Hệ Thống Sức Mạnh Việt Nam Nhân Lộ

Chương 4: Cả Nước Tu Luyện Bằng Cách Rửa Chén

Đăng: 23/08/2026 00:52 1,311 từ 1 lượt đọc
Chương 4: Cả Nước tu luyện bằng cách rửa chén


Sáu giờ sáng hôm sau, nhân loại bước vào kỷ nguyên siêu phàm bằng một câu hỏi có tầm vóc lịch sử: Rửa chén có tính là tu luyện không? Câu hỏi xuất hiện dưới video của Khánh Ly, trong các nhóm gia đình, trên diễn đàn thể thao, ở phần bình luận của một trang chuyên bán nồi và cả dưới bài đăng hoàn toàn không liên quan về giá cá. Một người tự nhận đã rửa ba trăm chiếc chén trong đêm và yêu cầu Nhựt Kha xác nhận mình đang ở cảnh giới nào.


Một người khác đăng ảnh bồn rửa sạch bóng, ghi:


“Bế quan thành công, chuẩn bị độ kiếp nước rửa chén.”


Đến bảy giờ, đã có mười bốn bảng phân loại Nhân Lộ, không bảng nào đúng.


Đến tám giờ, một cửa hàng bán vòng tay


“đo Nhân Hiệu”


.


Đến chín giờ, vòng tay bị bóc ra là vòng đếm bước chân đổi vỏ.


Đến mười giờ, người bán tuyên bố đó là


“giai đoạn thử thách lòng tin”


.


Nhựt Kha ngồi trước quán cà phê đầu hẻm, uống bạc xỉu và nhìn thế giới tăng tốc về phía sai lầm.


Anh vẫn mặc âu phục đen, nhưng đổi sang cà vạt màu trắng có hình bướm nhỏ.


Bất Sát Sinh Kiếm dựa cạnh ghế, được bọc đầu bằng hai lớp băng keo để khỏi làm xước nền.


Khánh Ly đặt laptop xuống bàn.


“Anh có định đính chính không?”


“Ta đã đính chính.”


“Anh đăng ở đâu?”


“Trên tờ giấy trước cửa.”


Ly nhìn về căn nhà.


Một tờ A4 viết tay dán cạnh chuông: KHÔNG CÓ KHÓA CẤP TỐC.


KHÔNG BÁN CÔNG PHÁP.


KHÔNG NHẬN CHUYỂN KHOẢN.


BÀ SÁU THU TIỀN NƯỚC LÀ VIỆC RIÊNG.


“Video tối qua có hơn mười triệu lượt xem,”


Cô nói.


“Tờ giấy của anh có ba người xem, một người là shipper.”


“Chân lý không nên đánh giá mình bằng lượng tương tác.”


“Nhưng muốn phổ cập toàn thế giới, chân lý nên biết dùng phụ đề.”


Kha đặt ly xuống, nghiêm túc suy nghĩ.


“Cô nói đúng.”


Khánh Ly chờ một cuộc tranh luận.


Cô không ngờ anh nhận ngay, thành ra phần phản biện đã chuẩn bị mắc lại trong cổ.


“Anh chịu nghe người khác à?”


“Ta là Nhân Đế, không phải Nhân Điếc.”


Anh đẩy laptop về phía cô.


“Thưa tiểu thư, cô có đồng ý trở thành người ghi chép chính thức cho cuộc khai lộ không?”


“Có lương không?”


“Danh vọng.”


“Không trả được tiền nhà.”


“Vinh quang.”


“Cũng không.”


“Cà phê sáng.”


“Mỗi ngày?”


“Trong phạm vi ngân khố.”


Khánh Ly mở ứng dụng ghi chú.


“Tạm tuyển dụng.”


Kha mỉm cười.


Một con bướm trắng xuất hiện trên thìa cà phê rồi bị anh lấy ngón tay che lại trước khi bàn bên kịp thấy. Từ sau buổi tối, bướm thường xuất hiện quanh anh ở những khoảnh khắc có người nhận ra một điều thật về chính mình.


Chúng không theo lệnh đơn giản.


Kha có thể gọi một đàn bướm bằng ảo thuật, nhưng những con bướm có Nhân Hiệu chỉ đến khi có


“khả thể”


Cần được nhìn thấy.


Khánh Ly bật máy quay.


“Bắt đầu. Rửa chén có phải tu luyện không?”


“Có thể.”


“Câu trả lời này sẽ khiến cả nước mua nước rửa chén.”


“Rửa chén để hoàn thành việc rửa chén có thể tạo Vi Cơ. Rửa chén chỉ để farm sức mạnh thường tạo một bồn chén rất sạch và một người vẫn như cũ.”


“Khác nhau ở đâu?”


Kha chỉ vào bên trong quán.


Sau quầy, cô chủ đang vừa nhận đơn vừa rửa dụng cụ.


