Chương 7: Cội Nguồn Thức Tỉnh Và Ngọn Gió Đầu Tiên 7
Áp lực nặng nề ấy không hề tan đi theo làn khói bụi của những kẻ vừa nằm xuống. Trong cõi linh thức u tối, Trần Bình An cảm thấy những sợi tơ thần thức của mình đông cứng bởi luồng ký ức mà Chu Thiết để lại. Hình ảnh hàng trăm tu sĩ mặc lam y ngự trên những thanh cự kiếm xé gió lao đi, đặc biệt là ba vị trưởng lão Trúc Cơ cảnh với khí thế áp đảo thiên địa, tựa như bàn tay khổng lồ bóp nghẹt lấy không gian xung quanh gốc cây non.
Gió đêm thổi qua kẽ lá xào xạc, mang theo hơi lạnh buốt của sương rừng. Lục đại linh thú vốn nhạy bén với cảm xúc của hắn, lập tức nhận ra sự bất thường.
Đá Tảng dịch chuyển thân mình nặng nề, tiếng đá hộc va chạm vào nhau nghe trầm đục, truyền đi nỗi lo lắng tột cùng. Chim Ưng trên cành cao cụp cánh xuống, đôi mắt vàng kim lấp lánh trong đêm tối nhìn chằm chằm vào thân mộc. Bạch Xà thu nhỏ thân hình, quấn chặt lấy phần gốc ráp thô của hắn, chiếc lưỡi đỏ phun ra thụt vào để dò xét nỗi bất an của tôn thượng. Khỉ đá cùng Cáo đỏ cũng dừng lại động tác đùa nghịch, đứng nghiêm trang ở hai bên rễ cây lớn, trong khi Thỏ Trắng nhỏ bé co rúm lại dưới kẽ rễ lớn nhất, đôi tai dài vểnh lên cảnh giác.
Trần Bình An lay động tán lá bạc để phát ra từng luồng thần niệm ôn hòa, vuốt ve thần hồn của sáu đứa trẻ.
"Không cần hoang mang." Thần niệm của hắn ngân vang trong đầu mỗi linh thú, mang theo sự vững chãi và bao dung của một gốc cổ thụ già nua, mặc dù thực chất hắn vẫn chỉ là một cây non đang cố sức sinh tồn. "Kẻ địch mạnh hơn lần trước gấp mười lần đang kéo đến. Ngày mai, nơi này sẽ không còn sự yên bình."
Khỉ đá nhe răng, lộ ra vẻ hung tợn, nó dùng hai tay đấm mạnh vào lồng ngực phát ra tiếng trầm đục đầy giận dữ. Nó muốn dùng hành động để tuyên bố rằng nó sẵn sàng xé xác bất kỳ kẻ nào dám chạm vào một chiếc lá của tôn thượng. Cáo đỏ khẽ cọ cái đầu nhỏ vào vỏ cây của Trần Bình An, ánh mắt đầy vẻ kiên định, không hề có ý lui bước.
"Tu vi của các ngươi hiện tại vẫn còn quá thấp." Trần Bình An truyền đi một thông điệp trầm ngâm. "Trúc Cơ cảnh... đó là ranh giới mà thân thể phàm tục của các ngươi hiện tại rất khó phá vỡ nếu chỉ dựa vào man lực. Chúng ta cần chuẩn bị kỹ càng hơn."
Để đối phó với cơn bão sắp tới, Trần Bình An không thể dựa vào sự may mắn. Hắn cần sức mạnh, và hắn cần nó ngay lập tức.
Thần thức của hắn chìm xuống dưới lòng đất ẩm. Những sợi rễ dài, mảnh mai nhưng vô cùng dẻo dai bắt đầu chuyển động dưới lớp bùn sâu. Xúc giác từ đầu rễ truyền về cảm giác thô ráp của lớp da thú từ các túi trữ vật và cái lạnh buốt của kim loại từ năm thanh phi kiếm của toán tu sĩ Thiết Kiếm Môn vừa bị tiêu diệt lúc trước. Chúng lặng lẽ quấn chặt, kéo toàn bộ lên gần sát gốc cây.
