Hệ Thống Khai Linh

Chương 6: Cội Nguồn Thức Tỉnh Và Ngọn Gió Đầu Tiên 6

Đăng: 25/08/2026 19:20 6,143 từ 1 lượt đọc

Ý niệm vừa định, luồng thần thức của Trần Bình An lập tức chấn động, từ gốc cây non hóa thành vô số sợi tơ năng lượng mỏng manh nhưng dẻo dai, lặng lẽ len lỏi qua từng tán lá trĩu sương, quét ra xa.

Đêm đen tựa mực vây hãm núi rừng hoang vu. Hơi lạnh từ các khe đá thấm ra, mang theo mùi của lá mục và đất ẩm sau cơn mưa rừng buốt giá. Dưới gốc cây của hắn, Chim Ưng và Bạch Xà sau khi phá vỡ xiềng xích cảnh giới lên Luyện Khí tầng hai vẫn đang xếp bằng dưỡng thần. Lông vũ của Chim Ưng thỉnh thoảng lóe lên những vệt sáng vàng kim sắc bén như những luồng kim khí nhỏ nhoi, còn Bạch Xà thì cuộn tròn bên dòng suối nhỏ, lớp vảy trắng muốt không ngừng hấp thụ linh khí loãng trong không khí để củng cố căn cơ vừa mới đột phá.

Sức mạnh của hai hộ vệ này tuy đã tăng tiến, song đối diện với cả một môn phái tu tiên như Thiết Kiếm Môn, lực lượng ấy vẫn quá mỏng manh. Hắn cần phải thiết lập một vòng vây phòng thủ kiên cố hơn, liên kết chặt chẽ từ ngoài vào trong. Hắn cần nhiều tai mắt hơn, nhiều bức tường thành vững chãi hơn để bảo vệ mảnh đất này trước khi lũ tu sĩ nhân tộc tham lam tràn tới tàn sát.

Trần Bình An tập trung tâm thức, chậm rãi mở rộng phạm vi cảm nhận. Linh hồn hắn tựa mặt hồ phẳng lặng, phản chiếu lại từng ngọn cỏ, từng hạt sương rơi trong phạm vi mười dặm, rồi trăm dặm, hướng thẳng về những tọa độ mà hắn đã ghi nhớ từ trước. Thần thức lướt qua những tán cây cổ thụ, băng qua những khe suối róc rách, len lỏi qua từng hang hốc tối tăm của núi rừng hoang dã. Hắn cảm nhận được hơi thở của muôn loài, tiếng tim đập nhè nhẹ của những sinh vật đang ngủ say, và cả sự vận động ngầm của dòng linh mạch dưới lòng đất.

Tọa độ đầu tiên hiện lên trong tâm trí hắn chính là vách đá dựng đứng phía tây. Nơi đó, gió núi gào thét rít qua các khe nứt tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng quỷ khóc thần than. Giữa các tảng đá cheo leo, một bóng đen nhỏ bé đang co ro trong hang đá hẹp. Đó là một con khỉ đá với bộ lông xám thô ráp, lấm lem bùn đất. Nó ôm chặt lấy một quả dại khô héo, đôi tai nhọn thỉnh thoảng giật mạnh trước tiếng rít của gió đêm. Dù chưa được khai trí, bản năng của nó đã nhạy bén hơn hẳn đồng loại, biết cách chọn hang động khuất gió nhất để tránh cái lạnh thấu xương của màn đêm. Nó sở hữu một bộ xương cốt săn chắc khác thường, đôi mắt dù nhắm nghiền nhưng vẫn phảng phất chút linh quang yếu ớt ẩn hiện.

Sợi thần thức của Trần Bình An nương theo làn gió lạnh, nhẹ nhàng chạm vào trán con khỉ đá.

Trong cõi u minh, giao diện của hệ thống Vạn Vật Khai Linh hiện lên trong đầu hắn. Một luồng linh lực ấm áp từ cốt tủy của thần mộc được trích xuất, hóa thành một đốm sáng màu xanh biếc, chầm chậm thấm qua da đầu, đi vào thần hồn của sinh vật nhỏ bé này.

Cơ thể con khỉ đá lập tức cứng đờ. Đôi mắt vốn dĩ đầy vẻ hoang dã, mờ mịt của loài thú bỗng nhiên trợn trừng. Trong đầu nó, một tiếng nổ trầm đục vang lên, quét sạch những hỗn độn, u tối bấy lâu nay. Những ký ức vụn vặt về những ngày lang thang tìm quả ngọt, trốn chạy thú dữ bỗng chốc được sắp xếp lại một cách trật tự. Nó bắt đầu hiểu được bản thân mình là ai, hiểu được thế nào là lạnh giá, thế nào là sinh tồn, và thế nào là lòng biết ơn. Những tế bào não bộ chưa từng hoạt động nay được kích hoạt, liên kết với nhau bằng những sợi tơ linh lực xanh biếc.

Nó buông quả dại trong tay ra. Ánh mắt vốn dĩ đầy cảnh giác bấy giờ chuyển thành sự kinh ngạc, rồi hóa thành một niềm thành kính sâu sắc. Nó quay đầu về hướng đông nam, nơi có gốc cây non đang tỏa hào quang dịu nhẹ.

