Chương 13: Huyết Mạch Thức Tỉnh Và Sát Cơ Xuất Hiện 3
Không khí trong cấm địa chìm vào sự tịch mịch đến đáng sợ. Thần thức của Trần Bình An tỏa ra, bao trùm từng tấc đất xung quanh gốc cây non của bản thân. Gió ngừng thổi, những chiếc lá xanh rì bắt đầu run rẩy nhẹ nhàng, không phải vì sợ hãi, mà vì linh khí trong vòng trăm dặm đang điên cuồng tụ hội về phía này.
Hồ linh dịch trong thức hải của hắn bắt đầu sôi trào. Sau khi cắn nuốt tinh huyết và tu vi của ba kẻ xâm nhập trước đó, năng lượng trong cơ thể Trần Bình An đã đạt tới giới hạn của Luyện Khí tầng chín đỉnh phong. Hắn cảm nhận rõ ràng một tầng xiềng xích vô hình đang lung lay, chỉ cần một cú hích nhẹ là có thể phá vỡ hoàn toàn ranh giới phàm trần để bước vào Trúc Cơ cảnh.
"Ưng nhi, Xà nhi, lùi lại." Thần niệm của Trần Bình An truyền vào đầu hai linh thú.
Chim Ưng khẽ kêu lên một tiếng đầy lo lắng, đôi mắt sắc bén ngẩng nhìn bầu trời đang nhanh chóng tối sầm lại. Bạch Xà cũng khẽ ngẩng đầu, dùng chiếc lưỡi đỏ sẫm liếm nhẹ vỏ cây của Trần Bình An rồi lập tức trườn nhanh ra rìa tán lá, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi thân cây non đang phát ra ánh hào quang xanh biếc. Chúng hiểu lệnh của tôn thượng, lập tức thối lui ra rìa cấm địa để hộ pháp, canh chừng mọi biến động bên ngoài.
Trên bầu trời, mây đen từ bốn phương tám hướng kéo đến cuồn cuộn, dày đặc như mực, đè thấp xuống đỉnh đầu khu rừng hoang dã. Những tia chớp màu bạc bắt đầu ngoằn ngoèo uốn lượn trong tầng mây, tiếng sấm trầm đục rền vang làm rung chuyển cả núi rừng. Đây là Trúc Cơ thiên kiếp. Đối với thực vật tu luyện, lôi kiếp đáng sợ gấp mười lần yêu thú hay nhân tộc, bởi mộc tính vốn sợ lôi hỏa. Chỉ cần một chút sơ sẩy, tro cốt cũng không còn.
"Ầm!"
Đạo lôi kiếp thứ nhất rốt cuộc giáng xuống. Một luồng lôi điện thô to bằng cánh tay xé rách không trung, mang theo ánh sáng lam nhạt chém thẳng vào đỉnh ngọn của Trần Bình An.
Cơn đau kịch liệt ập đến tức thì. Trần Bình An cảm giác như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua từng thớ gỗ, tàn phá kinh mạch vừa mới hình thành. Tán lá của hắn bị luồng điện thiêu rụi một góc, vỏ cây nứt toác ra, rỉ ra những giọt nhựa cây lấp lánh để xoa dịu vết thương. Hắn cắn răng chịu đựng, điên cuồng vận chuyển công pháp hấp thụ sinh khí từ mạch đất, dùng sức sống mãnh liệt của mộc tộc để ngạnh kháng. Sức mạnh hủy diệt trong lôi điện bắt đầu bị cơ thể hắn luyện hóa, biến thành nguồn năng lượng rèn luyện vỏ cây thêm phần cứng cáp.
Chưa kịp thở dốc, đạo lôi kiếp thứ hai đã ngưng tụ xong. Lần này là một tia lôi điện màu tím sậm, to gấp đôi đạo thứ nhất, mang theo hơi thở của sự hủy diệt chí cực.
"Rầm!"
