Chương 5: Phương Thức Vô Sỉ
Dưới mặt đất, Trần Hạo nhìn toàn bộ diễn biến mà tay chân lạnh ngắt.
Hắc gia cập nhật: "Xác suất diệt tộc: 95%. Giảm 55% vì Vương bà bà còn lý trí. Nhưng vẫn rất cao vì ba giây nữa gia tộc ngươi sẽ tập thể lao lên liều mạng."
Quả nhiên.
Tiếng gầm của Trần Vĩnh Niên thê lương: "LÃO TỔ!"
Ông rút kiếm, mặt đỏ ngầu: "TRẦN GIA! CHUẨN BỊ LIỀU MẠNG!"
Trần Huy tuốt đao, mắt tóe lửa. Tam trưởng lão tuốt kiếm. Đám gia nhân đồng loạt hò hét. Trần Vũ hít sâu một hơi, tay nắm chặt chuôi đao, toàn bộ huyết khí dồn lên mặt, đỏ như gấc, trông vừa uy vũ vừa giống người sắp bị đột quỵ.
Trần Hạo tê cả da đầu: "Hắc gia! Ta còn bao nhiêu điểm?"
"5 điểm giáo dục."
"Đổi được gì?"
Hắc gia im lặng một lát: "5 điểm hơi ít."
"Mau lên!"
"À có rồi. Quần bơi polyme mát mẻ bó sát."
Một ngụm máu suýt phun ra khỏi miệng Trần Hạo: "Ngươi có bệnh à?!"
"Đây là danh mục giáo dục thể chất. Còn cái khác không?"
"Có. Một đôi bịt tai cao su."
"Dùng làm gì?!"
"Nhét vào tai. Ưu điểm: giảm tiếng ồn. Nhược điểm: chỉ đủ cho một người."
Trần Hạo nhìn lên trời, lại nhìn đám Trần gia đang chuẩn bị xông lên chịu chết. Hắn cảm thấy kiếp này thật sự hết cứu.
Đúng lúc đó, trong đầu hắn chợt hiện lên một từ. Quần bơi. Quần bơi... Quần lót... Quần... Khố...
Ánh mắt hắn chậm rãi dừng trên người Vương Hàn. Thằng nhỏ vẫn đứng cạnh Trần Thúy, mặt tái mét, hoàn toàn không biết mình sắp gặp đại nạn.
Một tia sáng lóe lên trong đầu Trần Hạo.
Hắn không biết nó đến từ đâu. Không phải từ hệ thống. Không phải từ trí tuệ. Có lẽ từ bản năng sinh tồn của kẻ đã chết ba lần và không muốn chết lần thứ tư.
Hắc gia bỗng thấy lạnh sống lưng: "Ký chủ. Ngươi định làm gì?"
Trần Hạo từ từ hít sâu: "Ta nghĩ... ta vừa tìm được cách cứu cả hai gia tộc."
Hắn bước ra.
"DỪNG LẠI!"
Giọng hắn không lớn bằng phụ thân, nhưng đủ sắc để cắt ngang tiếng hò hét. Có lẽ vì mọi người vẫn còn nhớ hắn là kẻ vừa "giải quyết" vụ đùi gà lúc nãy, nên khi hắn mở miệng, bọn họ dừng lại nửa nhịp.
Nửa nhịp là đủ.
Trần Hạo xoay người, bước nhanh về phía Vương Hàn. Thằng nhỏ thấy hắn tiến lại thì giật mình:
"Trần... Trần huynh?"
Trần Hạo gật đầu, vẻ mặt bình thản đến lạ. Rồi hắn vòng ra sau Vương Hàn, cúi xuống, nắm lấy cạp quần, và giật mạnh.
Xoẹt.
Quần tụt tới đầu gối.
Cả sân lặng ngắt.
Trần Thúy quay sang, thấy cảnh tượng trước mắt, hai mắt mở to, miệng há ra để lộ cả miếng đùi gà đang nhai dở. Rồi nàng thét lên, tiếng thét xuyên thủng bầu trời, vọng tới tận Vương bà bà đang đứng trên cao.
Vương Hàn mặt từ trắng chuyển tím, lóng ngóng kéo quần, tay run đến nỗi kéo ba lần mới được. Vừa che vừa lùi lại, mặt sợ hãi nhìn Trầm tam công từ “Đừng aaaaa, Trần Hạo đừng lại đây…” Hắn sắp khóc.
Trần Hạo nhìn tư thế lùi và che chắn của Vương Hàn với vẻ mặt “Ta không làm gì thêm, yên tâm!”
Trần Hạo đứng thẳng dậy, xoa hai tay vào nhau, giọng vang to, đủ cho tất cả mọi người nghe thấy:
"Được rồi. Hòa rồi."