Trần Bình An dùng thần niệm truyền đi một ý niệm sâu thẳm:

"Khu rừng này là nhà của ngươi, cũng là nơi ta che chở. Kẻ ngoại lai muốn phá hủy nơi này, chính là muốn đoạt mạng ngươi. Hãy bảo vệ nó."

Ý niệm đó khắc sâu vào linh hồn của con khỉ đá, trở thành bản năng tối cao của nó. Nó gầm khẽ một tiếng trong cổ họng, nhảy xuống khỏi vách đá cheo leo, quỳ rạp trên một phiến đá phẳng, hướng về phía Trần Bình An mà dập đầu ba cái thật mạnh. Linh khí xung quanh bắt đầu dao động, từng luồng khí xám xịt từ đất đá dưới chân nó bốc lên, chui vào da thịt, làm cho bộ lông xám của nó càng thêm cứng cáp, tựa như có một lớp giáp đá ẩn hiện dưới da. Nó đã bước bước đầu tiên trên con đường thoát thai hoán cốt, chuẩn bị cho ngày đánh thức huyết mạch Linh Minh Thạch Hầu trong tương lai.

Trần Bình An thu hồi thần thức khỏi vách đá phía tây, chuyển hướng sang thung lũng phía nam.

Thung lũng phía nam quanh năm sương mù bao phủ, cỏ cây rậm rạp là nơi ẩn náu lý tưởng của các loài thú săn mồi. Trong một bụi gai lớn, một con cáo đỏ đang nép mình rình mồi. Đôi mắt nó màu hồng cánh sen, chiếc đuôi dài quét nhẹ trên mặt đất không gây ra tiếng động nào. Nó vô cùng thông minh, biết cách lợi dụng hướng gió để che giấu mùi cơ thể trước con mồi. Thân hình nó uyển chuyển, từng bước đi đều chứa đựng sự tính toán của một kẻ đi săn bẩm sinh.

Khi đốm sáng xanh lục từ thần thức của Trần Bình An hạ xuống, con cáo đỏ giật mình định nhảy tránh theo bản năng hoang dã. Nhưng luồng năng lượng ấy quá nhanh, lập tức bao bọc lấy đầu nó.

Một cơn đau nhức nhẹ nhói lên trong óc, rồi nhanh chóng dịu đi, nhường chỗ cho một luồng khí mát lành. Nhãn quang của nó trở nên sáng rõ lạ thường. Con cáo đỏ không còn nhìn thế giới bằng bản năng săn mồi thô sơ nữa. Nó nhận thức được sự vận chuyển của linh khí, nhận thức được mối nguy hiểm đang cận kề từ bên ngoài khu rừng. Những quy luật của tự nhiên, những tính toán về khoảng cách và thời gian hiện lên rõ mồn một trong tâm trí nó.

"Ngươi có trí tuệ vượt trội muôn thú. Hãy dùng ảo ảnh và sương mù để làm điên đảo tâm trí kẻ thù. Bảo hộ khu rừng này, tức là bảo hộ chính ngươi." Giọng nói trầm ấm của Trần Bình An vang vọng trong thức hải của nó.

Con cáo đỏ run rẩy, chiếc đuôi dài khẽ vẫy. Nó không bỏ chạy, mà cúi đầu sát đất, biểu thị sự quy thuận tuyệt đối đối với vị tôn chủ phương xa. Luồng linh lực xanh lục thấm vào cơ thể nó, kích hoạt những mạch máu ngủ quên. Bộ lông đỏ hỏa rực rỡ của nó bắt đầu phát ra những đốm lửa nhỏ li ti, ẩn hiện một loại mị lực kỳ lạ có thể che mắt người thường. Lớp sương mù xung quanh thung lũng như có linh tính, chầm chậm tụ hội quanh thân thể nó, phục tùng theo ý chí mới được hình thành.

Tiếp tục không dừng lại, Trần Bình An điều khiển thần thức lướt qua bụi cỏ rậm rạp ven suối, nơi một con thỏ trắng nhỏ đang gặm những chiếc lá non. Nó nhỏ bé, yếu ớt nhất trong số các dã thú, chỉ cần một tiếng lá rụng cũng đủ khiến nó nhảy dựng lên chạy trốn. Bản tính nhút nhát đã ăn sâu vào xương tủy của nó, nhưng cũng chính vì vậy mà nó có được giác quan nhạy bén với những biến động dù là nhỏ nhất của môi trường.

Khi đốm sáng khai trí chạm vào, con thỏ trắng run bắn lên, bốn chân quắp chặt lấy mặt đất ẩm ướt. Nhưng chỉ trong chớp mắt, đôi mắt tròn xoe màu hồng ngọc của nó trở nên trong vắt, linh động. Nỗi sợ hãi vô lý biến mất, thay vào đó là một sự nhạy bén cực độ đối với môi trường xung quanh. Nó có thể nghe thấy tiếng côn trùng bò cách đó vài dặm, cảm nhận được nhịp thở của mặt đất dưới chân. Thần trí của nó giờ đây sáng tỏ như gương, nhận biết được đâu là nguy hiểm thực sự và đâu là sự bình yên cần được bảo vệ.

