Chương 8: Cội Nguồn Thức Tỉnh Và Ngọn Gió Đầu Tiên 8
Vị chấp sự ngoại môn nheo mắt nhìn dải sương độc lơ lửng giữa những thân cổ thụ khô héo, bàn tay nắm chuôi kiếm siết chặt đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Gã ngập ngừng thu hồi phi kiếm, đứng chôn chân trên mỏm đá nhô ra sát rìa rừng mà không dám bước thêm một thước nào.
Ngay trước mũi giày của gã, dải sương màu tím nhạt uốn lượn tựa như một sinh vật sống, bám chặt lấy lớp rêu ẩm ướt trên mặt đất. Một chiếc lá khô từ trên cao tình cờ rơi rụng, vừa chạm vào rìa sương tím liền phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, nhanh chóng co rút lại rồi hóa thành một vũng nước đen kịt, bốc lên mùi hôi thối nồng nặc. Cảnh tượng đó lọt vào mắt toán đệ tử tiên phong phía sau, khiến bọn họ đồng loạt lùi lại nửa bước, tiếng hô hấp dồn dập lộ rõ sự kiêng dè.
Gã chấp sự ngoại môn này tên là Lý Mộc. Tu vi của gã kẹt ở Luyện Khí tầng năm đã hơn mười năm, huyết khí sớm đã suy bại, đời này gần như vô vọng chạm tới ngưỡng cửa Trúc Cơ. Ở Thiết Kiếm Môn, những kẻ như gã chỉ là công cụ sai vặt, chuyên làm những việc bẩn thỉu và nguy hiểm nhất. Lý Mộc hiểu rõ, chuyến đi này lành ít dữ nhiều. Toán năm người của Chu Thiết trước đó tiến vào thung lũng dò đường đều đã bặt vô âm tín, hồn bài trong tông môn vỡ vụn chỉ trong một đêm. Điều đó chứng tỏ sâu trong khu rừng này ẩn chứa một mối hiểm họa đáng sợ, đủ sức gạt phắt mạng sống của những tu sĩ Luyện Khí trung kỳ chỉ trong chớp mắt.
"Lý chấp sự..." Một tên đệ tử trẻ tuổi đứng ngay phía sau gã, khuôn mặt trẻ măng cắt không còn một giọt máu, khẽ giật gấu áo của Lý Mộc, giọng run rẩy: "Chúng ta thực sự phải đi vào sao? Làn sương này... dường như không phải là chướng khí tự nhiên của núi rừng. Đệ tử cảm thấy có một luồng sát ý rất đáng sợ đang rình rập bên trong."
Lý Mộc không ngoảnh đầu lại, gã đè thấp giọng nói, cố giữ cho tông giọng của mình không run rẩy:
"Nếu không vào, ngươi nghĩ trưởng lão phía sau sẽ tha cho chúng ta sao? Chấp Pháp đường của Triệu trưởng lão chưa từng có tiền lệ dung thứ cho kẻ đào ngũ. Tiến vào, chúng ta còn có cơ hội dùng linh lực hộ thể để chống chọi, tìm kiếm một con đường sống. Còn nếu lùi lại, ngay cả tro cốt của ngươi cũng không thể tìm thấy."
Tên đệ tử kia nghe vậy liền im bặt, hàm răng va vào nhau lách cách. Những đệ tử ngoại môn khác cũng nghe thấy lời nói của Lý Mộc. Họ nhìn nhau, trong mắt chỉ có sự tuyệt vọng và cam chịu. Ai nấy đều biết, trong giới tu tiên này, kẻ mạnh vi tôn, kẻ yếu chỉ có thể làm đá lót đường. Họ vốn là những đứa trẻ được tuyển chọn từ các gia tộc phàm nhân quanh vùng, mang theo hy vọng đổi đời của cha mẹ để bước chân vào tiên môn. Nào ngờ, cuộc sống ở tiên môn không phải là ngự kiếm phi thăng, thanh tao thoát tục, mà là sự bóc lột tàn khốc, là những cuộc tranh đoạt tài nguyên đẫm máu mà kẻ bỏ mạng luôn là những đệ tử ngoại môn thấp kém này.
