Quyển 2: Thánh Địa Pha Lê
Chương 13: Giác Quan
Căn phòng ngầm ngập trong thứ ánh sáng mờ đục của những vách đá. Tiếng của Ringka kéo những ánh mắt đổ dồn về phía mu bàn tay Đen.
Hai tay Ring siết chặt quyển sách da, đôi
mắt mở to:
– Cậu đã đánh thức thứ
sức mạnh ngủ say đó bằng cách nào vậy, Đen?
Đen
không trả lời. Cậu không nghe thấy. Phía sau nhãn cầu, những hình ảnh chắp vá
về một bóng già nua và ba đốm sáng lập lòe liên tục va đập vào tâm trí cậu.
Đen dùng cả hai lòng bàn tay ấn mạnh vào thái dương, nơi các mạch máu đang
giật lên từng hồi. Cậu hé môi, giọng đứt quãng:
–
Chuyện... chuyện gì vừa rồi...
Max
quỳ một chân xuống nền đất, bàn tay đặt lên vai cậu, khẽ siết nhẹ như một cái
trấn an. Ông trầm giọng:
– Khi
năm ngón tay con vừa chạm vào phiến đá cổ, một quầng sáng trắng xóa đã nuốt
chửng căn phòng này. Chúng ta mất thị giác trong vài nhịp thở. Khi luồng sáng
lùi lại, con đã nằm bất động trên nền đá.
Đen
nghe đến đó, hai bờ môi khẽ mím chặt vào nhau thành một đường chỉ thẳng. Lời
nói của ông lão trên đồi và khế ước tìm kiếm bản thể thứ tư với khối linh thể
xanh lam giống như một ổ khóa vĩnh viễn khóa chặt miệng cậu lại.
Max
đứng thẳng dậy, nhìn gò má xám ngoét và bờ vai còn run rẩy của đứa trẻ. Ông
quay sang phía Faan, khẽ nghiêng đầu:
–
Không khí ở đây sặc mùi lưu huỳnh và quá loãng cho một người vừa thoát khỏi
hôn mê. Chúng ta cần đưa thằng bé ra ngoài trước khi các mạch máu của nó kiệt
quệ.
Hành
lang đá dốc ngược dẫn họ ra khỏi vòm hầm tối tăm. Khi bước chân chạm vào bãi
cỏ, luồng gió lộng mang theo mùi thông già ùa
vào lồng ngực. Đen hít một hơi sâu, cảm giác buốt nhói sau gáy dịu đi vài
phần. Tian – vị đội trưởng đã đứng lặng lẽ ở cửa hang từ trước.
Đức
vua Faan khẽ nâng cằm, tà áo choàng quét qua những bông hoa dại:
–
Tian, hộ tống những vị khách về phía các phòng pha lê. Chăm sóc họ bằng thứ
rượu mật tốt nhất. Ta cần tới Điện Nghị Sự ngay lập tức, cho tập hợp Hội đồng
Trưởng lão.
– Xin
tuân lệnh, thưa Ngài. – Tian ép một tay lên ngực, cúi rạp người.
Đoàn
người rảo bước trên con đường mòn được kết bằng những rễ cây khổng lồ, uốn
lượn dẫn về khu nhà pha lê. Hơi ngậm nước từ những tán lá nguyên sinh giúp
sắc diện của Đen bớt phần xám xịt, những bước chân trên nền đất đã thôi loạng
choạng. Nhưng ngay khi ngón tay cậu vừa kịp ấm lại, một tầng âm thanh xé rách
khoảng không, dội thẳng vào màng nhĩ.
Đó
không phải tiếng gió. Đó là tiếng những bộ móng vuốt cào rách vỏ cây, tiếng
ức ngực co thắt phát ra những âm thanh rên rỉ u uất và oán hận của dã thú.
Thanh âm ấy mỏng và xa xôi, vọng lại từ phía bên kia của bờ thác cao dựng
đứng – ranh giới cuối cùng ngăn cách thánh địa linh thiêng với khu Rừng Đen ở
bên ngoài. Tiếng rít buốt lạnh khiến cơ bụng Đen co rút lại. Cậu dừng khựng
bước chân, giật nhẹ vạt áo của hai người bên cạnh:
–
Ring... Ringka... Hai cậu có nghe thấy không? Phía bên kia thác...
