Hệ Thống Khai Linh

Chương 3: Cội Nguồn Thức Tỉnh Và Ngọn Gió Đầu Tiên 3

Đăng: 14/08/2026 06:50 3,555 từ 1 lượt đọc

Vạt bụi gai ven suối đột ngột bị gạt phắt sang hai bên. Thiếu niên vận lam y rách nát lao ra, bước chân lảo đảo giẫm lên lớp bùn nhão, rồi ngã nhào xuống bãi đá cuội.

Máu tươi từ vết thương sâu hoắm trước ngực gã tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả những viên đá xám xịt bên bờ suối. Mùi máu tanh nồng đậm lập tức bốc lên, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của lá mục và hơi lạnh thấu xương của sương đêm. Thiếu niên dùng thanh kiếm sứt mẻ trong tay chống đỡ cơ thể, cố ngước đôi mắt đã bắt đầu rệu rã nhìn về phía trước.

Đập vào mắt gã là một cái cây non mảnh mai chỉ cao chừng ba thước, vỏ cây có màu xám bạc cổ kính, đang tỏa ra những luồng linh quang xanh biếc dịu nhẹ giữa màn đêm cô tịch. Dưới gốc cây, một con chim ưng xám nhỏ có đôi mắt vàng sắc lạnh đang đứng hộ vệ trên phiến đá, cùng một con rắn trắng muốt đang cuộn chặt thân mình quanh lớp rễ lớn.

Thiếu niên rùng mình, trong mắt hiện lên vẻ tuyệt vọng tột cùng. Gã tưởng bản thân đã thoát khỏi nanh vuốt của kẻ thù, ngờ đâu lại lạc vào hang ổ của yêu vật nơi hoang sơn dã lĩnh này.

Ngay phía sau gã, hai luồng hắc phong cuộn trào từ trong sương mù vọt tới, đáp xuống bờ đá bên suối. Hai nam tử vận hắc y đứng trên phiếm kiếm rỉ sét, khí tức âm lãnh, sát ý ngập tràn.

Tên đi đầu có vết sẹo dài chạy dọc từ trán xuống cằm, cười gằn nhìn thiếu niên dưới đất:

"Chạy đi? Sao không chạy tiếp nữa đi? Một kẻ Luyện Khí tầng 2 mà cũng đòi thoát khỏi tay huynh đệ Hắc Hổ Bang chúng ta? Mau giao ra tấm linh đồ, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây."

Tên hắc y thứ hai, dáng người lùn tịt và có đôi mắt hí gian giảo, không thèm nhìn thiếu niên mà lại chăm chú dán chặt mắt vào gốc cây non của Trần Bình An. Gã đột nhiên hít vào một hơi lạnh, trong giọng nói lộ rõ vẻ tham lam:

"Huynh trưởng, nhìn kìa! Gốc cây kia... linh khí dao động dị thường thuần khiết! Lại còn có hai con thú nhỏ bảo hộ. Đây chắc chắn là linh dược hóa hình hoặc linh mộc quý hiếm!"

Tên mặt sẹo nghe vậy, ánh mắt lập tức dời sang. Khi nhìn thấy ánh huỳnh quang dịu nhẹ bao quanh thân cây non của Trần Bình An, lòng tham của gã cũng bùng lên hừng hực:

"Linh khí nồng đậm như vậy... tuy chỉ là cây non, nhưng giá trị tuyệt đối không dưới trăm viên linh thạch hạ phẩm. Hôm nay quả là ngày lành của huynh đệ ta, vừa có được linh đồ, vừa nhặt được linh bảo!"

Trần Bình An thông qua thần thức quan sát hai kẻ mới tới. Hắn cảm nhận được áp lực linh lực dao động từ chúng. Luyện Khí tầng 4. Đối với hắn và hai linh thú vừa mới bước vào Luyện Khí tầng 1, đây là một khoảng cách rất lớn. Sức mạnh linh lực của Luyện Khí tầng 4 dồi dào hơn nhiều, pháp thuật và vũ khí của chúng cũng nguy hiểm hơn.

