Chương 4: Cội Nguồn Thức Tỉnh Và Ngọn Gió Đầu Tiên 4
Cơn gió lạnh lướt qua kẽ lá, mang theo hơi ẩm từ dòng suối đá tràn vào không gian tĩnh mịch của rừng già. Dưới gốc cây non, thiếu niên lam y sau một khoảnh khắc chập chờn tỉnh táo lại nhắm nghiền hai mắt, hơi thở dần chìm vào nhịp điệu trầm dài của giấc ngủ sâu. Dược lực từ giọt linh dịch sinh mệnh vẫn đang âm thầm vận chuyển trong kinh mạch của y, gột rửa từng luồng trọc khí và chữa lành những tổn thương nội phủ cuối cùng.
Thần thức của Trần Bình An vẫn bao phủ xung quanh. Hắn không hề lơ là. Việc hai tên tu sĩ Luyện Khí tầng bốn dễ dàng tìm đến nơi này chính là một hồi chuông cảnh tỉnh. Rừng già tuy rộng lớn, nhưng đối với những kẻ có tu vi, khoảng cách vài mươi dặm chẳng qua chỉ là chuyện trong chốc lát.
Lúc này, sâu dưới lòng đất ẩm ướt, những sợi rễ mảnh dẻ của Trần Bình An đang quấn chặt lấy tấm bản đồ da thú cổ xưa. Tấm da thú này vốn thuộc về thiếu niên lam y đang nằm mê mệt kia, nhưng giờ đây nó đã nằm sâu dưới lớp đất đá, trở thành mục tiêu nghiên cứu của hắn.
Trần Bình An tập trung tinh thần, điều động một luồng linh lực mỏng manh men theo đường rễ truyền vào tấm da thú. Hắn muốn dò xét xem thứ này rốt cuộc chứa đựng bí mật gì mà lại khiến các tu sĩ nhân tộc tàn sát lẫn nhau một cách điên cuồng như thế.
Ngay khi linh lực của hắn chạm vào bề mặt thô ráp của tấm da thú, một luồng dao động tinh thần cổ xưa bỗng nhiên phản hồi vào thức hải của hắn. Trong cõi u minh của thần thức, một bức họa lập tức hiện lên một cách sinh động. Đó không phải là một tấm bản đồ địa lý thông thường, mà là một bức linh đồ được vẽ bằng một loại mực linh lực đặc chế, có khả năng phong ấn ký ức địa mạch.
Bức linh đồ hiển thị toàn bộ mạch núi trập trùng của dãy Nam Lĩnh thuộc Đại Vũ hoàng triều. Điểm nổi bật nhất trên bức đồ chính là một đường vân màu đỏ rực như máu, uốn lượn như một con rồng đất khổng lồ đang ẩn mình sâu dưới lòng đất. Đường vân này đại biểu cho một chi nhánh của tam phẩm linh mạch – một nguồn tài nguyên tu luyện vô giá mà bất kỳ tông môn nào cũng thèm khát.
Trần Bình An dõi theo đường đi của con long mạch ấy. Hắn nhận ra, điểm hội tụ linh khí đậm đặc nhất, hay còn gọi là long nhãn của chi nhánh linh mạch này, nằm ngay bên dưới vị trí gốc cây non của hắn.
Phát hiện này làm Trần Bình An chấn động. Hắn rốt cuộc đã hiểu vì sao một cây non vừa xuyên không như hắn lại có thể thức tỉnh linh trí và có được linh khí bồi dưỡng từ hệ thống. Hóa ra, hắn đang cắm rễ ngay trên đỉnh của một kho tàng linh lực khổng lồ. Tuy nhiên, linh mạch này hiện đang ở trạng thái ngủ say, chỉ có một lượng linh khí rất nhỏ rò lọt ra ngoài qua kẽ đá của dòng suối, khiến người ngoài khó lòng phát hiện nếu không có tấm linh đồ này.
"Thiết Kiếm Môn..."