"Nhỏ bé không có nghĩa là yếu hèn. Tốc độ của ngươi là vũ khí. Hãy canh gác những góc khuất, truyền tin cho các đồng bạn khi có biến."

Con thỏ trắng nhỏ gật đầu liên tục, đôi tai dài vểnh lên hướng về phía Trần Bình An. Dưới tác động của linh khí khai mở, cơ thể nó bắt đầu hấp thu nguyệt hoa từ trên trời rơi xuống. Ánh trăng dịu mát bao phủ lấy thân hình nhỏ bé, làm cho bộ lông trắng của nó tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ như ngọc bích, hai chân sau trở nên săn chắc, tích tụ một sức bật kinh người. Nó khẽ nhún mình, thân hình đã lướt đi mười trượng không để lại một dấu vết trên cỏ sương.

Cuối cùng, Trần Bình An hướng thần thức về phía cửa ngõ đi vào khu rừng.

Tại nơi giao giới giữa rừng già và bình nguyên bên ngoài, có một tảng đá khổng lồ đứng sừng sững từ ngàn năm nay. Nó đã chịu đựng bao mùa mưa nắng, vỏ ngoài bám đầy rêu xanh và vết nứt của tuế nguyệt. Nó vốn là vật vô tri, nhưng qua hàng vạn năm hấp thụ tinh hoa đất trời, sâu trong tâm đá đã hình thành một vệt linh quang mờ nhạt. Khối đá này nặng tới vạn quân, cắm sâu vào lòng đất như một chiếc đinh đóng chặt biên giới của khu rừng.

Trần Bình An kéo dài rễ cây dưới lòng đất, đâm sâu qua các tầng đá cứng, chạm vào phần đáy của tảng đá khổng lồ.

Hắn tiêu hao một lượng lớn linh dịch tích lũy, vận hành Vạn Vật Khai Linh ở mức cao nhất dành cho vật vô tri. Luồng ánh sáng xanh lục đậm đặc như dòng nước lũ, điên cuồng tuôn vào lòng tảng đá.

Toàn bộ khối đá khổng lồ khẽ rung chuyển. Tiếng rạn nứt trầm đục vang lên từ bên trong, nhưng không phải là vỡ vụn, mà là sự tái cấu trúc các thớ đá. Một ý thức cổ xưa, nặng nề và chậm chạp từ từ tỉnh giấc. Nó cảm nhận được sự tồn tại của bản thân, cảm nhận được mặt đất đang nâng đỡ mình và rễ cây vĩ đại đang kết nối với nó. Ý thức của nó tuy thô sơ nhưng vô cùng kiên định, vững chãi như bàn thạch.

"Ngươi là bức tường thành của khu rừng này. Kẻ địch muốn bước vào, phải bước qua thân thể của ngươi." Trần Bình An truyền đạt mệnh lệnh nặng ngàn cân.

Tảng đá lớn không thể cúi đầu, nhưng nó phát ra một tiếng gầm vang vọng dưới lòng đất sâu, biểu thị sự vâng mệnh. Các đường vân đá trên thân nó đột ngột phát ra thứ ánh sáng xanh lam huyền ảo, hút lấy trọng lực xung quanh, biến khu vực cửa rừng thành một đầm lầy vô hình có thể đè nặng bất kỳ kẻ nào bước vào. Bụi đất xung quanh nó bắt đầu bay lơ lửng rồi rơi xuống với tốc độ nhanh hơn bình thường, minh chứng cho sức mạnh kiểm soát trọng trường sơ khởi.

Bốn hộ vệ mới đã được khai mở linh trí thành công.

Ngay lúc này, Trần Bình An cảm thấy linh hồn mình xuất hiện một mối liên kết thần bí với cả sáu sinh linh. Chim Ưng trên trời, Bạch Xà dưới suối, Khỉ đá trên vách, Cáo đỏ trong thung lũng, Thỏ trắng dưới bụi cỏ và Đá tảng nơi cửa rừng. Sáu điểm sáng linh lực hiện lên rõ ràng trong bản đồ thần thức của hắn, tạo thành một vòng tròn liên hoàn bao bọc lấy gốc cây non ở trung tâm.

Linh khí trong vạn dặm rừng già bỗng nhiên chuyển động dữ dội. Bốn sinh vật mới khai trí bắt đầu điên cuồng hút lấy linh lực xung quanh để củng cố tu vi sơ khởi của mình. Bìa rừng vốn dĩ yên tĩnh nay tràn ngập những luồng gió xoáy linh lực nhỏ, sương mù bắt đầu tụ hội dày đặc hơn, che khuất tầm nhìn của bất kỳ kẻ nào từ bên ngoài nhìn vào. Chúng đang dùng tốc độ nhanh nhất để thích nghi với sự thay đổi của cơ thể, chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tử sắp tới.