Với khả năng của hệ thống và linh lực bản thân, Trần Bình An bắt đầu thao túng rễ cây thâm nhập vào các túi trữ vật. Do chủ nhân của các túi trữ vật này đều đã chết, thần thức lưu lại bên trên vô cùng yếu ớt, chỉ cần một cú quét nhẹ của hắn, các vết phong ấn đã vỡ vụn.
Trong lòng đất tối tăm, hàng loạt vật phẩm bên trong túi trữ vật rơi ra. Hơn hai trăm viên hạ phẩm linh thạch tỏa ra ánh sáng nhạt màu xanh lam, ba viên trung phẩm linh thạch với linh lực dao động mạnh mẽ rõ rệt, cùng với bảy, tám lọ ngọc đựng các loại đan dược bổ trợ tu vi như Luyện Khí Đan, Hồi Khí Tán. Ngoài ra còn có một số khoáng thạch thô và những bản chép tay công pháp cấp thấp của Thiết Kiếm Môn.
Đối với nhân tộc tu sĩ, đây là gia sản tích lũy cả đời, nhưng đối với Trần Bình An, chúng chỉ là chất dinh dưỡng.
Hắn không do dự. Vô số rễ con mịn như tơ, mang theo sắc lam ngọc nhạt của linh mộc, lập tức bao bọc lấy đống tài nguyên dưới lòng đất.
Xúc giác của rễ cây khi chạm vào đống linh thạch mang lại cảm giác rung động nhè nhẹ. Trần Bình An vận dụng thần thức, dùng rễ cây quấn chặt lấy từng viên hạ phẩm linh thạch. Rễ cây siết mạnh, phát ra những tiếng rạn nứt nhỏ bé dưới lòng đất sâu. Linh thạch hạ phẩm bắt đầu vỡ vụn dưới sức ép, giải phóng ra từng luồng linh khí màu trắng sữa. Mùi vị của linh khí thanh khiết tựa sương mai đọng trên núi cao, nhanh chóng thấm qua các mạch gỗ của rễ cây, len lỏi đi lên.
Còn ba viên trung phẩm linh thạch thì kiên cố hơn nhiều. Bề mặt của chúng lấp lánh như ngọc bích, linh lực bên trong cuộn xoáy thành những vòng xoáy nhỏ. Trần Bình An điều động luồng linh lực bản nguyên trong mộc tâm truyền xuống rễ, biến những đầu rễ tơ thành những mũi kim nhọn hoắt, đâm xuyên qua lớp phòng ngự tự nhiên của trung phẩm linh thạch. Ngay lập tức, một luồng năng lượng nóng hổi, tinh thuần gấp mười lần hạ phẩm linh thạch tuôn trào ra. Luồng linh lực này mang sắc xanh lục đậm đà, óng ánh như nước hồ thu, điên cuồng dũng mãnh lao thẳng vào hệ thống kinh mạch thực vật của hắn.
Cùng lúc đó, các lọ ngọc đựng đan dược cũng bị rễ cây bóp nát.
Bột ngọc vụn rơi lã chã vào đất ẩm. Những viên Luyện Khí Đan màu xám tro và Hồi Khí Tán màu đỏ nhạt phơi bày ra ngoài. Mùi dược thảo đắng chát, nồng nặc và mang theo chút hơi nóng của lò luyện đan lập tức lan tỏa dưới lòng đất. Trần Bình An không hấp thu trực tiếp dược bột mà dùng rễ tiết ra một loại dịch mộc màu lục nhạt để hòa tan đống dược bột này. Dịch mộc tiếp xúc với dược lực lập tức sôi sục, tạo thành một loại hỗn hợp lỏng ấm áp. Rễ cây của hắn tham lam hút lấy dòng nước dược chất này, cảm giác tê dại và ấm nóng nhanh chóng truyền dọc theo thân mộc, chạy thẳng về phía mộc tâm.
Hệ thống Vạn Vật Khai Linh lập tức vận hành. Trần Bình An vận chuyển công pháp hấp thu, điên cuồng nuốt chửng nguồn năng lượng khổng lồ này. Thân cây của hắn khẽ run rẩy, ánh sáng xanh lục trên vỏ cây bỗng nhiên bừng sáng rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng rừng rậm u tối xung quanh. Từng đạo linh lực cuồn cuộn chảy dọc theo thân cây, gột rửa từng thớ gỗ, củng cố và nâng cao tu vi của hắn từ Luyện Khí tầng hai thẳng tắp tiến về phía tầng ba.
