầu của một thực thể đã sống qua ba thế kỷ chậm rãi hạ xuống gã
lữ hành ngoại tộc đang đứng bên dưới.
Fian quỳ
sụp trên nền đá lạnh, hai đầu gối run rẩy: "Thưa cha, hắn đã che chở cho
con ngoài đại ngàn. Con xin cha cho hắn một chỗ dung thân qua mùa rụng
lá."
Lòng
cung điện im ắng đến mức nghe rõ cả tiếng nước rỉ từ vách đá. Vua Tiên khẽ
khà ra một hơi thở nồng mùi gỗ mục, giọng ông khàn đặc: "Tộc Tiên không
ăn quỵt ân tình của loài người dối trá. Giữ xác hắn lại, cho thuốc, rồi đuổi
đi khi thịt da liền miệng."
Từ góc
khuất của cây cột đá xám phía sau ngai vàng, một bóng người sừng sững không
nhúc nhích. Faan đứng đó, nửa gương mặt chìm trong bóng tối. Đôi mắt gã sắc
lạnh như hai lưỡi dao bén, không rời khỏi gã lữ hành dù chỉ một nhịp thở.
Vết
thương trên chân Mai đóng vảy đen sì, bốc lên mùi lá thuốc hăng hắc. Gã bước
đi xiêu vẹo giữa thung lũng dưới sự bám đuôi lầm lũi của Fian. Khi bước đến
vùng trung tâm, Mai sững người. Những chiếc rễ cây cổ thụ đen thẫm, to bằng
thân người, bện chặt vào nhau như những con trăn khổng lồ đang quằn quại bò
xuống lòng đất.
"Fian,"
Mai thì thầm, hàm răng gã khẽ nghiến lại. "Cái hang quỷ gì bên dưới gốc
cây kia?"
"Di
tích cổ," Đứa trẻ giật phắt tay áo, kéo gã lùi lại một bước. Đôi mắt cô
bé lộ rõ vẻ kinh hoàng. "Lùi lại. Chỉ những bô lão mới được phép bước
xuống. Kẻ nào bén mảng, thớ thịt sẽ bị xẻ làm mồi cho quạ."
Đôi
mắt Mai nheo lại, một tia sáng lạnh lùng rợn người lóe lên rồi tắt lịm trong
lòng đen mi mắt. Gã không nói gì thêm.
Bóng
tối dưới hầm mộ đặc quánh và lạnh lẽo tựa như nước lòng sông. Bất chấp lời
thề độc bằng cả phần hồn, Mai đang đứng sừng sững giữa căn phòng đá sâu thẳm.
Trên mu bàn tay của gã, viên đá đen thẫm—đang phát ra thứ ánh sáng lân tinh
xam xám. Những ký tự cổ đục đẽo trên bốn bức tường đá rêu phong bắt đầu cộng
hưởng, bừng lên một sắc xám xịt, soi rõ những cổ tự tạc trên đá.
Mai
lướt qua những dòng chữ, bước chân không một tiếng động tiến vào lối đi hẹp
hẹp dẫn sâu vào mật thất. Giữa phòng, một phiến thạch trơ trọi, khắc những
nét chữ lạ lẫm ngậm đầy bụi bặm thời gian. Gã khom lưng, ngón tay miết lên
mặt đá thô bạo.
"Ai
cho phép ngươi bước vào đây?"
Thanh
âm đanh gọn, lạnh lùng vang lên từ phía sau Mai, xé toạc màn đêm tịch mịch.
Mai
chậm rãi quay người lại. Gương mặt gã không một nét biến sắc, cơ mặt phẳng
lặng như mặt hồ chết. Gã nhìn thẳng vào Faan đang đứng tựa lưỡi gươm bạc lên
tường đá, cất giọng ráo hoảnh:
"Thứ
đó đâu rồi?"
Faan
sững người trước thái độ trơ tráo đến tột cùng của kẻ đột nhập. Gã siết chặt
chuôi gươm, gân xanh trồi lên: "Ngươi đang tìm cái gì trong đây
hả?"
"Dù
sao thì ta cũng chưa cần đến nó lúc này." Mai thản nhiên buông một câu
khô khốc.
Dứt
lời, gã bước thẳng về phía Faan, bàn tay cứng như sắt gạt phắt bờ vai gã
chiến binh sang một bên, lướt qua như một bóng ma lội ngược dòng sương. Faan
run lên vì phẫn nộ, tiếng thở rít qua kẽ răng khi chứng kiến sự ngạo mạn của
một con người xem thường dòng máu hoàng tộc. Không chần chừ, Faan ngửa cổ
phóng ra một tiếng gầm dài, xé rách không gian u linh:
"Trộm!
Có kẻ ngoại lai xâm nhập thánh điện cổ!"
Khi
Mai bước ra đến cửa hang, vây quanh gã đã là một bức tường người dày đặc.
Hàng trăm chiến binh tộc Tiên đáp xuống từ các nhánh cây cổ thụ, những cánh
cung kéo căng hết cỡ. Mũi tên bạc nhọn hoắt, đồng loạt hướng thẳng vào tim
gã, sẵn sàng băm vằn cái thân xác phàm trần thành muôn mảnh.
Thế
nhưng, Mai vẫn đứng trơ trọi giữa muôn trùng vây hãm. Sắc mặt gã không một
chút dao động, đôi mắt lạnh lùng như băng giá nhìn xoáy vào khoảng không
trước mặt, hoàn toàn xem những mũi tên chết chóc như cỏ rác.
