Hệ Thống Khai Linh

Chương 18: Huyết Mạch Thức Tỉnh Và Sát Cơ Xuất Hiện 8

Đăng: 25/08/2026 19:20 1,907 từ 1 lượt đọc

Luồng khói đen tanh tưởi bốc lên từ vỏ cây xám bạc, mang theo thứ oán niệm âm lãnh luồn lách qua từng thớ gỗ. Vết thương màu đen kịt ở gốc cây tựa như một con rết lớn đang không ngừng cắn xé sinh mệnh của Trần Bình An. Dù đã cắn nuốt toàn bộ tu vi Trúc Cơ chín tầng của Lâm Hoài Viễn, nhưng thứ độc trùng nguyền rủa này vẫn cắm sâu rễ độc vào bản thể hắn, tỏa ra luồng sáng đỏ sậm dị thường giữa màn đêm của cấm địa.

Dưới gốc cây, ba đầu linh thú quỳ rạp trên mặt đất, toàn thân run rẩy. Kim Sí Đại Bàng cúi rạp đầu, đôi cánh khổng lồ khép chặt lại đầy tự trách. Đằng Xà cuộn tròn thân mình trắng muốt, đôi mắt lục bảo long lanh ngập tràn khủng hoảng cùng hàn ý. Thạch Hầu đứng bên cạnh liên tục đập tay xuống đất, phát ra những tiếng gầm gừ trầm uất, đôi mắt hổ phách hướng về phía vết đen trên thân cây mà bùng lên ngọn lửa giận dữ.

"Tôn thượng!"

Thần niệm của Kim Sí Đại Bàng vang lên trong không gian, mang theo sự run rẩy chưa từng có:

"Là thuộc hạ vô năng, để lũ sâu bọ phàm nhân kia làm tổn hại đến thánh thể của ngài."

Trần Bình An cắn răng chịu đựng cơn đau buốt nhói chạy dọc từ gốc rễ lên đến tận ngọn. Thần thức của hắn đảo qua vết thương, nhận ra luồng oán niệm này đang liên tục phát ra một loại sóng dao động đặc thù hướng về phía ngoài rừng sâu. Đây là ấn ký định vị, một khi cường giả của Lâm gia nhận được tín hiệu, bọn chúng chắc chắn sẽ kéo đến đây với quy mô lớn hơn nhiều.

"Đứng lên đi."

Thần niệm của Trần Bình An truyền ra, tuy suy yếu hơn bình thường nhưng vẫn mang theo sự uy nghiêm tối cao, khiến sự hoảng loạn của ba đầu linh thú lập tức dịu lại.

"Thứ này là oán niệm trước khi chết của tu sĩ Trúc Cơ, không phải lỗi của các ngươi. Thạch Hầu, lại đây."

Chú khỉ đá nghe thấy tiếng gọi, lập tức tiến lên hai bước, quỳ gối trước gốc cây. Nó vốn là linh thú thứ ba được Trần Bình An khai mở linh trí, thời gian qua luôn lặng lẽ hấp thu linh khí xung quanh gốc thần mộc, thân thể đã cứng cáp như sắt đá, đạt đến Luyện Khí tầng chín. Nhưng đối mặt với sự biến hóa quỷ dị vừa rồi, nó cảm nhận rõ rành ranh giới giữa mình và những kẻ có tu vi cao hơn.

Trần Bình An nhìn giao diện hệ thống đang hiển thị trong tâm trí. Linh lực khổng lồ từ việc cắn nuốt Lâm Hoài Viễn vẫn đang cuộn trào trong rễ cây, chưa được tiêu hóa hết.

[Đang tiêu hao linh năng tích lũy... Bắt đầu kích hoạt tính năng Khai Mở Huyết Mạch Viễn Cổ cho Thạch Hầu.]

[Đối tượng: Thạch Hầu. Huyết mạch thức tỉnh: Linh Minh Thạch Hầu.]

Oành!

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong huyết quản của Thạch Hầu. Toàn thân nó run lên bần bật, những sợi lông nâu đỏ dựng đứng lên như những ngọn lửa rực cháy. Từ dưới chân nó, mặt đất nứt toác ra, từng luồng thổ linh khí nồng đậm màu vàng đất cuộn trào lên, bao bọc lấy thân thể nó thành một cái kén đá khổng lồ.