Lý Mộc đưa mắt nhìn sâu vào màn sương tím. Màn đêm hoang vu tĩnh lặng đến mức kỳ dị. Không có tiếng côn trùng kêu, không có tiếng thú hoang gầm rú. Chỉ có gió rít qua những cành cây khô khốc, tạo nên những âm thanh ghê rợn tựa như tiếng khóc than của những vong hồn đã khuất. Gã siết chặt thanh sắt kiếm trong tay. Thanh kiếm này là pháp bảo duy nhất gã có, rèn bằng sắt thường pha chút đồng nát, chỉ có thể dẫn truyền một lượng linh lực ít ỏi. Nếu thực sự gặp phải nguy hiểm cấp độ Trúc Cơ, thanh kiếm này có lẽ sẽ gãy ngay từ cái chạm đầu tiên.
...
Ở phía sau toán tiên phong khoảng trăm trượng, ba luồng khí tức mạnh mẽ cuối cùng cũng đáp xuống mặt đất. Ba vị trưởng lão mặc hắc y thêu kim tuyến bước ra từ luồng ánh sáng hộ thể, nét mặt người nào cũng lạnh lùng như băng.
Thiết Kiếm Môn lần này huy động lực lượng không hề nhỏ. Sự biến mất của Chu Thiết đã làm kinh động đến thượng tầng. Ba vị trưởng lão xuất hiện ở đây đều là những cao thủ Trúc Cơ cảnh thực thụ. Người đi đầu là Triệu Vô Cực, trưởng lão Chấp Pháp của ngoại môn, tu vi đạt tới Trúc Cơ tầng ba, tính tình tàn nhẫn khét tiếng. Đi bên tả là Mạc Tử Phong, một lão già gầy gò có đôi mắt ti hí luôn tỏa ra độc quang. Đi bên hữu là Hà Hữu Đạo, kẻ chuyên phụ trách việc tìm kiếm tài nguyên và linh mạch cho tông môn.
Triệu Vô Cực nhìn chấp sự ngoại môn đang chần chừ trước làn sương độc, đôi lông mày rậm nhíu chặt lại. Gã bước lên phía trước, áp lực của tu sĩ Trúc Cơ cảnh đột ngột bộc phát, ép thẳng xuống vai tên chấp sự khiến gã suýt quỳ sụp xuống.
"Một chút sương độc tầm thường cũng khiến ngươi kinh sợ đến thế sao?" Giọng nói của Triệu Vô Cực lạnh buốt, chứa đựng sát ý không hề che giấu. "Tông môn nuôi dưỡng các ngươi không phải để đứng nhìn. Tiến lên, dùng linh lực hộ thể mở đường. Kẻ nào dám lui nửa bước, bản tọa sẽ trực tiếp phế bỏ tu vi."
Lý Mộc run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. Gã hiểu rõ tính tình tàn nhẫn của vị trưởng lão này. Chấp Pháp đường của Thiết Kiếm Môn có hàng trăm phương pháp tra tấn khiến sống không bằng chết. Nếu tiến vào sương độc, gã còn có cơ hội sống sót nhờ linh lực chống đỡ; nhưng nếu từ chối, gã chắc chắn sẽ chết ngay tại chỗ dưới kiếm của Triệu Vô Cực.
"Trưởng lão bớt giận." Mạc Tử Phong ở bên cạnh khẽ vuốt râu, giọng nói rin rít như tiếng cọ xát của kim loại. "Làn sương độc này quả thực có gì đó không bình thường. Lão phu ngửi thấy mùi máu tanh nồng ẩn giấu bên trong, dường như có dấu vết của yêu thú đang ẩn náu. Chúng ta nên cẩn trọng thì hơn."
"Yêu thú?" Triệu Vô Cực cười lạnh, mắt lộ vẻ khinh miệt. "Khu rừng hoang dã này nằm ở rìa hoàng triều, linh khí mỏng manh, có thể sinh ra loại yêu thú mạnh mẽ nào chứ? Cùng lắm chỉ là mấy con dã thú hoang dã vô tình hấp thụ được chút linh khí mà thôi. Chu Thiết chết ở đây chỉ vì gã quá ngu ngốc và tự phụ. Hôm nay ba người chúng ta tọa trấn ở đây, cho dù có yêu thú Trúc Cơ cảnh xuất hiện cũng chỉ có con đường chết."