Tất cả nhìn hắn.
Hắn chỉ vào Vương Hàn, rồi chỉ vào Trần Thúy:
"Vương công tử nhìn trộm đùi của tiểu muội, CHÁT…” Trần Hạo tự tát vào mồm mình vì nói sai, đang lúc diệt tộc mà còn nhầm, hắn cuống lên sửa lại:
“Ý ta là ĐÙI GÀ của tiểu muội nhà ta. Vừa rồi tiểu muội nhà ta vừa nhìn thấy toàn bộ hạ bàn của Vương công tử. Đùi gà thì ai cũng có, hạ bàn thì không phải ai muốn xem cũng được. Tính ra tiểu muội nhà ta lời hơn."
Hắn quay sang Trần Vĩnh Niên:
"Phụ thân, chúng ta thắng rồi. Không cần liều mạng."
Trần Vĩnh Niên đứng đơ. Thanh kiếm trong tay hạ xuống một nửa. Não ông xoay hết tốc lực, quang hoàn bại não tiếp nhận logic mới và bắt đầu xử lý theo cách riêng.
Ông từ từ gật đầu:
"Có lý."
Tam trưởng lão tra kiếm vào vỏ, vuốt râu:
"Đúng. Nhìn được hạ bàn đối phương. Không thiệt."
Trần Huy trầm ngâm một lát, rồi cũng gật. Hắn quay sang Trần Hạo, ánh mắt đầy khâm phục:
"Tam đệ, huynh không ngờ đệ còn có chiêu này. Huynh phục."
Trần Vũ gãi cằm, rơi vào trạng thái trầm tư hiếm hoi:
"Nhưng mà... lỡ lần sau đối phương không mặc quần thì sao?"
Trần Huy không cần suy nghĩ, thông minh đột xuất trả lời luôn: “Thì chúng ta mặc quần cho hắn, rồi lại tụt ra.”
“Hợp lý.” Trần Vũ kính nể, gật gù với đại ca.
Trần Vĩnh Niên quay sang Vương Chính Sơn, mặt đầy đắc thắng:
"Vương huynh, ngươi thấy đấy. Con trai ngươi nhìn đùi gà nhà ta, con gái ta nhìn hạ bàn con trai ngươi. Trần gia ta thắng. Còn chuyện lão tổ nhà ngươi đánh lão tổ nhà ta — coi như hòa, vì chính lão tổ nhà ta cũng nói sắp thành người một nhà rồi. Bỏ qua."
Vương Chính Sơn đứng im rất lâu.
Ông là người bình thường. Ông không bị giảm IQ. Nhưng lúc này, ông thực sự không biết phải phản ứng thế nào trước một gia tộc xử lý mâu thuẫn bằng cách tụt quần con trai nhà người ta. Ông nhìn Vương Hàn, mặt tái mét sợ hãi xen lẫn hồng hào vì xấu hổ. Nhìn đám Trần gia đang gật gù như vừa phát minh ra chân lý. Nhìn Trần Hạo bình thản đến đáng sợ.
Ông từ từ bỏ tay khỏi chuôi kiếm. Nhịn xúc động muốn lao lên chém đám này.
"Trần huynh, ngươi mang toàn bộ về đi."
Giọng ông mệt mỏi như vừa sống thêm mười năm trong một buổi chiều.
Vương bà bà hạ xuống đất, đứng cạnh hố của Trần Uy. Bà nhìn cảnh tượng trước mắt, rồi nhìn lão già đang lồm cồm bò dậy dưới hố, miệng vẫn lẩm bẩm gì đó về "bí cảnh Thanh Vân." Sát ý trong mắt bà đã lắng xuống, thay vào đó là một thứ gì đó gần với chán chường.
"Cả nhà ngươi đều có vấn đề."
Trần Uy đứng dậy, phủi bụi, cười lớn:
"Có vấn đề mà vẫn sống khỏe!"
Rồi ông ngước nhìn bà từ dưới hố, giọng bỗng dưng nhỏ lại, chỉ đủ hai người nghe:
"Nhưng mà... lúc đó ngươi có khóc thật không?"
Vương bà bà đứng lặng. Mặt bà không còn tím, không còn giận, chỉ còn một vẻ mệt mỏi sâu thẳm. Bà nhìn Trần Uy một lúc lâu, rồi quay lưng, giọng nhạt:
"Cút."
Trần Uy gật gù, vẻ đắc ý: "Không phủ nhận tức là thừa nhận."
Bà dừng bước, không quay lại. Nhưng trước khi khuất bóng sau cổng, bà nói thêm một câu, giọng lạnh nhưng không còn sát khí:
"Trần tam công tử."
Trần Hạo giật mình: "Dạ?"
