Chương 9: Cội Nguồn Thức Tỉnh Và Ngọn Gió Đầu Tiên 9
Bầu trời đêm phía trên cấm địa đột ngột bị xé rách bởi một tiếng rít dài lanh lảnh, cắt đứt hoàn toàn sự yên ắng vốn có của rừng già.
Từ tầng mây xám xịt bị bao phủ bởi sương mù độc, bóng dáng Chim Ưng tựa như một mũi tên xám bạc lao xuống với tốc độ kinh hoàng. Đôi cánh của nó dang rộng, những sợi lông vũ rìa cánh lúc này không còn là chất sừng thông thường mà lấp lánh sắc ánh kim sắc bén. Nó lao thẳng về phía đỉnh đầu Triệu Vô Cực, đôi vuốt dài khóa chặt lấy hai vai của gã tu sĩ Trúc Cơ cảnh đang đắc ý. Luồng gió lốc do đôi cánh quạt ra tạo thành những lưỡi đao không khí sắc lẹm, rạch nát những tán lá cây khô héo xung quanh.
"Súc sinh to gan!"
Triệu Vô Cực quát lớn, phản ứng của một tu sĩ Trúc Cơ tầng ba vô cùng nhạy bén. Gã không hề ngẩng đầu, thanh cự kiếm màu vàng kim trong tay lập tức vung ngược lên phía sau. Một luồng kiếm khí rực rỡ tựa rồng lửa phóng ra, va chạm trực diện với đôi vuốt thép của Chim Ưng.
Một tiếng va chạm chói tai vang lên, tia lửa bắn tung tóe giữa đêm tối. Chim Ưng rên rỉ bằng thần niệm, cơ thể bị chấn bay ngược lên không trung. Lực lượng của Trúc Cơ cảnh quá mức bá đạo, kiếm khí nóng bỏng trực tiếp chém sượt qua cánh trái của nó, làm rơi rụng vài sợi lông vũ nhuộm máu. Thế nhưng, mục đích của nó đã đạt được. Đường kiếm của Triệu Vô Cực bị lệch đi, tạo khoảng trống cho cuộc tấn công từ dưới lòng đất.
Trần Bình An từ sâu dưới lòng đất quan sát trận va chạm này qua thần thức. Hắn nhận thấy rõ ràng luồng kiếm khí kia mang theo một lượng hỏa độc cực mạnh, trực tiếp thiêu cháy một phần sinh cơ trên lông cánh của Chim Ưng. Thần thức hắn chấn động nhè nhẹ, truyền đi một vệt linh khí dịu mát để làm dịu cơn đau cho hộ vệ của mình. Sự chênh lệch cảnh giới quả thực là một rào cản quá lớn. Chim Ưng dù đã được khai mở linh trí, có huyết mạch viễn cổ đang rục rịch thức tỉnh, nhưng hiện tại vẫn chỉ ở Luyện Khí cảnh, đối đầu trực diện với tu sĩ Trúc Cơ tầng ba vẫn chịu thiệt thòi lớn.
Cùng lúc đó, dưới lớp lá mục ẩm ướt và dải sương độc tím ngắt bên tả, một bóng trắng thon dài bất ngờ phóng ra.
Bạch Xà giấu mình vô cùng khéo léo. Thân thể dài mấy trượng của nó uyển chuyển lướt qua những khe hở của đá tảng, nhằm thẳng vào cổ chân của Mạc Tử Phong mà cắn tới. Miệng rắn mở rộng, hai chiếc răng nanh dài nhọn hoắt mang theo nọc độc đậm đặc màu đen kịt, lấp lóe ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng tàn.
Mạc Tử Phong vốn đang cảnh giác nhìn quanh, đột ngột ngửi thấy mùi tanh nồng nặc xộc vào mũi, da đầu lập tức tê dại. Gã lùi gấp một bước, trường kiếm trong tay đâm ra ba đạo kiếm hoa hòng ngăn cản.
Nhưng thân hình Bạch Xà quá mức linh hoạt. Nó không hề đón đỡ những đường kiếm sắc bén kia mà chủ động uốn éo thân mình, trượt dọc theo lưỡi kiếm để áp sát. Nọc độc trong miệng nó phun ra thành một bọc nhỏ, bay thẳng vào mặt Mạc Tử Phong.
"Độc khí thật mạnh!"