Trần Bình An thầm đọc cái tên được ghi bằng cổ tự ở rìa tấm bản đồ. Bên cạnh cái tên đó là ký hiệu một thanh kiếm cắm vào đỉnh núi, đại biểu cho thế lực đang cai quản vùng đất biên thùy này. Hắn bắt đầu phân tích những nguy cơ tiềm tàng. Nếu Thiết Kiếm Môn có được tấm bản đồ này, họ chắc chắn sẽ phái những tu sĩ mạnh nhất đến đây để khai quật linh mạch.
Đối với một gốc cây non chưa có khả năng tự bảo vệ như hắn, việc bị nhân tộc phát hiện đồng nghĩa với sự hủy diệt. Họ sẽ không ngần ngại nhổ tận gốc hắn lên để chiếm đoạt vị trí long nhãn, hoặc biến thân cây của hắn thành nguyên liệu luyện khí, luyện đan. Sát cơ từ lòng tham của tu sĩ nhân tộc luôn là thứ đáng sợ nhất trong thế giới tu chân này.
Từ trên cành cao, Chim Ưng khẽ động đậy cánh lông, đôi mắt vàng kim sắc bén như hai ngọn đuốc nhỏ quét qua màn đêm âm u. Dưới mặt đất, Bạch Xà khoanh tròn thân mình trên một tảng đá cuội sát rễ cây, chiếc lưỡi đỏ lòm thỉnh thoảng thò ra thụt vào để cảm nhận dao động trong không khí.
"Ưng nhi, Xà nhi."
Thần niệm của Trần Bình An nhẹ nhàng truyền vào tâm trí hai sinh vật. Luồng ý thức của hắn ôn hòa nhưng mang theo một áp lực không thể khinh suất.
"Có tôn thượng." Chim Ưng khẽ cúi đầu, cánh lông áp sát vào thân mình để bày tỏ lòng kính ngưỡng.
Bạch Xà cũng ngẩng cao đầu hướng về phía thân cây non, dao động thần niệm truyền đi đầy vẻ quy thuận: "Tôn thượng có điều chi sai bảo?"
"Nhân tộc tu sĩ hành sự quỷ quyệt, lòng tham không đáy. Kẻ nằm dưới kia tuy tạm thời được cứu sống, nhưng khó bảo đảm đồng môn của gã không lần theo dấu vết tìm tới đây. Đêm nay hai ngươi phải canh giữ cẩn thận, hễ có bất kỳ dao động linh lực lạ thường nào xuất hiện ở rìa rừng, lập tức báo lại cho ta."
"Tuân lệnh tôn thượng!" Hai linh thú đồng thanh đáp ứng trong thần thức.
Màn đêm trôi qua trong sự yên ắng lạnh lẽo. Ánh sáng lục bảo dìu dịu phát ra từ thân cây của Trần Bình An co rụt lại, chỉ còn là một quầng sáng mờ nhạt bao bọc xung quanh chu vi trượng dư, khiến hắn trông giống như một gốc cây hoang dã bình thường giữa đại ngàn hoang vu. Gió ngớt, sương mù từ thung lũng dâng lên, che lấp toàn bộ bờ suối đá, biến nơi đây thành một khu vực biệt lập với thế giới bên ngoài.
Khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai xuyên qua màn sương dày đặc, chiếu xuống những giọt sương đọng trên phiến lá bạc của Trần Bình An, thiếu niên lam y nằm dưới đất khẽ động đậy ngón tay.
Diệp Huyền mở mắt. Cảm giác đầu tiên của y là một luồng khí mát lành chạy dọc sống lưng, không còn cái đau đớn xé rách tâm can của vết kiếm khí hôm qua. Y giật mình, lập tức bật dậy theo bản năng của một tu sĩ thường xuyên đối mặt với sinh tử.
"Ta... ta chưa chết?"