Ring
dừng lại, chớp mắt nhìn khoảng không trống rỗng phía trước rồi lắc đầu:
–
Ngoài tiếng nước đổ gầm vang với vài con chim đang hót, tớ không nghe thấy gì
khác cả.
Ringka
không lên tiếng, cô khẽ nghiêng tai về phía bụi rậm, giữ im lặng trong ba
nhịp thở rồi quay lại nhìn Đen với cái lắc đầu dứt khoát. Đen nuốt một ngụm
nước bọt nghẹn ứ nơi cổ họng. Trên mu bàn tay cậu, viên đá xanh lam đột ngột
nhói lên một nhịp nóng ran. Đen rụt tay vào trong tay áo, bước tiếp, giấu kín
sự kinh hoàng của mình sau ánh mắt nhìn thẳng về phía trước để hai người bạn
không phải bận lòng.
***
Bình
minh ở Thánh địa không có tiếng gà gáy, chỉ có những dải sương mù xám nhạt
lười biếng luồn qua các khe nứt của phòng nghỉ pha lê. Đen tỉnh dậy khi những
thớ cơ trên người đã thôi biểu tình. Trên chiếc bàn gỗ thô, những quả mọng
màu tím thẫm đọng nước và thứ bánh mì nướng từ hạt thông lan tỏa một mùi thơm
dịu nhẹ. Max nhấp một ngụm nước, râu tóc ông vẫn còn ám mùi của chuyến đi
dài.
Tiếng
bước chân khẽ bên ngoài cửa. Tian bước vào, một tay đặt trên chuôi kiếm,
gương mặt lạnh lùng thường trực của một hộ vệ hoàng gia không hề giãn ra:
– Pháp
sư Max. Đức vua đang đợi ông tại Điện Nghị Sự.
Max
đứng dậy, vạt áo choàng sờn rách quét qua chân ghế. Ông không nói gì, chỉ gật
đầu với ba đứa trẻ rồi bước thẳng ra hành lang đá, bóng lưng gầy nhanh chóng
khuất sau những lối đi.
Tian quay lại, nhìn ba gương mặt đang đóng băng trong sự im lặng. Khóe môi vị đội trưởng khẽ nhích lên một nhịp rất nhỏ, phá vỡ lớp băng nghiêm nghị trên mặt anh:
– Ba
ngày chờ đợi quân tiếp viện của Hội đồng sẽ hút cạn sự kiên nhẫn của những kẻ
có dòng máu nóng. Đi theo tôi, nếu các em không muốn để mốc meo trong bốn bức
tường này.
***
Cánh
cổng vòm dẫn vào thư viện mở ra mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Một
mùi hương đặc quánh của da thuộc, sáp ong và thảo mộc khô dội thẳng vào mũi
họ. Những kệ gỗ đen thẫm, cao ngất ngưỡng chạm đến tận vòm trần cong, nơi ánh
nắng ban mai xuyên qua những ô kính màu vỡ vụn thành từng vệt đỏ rực và xanh
thẫm như máu chim ưng. Hàng vạn gáy sách bằng da thú hoang dã xếp san sát,
gánh trên mình lớp bụi thời gian dày cộp.
Ring
dừng khựng lại trước một bục đá xám. Ngón tay cô run rẩy khi chạm vào bề mặt
một trang sách bằng da, nơi những nét mực cổ xưa vẽ hình một đóa bỉ
ngạn rực lửa đang nuốt chửng một bộ xương. Cô không nhìn hai người bạn nữa,
đầu gối khuỵu xuống chiếc ghế đá đặt cạnh góc khuất:
– Mình
ở lại đây. Mình cần những cổ tự này trước khi chúng ta phải đối mặt với thứ
bên ngoài thác nước.
Đen và
Ringka lặng lẽ bước giật lùi, để lại Ring trong khoảng không gian ngập tràn
mùi giấy cũ.
Họ
tiến về phía phía Bắc, nơi tiếng sắt thép va đập vào nhau chan chát băm vằn
bầu không khí yên bình của khu rừng. Bước qua hàng rào kết bằng những cành
cây gai nhọn, một bãi đất nện rộng lớn hiện ra dưới chân vách đá. Các chiến
binh Tiên tộc khoác giáp nhẹ bằng da thuộc và lá thép xanh, di chuyển không
một tiếng động trên nền cát. Những thanh trường kiếm trong tay họ không hoa
mỹ, mỗi đường vung ra đều găm thẳng vào những hồng tâm bằng cỏ khô với một
lực chuẩn xác và tàn khốc.