Mạc Tử Phong kinh hãi hét lên. Gã cảm nhận được hộ thể cương khí của mình tiếp xúc với chất dịch màu đen kia liền phát ra tiếng xèo xèo ghê người, ánh sáng bảo hộ mờ đi với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Sự ăn mòn khủng khiếp này khiến gã phải phân tán đại lượng linh lực để củng cố phòng ngự, bước chân truy đuổi vì thế mà trì trệ lại.
Ở phía bên kia, vị trưởng lão thứ ba là Liễu Thương Hải thấy vậy liền hừ lạnh một tiếng. Gã phất tay áo, một luồng kịch độc màu xanh lam từ pháp bảo bình sứ trên tay gã bay ra, hóa thành ba đạo lưu quang bắn thẳng về phía Bạch Xà hòng giải vây cho đồng bạn.
Bạch Xà biết mình không thể chống đỡ đòn đánh của một tu sĩ Trúc Cơ khác, liền quật mạnh chiếc đuôi lớn xuống mặt đất, mượn phản lực bay ngược vào trong màn sương độc màu tím, biến mất không một dấu vết.
Trần Bình An lặng lẽ quan sát toàn bộ cục diện từ sâu dưới lòng đất. Sự đau đớn từ những sợi rễ bị chém đứt lúc trước vẫn âm ỉ truyền về thần hồn, nhưng tâm trí hắn vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ thu. Hắn thấy rõ sự chênh lệch giữa hai hộ vệ của mình và ba vị trưởng lão Thiết Kiếm Môn. Luyện Khí cảnh đối đầu với Trúc Cơ cảnh, nếu không có huyết mạch viễn cổ hoàn chỉnh hỗ trợ, quả thực chỉ có thể dùng các đòn đánh lén để kiềm chế chứ không thể giành chiến thắng thực sự.
Trong cõi linh thức tĩnh mịch, Trần Bình An tự phân tích tình hình. Sức mạnh của ba tu sĩ Trúc Cơ này vượt xa những kẻ hắn từng tiêu diệt trước đây. Kiếm khí của Triệu Vô Cực sắc bén và cương mãnh, độc thuật của Liễu Thương Hải quỷ dị, còn Mạc Tử Phong tuy bị Bạch Xà làm cho chật vật nhưng vẫn giữ được thế công phòng thủ vững chắc. Nếu tiếp tục giao chiến ở rìa rừng, các hộ vệ của hắn sẽ sớm kiệt sức và bị thương nặng.
Hắn cần phải dụ bọn họ vào sâu hơn. Nơi đó, hệ thống rễ cây của hắn đã liên kết chặt chẽ với linh mạch dưới đất, tạo thành một thiên la địa võng. Ở đó, Đá Tảng cũng đang chờ đợi với thạch trận của mình. Hắn phải giữ cho đầu óc thật tỉnh táo, không được để cảm giác đau đớn từ những sợi rễ bị hủy hoại làm ảnh hưởng đến phán đoán.
"Ưng nhi, Xà nhi, lui lại." Trần Bình An truyền đi một luồng thần niệm dịu nhẹ nhưng không kém phần uy nghiêm vào thức hải của hai linh thú. "Dẫn dụ bọn chúng vào sâu thêm. Đừng liều mạng."
Nhận được mệnh lệnh của tôn thượng, Chim Ưng đang lượn vòng trên cao khẽ vỗ cánh, thân hình hóa thành một vệt sáng mờ ảo bay về hướng trung tâm khu rừng. Bạch Xà cũng lẩn khuất dưới các bụi gai, vừa rút lui vừa thỉnh thoảng phun ra những luồng khí độc để quấy nhiễu tầm nhìn của ba kẻ bám đuổi.
Triệu Vô Cực thấy hai con linh thú bắt đầu bỏ chạy, trong lòng càng thêm phần đắc ý. Kiếm khí vàng kim trên tay gã lại bùng lên rực rỡ, chém ngang dọc làm đổ rạp vô số cây cối xung quanh.
"Muốn chạy? Ở trước mặt bản tọa, các ngươi chỉ là những con thú hoang đợi làm thịt mà thôi!" Triệu Vô Cực cười dài, tiếng cười chấn động cả những tán lá dày đặc. "Tử Phong, Thương Hải, đuổi theo! Yêu mộc kia chắc chắn đang ở ngay phía trước. Linh khí ở nơi này đậm đặc như vậy, nếu chúng ta đoạt được mộc tâm của nó, việc đột phá lên Trúc Cơ trung kỳ chỉ là chuyện sớm muộn!"