Diệp Huyền lẩm bẩm, bàn tay run rẩy sờ lên ngực áo. Chiếc áo lam y rách nát đầy vết máu khô khốc, nhưng phần da thịt bên dưới lại láng mịn, ngay cả một vết sẹo nhỏ cũng không để lại. Y nhớ rõ bản thân đã bị kiếm khí độc địa của nhị sư huynh đâm xuyên phế phủ, đan điền gần như rạn nứt. Việc sống sót sau một vết thương như vậy đối với một đệ tử ngoại môn Luyện Khí tầng ba là điều hoàn toàn không tưởng.
Y ngơ ngác nhìn quanh, rồi đột ngột đông cứng người lại.
Cách y chưa đầy ba bước, một gốc cây non cao khoảng trượng dư đang sừng sững đứng đó. Vỏ cây có màu xám bạc cổ kính, trên thân khắc họa những đường vân phức tạp phát ra ánh sáng xanh lục huyền ảo. Tán lá xòe rộng, mỗi chiếc lá đều lấp lánh như được tạc từ ngọc bích, tỏa ra một luồng linh khí tinh thuần đến mức chỉ cần hít một hơi, đan điền khô cạn của y đã khẽ rung động.
Nhưng điều khiến Diệp Huyền kinh hoàng hơn cả là hai sinh vật đang chực chờ bên cạnh gốc thần mộc.
Trên cành cây cao, một con đại ưng với sải cánh rộng hơn trượng đang nhìn y bằng đôi mắt vàng kim lạnh lùng, móng vuốt sắc nhọn hoắm bấu chặt vào vỏ cây, tựa như chỉ cần y có một cử động nhỏ, nó sẽ lập tức lao xuống xé rách cổ họng y. Dưới đất, một con bạch xà dài mấy trượng đang từ từ trườn quanh rễ cây, lớp vảy trắng muốt phát ra ánh sáng lạnh lẽo, cặp mắt lục bảo nhìn y không chớp.
Luồng uy áp từ hai con thú này tuy chỉ ở mức Luyện Khí tầng một, nhưng sát khí hoang dã và sự linh động trong ánh mắt của chúng rõ ràng vượt xa những yêu thú bình thường mà y từng gặp.
"Linh mộc hóa trí... Hộ vệ linh thú..."
Diệp Huyền nuốt nước bọt, mặt cắt không còn giọt máu. Y hiểu rõ bản thân đang đối mặt với cái gì. Đây không phải là một gốc cây bình thường, mà là một vị tồn tại đã thức tỉnh linh trí giữa chốn thâm sơn cùng cốc. Trong điển tịch của Thiết Kiếm Môn từng ghi chép, những gốc linh mộc cổ xưa thường sở hữu thần thông khôn lường, và việc giết chết kẻ xâm nhập chỉ là chuyện phẩy tay.
Nghĩ đến việc vết thương chí mạng của mình đã lành lặn, Diệp Huyền lập tức hiểu ra chính vị "thần mộc" này đã ra tay cứu mạng y.
Không dám chần chừ, Diệp Huyền lập tức quỳ sụp xuống bãi đá cuội, dập đầu thật mạnh: "Đệ tử ngoại môn Thiết Kiếm Môn - Diệp Huyền, bái kiến Thần Mộc tôn thượng! Đa tạ tôn thượng đã ban linh dược cứu giúp mạng hèn của vãn bối!"
Trần Bình An lặng lẽ quan sát thiếu niên đang quỳ dưới đất. Qua thần thức, hắn có thể cảm nhận được nhịp tim dồn dập và sự sợ hãi tột độ của đối phương. Kẻ này không nói dối, và cũng không có ý đồ phản kháng.
"Ngươi tên Diệp Huyền?"
Một giọng nói lạnh lùng, trầm khàn và mang theo tiếng vang vọng tựa như tiếng gió thổi qua ngàn thung lũng đột ngột vang lên trực tiếp trong đầu Diệp Huyền.
Diệp Huyền run rẩy, đầu càng cúi thấp hơn: "Dạ, vãn bối chính là Diệp Huyền. Vãn bối vô năng, bị kẻ gian truy sát, vô tình mạo phạm đến thánh địa của tôn thượng, tội đáng muôn chết!"