Hà Hữu Đạo cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt gã nhìn chằm chằm vào màn sương tím đầy vẻ tham lam. "Triệu sư huynh nói phải. Theo những gì đệ tử báo cáo trước đó, linh khí ở khu vực này đang có dấu hiệu dao động bất thường, rất có thể có linh dược ngàn năm sắp xuất thế hoặc có một mạch khoáng thạch linh thạch ngầm dưới lòng đất. Nếu chúng ta lấy được, đây sẽ là công lao cực lớn đối với tông môn."
Nghe đến hai chữ "linh mạch" và "linh dược", ánh mắt của Triệu Vô Cực càng thêm nóng bỏng. Gã không muốn lãng phí thời gian nữa, liền trừng mắt nhìn Lý Mộc.
"Còn không mau cút vào trong?"
Lý Mộc cắn chặt răng, cố gắng đè nén sự sợ hãi trong lòng. Gã vận chuyển toàn bộ linh lực trong đan điền, một luồng ánh sáng màu lam nhạt lập tức bao phủ lấy thân thể gã như một lớp màng mỏng. Luồng linh lực lam nhạt này dao động liên tục, ngăn cách làn da của gã với không khí độc hại bên ngoài.
"Đệ tử tuân lệnh!"
Lý Mộc hít một hơi thật sâu, nâng thanh trường kiếm trong tay lên ngang ngực, bước chân chính thức đạp vào khu vực sương độc màu tím nhạt.
Ngay khi chân gã chạm xuống lớp lá mục ẩm ướt, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương lập tức từ lòng bàn chân truyền thẳng lên đỉnh đầu. Làn sương tím dường như cảm nhận được sự xâm nhập của vật sống, bắt đầu cuồn cuộn chuyển động, bao vây lấy gã từ mọi phía. Tiếng xèo xèo vang lên liên tục khi sương độc tiếp xúc với lớp linh lực hộ thể màu lam nhạt. Lý Mộc nhận ra tốc độ tiêu hao linh lực của mình nhanh hơn gấp đôi so với dự tính.
"Theo sát ta! Giữ vững trận hình!" Lý Mộc hét lớn để cổ vũ bản thân cũng như nhắc nhở đám đệ tử phía sau.
Hơn hai mươi đệ tử ngoại môn cũng lục tục vận hành linh lực hộ thể, đi theo dấu chân của Lý Mộc tiến vào màn sương. Trận hình của bọn họ kéo dài thành một đường thẳng, người đi sau đặt chân đúng vào vị trí của người đi trước để giảm thiểu rủi ro.
...
Sâu trong lòng đất cấm địa, cách đó vài dặm, Trần Bình An lặng lẽ thu hồi luồng thần niệm đang giám sát rìa rừng. Hắn dồn toàn bộ sự tập trung vào hệ thống rễ cây khổng lồ của mình.
Dưới tầng đất sâu hàng chục trượng, bóng tối bao trùm tất cả, chỉ có những dòng chảy linh lực ngầm lấp lánh như những sợi chỉ bạc nối liền mạch đất. Trần Bình An cảm nhận được xúc giác từ hàng vạn sợi rễ đang len lỏi qua các tầng đất ẩm ướt và những khe đá lạnh buốt. Cảm giác này vô cùng chân thực, từng hạt cát thô ráp, từng dòng nước ngầm lạnh lẽo chảy qua vỏ rễ đều được truyền về thần hồn của hắn.
Từ khi xuyên không đến thế giới tu tiên này và biến thành một cây non, Trần Bình An đã từng trải qua những tháng ngày tuyệt vọng cùng cực. Một cái cây không thể di chuyển, không thể lên tiếng, chỉ có thể phơi mình trước nắng mưa và sự đe dọa của muông thú hay những kẻ đốn củi. Thế nhưng, sự xuất hiện của hệ thống Vạn Vật Khai Linh đã thay đổi tất cả. Hệ thống không chỉ giúp hắn khai mở linh trí cho bản thân, mà còn cho phép hắn gieo trồng nhân quả với vạn vật trong khu rừng này.