Trong kén đá, tiếng tim đập của Thạch Hầu mạnh mẽ như tiếng trống trận dồn dập vang lên. Sức mạnh viễn cổ thức tỉnh khiến nhục thân của nó biến đổi với tốc độ kinh người, xương cốt kêu lên răng rắc, cơ bắp cuồn cuộn phồng lên, tỏa ra thứ uy áp nặng nề như một tòa đại sơn đang đè xuống.

Kim Sí Đại Bàng và Đằng Xà lùi lại vài bước, kinh ngạc nhìn sự biến đổi của đồng bạn. Bọn chúng cảm nhận được một loại huyết mạch tôn quý không hề thua kém bản thân đang dần hình thành trong cái kén đá kia.

Cùng lúc đó, vết thương nguyền rủa trên thân cây của Trần Bình An cũng bắt đầu chuyển biến. Linh lực của hệ thống sau khi hỗ trợ Thạch Hầu thức tỉnh liền quay ngược về bao phủ lấy vết đen. Những chiếc lá xanh biếc tỏa ra ánh sáng lục bảo huyền ảo, từng giọt linh dịch cửu sắc từ ngọn cây chảy xuôi xuống, nhỏ thẳng vào tâm vết nguyền rủa.

Xèo xèo!

Khói đen bốc lên nghi ngút kèm theo những tiếng thét gào vô vọng của oán hồn Lâm Hoài Viễn. Dưới sức mạnh tẩy tịnh của linh dịch cửu sắc, vết đen dần co rút lại, bị phong ấn chặt chẽ tại một góc nhỏ trên vỏ cây xám bạc, không thể tiếp tục lan rộng. Dù chưa thể hoàn toàn xóa bỏ ấn ký này ngay lập tức, nhưng luồng sóng dao động phát ra ngoài đã bị Trần Bình An dùng linh lực phong tỏa đến chín phần.

Lâm gia ở bên ngoài chỉ có thể cảm nhận được một vị trí mơ hồ, chứ không thể xác định chính xác tọa độ như trước.

Rắc!

Cái kén đá khổng lồ vỡ vụn. Thạch Hầu bước ra ngoài, thân hình cao lớn hơn trước gấp đôi, toàn thân bao phủ bởi những đường vân đá phát sáng màu vàng kim. Đôi mắt hổ phách của nó lúc này đã hoàn toàn hóa thành kim quang rực rỡ, mỗi bước đi đều khiến mặt đất xung quanh rung chuyển nhẹ.

Nó phủ phục xuống trước Trần Bình An, thần niệm vang lên đầy cung kính và cuồng nhiệt:

"Tôn thượng ban ơn tái tạo, Linh Minh Thạch Hầu nguyện vì ngài mà trấn áp mọi kẻ thù xâm phạm!"

Trần Bình An cảm nhận được tu vi của Thạch Hầu đã trực tiếp nhảy vọt lên Trúc Cơ tầng một, nhục thân mạnh mẽ đến mức có thể ngạnh kháng pháp bảo của tu sĩ đồng cấp. Hắn khẽ lay động cành lá, truyền đạt mệnh lệnh:

"Lâm gia sẽ sớm phát hiện ra cái chết của Lâm Hoài Viễn. Kẻ địch đến lần sau sẽ không chỉ có một tu sĩ Trúc Cơ. Ba người các ngươi lập tức canh giữ ba hướng dẫn vào rừng sâu. Nếu có kẻ đột nhập, giết không tha!"

"Tuân mệnh!"

Ba đầu linh thú đồng thanh đáp lời, sau đó hóa thành ba luồng sáng lao vút đi, biến mất vào màn sương mù dày đặc của rừng già.

***

Tại Lâm gia phủ đệ, nằm cách khu rừng vạn dặm.

Trong từ đường trang nghiêm, hàng trăm bài vị của các thế hệ tổ tiên được xếp ngay ngắn. Ở một góc dành cho đệ tử nòng cốt thế hệ này, một tiếng "Rắc" giòn tan đột ngột vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

Gia nhân canh giữ từ đường giật mình kinh hãi, vội vàng nhìn lên. Bài vị bằng ngọc thạch của đại trưởng lão Lâm Hoài Viễn đã vỡ làm đôi, sinh mệnh chi hỏa bên trên hoàn toàn tắt ngấm.

"Không xong rồi! Hồn bài của Đại trưởng lão... đã vỡ!"