"Kẻ nào truy sát ngươi? Vì sao lại đến nơi này?" Giọng nói của Trần Bình An vẫn không chút gợn sóng, mang theo một sự uy nghiêm tối cao ép thẳng xuống thần hồn của Diệp Huyền.
Dưới áp lực vô hình ấy, Diệp Huyền không dám giấu giếm nửa lời. Y vội vàng thò tay vào ngực áo, định tìm tấm bản đồ da thú hôm qua, nhưng phát hiện ngực áo trống rỗng. Y khựng lại, rồi lập tức cúi đầu thưa:
"Báo cáo tôn thượng, vãn bối vốn là cô nhi được Thiết Kiếm Môn thu nhận. Cách đây không lâu, trong một lần làm nhiệm vụ tông môn ở một hang động hoang phế, vãn bối vô tình tìm thấy một tấm bản đồ da thú cổ xưa. Trên đó có ghi chép về một vị trí linh mạch ẩn giấu sâu dưới lòng đất của khu rừng này."
Nói đến đây, giọng Diệp Huyền lộ ra vẻ cay đắng và căm hận: "Vãn bối vốn muốn dâng hiến cho tông môn để đổi lấy đan dược đột phá, nào ngờ nhị sư huynh và đại sư huynh biết chuyện. Họ không những không báo cáo lên trưởng lão, mà còn muốn giết vãn bối đoạt bảo để độc chiếm công lao. Đêm qua vãn bối liều mạng trốn chạy vào đây, cuối cùng kiệt sức mà ngã xuống bên bờ suối..."
Trần Bình An nghe vậy, trong lòng khẽ động. Hắn dùng rễ cây ở dưới lòng đất khẽ chạm vào tấm bản đồ da thú đang được chôn giấu bên dưới. Hóa ra là một tấm bản đồ linh mạch. Chẳng trách hai tên tu sĩ kia lại đuổi cùng giết tận như vậy. Đối với các tông môn tu chân, linh mạch chính là sinh mệnh, là nền tảng để lập nghiệp và tu luyện. Nếu vị trí linh mạch dưới gốc cây của hắn bị lộ ra ngoài, Thiết Kiếm Môn chắc chắn sẽ dốc toàn lực kéo đến để chiếm đoạt.
"Thiết Kiếm Môn là tông môn thế nào? Thực lực ra sao?" Trần Bình An tiếp tục tra hỏi. Hắn cần thu thập càng nhiều thông tin về thế giới bên ngoài càng tốt để chuẩn bị cho những kế hoạch tương lai.
Diệp Huyền lập tức trả lời, không dám có chút do dự: "Khởi bẩm tôn thượng, Thiết Kiếm Môn chỉ là một tông môn nhỏ nằm ở rìa dãy núi phía nam Hoàng triều Đại Vũ. Trong tông môn mạnh nhất là Chưởng môn nhân, tu vi hiện tại là Trúc Cơ tầng ba. Dưới đó có ba vị Trưởng lão đều ở cảnh giới Trúc Cơ tầng một. Đệ tử nội môn khoảng vài chục người, hầu hết ở Luyện Khí tầng năm đến tầng chín. Còn lại là vài trăm đệ tử ngoại môn như vãn bối, tu vi chỉ từ Luyện Khí tầng một đến tầng bốn."
Trần Bình An trầm ngâm suy nghĩ. Một chưởng môn Trúc Cơ tầng ba, cùng ba vị trưởng lão Trúc Cơ tầng một. Thực lực này đối với hắn ở thời điểm hiện tại quả thực là một mối đe dọa khổng lồ. Hắn mới chỉ là một cây non vừa thức tỉnh, hộ vệ mạnh nhất cũng chỉ mới ở Luyện Khí tầng một. Nếu một tu sĩ Trúc Cơ tìm đến, chỉ cần một chiêu kiếm khí cũng đủ để san phẳng bờ suối này và nhổ tận gốc hắn lên.