Hiện tại, tu vi của hắn đang ở đỉnh phong Luyện Khí cảnh, chỉ còn một bước nữa là có thể chạm tới ngưỡng cửa Trúc Cơ. Hắn biết rõ quy tắc của thế giới này: khi đột phá từ Luyện Khí lên Trúc Cơ, hắn sẽ phải gánh chịu ba đạo lôi kiếp hủy diệt. Đó là thử thách sinh tử đối với một sinh vật dạng thực vật như hắn. Thân cây của hắn dù có cứng cáp đến đâu cũng dễ dàng bị sét đánh thành tro bụi nếu không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Chính vì thế, hắn cần tích lũy thêm nhiều linh dịch, gia cố nhục thân của mình và bồi dưỡng các hộ vệ xung quanh.
Lúc này, một luồng linh dịch màu lục bảo óng ánh đang được vận chuyển từ gốc chính tỏa đi khắp các nhánh rễ phụ. Đây là thành quả sau khi hắn luyện hóa nguồn linh khí tích lũy kết hợp với dược lực của các loại linh thảo xung quanh. Luồng linh dịch này mang theo mùi thảo dược tươi mát, đậm đà vị thanh khiết của sương mai và hương sâm hoang dã. Khi linh dịch lục bảo chảy qua đến đâu, các sợi rễ vốn mềm yếu lập tức trương nở, thớ gỗ co rút lại, trở nên đen bóng và cứng cáp như huyền thiết.
Trần Bình An điều khiển những sợi rễ này đan xen vào nhau dưới lòng đất, tạo thành một mạng lưới phòng thủ dày đặc. Hắn gia cố các điểm yếu, biến mặt đất phía dưới khu vực sương độc thành một cái bẫy khổng lồ chứa đầy những mũi gai nhọn hoắt.
"Xà nhi, Ưng nhi. Kẻ địch đã đến rìa cấm địa."
Một luồng dao động thần niệm vô hình, nhẹ nhàng nhưng mang uy nghiêm tối cao truyền vào thức hải của hai linh thú.
Ở đầm nước sâu cách đó không xa, Bạch Xà đang cuộn tròn thân mình khổng lồ bỗng nhiên mở mắt. Đôi đồng tử màu lục bảo lóe lên hàn quang lạnh lẽo. Nó khẽ khè lưỡi, thân hình dài mấy trượng uốn lượn trên mặt bùn nhão, lướt đi không một tiếng động. Lớp vảy trắng muốt của nó ma sát với thảm lá mục tạo ra âm thanh xào xạc cực nhỏ. Theo mệnh lệnh của Trần Bình An, Bạch Xà há miệng phun ra một luồng khí độc màu tím thẫm. Luồng khí này nhanh chóng hòa nhập vào dải sương mù có sẵn ở rìa rừng, làm cho màn sương trở nên dày đặc hơn, che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ bên ngoài.
Bạch Xà vốn chỉ là một con rắn trắng nhỏ lạc mẹ, suýt chút nữa đã bỏ mạng dưới vuốt của yêu thú khác nếu không được Trần Bình An dùng linh dịch cứu mạng và khai mở linh trí. Sau khi bước vào Luyện Khí cảnh, linh trí của nó đã tương đương với một đứa trẻ mười tuổi, nhưng bản năng săn mồi và sự trung thành đối với tôn thượng thì đã khắc sâu vào xương tủy. Nó biết rằng, những kẻ mặc lam y ngoài kia là kẻ thù của tôn thượng, và nhiệm vụ của nó là biến làn sương độc này thành mồ chôn của chúng.
Cùng lúc đó, trên vòm lá cao của một cây cổ thụ ngàn năm, Chim Ưng đứng thẳng trên một cành cây thô tráng. Những sợi lông vũ màu xám đen trên cánh nó khẽ dựng lên, lấp lánh những vệt sáng vàng kim nhạt. Đôi mắt sắc bén như dao của nó khóa chặt vào toán tu sĩ Thiết Kiếm Môn bên dưới. Nhận được thần niệm, Chim Ưng khẽ vỗ cánh, thân hình lao vút vào khoảng không tối tăm giữa các tán lá dày, chiếm giữ vị trí cao nhất, sẵn sàng thực hiện cú bổ nhào chí mạng khi có hiệu lệnh.