Quai
hàm Ringka bỗng chốc bạnh lại. Hai thanh song kiếm bên hông cô khẽ run lên
khi va vào lớp bao da dưới sự chuyển động vô thức của hông. Ánh mắt cô găm
chặt vào một chiến binh có mái tóc bạch kim buộc cao sau gáy, người vừa thực
hiện một cú xoay người đỡ đòn rồi đâm ngược mũi kiếm ra sau mà không cần
nhìn.
– Đó
là Sian, người huấn luyện các đội tinh nhuệ nhất. – Tian lên tiếng, giọng
thấp xuống.
Ringka
không nói một lời xã giao. Cô bước thẳng vào vòng rìa của bãi tập, một tay
đặt lên chuôi kiếm, đầu cúi thấp theo nghi thức của những kẻ độc hành du mục.
Sian quay lại, ánh mắt quét qua người cô gái, rồi gật đầu, chìa ra một thanh
kiếm tập bằng gỗ sồi nặng trịch. Khi tiếng gỗ và thép bắt đầu hòa vào nhau
phía sau lưng, Đen quay người bước tiếp cùng Tian.
Con
đường dạo quanh thánh địa mỗi lúc một dốc và hẹp lại, len lỏi qua những rễ
cây cổ thụ sần sùi. Hơi nước mỗi lúc một dày, mang theo cái lạnh buốt giá từ
con thác phía trước. Tiếng nước đổ ầm ầm như sấm gầm, tung bọt trắng xóa xóa
nhòa mọi ranh giới của Thánh địa.
Ngay
khi gót giày của Đen chạm vào dải đá ngấm nước trơn trượt dưới chân thác. Một
luồng áp lực vô hình nén chặt lấy màng nhĩ, khiến tai cậu lùng bùng như bị đổ
đầy chì nóng. Rồi, một chuỗi âm thanh tàn nhẫn xé toạc đại não cậu.
“Gào... Ố... uuu...!”
Đó
không phải tiếng gầm rú săn mồi. Đó là tiếng những thớ cơ bị xé rách, tiếng
móng vuốt cào điên cuồng vào vách đá đến mức bong móng, lộ ra phần xương
trắng hớn. Tiếng nghẹn ứ, nấc cụt của những sinh vật đang tự cắn xé da thịt
mình trong một cơn điên loạn không lối thoát. Âm thanh chân thực đến mức Đen
ngửi thấy cả mùi máu đặc, mùi tủy xương thối rữa xộc thẳng vào cuống họng.
Cậu loạng choạng, một tay bám chặt vào phiến đá để giữ cho đầu gối không
khuỵu xuống.
Đen
quay sang Tian, gương mặt cậu tái dại, những giọt mồ hôi lạnh hòa cùng hơi
nước của dòng thác chảy dài trên má. Cậu gằn giọng qua hai hàm răng đang va
vào nhau:
– Anh
Tian... Anh có nghe thấy cái chết đang gào thét ở phía bên kia không?
Tian
đứng im như một pho tượng tạc bằng gỗ sồi cổ thụ, tai anh khẽ động đậy theo
nhịp quất của dòng nước. Anh nghiêng đầu, giọng nói lọt thỏm giữa tiếng gầm
của thác:
–
Tiếng rít của bọt nước miết vào hốc đá thôi. Cậu mệt quá hóa quẩn rồi.
Đen
không trả lời. Cậu đứng khuỵu một gối xuống nền đá trơn trượt, hai tay ôm
chặt lấy thái dương, những ngón tay gầy guộc bấm sâu vào da đầu cho đến khi
các khớp ngón trắng bệch. Đầu cậu như có hàng trăm chiếc búa gõ nhịp.
–
Không phải... – Đen rên rỉ qua kẽ răng, lồng ngực phập phồng dữ dội. – Chúng
đang cào xé nhau... Tiếng móng vuốt cào vào thịt thối. Chúng đòi chết...