Đây là lần đầu tiên hắn trực diện đối đầu với tu sĩ nhân tộc từ khi xuyên không đến thế giới này dưới hình dạng một cái cây. Cảm giác bị xem như một món hàng hóa, một gốc linh dược vô tri chờ người tới hái khiến ý chí sinh tồn của hắn trỗi dậy mãnh liệt. Hắn đã chịu đựng bao tủi nhục dưới hình dạng một cái cây non, làm sao có thể để hai tên tu sĩ cấp thấp này hủy hoại tôn nghiêm và sinh mệnh của mình?

Hắn không muốn đầu hàng số phận. Hắn phải sống, phải bảo vệ mảnh đất này.

"Ưng nhi, Xà nhi, chuẩn bị chiến đấu. Kẻ địch mạnh mẽ, chớ có đối đầu trực diện, hãy tận dụng bóng tối và địa hình." Trần Bình An truyền đạt thần niệm vào sâu trong tâm trí hai linh thú.

Nhận được mệnh lệnh của tôn thượng, Chim Ưng khẽ kêu một tiếng trầm đục, đôi cánh vỗ mạnh, thân hình vút lên không trung, nấp vào bóng tối của những cành cây cổ thụ phía trên. Bạch Xà cũng khẽ trườn, thân hình trắng muốt nhanh chóng hòa vào lớp sương mù dày đặc và những phiến đá xám xịt bên bờ suối.

Thiếu niên lam y nằm trên đất, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng hét lên:

"Các vị... linh thú... mau chạy đi... Bọn chúng là người của Hắc Hổ Bang... ra tay không chừa một ai..."

Gã chưa kịp dứt lời đã ho ra một ngụm máu đen, đầu óc mê muội đi rồi ngất lịm.

Tên mặt sẹo cười lớn, bước xuống từ phi kiếm, thanh trường đao trong tay gã lóe lên hắc quang:

"Chạy? Đến cả con sâu cái kiến ở đây cũng phải chết! Lão nhị, đập tan hai con súc sinh kia, ta đi nhổ gốc cây này lên!"

Nói rồi, gã sải bước tiến về phía Trần Bình An. Mỗi bước chân của gã giẫm lên đá cuội đều phát ra tiếng động vang dội, linh lực Luyện Khí tầng 4 dao động xung quanh thân thể gã như một bức màn chắn mỏng.

Khi tên mặt sẹo chỉ còn cách Trần Bình An khoảng năm trượng, không khí phía trên gã đột nhiên chấn động.

Một bóng xám từ trên trời lao xuống với tốc độ kinh người. Chim Ưng nhỏ tận dụng trọng lực và sức gió, đôi cánh khép chặt, thân hình tựa như một mũi tên sắt bắn thẳng vào đầu tên mặt sẹo. Móng vuốt của nó được bao phủ bởi một lớp linh lực màu vàng kim nhạt, sắc bén như lưỡi dao sắc. Nó không vội vã lao vào chỗ chết, mà lượn vòng qua những khe lá, mượn bóng đêm che giấu quỹ đạo bay của mình.

"Nghiệt súc!"

Tên mặt sẹo giật mình trước tốc độ của Chim Ưng. Gã vội vàng vung đao che trước mặt.

Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên. Móng vuốt của Chim Ưng cào mạnh vào lưỡi đao, tạo ra một chuỗi tia lửa rực rỡ trong đêm tối. Dù tu vi kém hơn, nhưng lực lao xuống cực mạnh khiến cổ tay tên mặt sẹo khẽ run lên. Chim Ưng nhanh chóng mượn lực phản chấn, vỗ cánh bay vút ngược lên cao, tránh thoát đường đao chém trả của gã. Cú va chạm làm móng vuốt của nó tê rần, nhưng đôi mắt vàng kim của nó vẫn tràn ngập sự bình tĩnh và sát ý.