Mạc Tử Phong vừa lau sạch vết độc dịch trên hộ thể cương khí, gương mặt tràn đầy sát khí: "Hôm nay phải lột da rút gân con rắn trắng kia mới hả giận!"
Liễu Thương Hải gật đầu, pháp bảo bình sứ trong tay lơ lửng xung quanh người, bảo hộ ba người bọn họ khỏi những luồng sương độc dày đặc. Cả ba vị trưởng lão cậy vào tu vi Trúc Cơ áp đảo, hoàn toàn không để ý đến những bất thường xung quanh, điên cuồng thi triển thân pháp lao thẳng vào khu vực trung tâm rừng già.
Càng đi sâu vào trong, bóng tối càng bao trùm lấy mọi thứ. Những thân cây cổ thụ ở đây to lớn dị thường, cành lá đan xen chặt chẽ đến mức ánh trăng cũng không thể lọt qua. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo bao trùm, mang theo một mùi vị của sự chết chóc và tuế nguyệt lâu đời.
Trần Bình An dưới lòng đất cảm nhận rõ ràng từng bước chân nặng nề của ba vị trưởng lão đang dẫm lên lớp rêu phong ẩm ướt. Hắn có thể nghe thấy cả nhịp tim dồn dập vì phấn khích của bọn họ thông qua chấn động truyền qua hệ thống rễ cây. Lòng tham của nhân tộc là không đáy, và chính lòng tham đó sẽ dẫn dắt bọn họ vào cửa tử.
Hắn lặng lẽ tập hợp linh lực toàn thân, chuẩn bị cho đòn phản công quyết định. Mộc hệ linh lực cuồn cuộn chảy trong các đường gân cây, tích tụ thế năng khổng lồ. Hắn biết, cơ hội chỉ có một. Hắn phải vây khốn cả ba người cùng lúc, không để bất kỳ kẻ nào có cơ hội thoát ra ngoài truyền tin cho Tông chủ Thiết Kiếm Môn.
"Đến lúc rồi." Trần Bình An thầm nghĩ.
Dưới lòng đất sâu, thần thức của hắn khóa chặt vào một linh hồn trầm mặc khác. Đó là Đá Tảng, khối thạch ma đang lặng lẽ canh giữ ở ranh giới của trận pháp trung tâm.
"Đá Tảng, khởi động địa trận."
Một luồng dao động linh lực mạnh mẽ truyền từ gốc cây của Trần Bình An lan tỏa xuống mạch đất. Đá Tảng nhận được ý niệm, khối thân thể đá khổng lồ ẩn sâu dưới lòng đất bỗng nhiên phát ra những tiếng gầm rú trầm đục như sấm sét nổ vang từ vạn trượng sâu.
Mặt đất dưới chân ba vị trưởng lão Thiết Kiếm Môn đột ngột rung chuyển dữ dội. Những vết nứt lớn kéo dài hàng chục trượng xuất hiện, nuốt chửng đất đá và những bụi gai. Ngay sau đó, từ những vết nứt ấy, những phiến thạch nhọn hoắt, cao lớn như những bức tường thành dựng đứng trồi lên với tốc độ kinh người, chặn đứng mọi hướng đi của ba người.
"Cái gì?!" Triệu Vô Cực giật mình dừng lại, cự kiếm chém mạnh vào một phiến đá vừa trồi lên trước mặt.
Một tiếng nổ lớn vang lên, phiến đá xám xịt kia chỉ bị chém nứt một đường nhỏ chứ không hề vỡ vụn. Trên bề mặt đá, những đường vân thạch màu xanh lam cổ xưa lấp lánh ánh sáng, hấp thụ đi phần lớn lực lượng kiếm khí của gã.
"Trận pháp địa hình? Không đúng, đây là thổ hệ yêu thuật!" Liễu Thương Hải nhìn quanh, sắc mặt bắt đầu thay đổi.
Bọn họ quay đầu nhìn lại phía sau, nhưng con đường độc đạo dẫn vào lúc nãy đã biến mất. Những phiến đá khổng lồ và những gốc cây cổ thụ lớn như những bức tường gỗ di động đã dịch chuyển vị trí, khép kín mọi lối thoát. Cả không gian xung quanh bọn họ giờ đây chỉ còn là một trận đồ đá xám xịt, sương mù từ bốn phương tá hướng tràn vào, cô lập hoàn toàn ba vị tu sĩ Trúc Cơ trong một phạm vi chưa đầy trăm trượng.