Quy trình luyện hóa diễn ra vô cùng nhanh chóng nhưng vững chắc. Hắn không hề nôn nóng, mà dùng thần thức gạn lọc mọi tạp chất trong linh thạch và đan dược, chỉ giữ lại phần linh khí thuần khiết nhất để dung hợp vào mộc tâm. Mộc tâm của hắn lúc này giống như một xoáy nước nhỏ, liên tục hút lấy các luồng năng lượng màu trắng sữa và xanh lục kia, nén chúng lại thành một dịch dịch linh lực đặc quánh, tỏa ra hào quang mười màu rực rỡ.
Cảm giác ấm áp từ mộc tâm lan tỏa ra toàn bộ cành lá. Trần Bình An cảm thấy các giác quan của mình mở rộng ra thêm vài dặm, những sợi rễ dưới đất cũng vươn dài ra và bám sâu hơn vào lòng đất, bám chặt lấy mạch đá ngầm như những móng vuốt thép.
Nhưng hắn không tiêu thụ hết toàn bộ số linh khí này cho bản thân. Trận chiến ngày mai phụ thuộc rất nhiều vào lục đại hộ vệ. Nếu bọn chúng không thể ngăn cản bước chân của đám đệ tử Thiết Kiếm Môn, gốc cây non của hắn sẽ trực tiếp đối mặt với nguy hiểm.
Từ trên vỏ cây của Trần Bình An, từng giọt linh dịch màu xanh lục sẫm, đặc quánh như ngọc lỏng bắt đầu ngưng tụ rồi rơi xuống. Mỗi giọt linh dịch đều chứa đựng dược lực tinh hoa của đan dược cùng linh khí thuần khiết của linh thạch đã được hắn luyện hóa và cường hóa qua hệ thống. Mùi hương của giọt linh dịch này ngọt lành như mật ong rừng, nhưng lại phảng phất hương vị tươi mát của lá cây sau cơn mưa và sự thanh khiết của linh khí trời đất.
"Đến đây." Trần Bình An truyền âm.
Lục đại hộ vệ không chút do dự tiến lại gần. Bạch Xà là đứa nhanh nhất, nó ngẩng cao đầu, cung kính há miệng đón nhận một giọt linh dịch rơi xuống trực tiếp vào khoang miệng. Linh dịch vừa chạm vào lưỡi, Bạch Xà liền cảm nhận được một luồng băng hỏa song trùng bùng nổ trong cơ thể. Nó cuộn tròn thân mình dưới gốc cây, lớp vảy trắng muốt của nó không ngừng cọ xát vào nhau phát ra những tiếng động xào xạc kinh người. Một làn sương độc màu tím nhạt tự động thoát ra từ các kẽ vảy, bao phủ lấy thân hình dài của nó. Khí tức của nó bắt đầu tăng vọt, dễ dàng đột phá từ Luyện Khí tầng hai lên tầng ba, rồi dừng lại ở đỉnh phong tầng ba, thân hình cũng dài thêm nửa trượng, cơ bắp dưới vảy rắn chắc như sắt nguội.
Ngay sau đó, Chim Ưng cất cánh bay nhẹ một vòng rồi đậu xuống cành thấp, đón lấy phần của mình. Giọt linh dịch trôi vào cổ họng Chim Ưng giống như một ngọn lửa bùng cháy, thiêu đốt khắp các mạch máu trong đôi cánh. Tiếng kêu thanh mảnh của nó vang vọng khắp bầu trời đêm. Lông vũ của nó từ màu xám tro xỉn màu nay lại ánh lên sắc kim loại lạnh lùng, đầu cánh xuất hiện những sợi lông vàng óng ánh. Uy áp của nó tăng mạnh, vững vàng bước vào Luyện Khí tầng ba.
Khỉ đá gầm nhẹ một tiếng sau khi nuốt linh dịch, cơ thể nó phình to ra một vòng, những sợi lông nâu đỏ dựng đứng lên như những mũi kim. Nó cảm nhận được sức mạnh vô tận đang cuộn trào trong từng thớ thịt. Nó đấm mạnh vào lồng ngực, tiếng kêu trầm đục rúng động cả một khoảng rừng.