"Lão nhị, cẩn thận trên đầu!" Tên mặt sẹo tức giận hét lớn, trên lưỡi đao của gã xuất hiện một vết xước nhỏ, khiến gã vô cùng kinh ngạc. Một con chim hoang dã làm sao có được móng vuốt cứng như vậy?

Ở phía bên kia, tên lùn cười lạnh, tay cầm trường kiếm tiến lên:

"Huynh trưởng yên tâm, một con chim nhỏ thì làm được gì..."

Gã chưa kịp nói xong, một đạo bạch quang từ trong bụi cỏ ẩm ướt đột ngột bắn ra.

Bạch Xà nhỏ như một sợi dây thừng màu trắng, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó lòng bắt kịp. Nó nhắm thẳng vào mắt cá chân không có giáp bảo vệ của tên lùn mà cắn tới. Nó di chuyển không một tiếng động, nương theo dòng chảy róc rách của nước suối để xóa nhòa tiếng ma sát trên đá cuội.

Tên lùn là tu sĩ Luyện Khí tầng 4, phản ứng cực nhanh. Gã khẽ nhích chân, thanh kiếm trong tay đâm thẳng xuống đất, hòng xiên chết Bạch Xà.

Nhưng Bạch Xà vô cùng linh hoạt. Nó vặn mình giữa không trung một cách kỳ diệu, tránh thoát mũi kiếm hiểm hóc, đồng thời mượn thế trượt theo thân kiếm, bò nhanh lên cánh tay của tên lùn.

"Cái gì?!"

Tên lùn kinh hãi. Gã lập tức buông kiếm, dùng tay kia đập mạnh vào cánh tay mình.

Nhưng đã muộn. Bạch Xà há miệng, hai chiếc răng nanh nhọn hoắt chứa đầy độc dịch Luyện Khí tầng 1 cắm mạnh vào mu bàn tay gã. Độc tố âm hàn nhanh chóng xâm nhập vào huyết quản.

"A! Con súc sinh chết tiệt!"

Tên lùn hét lên thảm thiết, tay trái vội vàng vận chuyển linh lực để phong tỏa kinh mạch cánh tay phải. Gã túm lấy đuôi Bạch Xà, định quăng nó vào đá cuội. Bạch Xà cắn chặt không buông, cho đến khi cảm nhận được một luồng linh lực cuồng bạo từ cơ thể gã chấn ra, nó mới nhả ra, lộn nhào mấy vòng trên đất rồi lẩn vào khe đá.

Khuôn mặt tên lùn nhanh chóng biến thành màu xanh tím, hơi thở trở nên dồn dập. Gã không ngờ độc tố của một con rắn nhỏ lại bá đạo đến thế. Dù gã có tu vi Luyện Khí tầng 4, nhưng độc lực này mang theo một loại linh tính kỳ lạ, điên cuồng ăn mòn linh lực của gã, làm đảo lộn dòng chảy của chân khí trong các đường kinh mạch.

Tên mặt sẹo thấy đệ đệ trúng độc, nổi trận lôi đình. Gã không màng đến Chim Ưng trên cao nữa, vung đao chém mạnh về phía Trần Bình An:

"Yêu cây tà môn! Hôm nay ta phải băm vằm ngươi thành trăm mảnh!"

Hắc quang trên trường đao bùng lên, hóa thành một luồng đao khí rộng nửa trượng, mang theo sức mạnh có thể chẻ đôi một tảng đá lớn, chém thẳng vào thân cây non của Trần Bình An.

Trần Bình An tập trung tinh thần. Hắn biết mình không thể trốn tránh, chỉ có thể liều mạng. Hắn cảm nhận được luồng khí tức tử vong đang áp sát. Thần hồn hắn rung động dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà là vì sự phẫn nộ cùng cực của một sinh linh bị dồn vào đường cùng.

"Linh lực mộc hệ, ngưng!"