Tiếng la hét thất thanh phá vỡ sự yên bình của Lâm phủ. Chỉ trong chốc lát, phòng nghị sự của Lâm gia đã chật kín người. Ngồi ở vị trí thủ tọa là Lâm gia chủ Lâm Chấn Hải, một tu sĩ Trúc Cơ tầng chín đỉnh phong, khuôn mặt ông ta lúc này xám xịt, gân xanh trên trán giật liên hồi.

"Hoài Viễn dẫn theo hai mươi thợ săn tinh anh đi săn lùng linh mộc ở bìa rừng, sao có thể đột ngột tử trận?"

Giọng nói của Lâm Chấn Hải lạnh lẽo như băng, áp lực của tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong khiến các chấp sự đứng bên dưới không dám thở mạnh.

Một tên chấp sự run rẩy bước lên, dâng lên một tấm la bàn bằng đồng:

"Gia chủ, oán độc ấn ký của Đại trưởng lão trước khi chết đã được kích hoạt. Tuy nhiên, vị trí truyền về rất mơ hồ, dường như bị một thế lực nào đó che giấu. Chúng ta chỉ có thể xác định hắn tử trận tại khu vực rìa ngoài của rừng sương mù."

Lâm Chấn Hải đập mạnh tay xuống bàn, chiếc bàn gỗ thiết mộc hóa thành tro bụi:

"Khu rừng đó vốn chỉ có phàm nhân và vài con thú hoang dã. Dù có yêu thú xuất hiện, với tu vi Trúc Cơ chín tầng của Hoài Viễn cũng dư sức tự bảo vệ mình. Chuyện này nhất định có ẩn khuất."

Ông ta đứng dậy, ánh mắt sát khí đằng đằng nhìn xuống bên dưới:

"Lâm Thiết, ngươi dẫn theo năm vị chấp sự Trúc Cơ tầng ba, cùng năm mươi đệ tử Luyện Khí kỳ đi vào rừng sâu. Mang theo trận bàn định vị, bằng mọi giá phải tìm ra kẻ đã giết Hoài Viễn. Nếu là yêu thú, lột da rút xương nó mang về đây. Nếu là thế lực khác làm... Lâm gia ta sẽ bắt chúng nợ máu phải trả bằng máu!"

"Tuân lệnh gia chủ!"

Một nam tử trung niên lực lưỡng bước ra nhận lệnh, ánh mắt tràn đầy sự tàn nhẫn.

***

Trong rừng sương mù.

Trần Bình An lặng lẽ vận chuyển linh lực trong cơ thể. Cơn đau từ oán độc ấn ký đã hoàn toàn bị khống chế, nhưng hắn hiểu rõ đây chỉ là sự yên bình trước cơn bão.

Thần thức của hắn trải rộng ra vạn dặm, bao phủ toàn bộ khu rừng. Dưới lòng đất, hệ thống rễ cây khổng lồ của hắn đang không ngừng sinh trưởng, bám chặt vào các mạch linh khí ẩn sâu dưới lòng đất, hấp thu năng lượng để củng cố thân cây.

Từ bìa rừng, tiếng bước chân dồn dập và tiếng xé gió của các phi kiếm bắt đầu vang lên. Màn sương mù vốn yên tĩnh bị khuấy động, tỏa ra những luồng khí tức hỗn loạn.

Đội quân của Lâm gia đã đến. Lâm Thiết dẫn đầu, tay cầm la bàn định vị, sắc mặt ngưng trọng nhìn vào màn sương dày đặc phía trước.

"Mọi người cẩn thận, linh khí ở nơi này dao động rất bất thường. Trận pháp hộ thể luôn ở trạng thái sẵn sàng," Lâm Thiết trầm giọng ra lệnh.

Dưới tán lá rậm rạp, trên một cành cây cổ thụ khô héo, Kim Sí Đại Bàng đang lặng lẽ đứng đó, đôi mắt vàng kim sắc bén khóa chặt vào nhóm người đang tiến vào. Dưới đất, trong các bụi rậm và khe đá, Đằng Xà và Linh Minh Thạch Hầu cũng đã vào vị trí, sát ý lạnh lẽo khóa chặt từng tên tu sĩ Lâm gia.

Trần Bình An khẽ chuyển động thần thức, một thông điệp ngắn gọn nhưng đầy sát khí truyền đến tai ba vị hộ vệ:

"Trận chiến bắt đầu rồi. Đừng để một kẻ nào sống sót rời khỏi khu rừng này."

0