Chương 19: Huyết Mạch Thức Tỉnh Và Sát Cơ Xuất Hiện 9
Thần niệm của Trần Bình An vừa hạ xuống, phiến rừng sương mù u tịch vốn đang im lìm bỗng nhiên phát sinh biến dị. Gió lạnh thổi qua các khe đá lập tức ngưng bặt. Những chiếc lá mục treo lơ lửng trên cành cây khô héo cũng đứng yên giữa tầng không. Một luồng áp lực vô hình từ mặt đất lan tỏa, đè nặng lên từng tấc không khí, khiến vạn vật xung quanh như rơi vào trạng thái nín thở chờ đợi một điềm báo dữ dội.
Dưới lớp sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, toán tu sĩ Lâm gia đang chậm rãi tiến sâu vào vùng cấm địa. Lâm Thiết dẫn đầu bước đi, bộ y phục màu lam sẫm thêu hoa văn mây trắng của trưởng lão Lâm gia phát ra tiếng sột soạt nhỏ nhặt. Tay gã nắm chặt thanh cự đao bản rộng, lưỡi đao thỉnh thoảng lại lóe lên những luồng linh quang sắc bén, trực tiếp chém đứt những bụi gai và cành cây chắn đường. Phía sau gã, năm vị chấp sự Trúc Cơ tầng ba dàn hàng ngang tạo thế gọng kìm, thần sắc vô cùng ngưng trọng. Năm mươi đệ tử Luyện Khí kỳ xếp thành trận hình hình cánh cung phía sau, mỗi người đều đã rút sẵn phi kiếm ra khỏi vỏ, ánh mắt không ngừng đảo quanh những tán cây khổng lồ u ám.
Mùi đất ẩm ướt trộn lẫn với mùi lá mục nát xộc thẳng vào mũi. Không gian yên ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân giẫm lên cành củi khô kêu răng rắc và tiếng thở dốc nặng nề của đám đệ tử đang căng thẳng tột độ.
"Chấp sự trưởng, linh khí nơi này dao động rất kỳ lạ, dường như có một sức mạnh vô hình đang nuốt chửng linh lực tán phát của chúng ta." Một vị chấp sự đi bên trái Lâm Thiết trầm giọng báo cáo. Bàn tay gã cầm la bàn định vị bằng ngọc thạch đang run nhẹ. Kim chỉ nam trên la bàn xoay tròn liên tục, hoàn toàn mất đi khả năng cảm ứng phương hướng.
Lâm Thiết hừ lạnh một tiếng, luồng khí Trúc Cơ kỳ từ người gã dao động mạnh mẽ, đẩy lui một mảng sương mù dày đặc trước mặt:
"Không cần hoảng loạn. Một đám súc sinh hoang dã thì có thể tạo nên sóng gió gì? Mau tiến lên, tìm ra nơi Hoài Viễn tử trận. Kẻ nào dám vuốt râu hùm Lâm gia ta, ta sẽ cho hắn nếm trải nỗi đau xương tan thịt nát."
Nhưng khi lời của Lâm Thiết vừa dứt, một tiếng rít xé tai đột ngột vang lên từ trên tầng mây xám xịt.
Âm thanh đó chói tai như tiếng kim loại sắc bén chém rách bầu trời. Một vệt bóng tối khổng lồ với sải cánh rộng vài trượng cuồng bạo lao xuống, mang theo luồng kình phong khủng khiếp xé toạc màn sương trắng.
Đó là Kim Sí Đại Bàng. Đôi đồng tử vàng kim của nó co rụt lại thành hai đường chỉ mảnh, khóa chặt vào tên tu sĩ Luyện Khí kỳ đi đầu bên cánh trái. Tên tu sĩ này chỉ cảm thấy một luồng sát ý ngập trời ập xuống từ đỉnh đầu. Hắn chưa kịp ngẩng cổ lên nhìn, hộ thân linh quang từ chiếc ngọc bội treo trước ngực hắn đã phát ra tiếng rạn nứt giòn giã.