Trong thân cây non, toàn bộ linh lực tích lũy được từ hệ thống bắt đầu lưu chuyển điên cuồng. Tán lá của hắn phát ra ánh sáng lục bảo rực rỡ. Rễ cây dưới đất lập tức chuyển động.

Ngay trước khi đao khí chém tới, ba sợi rễ cây lớn màu xám bạc đột ngột trồi lên từ lòng đất, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm khiên gỗ tự nhiên chắn trước thân cây. Hắn dồn nén toàn bộ sinh mệnh lực vào những thớ gỗ này, biến chúng thành lớp phòng ngự kiên cố nhất có thể.

Đao khí chém mạnh vào tấm khiên rễ cây. Tiếng nổ lớn vang lên, rễ cây của Trần Bình An bị chém rách nát, dòng nhựa cây màu xanh lục bắn tung tóe. Thân cây của hắn rung lắc dữ dội, vài chiếc lá non rụng xuống. Cảm giác đau đớn như bị xé da xẻ thịt truyền thẳng vào thần hồn của hắn, khiến hắn chịu đựng một cơn chấn động chưa từng có.

Nhưng hắn đã đỡ được nhát chém này!

Tên mặt sẹo trố mắt nhìn:

"Làm sao có thể? Một cái cây non mà đỡ được một đao toàn lực của ta?"

Gã không biết rằng, rễ cây của Trần Bình An đã được hệ thống rèn luyện, cứng cáp và dẻo dai hơn nhiều so với gỗ thường.

"Ưng nhi, Xà nhi, giết!" Trần Bình An nén đau, ra lệnh bằng thần niệm.

Chim Ưng từ trên cao lại lao xuống, lần này nó không tạo ra tiếng động nào, lặng lẽ tựa như một bóng ma. Nó khép chặt đôi cánh, lao thẳng xuống với tốc độ vượt qua cả lần trước, nhắm thẳng vào gáy của đối phương.

Cùng lúc đó, Bạch Xà từ dưới chân tên lùn lại phóng ra. Tên lùn lúc này đang phải chật vật áp chế độc tố, cử động vô cùng chậm chạp. Nó quấn chặt lấy bắp chân gã, liên tục cắn vào những khoảng hở của lớp y phục.

Trần Bình An cũng không nhàn rỗi. Hắn chịu đựng cơn đau từ phần rễ bị tổn thương, điều khiển những sợi rễ nhỏ hơn dưới lòng đất, âm thầm luồn lách đến dưới chân tên mặt sẹo. Hắn lợi dụng mặt đất ẩm ướt làm vật che chắn cho chuyển động của mình.

Tên mặt sẹo đang định vung đao chém nhát thứ hai thì đột nhiên cảm thấy chân mình nặng trĩu.

Gã cúi đầu nhìn xuống, kinh hoàng phát hiện hàng chục sợi rễ cây nhỏ như sợi chỉ đang quấn chặt lấy hai chân gã, cắm sâu vào da thịt, hút lấy máu tươi của gã. Sự hút máu này không chỉ làm gã mất sức, mà còn khiến linh lực của gã bị rò rỉ ra ngoài.

"Cái quái gì thế này?!"

Gã điên cuồng vùng vẫy, dùng linh lực chấn động hòng làm đứt rễ cây. Nhưng những sợi rễ này dai như huyền thiết, dù đứt sợi này lại có sợi khác quấn lên.

Đúng lúc gã bị giữ chân, Chim Ưng đã lao đến trước mặt gã. Đôi mắt vàng kim của nó lóe lên sát khí lạnh lùng. Móng vuốt sắc bén quét ngang qua cổ họng gã.

Một đường máu đỏ tươi bắn ra. Tên mặt sẹo trợn trừng mắt, tiếng gầm gừ nghẹn lại trong cổ họng. Gã buông lỏng trường đao, hai tay bịt lấy cổ, nhưng máu vẫn không ngừng phun qua các kẽ tay. Thân hình to lớn của gã lảo đảo rồi quỵ xuống, nhuộm đỏ cả phiến đá bên suối.