Chim Ưng là hộ vệ đầu tiên của Trần Bình An. Khi xưa, đôi cánh của nó bị gãy nát do trúng phải tên độc của thợ săn phàm nhân, chính Trần Bình An đã dùng rễ cây quấn lấy nó, truyền linh lực suốt ba ngày ba đêm để trục xuất độc tố và nối liền xương cốt. Đối với Chim Ưng, tôn thượng không chỉ là người ban cho nó sự sống mới, mà còn là thần linh duy nhất mà nó tôn thờ. Từ trên cao nhìn xuống, nó có thể thấy rõ từng chuyển động nhỏ nhất của toán tu sĩ, kể cả những biến động linh lực nhỏ bé nhất trên cơ thể họ.
...
Trần Bình An bắt đầu phân tích cục diện. Ba vị Trúc Cơ cảnh bên ngoài, trong đó có một kẻ đạt tới Trúc Cơ tầng ba. Với tu vi hiện tại của hắn và các hộ vệ, nếu đối đầu trực diện với cả ba cùng một lúc thì phần thắng cực kỳ mong manh. Lục đại hộ vệ của hắn tuy có huyết mạch viễn cổ nhưng thời gian tu luyện còn quá ngắn, chưa thể phát huy được sức mạnh thực sự của huyết mạch. Hơn nữa, việc đánh thức huyết mạch cần một quá trình tích lũy lâu dài, không thể đốt cháy giai đoạn. Hiện tại, họ chỉ mới ở giai đoạn đầu của sự tiến hóa.
Vì vậy, hắn cần phải tiêu hao sinh lực địch, làm nhiễu loạn tâm trí của chúng và cô lập ba vị trưởng lão đó.
"Xà nhi, thu hẹp phạm vi sương độc ở khu vực trung tâm, dụ bọn chúng đi sâu vào thung lũng đá." Trần Bình An truyền đi thần niệm.
Bạch Xà khẽ gật đầu bằng thần thức, thân hình nó khẽ chuyển động, luồng khí độc phun ra bắt đầu thay đổi mật độ. Làn sương ở phía trước toán tu sĩ đột nhiên trở nên mỏng manh hơn, lộ ra một lối đi nhỏ có vẻ an toàn, dẫn sâu vào trong rừng hoang.
Lý Mộc đang đi đầu bỗng cảm thấy áp lực giảm bớt, làn sương độc trước mắt dường như đang tản ra. Gã mừng rỡ, tưởng rằng sương độc này chỉ bao phủ ở rìa ngoài.
"Trưởng lão, sương độc phía trước đang mỏng dần! Có một con đường trống!" Lý Mộc quay lại báo cáo.
Triệu Vô Cực đứng ngoài rìa rừng nheo mắt nhìn vào trong. Đúng thật là màn sương tím đang dần phân tách, để lộ ra một lối đi nhỏ tối tăm giữa những thân cây cổ thụ. Gã cười lạnh một tiếng.
"Hừ, quả nhiên chỉ là trận pháp thiên nhiên hoặc độc vụ thông thường, không có người điều khiển thì làm sao duy trì được lâu. Cả đám tiến lên cho ta, nhanh chóng chiếm giữ cao điểm phía trước!"
Nhận được mệnh lệnh, tốc độ của toán tiên phong bắt đầu tăng lên. Bọn họ bước nhanh hơn trên con đường mòn phủ đầy lá khô và rêu ẩm. Nhưng họ không biết rằng, mỗi bước chân của họ đều đang bước thẳng vào miệng của tử thần.
Dưới lớp lá mục, những sợi rễ đen bóng của Trần Bình An đã lặng lẽ trồi lên sát mặt đất, ẩn mình dưới lớp bùn nhão. Chúng nhạy bén cảm nhận được tần số chấn động từ bước chân của các tu sĩ Luyện Khí cảnh. Khi tên đệ tử đi cuối cùng hoàn toàn bước vào khu vực phục kích, thần niệm của Trần Bình An lập tức khẽ động.
"Khởi!"
"Phập! Phập! Phập!"