Cáo đỏ thì đuôi vung vẩy, sau khi hấp thụ giọt dịch thể linh năng, đôi mắt hồng ngọc càng thêm mị hoặc, xung quanh nó phảng phất có những làn khói hồng ảo ảnh dao động, mùi hương quyến rũ kỳ lạ tỏa ra từ bộ lông rực rỡ của nó.
Thỏ Trắng và Đá Tảng cũng không ngoại lệ. Thỏ Trắng nuốt linh dịch xong thì đôi tai dài khẽ giật, hai chân sau tràn ngập lực lượng, mỗi bước nhảy của nó giờ đây đều mang theo tàn ảnh. Đá Tảng thì hấp thụ linh dịch bằng cách để giọt dịch thấm trực tiếp vào lớp đá thô ráp trên cơ thể. Những vết rạn nứt nhỏ trên thân đá của nó lập tức được lấp đầy bởi những đường vân đá màu xanh lam phát sáng, khiến cơ thể nó càng thêm kiên cố, nặng nề. Tất cả đều hoàn thành việc củng cố tu vi Luyện Khí tầng hai đỉnh phong, chỉ còn cách tầng ba một bước chân ngắn ngủi.
Trần Bình An nhìn lướt qua sự thay đổi của bọn chúng, gật đầu hài lòng qua thần niệm.
"Lắng nghe mệnh lệnh của ta." Thần niệm của hắn truyền đạt sơ đồ phòng ngự chi tiết vào tâm trí của từng linh thú. "Nhân tộc tu sĩ ỷ đông hiếp yếu, lại có cao thủ Trúc Cơ dẫn đầu. Chúng ta không thể giao chiến trực diện ở khoảng trống. Phải tận dụng địa hình của rừng già để chia cắt và tiêu diệt chúng."
Hắn bắt đầu phân chia nhiệm vụ cụ thể dựa trên đặc tính của từng đứa.
"Bạch Xà, ngươi dẫn theo độc vụ của mình, phong tỏa toàn bộ khu vực bìa rừng phía đông bắc, nơi con đường mòn duy nhất dẫn vào đây. Hãy để sương độc bao phủ vạn trượng, cản trở tầm nhìn và ăn mòn linh lực của chúng trước."
Bạch Xà khẽ cúi đầu, thân hình mềm mại lập tức lướt đi trong bóng tối, nhanh như một tia chớp trắng hướng về phía bìa rừng. Đến vị trí cấm địa phía đông bắc, nó lập tức cuộn mình lại, hô hấp nhịp nhàng. Mỗi hơi thở của nó phun ra một làn sương mù màu tím đậm, mang theo mùi tanh nồng kinh người. Lớp sương độc nhanh chóng lan tỏa, bám chặt lấy những thân cây cổ thụ, biến những chiếc lá xanh thành màu đen úa, tạo thành một vùng tử địa mù mịt.
"Đá Tảng, ngươi di chuyển đến lối vào hẹp nhất của thung lũng đá. Hãy ẩn mình dưới dạng một tảng đá bình thường. Chờ khi quân tiên phong của chúng tiến vào sâu, ngươi hãy chặn đứng đường lui của chúng, phối hợp với bẫy rập để nghiền nát kẻ thù."
Đá Tảng trầm mặc gật đầu, bước từng bước nặng nề nhưng không hề phát ra tiếng động lớn nào nhờ vào linh lực hệ thổ bao bọc dưới chân. Nó nhanh chóng hòa mình vào bóng đêm hướng về cửa thung lũng. Khi đến nơi, nó thu mình lại, biến thành một khối đá khổng lồ chắn ngang lối đi hẹp, rêu xanh nhanh chóng mọc phủ lên bề mặt để ngụy trang hoàn hảo.
"Khỉ, Cáo. Hai ngươi phối hợp với nhau ở khu vực trung gian giữa bìa rừng và gốc cây của ta. Khỉ chịu trách nhiệm dùng sức mạnh để giăng bẫy cành cây, đá tảng và rễ cây mà ta đã chuẩn bị sẵn. Cáo sẽ dùng ảo thuật tạo ra các lối đi giả, dụ dỗ đám đệ tử có tâm trí yếu ớt vào sâu trong bẫy."