Móng vuốt vàng kim lấp lánh linh lực cuồng bạo của Đại Bàng cắm ngập vào bả vai của hắn, lực đạo ngàn cân trực tiếp nghiền nát xương quai xanh và lồng ngực. Máu tươi bắn tung tóe lên những thân cây mục nát xung quanh. Tên tu sĩ thậm chí không kịp phát ra một tiếng hét thảm khốc, thân hình đã bị móng vuốt sắc bén xé làm đôi, ruột gan tuôn đổ xuống nền đất ẩm.
"Địch tập kích! Mau kết trận!"
Lâm Thiết hét lớn, gương mặt run rẩy vì kinh hoàng. Gã nhận ra luồng yêu khí này cực kỳ hung hãn, tuy chưa tới Trúc Cơ nhưng sức chiến đấu nhục thân của con yêu thú này đã vượt xa tu sĩ Luyện Khí bình thường.
Các đệ tử Luyện Khí kỳ hoảng loạn thúc giục linh lực, cố gắng điều khiển phi kiếm tụ hội lại một chỗ để tạo thành kiếm trận phòng ngự. Nhưng khi bọn họ vừa chuyển động, mặt đất dưới chân đột nhiên rung chuyển dữ dội.
Từ trong những khe đá ẩm ướt và lớp lá rụng dày đặc, một cái đầu rắn màu trắng muốt khổng lồ nhô ra. Bạch Xà khẽ há miệng rộng, để lộ răng nanh sắc bén cùng cái lưỡi đỏ rực phóng ra làn khói độc màu lam sẫm. Độc vụ này ngưng tụ như chất lỏng, men theo mặt đất bò lan với tốc độ cực nhanh, bao phủ lấy mắt cá chân của đám đệ tử Luyện Khí kỳ.
"Chân của ta... Cứu với! Linh lực trong đan điền không thể vận chuyển!"
"Mắt cá chân của ta thối rữa rồi! A!"
Tiếng la hét thảm thiết vang lên liên tiếp. Chất độc của Đằng Xà mang tính ăn mòn cực kỳ kinh khủng, ngấm qua giày da dày cộm, ăn mòn da thịt đến tận xương trắng. Luồng độc khí này còn chạy dọc theo kinh mạch, khóa chặt khí hải đan điền của bọn họ. Trận pháp phòng hộ chưa kịp hình thành đã hoàn toàn tan rã. Năm mươi đệ tử Luyện Khí kỳ ngã gục, quằn quại trong vũng máu độc màu đen kịt.
Năm vị chấp sự Trúc Cơ tầng ba lập tức tụ lại một chỗ, đứng tựa lưng vào nhau. Bọn họ vung vẩy phi kiếm trong tay, thôi động linh lực toàn thân để kết thành một bức tường ánh sáng màu vàng nhạt, bao phủ lấy Lâm Thiết ở giữa.
"Chấp sự trưởng, yêu nghiệt hung hãn, nơi này có trận pháp che mắt, mau lui!" Một vị chấp sự trung niên gầm lên, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Nhưng vách đất dưới chân bọn họ bỗng nhiên nứt toác. Những chiếc rễ cây màu xám bạc khổng lồ của Trần Bình An từ dưới đất sâu lao lên như những con trăn đói, quấn chặt lấy chân của năm vị chấp sự.
Sức mạnh từ hệ thống rễ của thần mộc tuy chỉ ở mức Luyện Khí kỳ chín tầng đỉnh phong, nhưng lại cứng cáp vô song nhờ hấp thụ địa mạch linh khí suốt thời gian dài. Những gai nhọn trên rễ cây đâm xuyên qua hộ thân linh lực của các chấp sự, cắm sâu vào da thịt họ, điên cuồng hút lấy linh lực và máu thịt.
"Cái gì thế này? Ngay cả cây cối ở đây cũng hóa yêu?" Một chấp sự kinh hãi hét lớn, dùng phi kiếm chém mạnh xuống rễ cây xám bạc đang quấn quanh chân mình.
Keng!
Tiếng va chạm đanh tai vang lên như chém vào sắt nguội. Rễ cây chỉ bị sứt một đường nhỏ, nhưng lực phản chấn mạnh mẽ đã làm chệch hướng thanh phi kiếm của gã.
Ngay khoảnh khắc kiếm trận của năm vị chấp sự bị phân tâm bởi hệ thống rễ cây bên dưới, Kim Sí Đại Bàng từ không trung lại lao xuống một lần nữa. Đôi cánh khổng lồ của nó vỗ mạnh, tạo ra một trận bão phong đao vàng kim sắc bén, điên cuồng oanh tạc vào bức tường ánh sáng màu vàng nhạt.