Đất đá xung quanh gốc cây bắn tung tóe. Thân cây của Trần Bình An rung lắc kịch liệt, một vết nứt sâu hoắm kéo dài từ đỉnh xuống tận gốc. Lôi lực màu tím lan tỏa khắp hệ thống rễ cây sâu dưới lòng đất, thiêu cháy vô số rễ non.
Trong cơn đau thấu xương tủy, Trần Bình An nhận ra lôi lực này tuy hủy diệt nhưng lại ẩn chứa một loại quy tắc rèn luyện nhục thân cực mạnh. Hắn liếc nhìn hai hộ vệ đang lo lắng ở phía xa, trong đầu chợt nảy ra một ý định táo bạo.
"Tới đây, dùng lôi lực tàn dư để rèn luyện căn cốt!" Trần Bình An truyền đi thần niệm mạnh mẽ.
Chim Ưng không chút do dự, dang rộng đôi cánh lao vào vùng lôi quang đang bao phủ quanh thân cây. Bạch Xà cũng trườn nhanh tới, quấn chặt lấy phần gốc cây đang tràn ngập lôi điện màu tím.
Một phần lôi lực cuồng bạo từ thân cây Trần Bình An truyền thẳng vào cơ thể của hai linh thú. Chim Ưng rên rỉ đau đớn, lông vũ màu xám đen bị cháy xém, máu tươi rỉ ra từ da thịt nhưng đôi mắt nó vẫn sáng rực ý chí kiên cường. Bạch Xà cũng không khá hơn, lớp vảy trắng muốt bị lôi điện đánh nứt, từng làn khói xanh bốc lên. Nhưng dưới sự dẫn dắt của thần niệm Trần Bình An, chúng bắt đầu vận hành linh lực, dùng lôi điện này để trục xuất tạp chất trong cơ thể ra ngoài.
Bầu trời phía trên lúc này đã chuyển sang màu đỏ sậm đầy áp lực. Đạo lôi kiếp cuối cùng đang thành hình, đó là một luồng hỗn nguyên hắc lôi xé rách hư không, ẩn chứa lực lượng hủy diệt sinh cơ tuyệt đối.
"Hệ thống, kích hoạt Khai Mở Huyết Mạch Viễn Cổ cho Chim Ưng và Bạch Xà!" Trần Bình An thầm ra lệnh trong thức hải.
[Đang tiêu hao tích lũy linh dịch... Kích hoạt thành công. Đang đánh thức huyết mạch Kim Sí Đại Bàng cho Chim Ưng, huyết mạch Thủy tổ Đằng Xà cho Bạch Xà.]
Âm thanh của hệ thống vừa dứt cũng là lúc đạo lôi kiếp thứ ba giáng xuống.
"ẦM!!!"
Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, ánh sáng đen ngòm của lôi kiếp nuốt chửng cả ba sinh vật ở trung tâm cấm địa.
Trong lôi quang ngập tràn, một sự thay đổi long trời lở đất đang diễn ra. Bên trong cơ thể Chim Ưng, một dòng máu vàng kim từ sâu trong tủy xương bỗng nhiên thức tỉnh, sôi trào như lửa đốt. Tiếng kêu của nó không còn là tiếng chim ưng thông thường nữa, mà hóa thành tiếng rống dài ngập tràn tôn nghiêm của loài bá chủ bầu trời viễn cổ. Lông vũ cháy xém rụng xuống, thay vào đó là những sợi lông mới sắc bén như kiếm đúc bằng vàng ròng. Đôi cánh của nó kéo dài ra, mang theo những luồng gió lốc sắc bén có thể cắt đứt đá tảng. Huyết mạch Kim Sí Đại Bàng chính thức thức tỉnh!
Đồng thời, Bạch Xà dưới gốc cây cũng đang trải qua quá trình lột xác đau đớn. Lớp da rắn cũ nứt toác ra từ đầu đến đuôi. Một đôi cánh hư ảo cấu thành từ sương mù và nước dần mọc ra từ hai bên sườn của nó. Vảy trên người nó không còn là màu trắng đơn thuần, mà chuyển sang màu trắng ngà cổ kính, lấp lánh linh văn của thủy tổ Đằng Xà. Khí tức của sự sống và cái chết đan xen xung quanh thân thể nó, hô mưa gọi gió, khống chế nguồn nước trong cấm địa.