Mặt đất đột ngột nứt toác. Hàng chục sợi rễ cây đen bóng, sắc nhọn như những ngọn giáo thép từ dưới đất đâm mạnh lên. Tốc độ của chúng nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp. Ba tên đệ tử đi ở giữa trận hình thậm chí còn chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị rễ cây đâm xuyên qua lòng bàn chân, xuyên thẳng qua đỉnh đầu. Máu tươi đỏ thẫm phun ra như mưa, nhuộm đỏ cả những thân cây xung quanh.
"Có phục kích! Đề phòng phía dưới đất!" Lý Mộc hét lớn, gã vội vàng nhảy vọt lên một tảng đá gần đó, thanh trường kiếm trong tay điên cuồng chém xuống một sợi rễ đang lao tới.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên. Thanh kiếm sắt của Lý Mộc chém vào sợi rễ đen bóng chỉ tạo ra một vệt xước màu trắng nhạt và vài tia lửa nhỏ, nhưng phản chấn cực mạnh từ thớ gỗ cứng như huyền thiết đã khiến cổ tay gã tê rần, thanh kiếm suýt nữa tuột khỏi tay.
"Cái gì? Thân cây sao lại có thể cứng như vậy?" Lý Mộc kinh hoàng tột độ. Gã là tu sĩ Luyện Khí tầng năm, một kiếm dốc toàn lực dù là đá tảng cũng phải vỡ vụn, vậy mà lại không thể chém đứt một sợi rễ cây tầm thường.
Trong khi Lý Mộc còn đang bàng hoàng, toán đệ tử phía sau đã hoàn toàn hỗn loạn. Những sợi rễ cây của Trần Bình An như những con rắn đen khổng lồ, điên cuồng quất mạnh và đâm xuyên qua các lớp phòng ngự yếu ớt của họ. Lực lượng của tu sĩ Luyện Khí cảnh trước mặt những sợi rễ được cường hóa bằng linh dịch lục bảo trở nên quá đỗi mong manh. Từng người một ngã xuống, tiếng xương cốt gãy vụn hòa lẫn với tiếng la hét thảm thiết vang vọng khắp khu rừng.
"Cứu mạng! Trưởng lão cứu mạng!"
"Chân của ta... Á!"
Trần Bình An lặng lẽ điều khiển rễ cây hấp thụ toàn bộ máu tươi và linh lực tán loạn của những kẻ vừa chết. Cảm giác ấm áp từ huyết khí của tu sĩ truyền về khiến thân cây của hắn khẽ run rẩy, một luồng sinh mệnh lực mới lại được bổ sung vào gốc chính. Đối với hắn, những tu sĩ nhân tộc tham lam này chính là nguồn dinh dưỡng tốt nhất để hắn chuẩn bị cho lôi kiếp sắp tới.
"Ưng nhi, ra tay." Trần Bình An tiếp tục truyền lệnh.
Từ trên vòm lá cao, một tiếng rít xé tai đột ngột vang lên. Chim Ưng từ trên cao lao vút xuống như một mũi tên vàng kim. Đôi cánh dang rộng của nó quét qua không trung, tạo ra một luồng cuồng phong mãnh liệt. Luồng gió này không chỉ thổi tạt màn sương độc mà còn cuốn theo hàng vạn chiếc lá khô sắc bén như những lưỡi phi tiêu lao thẳng xuống toán đệ tử đang tháo chạy.
"Vút! Vút! Vút!"
Mưa lá cây mang theo linh lực sắc bén càn quét qua đám người. Những đệ tử vốn đã mất đi linh lực hộ thể vì hoảng loạn lập tức bị những chiếc lá này cắt đứt cổ họng hoặc đâm mù mắt. Tiếng la khóc, tiếng cầu cứu vang vọng khắp một vùng rừng núi.
Triệu Vô Cực đứng ngoài rìa rừng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, sắc mặt gã biến hóa liên tục từ xanh sang đỏ, rồi cuối cùng là đen kịt như đít nồi. Gã không ngờ rằng một khu rừng hoang dã lại có thể ẩn chứa loại bẫy rễ cây đáng sợ như vậy, lại còn có cả yêu điểu phối hợp tấn công từ trên cao.
"Một lũ phế vật!"
