Hệ Thống Khai Linh

Chương 2: Cội Nguồn Thức Tỉnh Và Ngọn Gió Đầu Tiên 2

Đăng: 14/08/2026 06:50 4,070 từ 1 lượt đọc

Luồng sát khí ấy tựa như một dòng nước lũ lạnh buốt, từ trong màn đêm sâu thẳm tràn ra, khóa chặt lấy phiến đá ven suối nơi Trần Bình An đang cắm rễ.

Trong cõi u minh của thần thức, thế giới xung quanh hắn hiện lên không phải bằng mắt nhìn, mà bằng một mạng lưới cảm quan kỳ diệu và vô cùng chi tiết. Dưới lòng đất ẩm ướt, hệ thống rễ non nớt của hắn đang len lỏi qua từng kẽ đá, cảm nhận rõ rệt sự chuyển động của mạch nước ngầm mát lạnh và độ ẩm xốp của lớp đất mùn bên dưới. Từng giọt sương đêm đọng lại trên phiến lá, sức nặng rất khẽ của chúng làm đầu cành hơi trĩu xuống, cũng không thoát khỏi sự cảm nhận của hắn. Gió núi rít qua các khe đá, mang theo mùi của lá mục rừng già, mùi rêu ẩm và cả hơi thở nóng hổi, tanh nồng của thứ sinh vật đang đến gần.

Trần Bình An tập trung tinh thần, thần thức hóa thành vô số sợi tơ mảnh dẻ, phóng ra ngoài phạm vi ba mươi trượng.

Hắn nhớ lại cảm giác khi còn là một con người. Khi ấy, tầm nhìn bị giới hạn bởi hai con mắt, âm thanh bị giới hạn bởi đôi tai, và thế giới chỉ gói gọn trong những gì giác quan sinh học tầm thường có thể thu nhận. Nhưng giờ đây, trong hình hài một cây non ở dị giới tu tiên này, mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi. Hắn không có mắt, nhưng lại thấy rõ từng hạt bụi đất bay lơ lửng trong không trung. Hắn không có tai, nhưng lại nghe được tiếng côn trùng gặm nhấm lớp vỏ cây mục cách đó vài chục bước chân. Sự tồn tại này tuy cô độc và tĩnh lặng, nhưng lại mang đến cho hắn một quyền năng cảm thụ vượt xa phàm nhân. Hắn có thể cảm thấy dòng nhựa sinh mệnh đang luân chuyển chậm rãi trong thân cây, mang theo linh khí mỏng manh xoa dịu những vết nứt nhỏ trên vỏ gỗ do sương giá ban đêm gây ra.

Bìa rừng hoang dã khi đêm về mang một vẻ tĩnh mịch đến rợn người. Ánh trăng mờ nhạt bị tán lá rậm rạp của những cây cổ thụ xung quanh che khuất hoàn toàn, chỉ để lại những khoảng tối loang lổ trên mặt đất đá. Những thân cây già nua đứng sừng sững như những gã khổng lồ câm lặng, cành lá đan xen vào nhau tạo thành một mái vòm âm u. Phía dưới gốc cây của Trần Bình An, dòng suối nhỏ vẫn róc rách chảy qua các khe đá, nhưng âm thanh đều đặn ấy lúc này dường như đã bị nén chặt bởi một luồng áp lực vô hình.

Hai linh thú nhỏ dưới gốc cây đang run rẩy. Chim ưng nhỏ gập một bên cánh bị thương, bộ lông xơ xác dựng đứng lên vì sợ hãi bản năng. Bạch xà nhỏ cũng cuộn tròn thân thể màu tuyết trắng, đầu ngẩng cao, chiếc lưỡi đỏ không ngừng thò thụt để dò xét khí tức trong bóng tối. Vết thương cũ của chúng tuy đã ngừng chảy máu nhờ linh khí thổ nạp lúc trước, nhưng mùi máu tươi thoang thoảng vẫn là thứ chỉ đường hoàn hảo cho kẻ săn mồi.

"Giữ vững tâm thần, không được hoảng loạn."

Giọng nói trầm tĩnh của Trần Bình An vang lên thẳng vào trong thần hồn của hai sinh vật nhỏ. Luồng thần thức dịu mát của hắn khẽ vuốt ve, xoa dịu đi nỗi sợ hãi đang dâng trào trong huyết quản của chúng. Hắn truyền vào tâm trí chúng hình ảnh của sự kiên định, giống như những rễ cây cắm sâu vào lòng đất đá, bất chấp giông bão quét qua.