Ở phía bên kia, tên lùn thấy đại ca đã chết, lòng chỉ còn sự hoảng sợ tột độ. Gã không màng đến vết thương và độc tố nữa, xoay người định bỏ chạy vào rừng sâu.

Nhưng Bạch Xà đã quấn lên cổ gã từ lúc nào. Thân rắn siết chặt, răng nanh cắm sâu vào động mạch cổ, không ngừng tiêm độc dịch.

Tên lùn chạy được vài bước thì ngã sấp xuống đất, co giật kịch liệt rồi tắt thở, khuôn mặt biến thành màu đen kịt.

Bờ suối trở lại trạng thái tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng gió thổi qua kẽ lá và tiếng nước chảy róc rách.

Trần Bình An cảm thấy kiệt sức. Linh lực trong thân cây đã tiêu hao sạch sẽ, phần rễ tổn thương nghiêm trọng. Nhưng chiến thắng này mang lại cho hắn một cơ hội lớn. Hắn nhận ra rằng tu sĩ nhân tộc tuy mạnh mẽ nhưng không phải là không thể chiến thắng nếu biết phối hợp và tận dụng thời cơ.

Tiếng hệ thống vang lên đúng lúc:

[Keng! Trận chiến kết thúc. Phát hiện hai thi thể tu sĩ Luyện Khí tầng 4. Có cắn nuốt để bổ sung năng lượng và chữa lành thương thế?]

"Cắn nuốt!" Trần Bình An ra lệnh.

Ngay lập tức, những sợi rễ cây của hắn vươn ra, bao phủ lấy hai thi thể. Những chiếc rễ nhỏ đâm sâu vào da thịt của hai tên tu sĩ Hắc Hổ Bang, bắt đầu rút lấy tinh hoa huyết khí và linh lực còn sót lại trong đan điền của bọn chúng. Một luồng linh lực và huyết khí thuần khiết, dồi dào gấp mấy lần linh khí trời đất thông thường, bắt đầu chảy ngược vào cơ thể hắn.

Dòng năng lượng nóng bỏng cuộn trào dọc theo hệ thống rễ, chạy thẳng lên thân cây. Cơn đau đớn biến mất, thay vào đó là cảm giác ấm áp dễ chịu. Phần rễ bị đứt gãy nhanh chóng mọc lại, các tế bào gỗ bị tổn thương được tái tạo với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Những sợi rễ mới mọc ra thậm chí còn to khỏe và cắm sâu hơn trước, bám chặt vào lòng đất đá của bờ suối.

Thân cây của hắn khẽ cao thêm vài phân, lớp vỏ màu xám bạc trở nên bóng loáng, linh văn ẩn hiện trên thân cây càng thêm rõ nét, tỏa ra luồng sinh cơ dạt dào.

Ngay cả Chim Ưng và Bạch Xà cũng được hưởng lợi từ luồng linh khí tản ra trong quá trình cắn nuốt. Chúng đậu sát bên gốc cây, hấp thụ những luồng khí lành lạnh thoát ra. Thương thế nhỏ của chúng nhanh chóng lành lặn, tu vi Luyện Khí tầng 1 trở nên củng cố và sâu dày hơn.

Chỉ trong chốc lát, hai thi thể đã biến mất hoàn toàn, bị phân hủy thành lớp mùn dinh dưỡng nuôi cây, chỉ còn lại hai bộ hắc y rách nát cùng vài món đồ tùy thân rơi vãi trên đất.

Trần Bình An hướng thần thức về phía thiếu niên lam y đang nằm bất tỉnh gần đó.

Thiếu niên này hơi thở thoi thóp, độc tố trên người đang lan rộng. Nếu không cứu, gã chắc chắn sẽ chết trong vòng nửa canh giờ nữa.