Đôi
đồng tử xám tro của vị đội trưởng co thắt lại. Anh không nhìn Đen, nhưng bước
chân đã âm thầm lùi lại một nhịp. Thanh âm của anh mất đi sự trầm ổn thường
ngày:
–
Ngoại trừ những kẻ mang huyết thống của Tộc Tiên được làm lễ thanh tẩy tại
Thần Thụ, chưa từng có một con người nào nghe thấy tiếng gầm bên kia ranh
giới. Cậu vừa chạm vào cái gì?
Cậu
đưa bàn tay phải của mình ra trước mặt Tian. Trên lớp da, những đường gân màu
xanh lam rực lên, chuyển động luân hồi quanh một tâm điểm nơi mu bàn tay. Sức
nóng từ đó tỏa ra khiến những giọt nước đọng trên da cậu lập tức hóa thành
làn khói trắng.
– Nó
chọn em... Viên đá vạn vật.
Tian
nhìn chằm chằm vào viên đá xanh lam, bàn tay anh vô thức ghìm chặt lấy chuôi
kiếm, đốt ngón tay gân guốc nổi lên cuồn cuộn. Anh quay lưng lại phía Đen,
hướng ánh mắt về phía thác đảo nghịch.
–
Chuyện này xảy ra đã lâu rồi... Đó là khi khu Rừng Đen còn chưa bị bóng tối
nuốt chửng như bây giờ. Thuở ấy, Đức vua Faan đã tìm thấy viên đá Vạn Vật ở
sâu thẳm bên trong di tích cổ. Sự xuất hiện của báu vật đó cũng là lúc điềm
báo tai ương bắt đầu buông xuống.
Tian
dừng lại một nhịp, lồng ngực phập phồng theo từng tiếng nước đổ, đôi mắt tro
xám hằn lên những vệt oán hận:
– Ít
lâu sau một biến cố ập đến. Một tên trộm mang dã tâm đen tối đã bí mật lẻn
vào nơi thiêng liêng ấy. Mục tiêu độc nhất của hắn chính là đánh cắp bằng
được viên đá Vạn Vật. May mắn thay, Đức vua Faan và các bô lão thông thái đã
kịp thời phát hiện ra hành tung của hắn. Bằng tất cả sức mạnh, họ đã ngăn
chặn gã tà ác kia, khiến âm mưu đê hèn của hắn hoàn toàn tan thành mây khói
ngay trước bệ đá thiêng.
Vị đội
trưởng cận vệ khẽ nghiến răng, thanh âm rít qua kẽ môi lạnh buốt:
–
Nhưng gã trộm đó, trước khi tháo chạy trối chết đã trút cơn giận dữ điên
cuồng vì thất bại thảm hại, hắn dùng một thứ ma thuật hắc ám để đặt một lời
nguyền kinh hoàng lên khắp dải rừng xanh tươi vốn bao bọc lấy thánh địa. Lời
nguyền độc địa ấy cứ thế gặm nhấm, ăn mòn từng tấc đất, biến nơi từng tràn
ngập sinh khí này trở thành một ‘Khu Rừng Đen’ u ám và chết chóc như ngày hôm
nay...
Tian
chỉ tay về hướng những ngọn núi, nơi sương mù xám xịt đang đặc quánh lại
như một lớp váng chì.
– Lời
nguyền rỉ ra từ máu của gã biến muông thú thành những cái xác biết đi, điên
cuồng và khát máu. Chúng không còn linh hồn, chỉ còn bản năng cắn xé. Kẻ duy
nhất còn giữ được hơi thở của sự sống là những sinh vật nằm dưới tán bóng của
Thần Thụ. Ra khỏi đây, cậu chỉ là một miếng mồi ngon.
Một
tiếng rống nghẹn ngào từ sâu trong thung lũng dội qua ranh giới thác nước,
cắt ngang lời Tian. Nó mỏng manh nhưng sắc nhọn, găm thẳng vào màng nhĩ của
Đen. Một luồng xúc cảm đau đớn, cô độc thấu xương từ mạch máu ở mu bàn tay
chạy dọc lên tim cậu. Đen đứng thẳng dậy, đôi mắt hướng thẳng vào tấm lưng
rộng của Tian, giọng nói không còn run rẩy:
– Em
phải ra ngoài đó.