"Kẻ địch đã đến sát bên. Dẫn luồng linh khí vừa hấp thu chạy dọc theo sống lưng, dồn vào móng vuốt và răng nanh. Các ngươi không còn là phàm thú yếu ớt nữa."

Nghe tiếng chỉ dẫn của tôn thượng, chim ưng nhỏ lập tức ghìm chặt vuốt xuống đá, đôi mắt vàng kim lóe lên một tia kiên định. Nó cảm nhận được luồng khí ấm áp đang từ từ di chuyển từ đan điền non nớt dọc theo xương sống, sưởi ấm đôi cánh đang đau nhức rồi ngưng tụ lại nơi đầu móng vuốt. Bạch xà cũng siết chặt thân mình, lớp vảy trắng khẽ rung động nhịp nhàng theo tần số dao động của cành lá phía trên đầu. Độc tuyến trong khoang miệng nó bắt đầu co thắt, tiết ra những giọt độc dịch mang theo linh lực dao động.

Bụi rậm cách đó hai mươi trượng đột ngột chao đảo. Tiếng lá khô bị dẫm nát phát ra những âm thanh rào rạo khô khốc, đứt quãng nhưng nặng nề. Mùi tanh hôi nồng nặc tràn ngập không khí, lấn át cả mùi đất mục của rừng đêm.

Hai đốm sáng đỏ quạch như lửa ma trơi xuất hiện trong bóng tối, khóa chặt vào gốc cây non.

Đó là một con Thiết Bì Cự Hổ dài hơn một trượng. Lớp da của nó đen sọc vằn, xù xì và thô ráp như vỏ của những cây gỗ mục lâu năm. Dưới ánh trăng mờ ảo lách qua khe lá, những khối cơ bắp cuồn cuộn trên vai và hông nó chuyển động đầy uy lực mỗi khi nó hạ chân xuống đất. Đôi nanh dài nhọn hoắt chìa ra khỏi mép, nhỏ xuống những giọt nước dãi nhớp nháp làm cháy xém vài ngọn cỏ dại dưới chân. Áp lực từ một kẻ săn mồi đứng đầu chuỗi thức ăn ở bìa rừng khiến bầu không khí xung quanh lạnh buốt, ngưng trệ.

Trần Bình An thông qua thần thức quan sát kỹ lưỡng từng chuyển động của con ác thú. Hắn phát hiện ra rằng dù con cự hổ này có sức mạnh nhục thân đáng sợ, nhưng nó vẫn chưa đạt đến cảnh giới tu tiên thực sự. Nó chỉ là một con dã thú đỉnh phong của phàm trần, dựa vào sức mạnh cơ bắp và hung tính tự nhiên để hoành hành. Trong khi đó, chim ưng và bạch xà dưới gốc cây của hắn tuy còn nhỏ và đang mang thương tích, nhưng đã được hắn khai mở linh trí, có được nền tảng sơ khai của linh lực. Đây không phải là một cuộc chiến của sức mạnh đơn thuần, mà là cuộc chiến của trí tuệ và sự phối hợp.

Con cự thú gầm khẽ một tiếng trong cổ họng, âm thanh trầm đục làm rung động cả lớp vỏ cây của Trần Bình An. Nó không hề do dự, đột ngột lấy đà, thân hình đồ sộ tựa như một khối sắt đen phóng vụt ra khỏi bụi rậm. Tốc độ của nó nhanh đến đáng kinh ngạc so với thân hình hộ pháp ấy, móng vuốt sắc nhọn mang theo luồng gió rít gào vồ thẳng về phía chim ưng nhỏ.

"Né sang bên trái! Ưng nhi, dùng cánh tạo gió để cản tầm nhìn của nó!" Trần Bình An quát khẽ trong thần niệm.

Chim ưng nhỏ gần như phản xạ theo bản năng trước khi kịp suy nghĩ. Sự tin tưởng tuyệt đối dành cho giọng nói trong đầu giúp nó vượt qua nỗi sợ hãi tột cùng. Nó đập mạnh đôi chân xuống đất, dùng hết sức bình sinh vỗ mạnh đôi cánh. Luồng linh khí sơ khai tích tụ trong cơ thể nó bộc phát, cuốn theo một trận cuồng phong nhỏ đầy cát bụi, lá khô và vụn đá bay thẳng vào mặt con cự hổ đang lao tới.