Trần Bình An thở phào nhẹ nhõm. Có mạng lưới phòng ngự này, hắn đã có thêm thời gian để chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. Hắn dự định sẽ hướng dẫn bọn chúng cách hấp thụ linh khí hiệu quả nhất trong ba ngày này để ít nhất đều đạt tới Luyện Khí tầng một. Sự liên kết tâm linh cho phép hắn truyền đạt các khẩu quyết tu luyện căn bản trực tiếp vào thần hồn của chúng mà không cần dùng đến lời nói.

Thế nhưng, thế sự xoay vần vốn không theo ý người.

Đêm thứ hai sau khi khai trí cho bốn hộ vệ, khi Trần Bình An đang dẫn dắt linh lực trong đất để bồi bổ cho bộ rễ của mình, thần thức của hắn đột ngột cảm nhận được một sự xáo trộn mạnh mẽ ở rìa ngoài khu rừng.

Từ hướng cửa rừng, nơi tảng đá khổng lồ đang trấn giữ, xuất hiện năm vệt sáng linh lực màu đỏ thẫm. Bọn chúng bay lướt trên mặt đất với tốc độ kinh người, pháp bảo phát ra tiếng xé gió chói tai. Luồng linh lực hung bạo của chúng càn quét qua các ngọn cây ở bìa rừng, làm lá khô rụng xuống rào rào.

Đó là toán quân tiên phong của Thiết Kiếm Môn. Bọn chúng đã đến sớm hơn thời hạn ba ngày rất nhiều.

Sát khí lạnh lẽo từ năm kẻ xâm nhập lập tức phá vỡ sự yên bình của màn đêm. Bọn chúng mang theo những thanh phi kiếm bén ngọn, ánh mắt tràn đầy sự tham lam và tàn nhẫn, đang không ngừng dò xét xung quanh, hướng thẳng vào sâu trong rừng. Kẻ đi đầu có tu vi Luyện Khí tầng năm, bốn kẻ còn lại đều ở Luyện Khí tầng bốn. Bọn chúng không hề che giấu hành tung, nghênh ngang tiến vào như thể khu rừng này đã là vật trong túi của chúng.

Trần Bình An siết chặt thần thức, ánh sáng trên thân cây non đột ngột chuyển sang màu xanh biếc rực rỡ. Đầu óc hắn căng lên, những tính toán chiến thuật bắt đầu vận hành liên tục. Hắn lập tức kết nối thần niệm với lục đại hộ vệ.

"Kẻ thù đã tới. Toàn quân vào vị trí!"

Nhận được lệnh từ Tôn thượng, sáu điểm sáng trên bản đồ thần thức của hắn lập tức dao động dữ dội. Trận chiến đầu tiên để bảo vệ cấm địa chính thức bùng nổ.

Nơi bìa rừng hoang vắng, bóng tối bị xé toạc bởi luồng hào quang từ phi kiếm của năm tu sĩ Thiết Kiếm Môn. Đi đầu là một trung niên đạo sĩ với khuôn mặt xương xẩu, khoác trên mình bộ trường bào xám thêu hình thanh kiếm gãy. Gã chính là Chu Thiết, đại đệ tử của Thiết Kiếm Môn, người có tu vi Luyện Khí tầng năm cao nhất trong toán tiên phong này. Bốn tên đệ tử đi sau y đều có vẻ mặt hung tợn, kiếm quang xán lạn vây quanh thân thể.

"Đại sư huynh, tin tức của tên phản đồ Diệp Huyền kia liệu có đáng tin? Nơi thâm sơn cùng cốc này thật sự có linh mạch và linh dược viễn cổ sao?" Một tên đệ tử Luyện Khí tầng bốn đi bên cạnh thấp giọng hỏi, mắt không ngừng đảo quanh những tán cây cổ thụ âm u.

Chu Thiết hừ lạnh một tiếng, thanh phi kiếm dưới chân gã khẽ rung lên phát ra tiếng gầm rú thô bạo:

"Hắn chịu cực hình của tông môn, tuyệt đối không dám nói dối. Hơn nữa, các ngươi không cảm nhận được sao? Càng đi sâu vào trong, linh khí tuy loãng nhưng lại vô cùng tinh khiết. Nơi này chắc chắn có dị bảo trấn giữ. Lần này chúng ta đi trước một bước, nếu tìm được linh mạch hoặc đoạt được linh dược trước khi trưởng lão tới, phần thưởng của Tông chủ dành cho chúng ta sẽ là không tưởng."

Sự tham lam trong mắt năm kẻ tu sĩ bốc lên ngùn ngụt. Bọn chúng gia tăng tốc độ, nghênh ngang lao vào cửa rừng hoang vắng mà không hề biết rằng, mọi hành động của chúng đều đã nằm dưới sự giám sát chặt chẽ.

Dưới một bụi cỏ tranh rậm rạp cách đó không xa, một đôi tai dài màu trắng khẽ động đậy. Thỏ Trắng nhỏ thu mình lại thành một cục bông tròn, bộ lông phát ra ánh nguyệt hoa nhạt nhòa giúp nó hoàn toàn hòa mình vào bóng đêm. Đôi mắt hồng ngọc của nó chăm chú quan sát năm tên tu sĩ. Nó nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập bước chân của đối phương truyền qua nền đất ẩm.