Nguy cơ đang cận kề. Bản đồ linh mạch này chắc chắn sẽ dẫn dụ thêm người của Thiết Kiếm Môn đến đây tìm kiếm. Dù hai tên truy sát hôm qua đã chết, nhưng việc chúng biến mất không dấu vết sớm muộn gì cũng khiến tông môn của chúng nghi ngờ và cử người đến điều tra.
Hắn nhìn thiếu niên Diệp Huyền đang quỳ dưới đất. Kẻ này biết quá nhiều. Dù y có vẻ thật thà, nhưng lòng người khó đoán, hắn không thể mạo hiểm để y mang theo ký ức về sự tồn tại của một gốc thần mộc phát sáng và hai con hộ vệ linh thú rời đi.
Nhưng giết y? Trần Bình An tự nhận mình không phải là kẻ khát máu vô cớ. Diệp Huyền vốn là nạn nhân, và việc hắn cứu sống y rồi lại giết đi là điều mâu thuẫn với tâm tính của hắn.
"Hệ thống, có cách nào xử lý ký ức của kẻ này không?" Trần Bình An thầm hỏi trong lòng.
Một dòng chữ nhỏ xuất hiện trong giao diện thần thức của hắn:
[Báo cáo ký chủ: Có thể tiêu hao 10 điểm linh lực tích lũy để thi triển thần thông 'Khước Ký', xóa nhòa ký ức của đối tượng về một khoảng thời gian hoặc một vị trí cụ thể. Đối tượng sẽ không thể nhớ lại trừ khi có tu sĩ cảnh giới Hóa Thần trở lên dùng đại thần thông để khôi phục.]
Trần Bình An thở phào nhẹ nhõm. Mười điểm linh lực tuy không nhỏ đối với hắn hiện tại, nhưng so với việc để lộ tung tích của thần mộc và địa mạch linh mạch bên dưới, cái giá này hoàn toàn xứng đáng. Hơn nữa, nếu Diệp Huyền đột ngột biến mất cùng hai tên đồng môn kia, Thiết Kiếm Môn chắc chắn sẽ nghi ngờ và lùng sục khắp khu rừng này. Để y sống sót trở về với một ký ức bị sửa đổi sẽ là tấm bình phong tốt nhất để che mắt bọn chúng.
Hắn lập tức ra lệnh cho hệ thống: "Kích hoạt thần thông Khước Ký lên Diệp Huyền. Xóa bỏ toàn bộ ký ức của y về ta, về Chim Ưng và Bạch Xà. Hãy sửa đổi thành y chạy trốn đến bờ suối này, may mắn nhặt được một giọt linh dịch kỳ lạ đọng trên cỏ nên thương thế tự lành, còn tấm bản đồ da thú đã bị đánh rơi hoặc thất lạc trong lúc giao tranh dữ dội."
[Yêu cầu được xác nhận. Tiêu hao 10 điểm linh lực tích lũy. Đang thi triển thần thông Khước Ký...]
Từ thân cây xám bạc của Trần Bình An, một luồng ánh sáng màu lam nhạt, mờ ảo như sương sớm, chậm rãi bay ra. Luồng sáng này không mang theo bất kỳ dao động linh lực mạnh mẽ nào, nhẹ nhàng đáp xuống đỉnh đầu của Diệp Huyền rồi len lỏi vào trong thức hải của y.
Diệp Huyền đang quỳ dưới đất bỗng nhiên trợn trừng hai mắt, đồng tử co rút lại, thần sắc trở nên đờ đẫn vô hồn. Thân thể y lảo đảo vài nhịp, sau đó đổ sụp xuống bãi đá cuội, một lần nữa chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong cõi u minh, thần thức của Trần Bình An cảm nhận rõ rệt các mảnh vỡ ký ức của Diệp Huyền đang bị gột rửa và tái cấu trúc dưới sức mạnh của thần thông hệ thống. Tất cả những hình ảnh về gốc thần mộc phát sáng, giọng nói trầm khàn vang vọng trong đầu, hay hình ảnh con đại ưng và con bạch xà khổng lồ đều bị xóa sạch không một dấu vết. Thay vào đó là một chuỗi ký ức giả lập vô cùng tự nhiên và hợp lý.