Sự che mắt bất ngờ khiến con mãnh thú mất đi phương hướng trong tích tắc. Cú vồ ngàn cân sạt qua hông chim ưng nhỏ, đập thẳng xuống phiến đá lớn bên suối.

*Ầm!*

Phiến đá nứt toác thành nhiều mảnh, vụn đá bắn tung tóe. Con cự hổ trượt đi vài bước, bốn chân cào mạnh xuống đất để giữ thăng bằng. Lực phản chấn từ cú vồ hụt khiến khớp vai của nó khẽ run lên.

"Xà nhi, chính là lúc này! Nhắm vào khớp chân sau của nó!"

Mệnh lệnh của Trần Bình An truyền đi ngay khi con thú dữ chưa kịp quay đầu. Hắn đã dùng thần thức tính toán chính xác điểm rơi và khoảng thời gian sơ hở ngắn ngủi của con cự hổ khi nó vừa đáp xuống sau cú vồ hụt.

Bạch xà như một vệt chớp trắng lướt đi trên nền đất đá hoang vu. Thân hình mềm mại của nó uốn lượn không một tiếng động, tiếp cận khớp chân sau của con cự hổ với tốc độ cực nhanh. Nó há to miệng, đôi răng nanh nhỏ nhưng sắc nhọn hoắt phóng ra ngoài, mang theo luồng độc khí màu đen nhạt được cường hóa bằng linh lực sơ khai, cắm ngập vào thớ thịt dày của con thú dữ.

Con cự hổ gầm lên đau đớn. Độc tố từ răng nanh của bạch xà nhanh chóng ngấm vào huyết dịch, làm các thớ cơ ở chân sau của nó tê liệt lập tức. Cơn giận dữ tột cùng khiến nó phát điên, chiếc đuôi dài như roi sắt quất mạnh ra sau hòng nghiền nát con rắn trắng.

*Chát!*

Mặt đất bị quất ra một rãnh sâu, đất đá văng tung tóe làm gãy vài cành non dưới gốc Trần Bình An. Bạch xà đã sớm nhận được cảnh báo từ thần thức của tôn thượng, khéo léo buông mình, trườn nhanh vào kẽ đá lánh nạn. Sự linh hoạt của loài bò sát cộng thêm sự chỉ dẫn chuẩn xác của Trần Bình An giúp nó tránh thoát đòn quét hiểm hóc trong gang tấc.

"Ưng nhi, từ trên cao lao xuống, nhắm vào mắt trái của nó! Khi nó quay đầu, khoảng trống bên sườn trái sẽ lộ ra hoàn toàn!"

Mặc cho một bên cánh vẫn còn đau nhức do vết thương cũ bị chấn động, chim ưng nhỏ nghe lệnh liền đạp mạnh đá tảng, phóng người lên không trung. Nó nương theo luồng gió đêm hoang dã, xếp cánh lao xuống như một mũi tên xám. Đôi móng vuốt được bao bọc bởi một lớp linh khí mỏng manh nhưng sắc bén vô cùng, cắm thẳng vào mắt trái của con cự hổ.

Máu đen phun trào. Con mãnh thú điên cuồng vẫy vùng, gào thét thảm thiết làm chấn động cả một vùng bìa rừng. Thân hình đồ sộ của nó đập phá loạn xạ, húc ngã nhiều bụi cây gai xung quanh. Lực quét kinh người từ cơ thể nó tạo ra những luồng gió lốc nhỏ cuộn theo lá mục. Con cự hổ đau đớn tột cùng, hai chân trước cào xé điên cuồng vào khoảng không, cố gắng xua đuổi kẻ tấn công nhỏ bé nhưng hung hãn.

Con cự hổ bị mất một mắt, nửa thân dưới lại tê liệt vì độc tố của bạch xà, bắt đầu đứng không vững. Tuy nhiên, hung tính của dã thú bị kích thích đến cực điểm, nó dùng con mắt còn lại đỏ ngầu sọc máu nhìn chằm chằm vào gốc cây non của Trần Bình An. Nó cảm nhận được, mọi sự chỉ đạo và sức mạnh tinh thần kỳ lạ kia đều xuất phát từ cái cây nhỏ đang đứng sừng sững kia. Con ác thú cố gượng dậy, dồn hết sức tàn lao vào liều mạng lần cuối. Nó muốn nghiền nát gốc cây này để giải tỏa cơn thịnh nộ.