Trần Bình An đứng ở trung tâm của vụ nổ lôi kiếp, gánh chịu phần lớn sức mạnh của Hỗn Nguyên Hắc Lôi. Hắn cảm nhận được cơ thể mộc tộc của mình đang chuyển hóa. Gỗ non biến thành mộc tinh cứng rắn như u thiết, rễ cây cắm sâu hơn vào linh mạch đất, điên cuồng hút lấy linh khí để bù đắp tiêu hao.
Khi lôi quang dần tan đi, bầu trời mây đen tản mát, để lộ ra những tia nắng ban mai chiếu rọi qua kẽ lá. Trần Bình An đã chính thức bước vào Trúc Cơ cảnh tầng thứ nhất. Hai linh thú lúc này đã hoàn thành thức tỉnh huyết mạch, tuy tu vi mới chỉ ở Luyện Khí tầng chín đỉnh phong sắp đột phá, nhưng uy áp phát ra từ nhục thân của chúng đã đủ để khiến bất kỳ yêu thú cùng giai nào cũng phải run rẩy quỳ lạy.
Niềm vui đột phá chưa kịp lắng xuống, thần thức của Trần Bình An đã cảm nhận được một nhóm người đang tiến vào cấm địa với tốc độ cực nhanh.
"Tôn thượng, có kẻ xâm nhập." Chim Ưng truyền âm bằng thần niệm, giọng nói của nó đã mang theo uy nghiêm lãnh liệt của Kim Sí Đại Bàng.
"Chúng đến rất đông, sát khí ngút trời." Bạch Xà khẽ phì phì chiếc lưỡi đỏ, đôi mắt lục bảo lóe lên hàn quang lạnh lẽo.
Trần Bình An hừ lạnh một tiếng qua thần niệm: "Lâm gia quả nhiên không để chúng ta đợi lâu. Đi, cho chúng thấy cái giá của việc xâm phạm thần mộc cấm địa."
Tại bìa rừng, một nhóm tu sĩ mặc y phục màu lam sậm của Lâm gia đang thận trọng tiến vào. Dẫn đầu là Lâm Thiết Sơn, gia chủ Lâm gia, một tu sĩ Trúc Cơ cảnh tầng thứ năm, khuôn mặt âm trầm như nước. Đi bên cạnh lão là hai vị trưởng lão Lâm gia đều ở Trúc Cơ cảnh tầng thứ ba, cùng hơn mười tên đệ tử tinh anh Luyện Khí cảnh từ tầng bảy trở lên.
"Gia chủ, lôi kiếp vừa rồi chắc chắn là do yêu thú hoặc dị bảo độ kiếp tạo ra. Nhìn hướng lôi vân, chính là nơi Lâm trưởng lão ngoại môn đã mất tích." Một tên trưởng lão lên tiếng, ánh mắt tham lam nhìn sâu vào rừng.
Lâm Thiết Sơn híp mắt, tay vuốt ve chuôi kiếm: "Độ kiếp xong là lúc suy yếu nhất. Bất kể là linh dược hóa hình hay yêu thú đắc đạo, hôm nay Lâm gia ta đều phải đoạt lấy. Đi!"
Khi nhóm tu sĩ Lâm gia tiến vào thung lũng nơi Trần Bình An ngự trị, bọn chúng lập tức bị chấn động bởi cảnh tượng trước mắt. Một cây non cao chừng vài trượng, tán lá sum suê phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, xung quanh thân cây là hai con linh thú khí tức quái dị đang lạnh lùng nhìn chúng.
"Đó là... linh mộc?" Một vị trưởng lão Lâm gia kinh hô. "Linh khí nồng đậm quá! Nếu đem gốc cây này về trồng ở Lâm gia, gia tộc ta chắc chắn sẽ hưng thịnh vạn năm!"