Trần Bình An âm thầm thở phào.
Hắn điều động một sợi rễ cây mảnh dẻ từ dưới lòng đất vươn lên, nhẹ nhàng quấn lấy eo của Diệp Huyền. Sợi rễ mang theo lực lượng thâm trầm nhưng vô cùng nhẹ nhàng, nhấc bổng thân hình thiếu niên lên. Trần Bình An dùng thần thức dò xét xung quanh, sau đó điều khiển sợi rễ đưa Diệp Huyền rời khỏi khu vực suối đá, hướng thẳng về phía bìa rừng ngoài cùng, cách vị trí của hắn khoảng năm dặm.
Nơi đó gần sát với con đường mòn dẫn ra khỏi rừng già. Hắn đặt Diệp Huyền nằm nghiêng dưới một gốc cổ thụ mục nát, quần áo vẫn rách rưới và lấm lem bùn đất, tạo ra hiện trường như thể y đã kiệt sức ngất đi sau một cuộc đào thoát điên cuồng.
Sau khi thu hồi sợi rễ, Trần Bình An điều hòa lại khí tức trong thân cây. Mất đi mười điểm linh lực khiến thân cây non của hắn khẽ run nhẹ, hào quang lục bảo trên lá cũng mờ đi đôi chút. Đây là cái giá của việc sử dụng thần thông vượt cấp khi tu vi còn quá yếu ớt.
Trở lại bờ suối đá, không khí vẫn tĩnh mịch như cũ. Chim Ưng và Bạch Xà vẫn đang cung kính túc trực bên cạnh, ánh mắt của chúng nhìn về phía thân cây của hắn đầy vẻ tôn kính và sùng bái. Đối với chúng, thủ đoạn dời non lấp bể hay thay đổi ký ức của tôn thượng chính là thần thông của thần minh.
"Ưng nhi, Xà nhi." Thần niệm của Trần Bình An lại vang lên trong thức hải của hai linh thú.
"Tôn thượng!" Two sinh vật đồng thanh đáp lời.
"Kẻ nhân tộc kia đã được đưa đi. Tuy nhiên, nguy cơ của chúng ta vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt. Hai tên tu sĩ Luyện Khí tầng bốn đã chết ở đây, hồn bài của chúng trong tông môn chắc chắn đã vỡ vụn. Thiết Kiếm Môn sẽ sớm phát hiện ra điều bất thường và phái thêm người đến điều tra khu rừng này."
Giọng nói của Trần Bình An mang theo sự nghiêm túc chưa từng có: "Thực lực hiện tại của hai ngươi vẫn còn quá yếu. Nếu có tu sĩ Luyện Khí tầng cao hoặc Trúc Cơ cảnh tìm tới, hai ngươi khó lòng chống đỡ. Ta muốn các ngươi lập tức tiến vào bế quan, toàn lực đột phá tu vi."
Chim Ưng khẽ đập cánh, truyền đi dao động tinh thần đầy vẻ lo lắng: "Tôn thượng, nếu tụi con bế quan, ai sẽ bảo vệ ngài? Nhân tộc quỷ quyệt, vạn nhất bọn chúng lén lút tiếp cận..."
Bạch Xà cũng ngẩng đầu, chiếc lưỡi đỏ khẽ phun ra thụt vào: "Đúng vậy, tôn thượng. Tụi con nguyện canh gác xung quanh, không dám rời nửa bước."