Bạch Xà dưới đất cũng không hề chậm trễ. Thân hình khổng lồ của nó quấn quanh một gốc cổ thụ bên cạnh, lấy đó làm điểm tựa, dùng cái đuôi lớn đập mạnh một cú ngàn cân vào lá chắn phòng ngự của tu sĩ Lâm gia.
Ầm!
Lực lượng man hoang từ viễn cổ huyết mạch chấn động hư không. Bức tường ánh sáng Trúc Cơ kỳ vốn kiên cố nay xuất hiện vô số vết rạn nứt chi chít, rồi nổ tung thành những mảnh vụn linh quang lấp lánh. Lực chấn động cực mạnh hất văng năm vị chấp sự ra xa, xương ngực bọn họ gãy vụn, máu tươi phun ra không ngừng.
Trong làn sương độc lam sẫm, cuộc càn quét diễn ra nhanh chóng và triệt để. Kim Sí Đại Bàng lướt qua như tử thần từ không trung, mỗi lần sải cánh là một cái đầu tu sĩ rơi xuống. Bạch Xà siết chặt những kẻ hấp hối bằng thân hình mềm dẻo của mình, độc dịch ngấm sâu hóa giải mọi nỗ lực phản kháng cuối cùng.
Máu tươi tu sĩ tưới đẫm bùn đất. Dưới lòng đất sâu, những chiếc rễ cây màu xám bạc của Trần Bình An khẽ run lên đầy phấn khích. Chúng giống như những con trăn đói khát, từ dưới lớp bùn nhô lên, quấn chặt lấy từng thi thể của tu sĩ Lâm gia. Thân xác của họ bị kéo tuột xuống lòng đất sâu, để lại những cái hố sâu hoắm nhanh chóng bị lá rụng lấp đầy.
Trần Bình An cảm nhận được một nguồn năng lượng huyết khí dồi dào, nóng bỏng trào dâng từ hệ thống rễ. Hắn lập tức vận hành đại pháp cắn nuốt của hệ thống Vạn Vật Khai Linh. Khí huyết tinh hoa tinh khiết nhất của năm mươi sáu tu sĩ trôi ngược lên thân cây.
Cơn đau âm ỉ từ oán độc ấn ký bám trên vỏ cây bắt đầu dịu đi dưới sự tẩy rửa của dòng linh lực cuồn cuộn này, cuối cùng hóa thành những làn khói đen mỏng manh rồi tan biến hoàn toàn. Tu vi Luyện Khí kỳ chín tầng đỉnh phong của hắn bắt đầu vững vàng, linh quang xanh lục trên tán lá càng thêm lấp lánh, sẵn sàng cho bước đột phá Trúc Cơ tiếp theo.
Lâm Thiết gục ngã dưới gốc cây lớn, toàn thân đẫm máu. Nhìn thấy các đệ tử và chấp sự xung quanh đều đã biến mất vào lòng đất, mắt hắn đỏ ngầu vì tuyệt vọng và căm hận tột cùng.
"Lâm gia... sẽ không tha cho các ngươi..."
Hắn run rẩy bóp nát trận bàn định vị cổ xưa trong tay. Trận bàn làm từ ngọc thạch cổ xưa nổ tung, nhưng thay vì kích hoạt luồng sáng định vị thông thường, nó lại bắn ra một vệt hồng quang chói mắt. Vệt sáng này quấn lấy một luồng linh thể u ám - chính là tàn hồn của Lâm Thiết vừa ly thể.
Hưu!
Vệt hồng quang mang theo tàn hồn của Lâm Thiết xé rách màn sương độc, lao vút về phía rìa rừng với tốc độ không tưởng.
Trần Bình An kinh biến. Hắn lập tức khống chế hàng vạn cành lá rậm rạp khép lại hòng chặn đứng vệt sáng. Nhưng tốc độ của hồng quang quá nhanh, nó sượt qua kẽ hở cuối cùng của tán lá trước khi chúng kịp đan chặt vào nhau, biến mất vào bầu trời xám xịt bên ngoài khu rừng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.