Triệu Vô Cực nheo mắt nhìn những bức tường đá sừng sững bao quanh. Gã cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên vai, linh lực trong cơ thể vận chuyển có phần trì trệ. Đây không phải là một bẫy đá thông thường, mà là một trận pháp thổ hệ được bố trí vô cùng tinh vi, có khả năng phong tỏa và hấp thụ linh lực của kẻ bị giam cầm.
"Hoảng hốt cái gì!" Triệu Vô Cực quát lớn để trấn an đồng bạn, mặc dù trong lòng gã cũng dấy lên một cảm giác bất an. "Chỉ là chút tiểu thuật che mắt của yêu thú. Chúng ta ba người hợp lực, trực diện phá vỡ bức tường đá này là được!"
Nói xong, Triệu Vô Cực cùng Mạc Tử Phong đồng thời vận chuyển chân lực, hai thanh trường kiếm tụ lực chuẩn bị chém ra đòn đánh mạnh nhất.
Nhưng Trần Bình An sẽ không cho bọn họ cơ hội đó.
"Đại trận, khởi!"
Thần thức của Trần Bình An bùng nổ. Gốc cây non đang đứng sừng sững ở trung tâm trận pháp phát ra luồng sáng xanh lục rực rỡ chưa từng có. Toàn bộ linh lực tích lũy từ việc tiêu diệt các tu sĩ trước đó, cùng với linh khí thiên địa được hội tụ qua hệ thống rễ cây vạn dặm, lúc này được kích hoạt hoàn toàn.
Dưới mặt đất của trận đồ đá, hàng vạn sợi rễ cây màu đen bóng, to bằng bắp đùi người trưởng thành, đột ngột lao ra như những con mãng xà điên cuồng. Chúng không chỉ tấn công từ dưới đất, mà từ trên những tán lá cổ thụ rậm rạp phía trên, vô số dây leo xanh thẫm mang theo gai nhọn cũng rủ xuống như một tấm lưới khổng lồ.
"Tránh ra!" Mạc Tử Phong hét lớn, kiếm quang múa lượn thành một vòng bảo hộ xung quanh người.
Nhưng những sợi rễ cây kia dường như vô cùng vô tận. Một sợi bị chém đứt, ngay lập tức có mười sợi khác lao vào thay thế. Nhựa cây màu xanh lục nhạt chảy ra, khi tiếp xúc với kiếm khí nóng bỏng không hề bốc khói như trước mà hóa thành một dải sương mù xanh nhạt, bao phủ lấy phạm vi chiến đấu. Luồng sương này mang theo một lực hút kỳ lạ, khiến linh lực vận chuyển trong kinh mạch của ba người bọn họ trở nên trì trệ.
Liễu Thương Hải là người đầu tiên chịu không nổi. Pháp bảo bình sứ của gã bị một sợi rễ cây khổng lồ quất trúng, vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ. Ngay sau đó, ba sợi rễ cây khác thọc sâu qua lớp hộ thể cương khí đã suy yếu của gã, quấn chặt lấy hai chân và kéo mạnh gã ngã xuống đất.
"Cứu ta!" Liễu Thương Hải hét lên đầy thảm thiết.
Gã cố gắng dùng dao găm hộ thân để chém những sợi rễ xung quanh, nhưng những gai nhọn trên rễ cây đã cắm sâu vào da thịt gã. Những gai nhọn này như những ống tiêm khổng lồ, điên cuồng hút lấy máu tươi và linh lực trong cơ thể gã.
Mạc Tử Phong thấy vậy định lao đến ứng cứu, nhưng gã cũng tự lo không xong. Những dây leo từ trên cao rủ xuống đã quấn chặt lấy cánh tay phải cầm kiếm của gã, kéo giật ra phía sau. Những sợi rễ từ dưới đất trồi lên nhanh chóng bao phủ lấy cơ thể gã, tạo thành một cái kén đen kịt.
"Yêu nghiệt! Ngươi dám!" Triệu Vô Cực gầm lên một tiếng giận dữ. Gã là người mạnh nhất ở đây, cự kiếm trong tay liên tục chém đứt hàng chục sợi rễ cây xung quanh, nhưng phạm vi di chuyển của gã ngày càng bị thu hẹp.