"Kết liễu nó đi," Trần Bình An lạnh lùng ra lệnh qua thần niệm. Hắn không cho phép bất kỳ mối đe dọa nào đến gần chân thân của mình.

Sự phối hợp của hai linh thú nhỏ đạt đến độ ăn ý tuyệt vời dưới sự điều phối của thần thức Trần Bình An. Bạch xà từ dưới đất bất ngờ lao vút lên, quấn chặt lấy cổ con cự hổ, dùng hết sức siết mạnh và tiêm thêm độc dịch vào động mạch chủ của nó. Chất độc đậm đặc nhanh chóng làm chậm nhịp tim của con thú khổng lồ. Cùng lúc đó, chim ưng nhỏ từ trên cao lao xuống lần nữa, đôi vuốt thép nhắm thẳng vào đỉnh đầu con thú dữ mà cắm mạnh xuống.

*Khập!*

Lực lượng xuyên phá của linh lực cộng thêm đà lao xuống mạnh mẽ giúp đôi vuốt của chim ưng đâm xuyên qua lớp xương sọ dày của con cự hổ. Tiếng gầm gừ nghẹn lại trong cổ họng đầy máu. Thân hình đồ sộ của Thiết Bì Cự Hổ đổ sụp xuống mặt đất đá bên bờ suối, không còn giãy giụa, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng nước suối trong vắt.

Bờ suối trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu. Chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của hai linh thú nhỏ. Chúng đều đã kiệt sức, vết thương cũ trên cánh chim ưng lại rách ra, máu thấm đỏ bộ lông xám; bạch xà cũng mệt mỏi cuộn tròn, lớp vảy trắng dính đầy bụi đất và máu hổ. Nhưng trong ánh mắt của chúng không có vẻ đau đớn, mà chỉ có sự hưng phấn và sùng kính hướng về phía Trần Bình An.

Nhìn xác con thú dữ khổng lồ nằm đó, Trần Bình An biết đây là thời cơ tốt nhất để hai hộ vệ của mình bứt phá giới hạn. Dù bản thân hắn vẫn chỉ là một gốc cây non, nhưng hệ thống Khai Linh trong đầu hắn đang đưa ra những chỉ dẫn rõ ràng về cách tận dụng huyết khí của dã thú để hỗ trợ quá trình tu luyện. Hắn lập tức vận dụng thần thức bao phủ lấy xác con thú và hai linh thú nhỏ.

"Ngồi dưới gốc cây của ta," giọng nói của Trần Bình An vang lên, mang theo sự uy nghiêm của một bậc sư trưởng. "Vận hành khẩu quyết ta đã dạy. Con thú này có huyết khí dồi dào, hãy hấp thụ nó để khai thông kinh mạch."

Gốc cây non của Trần Bình An khẽ rung động nhịp nhàng. Từ những tán lá xanh mướt, một luồng ánh sáng lục bảo dịu nhẹ bắt đầu tỏa ra, bao phủ lấy toàn bộ khu vực bờ suối đá. Luồng sáng này không chỉ xoa dịu đi bầu không khí tang thương của trận chiến, mà còn mang theo một quy tắc thiên địa sơ khai, giúp ổn định dòng chảy năng lượng xung quanh.

Dưới sự dẫn dắt của thần thức Trần Bình An, nguồn huyết khí đỏ tươi cuồn cuộn từ xác con cự hổ bắt đầu hóa thành những luồng sương mù màu đỏ nhạt, chậm rãi bay về phía hai linh thú nhỏ. Linh khí mỏng manh của đất trời đêm bìa rừng cũng bị dao động của thần mộc thu hút, tạo thành một vòng xoáy linh lực nhỏ xung quanh gốc cây.

Trần Bình An cẩn thận dùng thần thức của mình lọc bỏ những tạp chất cuồng bạo, những oán niệm sót lại trong huyết khí của dã thú, biến nó thành nguồn năng lượng ôn hòa và thuần khiết nhất trước khi dẫn dắt vào cơ thể hai đứa trẻ. Việc này đòi hỏi sự tập trung tinh thần cực độ. Hắn cảm thấy tinh thần lực của mình bị tiêu hao nhanh chóng, vỏ cây khẽ nóng lên, nhưng hắn vẫn kiên trì không buông lỏng một sợi thần thức nào. Đối với hắn, sự an toàn và trưởng thành của hai hộ vệ này chính là lá chắn bảo vệ tốt nhất cho hắn trong thế giới đầy rẫy hiểm nguy này.