Tian
không quay đầu lại, nhưng bả vai anh căng cứng. Không gian rơi vào một khoảng
lặng nghẹt thở, chỉ có tiếng nước đổ gầm vang. Anh biết lòng quyết tâm của
một kẻ mang quyền năng Vạn Vật là thứ không thể lay chuyển, và viên đá đã
chọn cậu thiếu niên này cho một định mệnh tàn khốc hơn cả cái chết.
Một
tiếng thở dài trầm đục thoát ra từ lồng ngực vị đội trưởng. Anh quay lại,
lưỡi trường kiếm tuốt khỏi vỏ một tấc, ánh thép lạnh phản chiếu đôi mắt kiên
định của người chiến binh:
– Đi
sau gót giày của ta. Nếu cậu bước lệch một phân, ta sẽ chặt chân cậu trước
khi lũ quái vật làm việc đó.
Bằng
một cái phẩy tay, Tian đã ép dòng thác đảo nghịch phải tách làm đôi, lộ lối
đi dẫn vào vùng đất mù sương. Con đường hẹp trơn trượt mở ra giữa vách
nước thủy tinh dày cộp. Tian dẫn Đen bước qua ranh giới ấy, đặt chân vào Khu
Rừng Đen.
Bức
màn nước sập xuống sau gót giày, chôn vùi thứ âm thanh gầm vang duy nhất của
thánh địa. Không gian sụp vào một khoảng lặng. Sương mù ở đây không
bay, chúng bò trườn trên mặt đất như một loài bò sát xám xịt, sộc vào mũi hai
người mùi ẩm mốc của lá mục.
Mặt
đất rạn nứt thành những thớ thịt xám ngoét. Những gốc sồi già không lá, cành
chạc khẳng khiu như những ngón tay gầy guộc của kẻ chết đói cào vào khoảng
không vẩn đục. Đen bước đi, hai tai lùng bùng. Tiếng rên rỉ lúc nãy giờ đã cô
đặc lại thành một hướng, găm thẳng vào thái dương cậu như một mũi dùi nung
đỏ. Phía sau, Tian di chuyển không một tiếng động.
Rắc.
Tiếng
một cành củi khô gãy lìa dưới sức nặng. Sương xám bị xé toạc. Một khối thịt
đen thẫm, đồ sộ phóng ra từ bụi mâm xôi đầy gai nhọn. Đó là một con gấu xám,
nhưng lồng ngực nó đã thối rữa, lộ ra cả những dải sương sườn xám xịt. Quấn
chặt lấy bốn chân và cổ nó là những búi rễ cây đen ngòm, đâm sâu vào da thịt
mưng mủ như những ký sinh trùng đang ngốn ngấu vật chủ. Đôi mắt nó không có
tròng, chỉ có hai hốc nước đỏ ngầu, sủi bọt. Nó lao đến, mang theo mùi của mỡ
cháy và máu ôi.
Không
có tiếng hô. Tian đã trụ vững hai chân từ trước. Cánh cung gỗ sồi trong tay
anh căng lên thành một vệt trăng khuyết, dây cung rít lên một tiếng khô khốc.
Mũi tên bọc ánh sáng cắm ngập vào bả vai con thú, tiếng thịt thối bị
xé rách nghe váng vất. Con quái vật khựng lại một nhịp, nhưng khối cơ bắp
điên cuồng vẫn đẩy nó lao theo quán tính.
Tian
buông cung. Anh lao thẳng vào con thú khi nó chồm lên. Bằng một cú
xoay vai gãy gọn, bờ vai bọc thép của vị đội trưởng tông thẳng vào chấn thủy
con vật, mượn đà lao của nó để hất tung khối thịt qua đầu.
Rầm!
Con gấu đập lưng xuống đá tảng, tiếng xương rạn vỡ nghe
rõ mồn một. Tian đứng đó từ bao giờ, lưỡi trường kiếm tuốt trần, anh lạnh lùng nhắm thẳng vào hốc mắt đỏ ngầu của con vật để đóng đinh
nó xuống đất.
Một
bàn tay chộp lấy cổ tay Tian. Lực nắm không mạnh, nhưng sức nóng từ
những vệt xanh lam trên mu bàn tay Đen khiến lưỡi kiếm của vị đội trưởng lệch
đi ba phân, cắm phập vào nền đất ẩm.