"Lần sau mà còn tụt quần người khác trước cửa nhà ta, ta cho ngươi mặc quần mà cả đời không cởi ra được."
Bà nói xong thì bước vào Vương gia, không ngoái đầu lại.
Trần Hạo nuốt nước bọt, háng tự siết chặt. Câu đó không phải đe dọa suông. Kim đan hậu kỳ nói không phải nói chơi.
—
Khi đám người giải tán, khi Trần gia kéo nhau ra về trong tiếng bàn tán sôi nổi, Trần Hạo lặng lẽ đi phía sau cùng.
Phía trước, Trần Vũ đang kể lại sự kiện cho mấy tên gia nhân, giọng hào hứng:
"Các ngươi thấy chưa? Tam đệ chỉ một chiêu! Một chiêu thôi! Cả Vương gia câm như hến!"
Trần Huy đi bên cạnh, gật gù bổ sung:
"Kỹ thuật rất gọn. Một tay nắm cạp, một tay giật. Dứt khoát. Không thừa động tác."
Tam trưởng lão vuốt râu:
"Có tố chất. Nên luyện thêm."
"Tố chất gì ạ?"
Tam trưởng lão suy nghĩ thật lâu:
"Tố chất... đáng được truyền thụ."
Gia chủ Trần Vĩnh Niên đi trước, lưng thẳng, bước đi vững chãi. Ông quay lại nhìn đám con cháu, mỉm cười:
"Trần gia ta, không ai được bắt nạt. Hôm nay chứng minh rồi."
Lão tổ Trần Uy đi áp cuối. Cuối cùng là Trần Hạo. Lão tổ bị thương nhưng vẫn chắp tay sau lưng, dáng đi thong thả. Huyền Quy Giáp tuy vỡ nhưng đã bắt đầu tái tạo, từng mảng quang mang đen nhỏ chầm chậm phủ lại trên da. Lão vừa đi vừa khẽ ho ra máu, nhưng mặt vẫn tươi như hoa.
Trần Hạo nhìn bóng lưng gia tộc mình. Đám người ồn ào, hỗn loạn, ngu ngốc một cách chân thành. Hắn nhìn đại ca đang nghiêm túc phân tích "góc giật tối ưu khi tụt quần." Nhìn nhị ca đang hăng hái đề xuất "luyện tập với hình nộm." Nhìn tiểu muội Trần Thúy đang lặng lẽ ngoái đầu nhìn về phía Vương gia, tay vẫn cầm đùi gà nhưng không ăn.
Nhìn lão tổ ho ra máu mà vẫn cười.
Nhìn phụ thân vẫn thẳng lưng dù vừa suýt dẫn cả nhà đi chết.
Bọn họ ngu ngốc, đến mức nguy hiểm. Nhưng bọn họ ngu vì nhau. Mỗi lần xông lên chịu chết đều là vì người trong gia tộc. Lão tổ xuất quan vì nghe tôn nữ bị ức hiếp. Phụ thân rút kiếm không phải vì thích giết người, mà vì thấy lão tổ bị đánh.
Ngu ngốc mà kiểu ấm áp.
Hắc gia vang lên trong đầu, giọng lười biếng nhưng lần này không mỉa mai:
"Cập nhật. Xác suất diệt tộc: 0%. Điểm giáo dục: +4. Tổng: 9. Danh hiệu mới được ghi nhận: 'Vô sỉ cảnh giới đại viên mãn.' Bổn hệ thống không chắc đây là thành tựu hay là vi phạm nội quy trường học."
Trần Hạo cười gượng:
"Kệ đi. Sống là được."
"Một điều nữa." Hắc gia im lặng nửa nhịp. "Bổn hệ thống vừa lấy tay che mặt lúc ngươi tụt quần Vương Hàn, chiêu này vô sỉ cực điểm."
“Có được lợi tức hay phần thưởng gì cho danh hiệu không?”
“Có, bổn hệ thống xăm chữ VÔ SỈ ĐỆ NHẤT lên trán ngươi miễn phí, không thể xóa bỏ.”
“...”
Trần Hạo không đáp lại. Hắn bước nhanh hơn, đuổi theo đám người phía trước.
Gió chiều thổi qua Thanh Hà trấn, mang theo mùi đùi gà chiên từ đâu đó. Trần Thúy nghe thấy, quay đầu lại, mắt sáng lên. Nàng cắn một miếng đùi gà trên tay, rồi quay sang nhìn Trần Hạo:
"Tam ca, muốn ăn không?"
Trần Hạo nhìn miếng đùi gà bị cắn giở một góc, nhìn khuôn mặt tròn vo của tiểu muội, nhìn đám người nhà đang đi trước ồn ào, bất giác cười:
"Cho ta một miếng."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.