"Tôn thượng, năm kẻ ngoại lai. Một kẻ thở rất dài, linh lực mạnh mẽ nhất. Bốn kẻ còn lại yếu hơn. Bọn chúng đang tiến đến cửa ngõ đá lớn."

Thần niệm của Thỏ Trắng nhỏ vô cùng nhanh nhạy, lập tức truyền thẳng vào thức hải của Trần Bình An. Dù còn nhút nhát, bản năng cảnh giới thiên bẩm của nó đã giúp nó hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc mà không để lộ một tia khí tức nào.

"Làm tốt lắm. Ngươi tiếp tục ẩn nấp, quan sát hướng rút lui của bọn chúng." Trần Bình An truyền đi mệnh lệnh, đồng thời chuyển hướng thần niệm sang vị trí tiếp theo. "Đá Tảng, chuẩn bị nghênh khách."

Tại lối vào khu rừng, tảng đá khổng lồ sừng sững bám đầy rêu xanh vẫn đứng im lìm như ngàn năm nay. Năm tên tu sĩ Thiết Kiếm Môn lướt qua phía trên nó, phi kiếm phát ra tiếng rít chói tai.

"Mở!"

Một tiếng quát trầm mặc vang lên trong sâu thẳm tâm linh. Vân đá màu xanh lam trên thân Đá Tảng đột ngột phát sáng rực rỡ. Một luồng dao động vô hình, nặng nề như cả vạn cân cự thạch từ trên trời giáng xuống, bao phủ toàn bộ phạm vi năm mươi trượng xung quanh cửa rừng.

Trọng lực tại khu vực này lập tức tăng lên gấp năm lần!

"Hừ!"

Chu Thiết đang ngự kiếm bay trên không trung đột ngột cảm thấy cơ thể nặng như đeo chì, phi kiếm dưới chân chao đảo dữ dội, suýt chút nữa khiến gã cắm đầu xuống đất. Gã vội vàng vận chuyển linh lực toàn thân để ổn định thân hình, nhưng bộ pháp trở nên vô cùng nặng nề.

Bốn tên đệ tử Luyện Khí tầng bốn phía sau thì thảm hại hơn nhiều. Bọn chúng không có tu vi thâm hậu như Chu Thiết, dưới sự gia tăng đột ngột của trọng trường, phi kiếm của bọn chúng lập tức mất đi linh tính, rơi thẳng xuống đất. Cả bốn kẻ lảo đảo ngã nhào trên bãi đá cuội, xương cốt toàn thân phát ra tiếng kêu răng rắc dưới áp lực kinh người.

"Chuyện gì thế này? Trận pháp phòng ngự sao?" Chu Thiết rơi xuống đất, hai chân lún sâu vào bùn đất, sắc mặt biến đổi liên tục. Gã nhìn quanh nhưng không phát hiện ra bất kỳ trận kỳ hay dao động pháp trận của nhân tộc nào, chỉ có tảng đá lớn bên cạnh đang phát ra ánh sáng lam huyền ảo.

Chưa kịp để bọn chúng định thần, từ thung lũng phía nam, một luồng gió lạnh thấu xương thổi tới. Đi kèm với gió là một màn sương mù màu hồng nhạt dày đặc, cuồn cuộn tràn ra như nước lũ, lập tức nuốt chửng cả năm tên tu sĩ vào trong.

"Cẩn thận, sương mù có độc!" Chu Thiết hét lớn, vội vàng lấy từ trong túi trữ vật ra một viên tị độc đan nuốt vào, đồng thời dựng lên một màn chắn linh lực hộ thể.

Thế nhưng, màn sương này không phải là độc khí thông thường, mà là sương mù ảo cảnh được thi triển bởi Cáo Đỏ.

Trong làn sương mù màu hồng cánh sen, năm tên tu sĩ bỗng thấy cảnh vật xung quanh xoay chuyển dữ dội. Tiếng gió rít qua khe đá biến thành tiếng la hét thảm khốc của đồng môn, bóng cây cổ thụ lay động hóa thành những bóng ma to lớn cầm cự đao lao vào bọn chúng.

"Đại sư huynh! Cứu ta! Có yêu thú tấn công!" Một tên đệ tử hoảng loạn hét lên. Trong mắt gã, tên đệ tử đứng bên cạnh đã biến thành một con cự hổ há cái mồm máu đỏ lòm lao vào mình. Gã không ngần ngại vung thanh phi kiếm trong tay, chém thẳng vào cổ họng đồng bạn.

"Ngươi điên rồi sao? Ta là Lục sư đệ đây!" Tên đệ tử kia gào lên, nhưng ảo ảnh che mắt khiến gã cũng nhìn thấy đối phương là một bộ xương khô đang cầm kiếm chém tới. Hai tên đệ tử lập tức lao vào chém giết lẫn nhau, máu tươi phun trào nhuộm đỏ sương mù.