Lâm Thiết Sơn cũng lộ ra vẻ cuồng nhiệt: "Ha ha ha, trời giúp Lâm gia ta rồi! Lôi kiếp vừa rồi chính là nó dẫn động. Nhìn thân cây kia đi, vỏ cây vẫn còn dấu vết cháy xém của lôi điện, nó đang cực kỳ suy yếu! Bắt lấy nó!"
"Kẻ phàm trần tham lam, tự tìm đường chết." Giọng nói trầm ấm của Trần Bình An vang lên trong đầu tất cả các tu sĩ Lâm gia thông qua thần niệm cường đại của Trúc Cơ cảnh.
"Yêu nghiệt phương nào giả thần giả quỷ!" Lâm Thiết Sơn quát lớn, trường kiếm ra vỏ, một luồng kiếm khí màu lam chém thẳng về phía Trần Bình An.
"Vút!"
Một bóng xám đen nhanh như chớp giật lao xuống từ trên không trung. Đôi cánh của Chim Ưng vung lên, tạo ra một luồng phong đao sắc bén chém nát luồng kiếm khí của Lâm Thiết Sơn.
Lâm Thiết Sơn bị dư chấn đẩy lùi vài bước, sắc mặt đại biến: "Yêu thú này tốc độ thật nhanh! Cùng nhau ra tay!"
Hai vị trưởng lão Lâm gia lập tức rút ra pháp bảo, một cái đại đao màu đỏ rực và một bức họa quyển phóng ra vô số dây leo quấn quanh hòng khống chế Chim Ưng.
"Xà nhi, giải quyết đám đệ tử. Ưng nhi, giữ chân hai tên trưởng lão." Trần Bình An ra lệnh.
Bạch Xà phát ra một tiếng rít dài, thân hình uốn lượn lao vào đám đệ tử Luyện Khí cảnh của Lâm gia. Đôi cánh nước hư ảo sau lưng nó vỗ mạnh, một làn sương độc màu trắng đục lập tức bao phủ chiến trường.
"A! Mắt của ta! Da thịt của ta đang tan chảy!" Tiếng la hét thảm thiết vang lên từ đám đệ tử Lâm gia. Sương độc của thủy tổ Đằng Xà chứa đựng sức mạnh ăn mòn cực mạnh, chỉ cần dính phải một chút là da thịt lập tức thối rữa.
Một tên đệ tử Luyện Khí tầng chín gầm lên, vung kiếm đâm về phía Bạch Xà. Bạch Xà khẽ lách mình, tốc độ nhanh đến mức chỉ để lại một vệt tàn ảnh trắng. Nó xuất hiện ngay sau lưng tên đệ tử, cái miệng rộng mở to, cắn thẳng vào cổ y. Độc tố nháy mắt làm tê liệt tim mạch, tên đệ tử ngã xuống đất, trợn trừng mắt chết không nhắm mắt.
Trong khi đó, Chim Ưng đang một mình đối phó với hai vị trưởng lão Lâm gia. Dù tu vi chỉ mới chạm ngưỡng Trúc Cơ nhờ huyết mạch thức tỉnh, nhưng sức mạnh của Kim Sí Đại Bàng giúp nó hoàn toàn áp đảo về mặt nhục thân và tốc độ.
Đại đao màu đỏ rực của một vị trưởng lão chém tới, Chim Ưng không thèm né tránh, dùng móng vuốt vàng kim cứng như thần binh lợi khí ngạnh kháng.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, tia lửa bắn tung tóe. Trưởng lão Lâm gia kinh hoàng phát hiện thanh đại đao cấp phẩm pháp bảo của mình đã bị móng vuốt của Chim Ưng cào ra ba vết nứt sâu hoắm.
"Làm sao có thể! Nhục thân của con yêu thú này làm bằng gì vậy?"
Chim Ưng không cho lão thời gian suy nghĩ, đôi cánh vàng kim vỗ mạnh, hóa thành một đạo ánh sáng vàng lướt qua cổ vị trưởng lão kia. Một vệt máu đỏ tươi phun ra, đầu của vị trưởng lão rơi xuống đất, đôi mắt vẫn còn nguyên vẻ kinh hãi.