Chim ưng nhỏ nhắm nghiền hai mắt, hô hấp theo nhịp rung động của cành lá phía trên đầu. Huyết khí đỏ rực nhập vào cơ thể nó, hòa cùng luồng linh khí mát lành chạy dọc theo các kinh mạch nhỏ hẹp. Xương cốt toàn thân nó phát ra những tiếng kêu rắc rắc nho nhỏ. Vết thương sâu ở cánh bắt đầu ngứa ngáy dữ dội khi da thịt mới nhanh chóng sinh trưởng, các sợi gân bị đứt được nối lại và gia cố bằng linh lực. Lớp lông vũ xơ xác cũ kỹ bắt đầu rụng xuống, thay thế bằng những sợi lông mới cứng cáp như thép nguội, ánh lên sắc kim loại lạnh lẽo dưới ánh trăng.

Bên cạnh nó, bạch xà cũng đang trải qua quá trình lột xác kỳ diệu. Lớp vảy trắng cũ kỹ bong ra từng mảng, lộ ra lớp vảy mới tinh xảo, lấp lánh như ngọc thạch quý hiếm dưới ánh trăng mờ. Thân hình nó khẽ dài ra một chút, các thớ cơ trở nên dẻo dai và mạnh mẽ hơn. Độc dịch trong răng nanh của nó được cô đọng lại, mang theo một lượng linh lực dao động đáng sợ hơn trước gấp bội.

Khí tức của cả hai bắt đầu tăng vọt, phá vỡ ranh giới mỏng manh giữa dã thú thông thường và linh thú tu tiên. Trần Bình An cảm nhận rõ ràng sự biến đổi này thông qua sợi liên kết linh hồn. Hắn dồn thêm linh lực từ chính thân cây của mình để hỗ trợ chúng vượt qua bước ngoặt quyết định.

*Oanh!*

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong đan điền của chúng. Linh lực không còn là những luồng khí tản mác nữa mà đã ngưng tụ thành dòng suối nhỏ chảy xiết trong kinh mạch, tuần hoàn không ngừng.

Luyện Khí tầng 1!

Cả hai đồng thời mở mắt. Luồng sáng vàng kim trong mắt chim ưng càng thêm sắc bén, như muốn xé rách bóng đêm; còn đôi mắt lục bảo của bạch xà đã mang theo sự sâu thẳm của linh trí hoàn thiện. Chúng không còn vẻ mệt mỏi hay đau đớn, thân hình to lớn hơn trước một vòng, khí chất thoát tục rõ rệt. Sự hoang dã của phàm thú đã bị gột rửa, thay vào đó là sự linh động và trang nghiêm của những sinh vật bắt đầu bước chân vào con đường trường sinh.

Cảm nhận được sức mạnh mới trong cơ thể, hai linh thú đồng loạt quay đầu nhìn về phía gốc cây non. Trong linh trí sơ khai của chúng, gốc cây này không còn chỉ là một nơi trú ẩn đơn thuần, mà là nguồn cội của sự sống, là vị thần tối cao đã ban cho chúng tương lai và sức mạnh để thay đổi vận mệnh.

Chim ưng khẽ cúi đầu xuống sát mặt đất, hai cánh khép lại cung kính. Bạch xà cuộn tròn thân mình quanh gốc cây, đầu ngẩng lên nhìn tán lá xanh với sự sùng kính tuyệt đối. Chúng truyền đi những ý niệm trung thành, sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ gốc thần mộc này trước mọi sóng gió.

Thông qua sợi dây liên kết linh hồn từ hệ thống Khai Linh, Trần Bình An nhận được ý niệm trung thành đến chết của hai đứa trẻ. Hắn cảm thấy nhẹ lòng. Dù bản thân vẫn chỉ là một gốc cây non yếu ớt, nhưng ít nhất từ nay, hắn đã có hai hộ vệ đầu tiên biết tu luyện. Những nỗ lực đầu tiên của hắn ở dị giới này đã mang lại quả ngọt.

Cấm địa này sẽ bắt đầu từ đây.

Hắn khẽ lay động cành lá như một lời khen ngợi dành cho hai đứa trẻ. Nhưng niềm vui ngắn ngủi ấy chưa kịp lan tỏa thì thần thức của Trần Bình An chợt chấn động dữ dội.