"Đứng im hết cho ta! Đây là ảo thuật!" Chu Thiết gầm lên, âm thanh mang theo linh lực Luyện Khí tầng năm chấn động thức hải của hai tên đệ tử, khiến bọn chúng tạm thời tỉnh táo lại. Nhưng lúc này, cả hai đã đầy thương tích trên người, linh lực tiêu hao quá nửa.

Cáo Đỏ nấp trong bóng tối của bụi gai khẽ vẫy chiếc đuôi dài. Đôi mắt màu hồng sen của nó lóe lên mị quang kỳ dị. Nó không trực tiếp ra tay, nhưng chỉ bằng sương mù và ảo thuật, nó đã khiến đội hình của đối phương hoàn toàn đại loạn, ý chí chiến đấu sụp đổ.

"Bạch Xà, Chim Ưng, Khỉ Đá, tiêu diệt bọn chúng!"

Mệnh lệnh lạnh lùng của Trần Bình An vang lên qua thần niệm.

Từ trên bầu trời đêm đen kịt, một tiếng rít dài xé rách mây mù. Chim Ưng dang rộng đôi cánh dài hơn một trượng, lao xuống như một mũi tên vàng kim từ chín tầng mây. Lông vũ trên cánh nó dựng đứng lên, phát ra tiếng rít gió sắc bén tựa như hàng vạn lưỡi dao nhỏ.

"Keng!"

Một tên đệ tử Luyện Khí tầng bốn đang cố gắng chống cự ảo ảnh bỗng thấy đỉnh đầu lạnh buốt. Gã ngẩng đầu lên, chỉ kịp thấy một luồng ánh sáng vàng kim chớp qua. Móng vuốt sắc bén như móc sắt của Chim Ưng đã cắm ngập vào vai gã, nhấc bổng cơ thể gã lên không trung rồi ném mạnh xuống vách đá sắc nhọn phía dưới.

"A!"

Tiếng hét thảm thiết của tên đệ tử vang vọng rồi tắt lịm khi thân thể gã va vào đá nhọn, máu thịt nát bét.

Cùng lúc đó, dưới khe nước ẩm ướt sát cửa rừng, một bóng trắng khổng lồ dài hơn ba trượng lao ra nhanh như chớp. Bạch Xà cuộn tròn thân thể, vảy trắng lấp lánh nguyệt quang. Nó không tiếng động xuất hiện sau lưng một tên đệ tử khác. Trước khi tên này kịp quay đầu, Bạch Xà đã quấn chặt lấy thân thể gã.

Lực siết mạnh mẽ của Bạch Xà Luyện Khí tầng hai khiến xương sườn của tên đệ tử gãy vụn kêu răng rắc. Gã há miệng định gào thét, nhưng Bạch Xà đã nhanh chóng há to miệng, phun ra một ngụm độc dịch màu lục đậm thẳng vào mặt gã.

Độc dịch ăn mòn da thịt phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, tên đệ tử lập tức ngã xuống đất, co giật vài cái rồi biến thành một vũng máu đen tanh tưởi.

Chỉ trong chớp mắt, hai tên tu sĩ Luyện Khí tầng bốn đã mất mạng.

"Yêu thú! Nơi này có yêu thú Luyện Khí tầng hai!" Chu Thiết kinh hoàng gào lên. Gã vung phi kiếm tạo thành một vòng bảo hộ quanh thân, nhưng áp lực trọng trường của Đá Tảng vẫn đè nặng lên vai khiến mỗi động tác của gã đều cực kỳ khó khăn.

Tên đệ tử Luyện Khí tầng bốn còn lại đã hoàn toàn mất đi nhuệ khí. Gã quay đầu, hoảng loạn chạy trốn về hướng cửa rừng. Gã muốn thoát khỏi màn sương mù quỷ dị này, thoát khỏi cái chết đang cận kề.

Nhưng ngay khi gã vừa chạy tới bìa rừng, một bóng đen to lớn đột ngột từ trên cành cây cao nhảy xuống, chắn ngay trước mặt gã.

Đó là Khỉ Đá. Bộ lông xám của nó dưới tác động của linh khí đã dựng lên cứng như gai nhọn, cơ bắp cuồn cuộn đầy sức mạnh bộc phát. Đôi mắt nó đỏ rực lửa giận, nhìn chằm chằm vào kẻ xâm nhập.

"Chết đi!" Tên đệ tử hoảng sợ, vung kiếm đâm thẳng vào ngực Khỉ Đá.

Khỉ Đá không hề né tránh. Nó gầm lên một tiếng đầy hoang dã, hai tay đưa ra, đón đỡ mũi kiếm sắc bén bằng đôi bàn tay trần.

"Keng!"

Tiếng kim loại va chạm với đá cứng vang lên giòn giã. Thanh phi kiếm của tu sĩ Luyện Khí tầng bốn chỉ để lại một vệt trắng nhạt trên lòng bàn tay của Khỉ Đá. Nhục thân của nó sau khi được hấp thụ linh khí thổ hệ đã cứng cáp ngang ngửa với phàm thiết.