Triệu Vô Cực giận dữ quát lớn. Gã đột ngột rút ra thanh cự kiếm màu đen sau lưng. Luồng kiếm khí màu vàng kim rực rỡ bộc phát từ thân kiếm, xé rách làn sương độc xung quanh. Gã không thể đứng nhìn đám đệ tử ngoại môn bị tàn sát hết sạch, bởi vì nếu không có bọn họ làm bia đỡ đạn, ba người bọn họ sẽ phải tự mình đối mặt với những cạm bẫy chưa biết phía trước.
"Mạc sư đệ, Hà sư đệ, cùng ra tay! Tiêu diệt con yêu điểu kia trước!"
Triệu Vô Cực hét lên một tiếng, thân hình bộc phát tốc độ kinh người, đạp trên phi kiếm lao thẳng vào trong khu rừng sương độc. Hai vị trưởng lão còn lại cũng không dám chậm trễ, lập tức vận hành linh lực hộ thể, rút ra pháp bảo của mình lao theo sau. Cuộc chiến thực sự giữa thần mộc cấm địa và các cao thủ Trúc Cơ cảnh của Thiết Kiếm Môn chính thức bắt đầu.
Trong màn sương tím cuồn cuộn, bóng dáng ba vị trưởng lão Trúc Cơ cảnh tựa như ba vệt sáng sắc bén xé toạc màn đêm. Triệu Vô Cực đi đầu, cự kiếm trong tay gã liên tục múa lượn, chém ra những luồng kiếm khí vàng kim sắc lẹm, chặt đứt bất kỳ sợi rễ cây nào dám trồi lên từ mặt đất. Sức mạnh của Trúc Cơ cảnh tầng ba quả thực không phải là thứ mà tu sĩ Luyện Khí có thể so sánh được. Những sợi rễ đen bóng của Trần Bình An dưới kiếm khí của gã cũng bắt đầu bị chém đứt, nhựa cây màu xanh lục nhạt chảy ra, bốc lên làn khói nhẹ khi chạm vào kiếm khí nóng bỏng.
"Hừ, chỉ là một cái cây yêu tinh có chút linh trí mà thôi!" Triệu Vô Cực cười dài, giọng nói mang theo chân lực truyền khắp khu rừng: "Bản tọa hôm nay sẽ nhổ tận gốc ngươi, xem thử ngươi lấy cái gì để làm loạn!"
Từ trên cao, Chim Ưng cảm nhận được áp lực mạnh mẽ từ kiếm khí của Triệu Vô Cực, đôi mắt sắc bén của nó khẽ co rụt lại. Nó biết rõ đối thủ lần này mạnh hơn tất cả những kẻ trước đó cộng lại. Nhưng trong thức hải của nó, mệnh lệnh của tôn thượng vẫn là tối cao. Nó không hề sợ hãi, khẽ vỗ cánh, thân hình hóa thành một vệt sáng màu xám tro, lượn vòng trên không trung để tìm kiếm sơ hở của đối phương.
Dưới mặt đất ẩm ướt, Bạch Xà cũng đã áp sát rìa chiến trường. Thân thể khổng lồ của nó ẩn hiện dưới lớp lá mục và sương độc, đôi mắt lục bảo lạnh lẽo khóa chặt vào Mạc Tử Phong - kẻ đang đi bên tả với vẻ mặt đầy cảnh giác. Sự hiện diện của ba vị tu sĩ Trúc Cơ cảnh đã khiến bầu không khí trong cấm địa căng thẳng đến mức cực hạn.
Trần Bình An ở sâu dưới lòng đất vẫn giữ được sự bình tĩnh tuyệt đối. Hắn cảm nhận được sự tổn hao của hệ thống rễ cây, nhưng điều đó không làm hắn dao động. Hắn biết, muốn tiêu diệt những cao thủ Trúc Cơ này, hắn phải kiên nhẫn dụ bọn họ đi sâu hơn nữa vào phạm vi trung tâm, nơi trận pháp phòng ngự mạnh nhất của hắn đã được thiết lập sẵn.
"Cứ tới đi..." Trần Bình An thầm nghĩ, những tán lá trên đỉnh cây của hắn khẽ lay động dưới ánh trăng. "Máu của tu sĩ Trúc Cơ chắc chắn sẽ giúp ta đột phá tầng giới hạn này."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.