Khỉ đá nhe răng cười quái dị, gật đầu lia lịa rồi nhảy vót lên cành cây, đu mình biến mất vào những tán lá rậm rạp. Nó dùng đôi tay to khỏe bẻ cong các cành cây lớn, dùng dây leo bền chắc buộc chặt chúng lại tạo thành các bẫy kéo chết người. Cáo đỏ khẽ cúi người chào Trần Bình An, chiếc đuôi đỏ rực quẹt qua mặt đất rồi lặng lẽ lướt đi theo hướng ngược lại. Nó vận động linh lực, phát ra những làn khói hồng nhạt bao phủ các ngã rẽ, tạo ra ảo ảnh về những lối đi an toàn nhưng thực chất lại dẫn thẳng đến các hố chông.
Trần Bình An hướng mắt thần thức về phía hai linh thú còn lại: "Thỏ Trắng, ngươi có tốc độ nhanh nhất và trực giác nhạy bén nhất. Hãy làm trinh sát linh động, di chuyển khắp các chiến tuyến để truyền tin và quấy rối những kẻ đi lẻ. Chim Ưng, ngươi canh giữ bầu trời, tuyệt đối không để bất kỳ tên nào ngự kiếm bay qua tán rừng để do thám từ trên cao."
Chim Ưng kêu nhẹ một tiếng sắc lạnh rồi vỗ cánh bay vút lên, ẩn mình vào những đám mây đen cuồn cuộn. Thỏ Trắng khẽ giậm chân sau, thân hình hóa thành một vệt sáng trắng mờ ảo, thoắt ẩn thoắt hiện giữa các lùm cây.
Trần Bình An thu hồi thần niệm, tập trung toàn bộ tinh thần vào hệ thống rễ cây khổng lồ của mình dưới lòng đất. Những sợi rễ giờ đây đã được cường hóa, dai như gân rồng và sắc bén như thần binh. Hắn bắt đầu dệt nên một tấm lưới tử thần ngầm, sẵn sàng trồi lên xiên chết bất kỳ kẻ xâm nhập nào bước vào phạm vi mười dặm quanh gốc.
Mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất. Cả khu rừng chìm vào một trạng thái tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió rít qua khe đá và tiếng lá cây xào xạc như những tiếng thì thầm của tử thần.
Tiếng xé gió từ xa đang vọng lại.
"Đến rồi."
Trong cõi u minh của thần thức, Trần Bình An đột ngột quét qua rìa rừng hoang vắng.
Tại đường chân trời phía xa, vô số những đốm sáng linh lực rực rỡ đang lao đi với tốc độ xé gió. Đó là hàng trăm đệ tử Thiết Kiếm Môn đang đạp trên phi kiếm, y phục lam y của họ bay phấp phới trong gió ngàn. Tiếng gầm rú của pháp bảo phá không bay tới ngày một rõ rệt, làm chấn động cả đàn chim rừng đang trú ngụ ở những ngọn núi lân cận.
Dẫn đầu quân đoàn là ba luồng khí tức vô cùng mạnh mẽ, như ba vầng mặt trời nhỏ tỏa ra ánh sáng chói mắt và áp lực ngột ngạt. Đó là ba vị trưởng lão Trúc Cơ cảnh của Thiết Kiếm Môn. Gương mặt của bọn họ lạnh lùng, tràn ngập sát ý. Sự biến mất không dấu vết của toán tiên phong do Chu Thiết dẫn đầu đã khiến họ hoàn toàn phẫn nộ. Họ không còn ý định thăm dò nữa, mà muốn dùng lực lượng tuyệt đối để san phẳng khu rừng này, tìm ra kẻ đã dám vuốt râu cọp.
"Một đám giun dế nhân tộc tham lam..." Trần Bình An thầm nghĩ, thần thức của hắn khóa chặt vào những kẻ đang tiến đến. "Để xem các ngươi có mạng để bước ra khỏi khu rừng này hay không."
Quân đoàn tu sĩ của Thiết Kiếm Môn với tốc độ cực nhanh đã áp sát đến rìa ngoài của cấm địa. Dẫn đầu đám đệ tử tiên phong là một chấp sự ngoại môn, gã đột ngột dừng phi kiếm lại trước làn sương độc màu tím nhạt đang bao phủ phía trước, nét mặt lộ rõ vẻ nghi ngại. Con đường độc đạo dẫn vào rừng sâu lúc này đã bị che khuất hoàn toàn bởi làn sương mù tanh nồng, tĩnh mịch đến đáng sợ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.