Cảm nhận được sự trung thành tuyệt đối của hai hộ vệ đầu tiên, Trần Bình An cảm thấy vô cùng hài lòng. Hắn ôn hòa đáp: "Không cần lo lắng cho ta. Ta có đại trận sương mù bảo hộ, người ngoài khó lòng phát hiện. Các ngươi mạnh mẽ hơn chính là sự bảo vệ tốt nhất dành cho ta. Dưới lòng đất này có một nhánh linh mạch đang ngủ say, ta sẽ dùng rễ cây dẫn dắt linh khí từ long nhãn lên để trợ giúp các ngươi tu luyện."
Dứt lời, Trần Bình An lập tức điều động hệ thống rễ cây khổng lồ của mình ở sâu dưới lòng đất.
Hắn tìm đến nơi giao hội của những tia sáng đỏ rực đại biểu cho long mạch. Tuy long mạch vẫn chưa thực sự thức tỉnh, nhưng chỉ một lượng linh khí nhỏ rò lọt ra ngoài từ long nhãn cũng đã vô cùng khủng khiếp. Trần Bình An dùng rễ cây quấn quanh, nhẹ nhàng hút lấy luồng linh lực tinh thuần ấy, rồi men theo thân cây truyền thẳng ra ngoài qua các kẽ vỏ.
Một luồng linh vụ màu xanh lam đậm đặc, mang theo sinh mệnh lực dồi dào bỗng chốc phun trào từ gốc cây của Trần Bình An, bao phủ lấy một vùng không gian trượng dư quanh suối đá. Linh khí đậm đặc đến mức hóa thành những giọt sương linh dịch li ti, đọng trên lông vũ của Chim Ưng và lớp vảy của Bạch Xà.
"Mau hấp thụ!" Trần Bình An quát khẽ trong thần niệm.
Hai linh thú không dám trễ nải, lập tức nằm phục dưới gốc cây, nhắm mắt lại và bắt đầu vận chuyển pháp môn tu luyện mà Trần Bình An từng truyền thụ.
Chim Ưng vận hành linh lực chạy dọc theo kinh mạch trong đôi cánh, từng sợi lông vũ màu xám đen của nó bắt đầu phát ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt. Luồng khí tức của nó bắt đầu dao động dữ dội, không ngừng leo thang từ Luyện Khí tầng một tiến dần về phía tầng hai.
Ở bên cạnh, Bạch Xà cũng không chịu kém cạnh. Lớp vảy trắng muốt của nó như một miếng bọt biển khổng lồ, điên cuồng hút lấy linh vụ xung quanh. Thân thể dài mấy trượng của nó khẽ run rẩy, lớp da cũ bắt đầu rạn nứt, để lộ ra lớp vảy mới cứng cáp và sắc sảo hơn ở bên dưới.
Trần Bình An lặng lẽ quan sát quá trình đột phá của hai hộ vệ. Hắn biết, con đường tu tiên đầy rẫy hiểm nguy và tàn khốc này không cho phép hắn dừng lại. Chỉ có không ngừng mạnh lên, hắn mới có thể bảo vệ được gốc cây non này và biến khu rừng già trở thành một mảnh tịnh thổ thực sự.
Khi màn đêm một lần nữa buông xuống, sương mù bao phủ vạn dặm rừng già càng thêm dày đặc. Dưới gốc thần mộc, hai luồng khí tức mạnh mẽ đang không ngừng va đập vào vách ngăn cảnh giới, chuẩn bị nghênh đón một sự lột xác mới.
Thế nhưng, ngay khi Trần Bình An định chìm vào trạng thái tu luyện cùng các hộ vệ, thần thức đang bao phủ rìa ngoài rừng già của hắn bỗng nhiên chấn động. Từ hướng con đường mòn cách đó năm dặm — nơi hắn vừa đặt Diệp Huyền — xuất hiện vài luồng dao động linh lực hoàn toàn xa lạ và mạnh mẽ hơn hẳn hai tên tu sĩ Luyện Khí tầng bốn hôm qua. Bọn chúng đang tiến thẳng vào sâu trong rừng với tốc độ cực nhanh, mang theo luồng sát khí ngút trời.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.