Cô kiểm tra mép ly bằng ngón tay, đổi miếng rửa khi gặp mùi dầu, xếp từng loại riêng để không lẫn mùi cà phê và trái cây.


“Lặp lại không đủ,”


Kha nói.


“Phải có phản hồi, sửa sai và ổn định qua nhiều hoàn cảnh. Cô ấy không làm động tác giống nhau. Cô ấy giữ kết quả đáng tin trong khi hoàn cảnh thay đổi.”


“Vậy nếu tôi quay phim mười năm?”


“Cô có thể tạo mười năm dữ liệu rác.”


“Anh có tài xúc phạm người đang giúp mình.”


“Ta tin vào tiềm năng phục thù của cô.”


Ly ném khăn giấy vào anh.


Kha né với vẻ vui sướng của người vừa được công nhận quan hệ đồng nghiệp.


Buổi giải thích được đăng lúc mười một giờ.


Trong một giờ, hàng chục nghìn người bắt đầu liệt kê những việc mình thật sự biết làm: sửa quạt, chăm cây, dạy trẻ, ghi sổ, lái xe đường dài, kiểm hàng, cắt tóc, nấu nước lèo, hòa giải khách đang nóng, tìm lỗi trong bảng tính. Lần đầu tiên từ đêm qua, cuộc thảo luận bớt giống hội chợ phép màu và giống một đất nước đang bất ngờ nhìn lại những kỹ năng nhỏ bé vẫn giữ đời sống chạy mỗi ngày. Rồi một thanh niên quay video vừa chống đẩy vừa hét


“Ta là chiến thần”


Bị chuột rút.


Trật tự cũ lập tức trở lại.


Buổi chiều, Kha và Ly đến quán cơm của dì Hường ở cuối hẻm.


Dì nấu ăn hơn ba mươi năm, nổi tiếng vì giờ đông đến mấy, mỗi phần cơm vẫn đủ món và không nhầm đơn.


Dì không quan tâm siêu phàm.


Dì chỉ quan tâm Kha còn nợ hai bữa.


“Đế với chả vương,”


Dì nói, gõ vá vào nồi.


“Bưng cái mâm ra bàn sáu.”


Kha lập tức bưng mâm.


“Bậc quân chủ sáng suốt luôn tôn trọng quyền lực nhà bếp.”


Giờ trưa, quán chật kín.


Một nhân viên mới ghi nhầm bốn đơn, bếp thiếu rau, nồi canh gần cạn.


Dì Hường không quát.


Dì đổi vị trí hai người, chia lại muôi, lấy một nồi nhỏ bù món, vừa làm vừa nhắc đúng một câu cho từng lỗi.


Khánh Ly quay từ góc bếp.


Cô thấy trên vai dì một con bướm trắng.


Không ai khác phản ứng.


Con bướm bay theo chiếc vá.


Mỗi lần dì Hường múc thức ăn, chuyển đĩa, sửa một đơn sai, không khí quanh bàn tay dì trở nên rõ nét kỳ lạ. Tiếng gọi món hỗn loạn vẫn vang, nhưng trong phạm vi hai mét quanh dì, không một lời nào bị nghe nhầm.


Kha đứng ở cửa bếp, không can thiệp.


Sau giờ đông, dì Hường mới nhận ra tất cả bốn mươi bảy phần cơm đã ra đúng, dù nhân viên mới làm sai liên tục.


Dì nhìn tay mình.


“Mày giở trò gì?”


“Không phải con.”


Kha đáp ngoan như cháu ruột.


“Dì vừa Tự Chứng một phần.”


“Có được giảm tiền điện không?”


“Chưa.”


“Vậy bưng chén đi rửa.”


Kha quay sang máy quay.


“Đây là lý do Nhân Lộ không phân biệt địa vị.”


Dì Hường chỉ chiếc vá về phía anh.


“Nói nữa là tao phân biệt vào đầu.”


Khánh Ly tắt máy vì cười rung cả khung hình.


Chiều hôm đó, đoạn video


“người đầu tiên Tự Chứng trong quán cơm”


Lan khắp mạng. Người xem tranh cãi đó là siêu năng lực hay kỹ năng nghề nghiệp được trình bày khéo. Kha không xác nhận dì Hường đã vào cảnh hai; anh chỉ nói đó là một Nhân Hiệu rất yếu, một bước chạm ngưỡng, còn Trục Chứng của dì cần chính dì sống tiếp để hoàn chỉnh.


Nhưng câu nổi nhất video lại là lời dì Hường:


“Muốn tu thì rửa hết đống này rồi nói.”


Tối đó, doanh số nước rửa chén trên nhiều sàn tăng vọt.


Kha nhìn biểu đồ, thở dài.


“Nhân loại đã hiểu được một nửa.”


Khánh Ly hỏi:


“Nửa nào?”


“Rửa chén.”

0