Gã có thể cảm nhận rõ ràng từng đồng môn của mình đang yếu đi nhanh chóng. Khí huyết của Liễu Thương Hải đang cạn kiệt, còn tiếng la hét của Mạc Tử Phong trong kén gỗ cũng dần lịm đi. Nỗi sợ hãi cái chết chưa từng có dâng lên trong lòng vị tu sĩ Trúc Cơ tầng ba này. Gã điên cuồng bóp nát một viên đan dược màu đỏ thẫm, bộc phát bí thuật của Thiết Kiếm Môn hòng tìm đường sống trong cõi chết.
"Huyết Kiếm Giải Thể!"
Triệu Vô Cực gầm lên, toàn thân phun ra một ngọn lửa máu đỏ rực. Kiếm thế của gã tăng vọt, cự kiếm vàng kim biến thành một thanh huyết kiếm dài hơn trượng, chém ra những đường kiếm vô cùng cuồng bạo. Những sợi rễ cây của Trần Bình An chạm vào huyết kiếm liền bị đốt cháy thành tro bụi.
Đau đớn dữ dội truyền về thức hải của Trần Bình An. Đó là cảm giác linh hồn bị thiêu đốt trực tiếp. Nhưng ý chí của một kẻ đã thích nghi với thân xác linh mộc suốt thời gian qua không cho phép hắn chùn bước. Hắn cắn răng chịu đựng, điên cuồng vận chuyển linh lực toàn thân để bù đắp vào những phần rễ bị tổn hao.
"Muốn liều mạng sao? Đã muộn rồi." Trần Bình An lạnh lùng nghĩ.
Hắn điều động thạch trận của Đá Tảng một lần nữa. Những phiến đá khổng lồ di chuyển với tốc độ cực nhanh, vây chặt lấy Triệu Vô Cực từ bốn phía, tạo thành một chiếc hộp đá khép kín. Dù huyết kiếm của Triệu Vô Cực có sắc bén đến đâu cũng không thể lập tức phá vỡ lớp thạch trận được gia trì bởi lực lượng của U Minh Thạch Ma.
Trong khoảng không gian chật hẹp của hộp đá, hàng vạn sợi rễ cây từ các khe đá luồn vào, quấn chặt lấy hai chân, hai tay và thân người của Triệu Vô Cực, nhấc bổng gã lên không trung.
Cự kiếm vàng kim rơi xuống đất, huyết sắc biến mất, chỉ còn là một thanh kiếm sắt bình thường.
"Tha... tha mạng..." Triệu Vô Cực run rẩy nói, ánh mắt tràn ngập sự cầu xin và sợ hãi cái chết.
Trần Bình An không hề đáp lại, rễ cây gai nhọn lập tức cắm sâu vào da thịt gã, điên cuồng hút lấy chút tinh huyết và linh lực cuối cùng còn sót lại.
Khi toàn bộ sinh mệnh lực của Triệu Vô Cực bị hút cạn, thân xác gã hóa thành một bộ xương khô xám xịt, vỡ vụn thành cát bụi dưới cơn gió đêm.
Hấp thụ đầy đủ năng lượng của ba tu sĩ Trúc Cơ cảnh, toàn thân Trần Bình An bùng phát ra luồng sáng xanh lục ngút trời. Vách ngăn cảnh giới của Luyện Khí cảnh hoàn toàn vỡ vụn.
Bầu trời đêm phía trên cấm địa đột ngột ngưng tụ những đám mây đen kịt, dày đặc như mực. Từ trong tầng mây, những tia lôi điện màu xanh lam uốn lượn như những con rồng sấm, tỏa ra uy áp khủng khiếp của thiên địa.
Trúc Cơ lôi kiếp!
Trần Bình An ngẩng đầu nhìn bầu trời lôi kiếp đang cuồn cuộn kéo đến, nội tâm dâng lên một ý chí chiến đấu mạnh mẽ.
Thế nhưng, ngay khi đạo lôi kiếp đầu tiên chuẩn bị giáng xuống, thần thức của hắn bỗng nhiên cảm nhận được ở bìa rừng ngoài xa, một luồng khí tức vô cùng mạnh mẽ, vượt xa ba vị trưởng lão vừa rồi, đang lao đến với tốc độ kinh hoàng.
Đó chính là Tông chủ Thiết Kiếm Môn, một tu sĩ Trúc Cơ tầng sáu thực thụ, mang theo sát ý ngập trời khi cảm nhận được hồn bài của ba vị trưởng lão đồng loạt vỡ vụn!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.