Khỉ Đá siết chặt tay, bẻ gãy thanh phi kiếm làm đôi. Trước ánh mắt kinh hoàng của đối phương, nó vung nắm đấm to như hộ pháp, nện thẳng vào lồng ngực tên tu sĩ.

"Bùm!"

Một tiếng động trầm đục vang lên. Lồng ngực tên đệ tử lõm sâu xuống, xương ức vỡ vụn găm thẳng vào tim. Gã phun ra một ngụm máu tươi lẫn nội tạng, bay ngược ra sau mười trượng rồi nằm im bất động.

Lục đại hộ vệ phối hợp nhịp nhàng, chia cắt và tiêu diệt kẻ địch một cách tàn nhẫn và nhanh gọn. Lúc này, chỉ còn lại một mình Chu Thiết đứng trơ trọi giữa trận thế.

Chu Thiết hô hấp dồn dập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Gã nhìn ba cái xác đồng đệ tử nằm la liệt, lại nhìn con khỉ đá cứng như sắt, con bạch xà khổng lồ đang nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lẽo, và bóng chim ưng đang lượn lờ trên đỉnh đầu. Phía sau gã, tảng đá khổng lồ vẫn không ngừng tỏa ra ánh sáng lam nhạt duy trì trọng trường nặng nề.

"Không thể nào... Đây chỉ là một khu rừng hoang dã, tại sao lại có những con yêu thú có tổ chức và thông minh đến thế?" Chu Thiết lẩm bẩm, lòng ngập tràn hối hận. Nếu biết trước nơi này nguy hiểm như vậy, gã đã không vì lòng tham mà dẫn đầu toán tiên phong tiến vào.

"Các ngươi... các ngươi muốn chống lại Thiết Kiếm Môn sao? Tông chủ của chúng ta là tu sĩ Trúc Cơ cảnh, nếu các ngươi giết ta, tông môn sẽ san bằng nơi này!" Chu Thiết cố lấy giọng đe dọa, hy vọng có thể dọa lui những con yêu thú này.

Nhưng đáp lại gã chỉ là tiếng gầm khẽ của Khỉ Đá và tiếng gió rít từ cánh Chim Ưng.

Trần Bình An thông qua thần thức chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, trong lòng không hề có một chút dao động. Nhân tộc tu sĩ tham lam vô độ, lúc muốn cướp đoạt linh mạch thì không màng đến sự sống chết của sinh linh trong rừng, nay gặp nguy hiểm lại dùng danh nghĩa tông môn ra đe dọa.

"Giết."

Ý niệm lạnh lùng của Trần Bình An truyền đi.

Nhận được lệnh, Khỉ Đá là kẻ đầu tiên lao lên. Nó nhún người nhảy cao, hai tay nắm chặt thành một nắm đấm khổng lồ, từ trên cao nện xuống Chu Thiết.

Chu Thiết cắn răng, vội vàng điều khiển phi kiếm đỡ đòn.

"Keng!"

Lực lượng khổng lồ từ cú nện của Khỉ Đá khiến phi kiếm của Chu Thiết rung lên bần bật, gã bị đẩy lùi lại vài bước, máu trong lồng ngực cuộn trào. Tu vi Luyện Khí tầng năm của gã tuy cao hơn Khỉ Đá một tầng, nhưng dưới sự kiềm chế của trọng trường và thân thể viễn cổ thạch hầu chưa thức tỉnh hoàn toàn của đối phương, gã không chiếm được bất kỳ ưu thế nào.

Chưa dừng lại ở đó, Chim Ưng từ trên cao một lần nữa lao xuống, móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào đôi mắt của Chu Thiết. Chu Thiết vội nghiêng đầu tránh né, nhưng một bên vai của gã vẫn bị móng vuốt của Chim Ưng cào rách một mảng lớn, máu tươi chảy đầm đìa.

"Độc Vụ!"

Bạch Xà không bỏ lỡ cơ hội, từ dưới đất phóng tới, phun ra một làn sương độc dày đặc bao phủ lấy Chu Thiết. Lần này, làn sương độc mang theo tính ăn mòn cực mạnh, nhanh chóng phá vỡ màn chắn linh lực đã suy yếu của gã.

"A!"

Chu Thiết hét lên thảm thiết khi độc dịch thấm vào da thịt, làm bỏng rát toàn thân. Gã lảo đảo bước lui, đầu óc quay cuồng dưới tác dụng của độc tố.

"Đến lượt ngươi rồi."

Đá Tảng từ phía sau đột ngột gia tăng trọng lực lên gấp mười lần tại vị trí của Chu Thiết.

"Rắc rắc!"

Hai khớp gối của Chu Thiết không chịu nổi áp lực khổng lồ, lập tức gãy lìa. Gã quỳ rụp xuống đất, phi kiếm rơi keng xuống đá cuội. Gã hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng.

Khỉ Đá bước tới, đôi mắt đỏ rực nhìn xuống kẻ bại trận. Nó giơ bàn tay to lớn lên, không chút do dự đập mạnh xuống đỉnh đầu Chu Thiết.

"Bùm!"