Từ hướng bìa rừng phía xa, cách bờ suối khoảng vài dặm, một tiếng nổ lớn đột ngột phá tan bầu không khí yên tĩnh của đêm tối. Những luồng khói đen bốc lên giữa khoảng trời đêm, kèm theo đó là khí tức hỗn loạn, tạp nham của nhiều bóng người đang nhanh chóng lao về phía này. Tiếng vũ khí va chạm và tiếng quát tháo của con người mơ hồ vọng lại, phá vỡ sự bình yên của rừng sâu.

Thần thức của Trần Bình An vươn rộng ra ngoài, lập tức cảm nhận được luồng linh lực hỗn loạn của nhân tộc tu sĩ đang truy sát lẫn nhau. Sát ý nồng nặc và bước chân dồn dập đang kéo về phía bờ suối đá nơi hắn tọa lạc. Những luồng linh lực ấy mạnh mẽ và sắc bén hơn nhiều so với con cự hổ lúc trước. Đó là những tu sĩ thực sự, những kẻ sở hữu pháp bảo và thần thông có thể tàn phá cả một vùng rừng núi.

Thông qua dao động thần thức đang không ngừng mở rộng, Trần Bình An phác họa được hình ảnh ba tu sĩ nhân tộc đang lao nhanh qua các bụi gai.

Kẻ chạy trốn đi đầu là một thiếu niên mặc trường bào rách rưới, hơi thở hỗn loạn, ngực đẫm máu. Thiếu niên này đang cố hết sức điều khiển một thanh kiếm gãy bay sát mặt đất để trốn chạy, tu vi dao động ở khoảng Luyện Khí tầng 3. Phía sau gã là hai nam tử vận hắc y, vẻ mặt lạnh lùng, đang điều khiển những luồng đao quang xé gió đuổi theo. Cả hai đều có tu vi Luyện Khí tầng 4, sát ý ngập tràn.

"Đứng lại cho ta! Mau giao ra tấm linh đồ, nếu không hôm nay bìa rừng hoang dã này sẽ là nơi chôn xác ngươi!" Tiếng quát tháo của một tên hắc y nhân vang vọng qua những kẽ lá, mang theo chấn động linh lực làm chim chóc trong rừng kinh hoàng bay tán loạn.

Thiếu niên đi đầu không đáp lại, chỉ cắn răng phun ra một ngụm máu đầu tim để tăng tốc cho phi kiếm dưới chân, hướng thẳng về phía bờ suối đá nơi Trần Bình An đang đứng. Gã muốn tìm một con đường sống trong tử địa, nhưng không hề biết rằng bản thân đang lao thẳng vào một nơi nguy hiểm không kém.

Chim ưng lập tức ngẩng đầu hướng về phía tiếng động, đôi mắt vàng kim lóe lên sát khí lạnh người. Nó khẽ dang rộng đôi cánh mới được hồi phục, chuẩn bị cất cánh để dò thám từ trên cao. Bạch xà cũng siết chặt thân mình quanh rễ cây Trần Bình An, ngẩng cao đầu, răng nanh sẵn sàng phóng ra độc dịch nghênh chiến kẻ xâm nhập mới.

Trong màn đêm mịt mùng, những tàn lửa đỏ và khói đen cuộn lên bầu trời từ phía xa bắt đầu lan rộng. Tiếng bước chân đạp lên cành khô và tiếng gầm rú của pháp bảo phá không bay tới ngày một rõ rệt. Những kẻ đến không chỉ mang theo sự hỗn loạn, mà còn mang theo nguy cơ phơi bày thánh địa non nớt này trước mắt nhân tộc tu sĩ. Trần Bình An siết chặt thần thức, điều động linh lực ít ỏi trong thân cây non, chuẩn bị đón nhận thử thách tiếp theo. Con đường sinh tồn ở dị giới này quả thực chưa bao giờ dễ dàng.

Bóng tối của bìa rừng hoang dã một lần nữa bị kéo căng như một dây cung đã lên mũi tên, chực chờ bùng nổ trước những bước chân lạ đang dồn dập lao tới từ cự ly gần. Con suối đá yên bình giờ đây nhuốm đầy mùi máu của cự hổ và sát khí âm u của cuộc truy sát đang đến gần. Trần Bình An tập trung toàn bộ tinh thần lực, lặng lẽ chờ đợi sự xuất hiện của những kẻ xâm nhập đầu tiên từ thế giới tu tiên nhân tộc. Hắn biết, đêm nay chỉ mới bắt đầu.

0