–
Đừng! Nó đang cầu xin... – Đen thở dốc, hai mắt cậu long lên, phản chiếu thứ
ánh sáng lam ngọc đang nổi loạn dưới da.
Tian
lùi lại một bước, lưỡi kiếm vẫn thủ ngang ngực, đôi mắt xám tro găm chặt vào
cậu thiếu niên.
Đen
quỳ xuống bên cạnh cái hốc mắt đang sủi bọt của con thú. Qua lăng kính của
viên đá Vạn Vật, cậu không nhìn thấy một con quái vật. Cậu nhìn thấy một mớ
dây leo đen ngòm như những chiếc vòi bạch tuộc đang cắm sâu vào tủy sống của
sinh vật này, giật dây tâm trí nó. Đen không do dự. Cậu áp cả lòng bàn tay
phải vào búi rễ đen ngòm trên cổ con gấu.
Xèo.
Mùi
thịt cháy khét lẹt bốc lên. Luồng hắc khí tà ác như một dòng điện đen kịt
ngược dòng, lao thẳng vào cánh tay Đen. Toàn thân cậu thiếu niên co giật, các mạch máu trên cổ nổi lên đen ngóm, hàm răng nghiến chặt vào nhau bật
máu. Cậu gầm lên một tiếng, hai tay bấm chặt lấy búi rễ cây tà ác, dùng toàn
bộ trọng lượng cơ thể giật mạnh về phía sau.
Phựt.
Những
sợi dây leo đen xám đứt lìa, héo úa ngay trong không khí rồi hóa thành tro
bụi rải rác trên nền đất. Con gấu co thắt lồng ngực, một ngụm máu đen đặc ộc
ra khỏi miệng nó. Đôi mắt đỏ ngầu từ từ dịu xuống, trả lại màu nâu sẫm hoang
dã và mệt mỏi. Nó nằm im, hơi thở yếu ớt kéo theo những tiếng khò khè trong
lồng ngực đầy vết thương rách nát.
Đen
lảo đảo bò lại gần. Viên đá trên mu bàn tay cậu như hiểu được sự kiệt quệ của con vật, bắt đầu dịu ánh sáng lại, chuyển thành một làn sương lam mát rượi,
chảy tràn qua lòng bàn tay cậu, thấm vào bộ lông bết máu của con gấu. Những
thớ thịt rách rưới tựa như có những chiếc kim vô hình khâu lại, da non đùn
ra, những vết thương mưng mủ khô miệng trong vài nhịp thở.
Con
thú khẽ cử động chiếc mũi lớn, hít hà hơi ấm trên ngón tay Đen. Nó lảo đảo
đứng dậy bằng bốn chân, cúi thấp cái đầu nặng nề xuống như một nghi thức bái
lạy của rừng già, rồi quay người, biến mất vào màn sương đặc.
Tian
hạ thấp mũi kiếm, nhưng bàn tay anh vẫn không rời chuôi. Sự kinh ngạc không
hiện trên lời nói, nó nằm ở cái nhíu mày sâu hoắm và cái nhìn dò xét hướng về
phía Đen:
– Cậu
vừa làm một việc điên rồ. Viên đá cứu được nó, nhưng cậu vừa nạp thứ dịch
hạch của Khu Rừng Đen vào máu mình đấy.
Đen
đứng dậy, dùng vạt áo quẹt đi vệt máu tươi bên khóe miệng:
– Em
thấy thứ quấn quanh nó. Giống như một cái thòng lọng... Em chỉ cắt dây thôi.
Còn viên đá... nó biết cách sửa chữa những gì bị vỡ.
Tian
nhìn quanh. Màn sương xám sau cái chết của búi rễ độc lại bắt đầu tràn tới,
ngấu nghiến lấp đầy khoảng trống vừa được thanh tẩy. Giọng anh trầm xuống:
– Chữa
lành một cá thể là vô nghĩa. Khi chúng ta rời đi, sương mủ sẽ lại tràn
vào hốc mắt nó. Nơi này đã chết từ gốc rễ rồi.
Nhìn
những thân cây ám đen kéo dài vô tận vào lòng bóng tối, Đen siết chặt nắm tay
phải, cảm nhận nhịp đập kiên định của viên đá:
– Vậy
thì chúng ta phải thay đổi cái gốc rễ đó. Em có một cách.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.