Bên cạnh gã là tấm da thú vẽ bản đồ bìa rừng hoang dã.

Trần Bình An điều khiển một sợi rễ cuốn lấy tấm da thú mang về. Hắn quét thần thức qua, nhận ra đây là một tấm bản đồ ghi chép rất chi tiết về các lối đi bí mật, nơi phân bố các loại dược thảo cấp thấp và vùng lãnh thổ của một số yêu thú ở khu vực rìa ngoài này. Đối với một cái cây không thể di chuyển như hắn, đây là thông tin vô cùng quý giá để hiểu rõ môi trường xung quanh và đề phòng những mối hiểm họa tiếp theo.

"Xem như đây là thù lao cứu mạng ngươi." Trần Bình An thầm nghĩ.

Hắn ngưng tụ một giọt linh dịch sinh mệnh từ chiếc lá non lớn nhất. Giọt dịch thể này lung linh như ngọc bích, chứa đựng toàn bộ tinh hoa mộc hệ mà hắn vừa chắt lọc được sau quá trình cắn nuốt hai tên tu sĩ Luyện Khí tầng 4. Hắn điều khiển một sợi rễ nhỏ nâng giọt linh dịch lên, nhẹ nhàng nhỏ xuống miệng thiếu niên.

Giọt linh dịch vừa đi vào cơ thể thiếu niên, một luồng sinh khí ấm áp lập tức lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng của gã. Chất độc màu đen trên vết thương trước ngực gã bắt đầu rút lui, hóa thành những dòng máu đen loãng chảy ra ngoài, nhường chỗ cho dòng máu đỏ tươi khỏe mạnh. Làn da tái nhợt của thiếu niên dần hồng hào trở lại, lồng ngực phập phồng đều đặn, hơi thở vốn thoi thóp nay đã trở nên bình ổn.

Dù vết thương chưa hoàn toàn lành lặn ngay lập tức, nhưng tính mạng của gã đã được giữ vững. Y đạo kỳ diệu của linh dịch sinh mệnh đã giúp gã thoát khỏi quỷ môn quan.

Trần Bình An thu hồi rễ cây, thu dọn tấm bản đồ da thú và giấu nó dưới lớp đất ẩm sát gốc. Hắn nhìn hai hộ vệ của mình đang đứng canh gác, lòng tràn ngập suy tư về con đường phía trước. Nhân tộc tu sĩ quả nhiên tham lam và tàn nhẫn. Chỉ mới là hai kẻ Luyện Khí tầng 4 đã suýt chút nữa khiến hắn lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục. Nếu sau này có những tu sĩ Trúc Cơ, Kim Đan, hay thậm chí mạnh hơn nữa tìm đến, hắn sẽ lấy gì để chống đỡ?

Hắn cần phải mạnh mẽ hơn, cần phải nhanh chóng khai mở linh trí cho nhiều sinh vật hơn nữa, biến khu rừng này thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Ý niệm bảo vệ khu rừng phải được gieo rắc vào mọi sinh linh nơi đây.

Gió đêm lướt qua tán lá non, mang theo tiếng thì thầm của rừng già. Trần Bình An khẽ rung động những chiếc lá bạc, lặng lẽ chìm vào trạng thái tu luyện, tiếp tục hấp thụ phần dược lực còn sót lại trong cơ thể để củng cố tu vi mới đạt được.

Ở đằng kia, ngón tay của thiếu niên lam y khẽ giật nhúc nhích. Gã từ từ mở mắt ra, nhìn thấy màn sương mù bao phủ xung quanh và bóng dáng mờ ảo của thần mộc tỏa ánh sáng xanh lục trong đêm tối. Gã cố gắng mím môi, muốn nói điều gì đó nhưng cơn mệt mỏi lại ập đến, khiến gã một lần nữa chìm vào giấc ngủ sâu, không hề hay biết số phận của mình đã hoàn toàn thay đổi từ đêm nay.

0