Giữa
bầu không khí căng thẳng đến mức một giọt nước rơi cũng làm nổ tung trận
chiến, một bóng người nhỏ nhắn từ phía xa hốt hoảng lao đến. Fian chật vật
chen qua các chiến binh, gương mặt cô bé xám ngoét, nhìn trân trân vào người
anh trai đang đằng đằng sát khí:
"Có
chuyện gì vậy anh Faan? Sao lại bao vây anh ấy?"
Lời
của đứa trẻ vừa rơi khỏi môi, còn chưa kịp chạm vào mặt đất lạnh, bóng tối đã
đổ ập. Không một tiếng động báo trước, cánh tay của Mai siết mạnh. Gã thô bạo
giật phắt Fian về phía sau, năm ngón tay găm sâu vào thớ thịt cổ thanh mảnh
của cô bé như một cái thòng lọng da. Cùng lúc đó, Viên thạch cổ trên mu bàn
tay Mai giải phóng một luồng hắc khí đặc quánh như bùn loãng. Mai vung ngón
tay trỏ thẳng vào không trung, rạch một đường thô bạo. Không gian rạn nứt,
toác ra một cái khe hẹp đen ngòm, sâu hoắm tựa như cuống họng của một con
quái thú đang đói mồi. Gã ôm chặt lấy Fian, đổ người vào khoảng không tăm
tối.
Cách
đó mười thước, màn sương vặn vẹo rồi nhả hai cái bóng xuống nền cát xám. Faan
là kẻ đầu tiên lao lên, gương mặt gã rộc đi, đôi mắt đỏ ngầu sát khí rống lên
qua kẽ răng:
"Hắn
kìa! Khóa cánh... Đừng buông dây cung! Công chúa đang nằm trong tay
hắn!"
Fian
vùng vẫy điên cuồng trong gọng kìm sắt, tiếng thở của cô bé nghẹn lại nơi
thanh quản. Mai cúi đầu, phả một luồng hơi lạnh ngắt sực mùi đất mủn vào sát
vành tai đứa trẻ:
"Im
lặng. Nếu không muốn cái cổ này gãy đôi."
Những
ngón tay ngập tràn tà khí của gã liên tục cào xé không khí, để lại những vết
rách xám ngoét trên da thịt của màn đêm. Cứ mỗi lần cả hai vừa chìm nghỉm vào
vũng tối, họ lại dạt ra ở một bụi cây rậm rạp khác, bỏ lại sau lưng tiếng
chân truy đuổi của toán chiến binh đang lầm lũi lao đi trong sương đêm. Sau
cái ngoạm cuối cùng của khe nứt hư vô, cả hai bị hất mạnh ra nền đá ướt, ngay
sát dòng nước dội xuống ầm ầm vang động. Họ đã bước qua ranh giới của Thánh
địa.
Mai
nhếch mép, một nụ cười lạnh tanh làm méo mó gương mặt thanh tú. Gã thô bạo
hất văng Fian xuống lòng đá buốt, nơi bọt nước bắn vào mặt cô bé rát rạt:
"Nơi
này không dành cho những bộ tộc thích trốn chui trốn lủi dưới mồ đâu."
Fian
nằm bất động, đôi mắt dại đi vì vết rạn của lòng tin bị nghiền nát. Mai đã
xoay người, hóa thành một bóng đen lầm lụi lao tuột vào đại ngàn âm u. Nhưng
những chiến binh tinh nhuệ nhất của tộc Tiên không dừng bước. Bức tường nước
bị xé toạc, những chiếc bóng cao lớn đáp xuống bờ đá, gót chân nện xuống rêu
phong không một tiếng động. Những cánh cung lại kéo căng, một trận mưa tên
bạc lạnh lẽo lao đi, cắm dày đặc theo từng bước chân của gã lữ hành.
Mai
đột ngột khựng lại. Gã xoay nửa người, vung tay vẽ một vòng tròn lớn. Một tấm
màng hắc ám, đặc quánh như váng dầu nổi lên, đánh bật những mũi tên bạc khiến
chúng gãy đôi, rơi rụng xuống rễ cây mủn. Ngay lập tức, gã quỵ một gối xuống
đất, cả lòng bàn tay đập mạnh vào mặt đất. Từ môi gã, những thanh âm trầm
đục, vỡ vụn của một thứ ngôn ngữ cổ xưa bị lãng quên rít lên kèn kẹt.
Ầm.
Ầm.
Mặt
đất rừng sụt lún. Từ những vệt đen rạn nứt, hàng loạt cấu trúc xương người
mục nát bọc trong những lớp giáp bằng đất đá cằn cỗi trồi lên. Chúng không có
da thịt, chỉ có những hốc mắt trống rỗng ngậm đầy bóng tối, gầm lên những
thanh âm khô khốc từ lồng ngực gãy nát, dàn thành một bức tường thây ma chặn
đứng lối đi của Tiên tộc.
Trận
xáp lá cà nổ ra trong đặc quánh mùi tử khí. Cứ mỗi khi một bộ xương bị gươm
bạc của chiến binh đập nát vụn, từ lòng đất nhão lại có hai ba bàn tay xương
xẩu khác ngoi lên thế chỗ. Đáng sợ hơn, tại những khoảng đất có vết xương nằm
xuống, dòng máu hắc ám rỉ ra làm biến dạng mặt đất. Cỏ dại, dây leo xung
quanh lập tức co rúm, chuyển sang màu xám ngoét rồi thối rữa, mủn nát chỉ
trong vài nhịp thở. Thánh địa đang bị gặm nhấm bởi chất độc từ địa ngục.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.