Tiếng xương sọ vỡ vụn vang lên khô khốc. Chu Thiết ngã quỵ xuống đất, đôi mắt trợn trừng đầy cam chịu và sợ hãi, sinh mệnh lực nhanh chóng tiêu tán.

Toàn bộ toán tiên phong gồm năm tu sĩ Thiết Kiếm Môn đã bị diệt gọn trong chưa đầy nửa canh giờ. Chiến trường trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, chỉ còn lại mùi máu tanh nồng đậm hòa lẫn trong làn sương mù hồng nhạt đang dần tan đi.

Dưới gốc cây non ở trung tâm khu rừng, Trần Bình An thở hắt ra một hơi thần thức. Hắn lập tức vận hành rễ cây dưới lòng đất.

Hàng trăm sợi rễ cây nhọn như mũi tên, luồn lách qua lớp đất đá, nhanh chóng tìm đến vị trí của năm thi thể tu sĩ. Những sợi rễ cắm sâu vào ngực, vào huyết quản của các kẻ tử trận, bắt đầu điên cuồng hút lấy huyết khí và linh lực còn sót lại trong cơ thể bọn chúng.

Một luồng năng lượng ấm áp, hỗn tạp nhưng vô cùng dồi dào từ năm thi thể tu sĩ men theo hệ thống rễ cây, chảy ngược về thân cây non của Trần Bình An. Hắn cảm thấy toàn thân ấm áp, từng tế bào gỗ non nớt đều được tẩm bổ một cách mạnh mẽ.

Hệ thống Vạn Vật Khai Linh lập tức vận hành, gột rửa những trọc khí và tạp chất trong luồng linh lực vừa hấp thụ, chỉ giữ lại phần tinh túy nhất để nuôi dưỡng thần mộc. Thân cây của Trần Bình An khẽ dài thêm nửa thước, vỏ cây màu xám bạc trở nên bóng loáng và cứng cáp hơn, những chiếc lá bạc trên đỉnh đầu rung rinh phát ra những tiếng kêu thanh thúy như chuông gió.

Sau khi hút cạn khí huyết của năm tu sĩ, thi thể của bọn chúng nhanh chóng héo quắt lại, rồi hóa thành tro bụi hòa vào đất cát rừng già, trở thành chất dinh dưỡng cho cỏ cây hoa lá xung quanh. Pháp bảo phi kiếm và túi trữ vật của bọn chúng cũng được rễ cây của hắn kéo sâu xuống lòng đất, cất giấu kỹ lưỡng dưới gốc cây để phòng khi cần dùng đến.

Trần Bình An cảm nhận tu vi của mình đã tiến thêm một bước dài, khoảng cách đến Luyện Khí tầng ba không còn xa. Lực lượng của lục đại hộ vệ sau trận chiến này cũng trở nên ngưng luyện hơn, bọn chúng bắt đầu có sự phối hợp ăn ý và hiểu rõ hơn về khả năng của bản thân.

Thế nhưng, niềm vui chiến thắng chưa kịp lan tỏa thì Trần Bình An đột ngột chấn động thần hồn.

Trong lúc hấp thụ tàn hồn của Chu Thiết, một luồng ký ức sót lại của gã đã bị thần thức của hắn bắt trọn.

Trong thức hải của hắn hiện lên hình ảnh một quân đoàn tu sĩ đông đảo mặc lam y, cưỡi trên những thanh cự kiếm khổng lồ đang rầm rộ tiến về phía dãy núi này. Đi đầu quân đoàn là ba vị lão già mặc y phục màu đen thêu kim tuyến, khí tức tỏa ra mạnh mẽ và áp bách đến ngột ngạt — đó là các vị trưởng lão Trúc Cơ cảnh của Thiết Kiếm Môn! Hơn nữa, Tông chủ Thiết Kiếm Môn, một tu sĩ Trúc Cơ tầng sáu, cũng đang đích thân tọa trấn phía sau để sẵn sàng xuất kích.

Toán tiên phong năm người này chỉ đi trước để dò đường. Đại quân của Thiết Kiếm Môn với hàng trăm đệ tử và các cao thủ Trúc Cơ sẽ đến đây vào ngày mai!

"Trúc Cơ cảnh..."

Trần Bình An siết chặt thần thức. Hắn biết rõ ranh giới giữa Luyện Khí và Trúc Cơ là một khoảng cách một trời một vực. Dù lục đại hộ vệ của hắn có thiên tư phi thường, nhục thân mạnh mẽ, nhưng hiện tại bọn chúng chỉ mới ở Luyện Khí tầng hai và tầng một. Đối mặt với một tu sĩ Trúc Cơ cảnh, bất kỳ đòn tấn công nào của bọn chúng cũng khó lòng phá vỡ được hộ thể cương khí của đối phương.

Áp lực vô hình, nặng nề như thái sơn đè nặng lên gốc cây non của Trần Bình An. Màn đêm hoang dã dường như càng thêm lạnh lẽo và u tối. Cuộc chiến sinh tử thực sự của hắn và khu rừng này chỉ mới bắt đầu, và thử thách ngày mai sẽ tàn khốc hơn gấp vạn lần.

0