Lâm Thiết Sơn thấy tình thế chuyển biến xấu quá nhanh, trưởng lão tử thương, đệ tử tổn hao gần hết, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi tột cùng. Lão nhận ra mình đã hoàn toàn đánh giá sai thực lực của sinh vật trong khu rừng này.
"Rút lui! Mau rút lui!" Lâm Thiết Sơn hét lớn, tay bấm niệm pháp quyết, chuẩn bị ngự kiếm bỏ chạy.
"Muốn đi? Đã muộn rồi." Trần Bình An lạnh lùng truyền đi thần niệm.
Từ mặt đất bên dưới chân Lâm Thiết Sơn, hàng chục rễ cây thô to như những con mãng xà khổng lồ đột ngột phá đất chui lên. Chúng quấn chặt lấy hai chân của lão, kéo mạnh xuống.
Lâm Thiết Sơn kinh hoàng, dùng hết sức bình sinh vận chuyển chân nguyên Trúc Cơ chém vào rễ cây. Nhưng rễ cây của Trần Bình An sau khi vượt qua lôi kiếp đã cứng rắn vô cùng, kiếm khí chém vào chỉ để lại những vệt trắng mờ nhạt.
"Không! Tha cho ta! Lâm gia ta có linh thạch, có đan dược, ta có thể dâng hiến tất cả cho ngài!" Lâm Thiết Sơn gào thét trong tuyệt vọng khi rễ cây dần quấn quanh ngực và cổ lão.
Rễ cây của Trần Bình An bắt đầu nhô lên những gai nhọn hoắt, cắm sâu vào da thịt của Lâm Thiết Sơn và những tu sĩ Lâm gia còn sót lại. Sức mạnh thôn phệ của hệ thống Vạn Vật Khai Linh kích hoạt, điên cuồng hút lấy tinh huyết và tu vi Trúc Cơ của bọn chúng.
Cơ thể của Lâm Thiết Sơn khô héo với tốc độ mắt thường có thể thấy được, cuối cùng hóa thành một bộ xác khô vô hồn, rồi vỡ vụn thành cát bụi dưới gốc thần mộc.
Sau khi hấp thụ toàn bộ tinh huyết của nhóm tu sĩ Lâm gia, Trần Bình An cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp chạy dọc theo thân cây, tu vi Trúc Cơ tầng thứ nhất của hắn đã hoàn toàn củng cố, thậm chí có dấu hiệu chạm đến tầng thứ hai.
Hai linh thú Chim Ưng và đáp xuống bên cạnh hắn, trên người chúng tuy có chút vết thương nhẹ từ trận chiến nhưng khí tức lại càng thêm trầm ổn, sắc bén.
"Tôn thượng, kẻ địch đã giải quyết sạch sẽ." Chim Ưng khẽ cúi đầu cung kính.
"Tốt lắm. Các con đã làm rất tốt." Trần Bình An dùng cành lá xoa nhẹ lên đầu hai linh thú. "Trận chiến này tuy thắng, nhưng Lâm gia chắc chắn sẽ không cam lòng. Gia chủ của chúng đã chết ở đây, những thế lực phía sau chúng sẽ sớm chú ý đến nơi này."
Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những áng mây đỏ hoàng hôn đang buông xuống. Khí tức của thế giới tu tiên này vô cùng rộng lớn và tàn khốc, nhưng Trần Bình An biết, chỉ cần có thời gian, hắn sẽ biến khu rừng này thành cấm địa đáng sợ nhất nhân gian.
Bỗng nhiên, từ sâu trong khu rừng hoang dã, một tiếng hú dài kỳ lạ vang lên, mang theo một luồng uy áp hoang dã không hề kém cạnh hai linh thú vừa thức tỉnh huyết mạch. Trần Bình An khẽ chuyển động tán lá, thần thức hướng về phía âm thanh phát ra. Có vẻ như, một linh thú khác trong rừng đã bắt đầu bị thu hút bởi linh khí dao động từ cuộc đột phá của hắn...
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.