Chương 4: Biến Cố
“Dừng…!”
Vệ
quản gia ghìm cương ngựa, xe đã dừng, cha bế tôi xuống. Vừa bước vào cửa đã có
tiểu nhị ra đón chào:
“Ôi
chao, ông chủ Lưu, ngọn gió nào đưa ngài tới đây?”
Cha
tôi rất quen thuộc với tiểu nhị, ông vui vẻ lấy trong túi ra miếng bạc vụn quăng cho tiểu
nhị:
“Hôm
nay tôi đưa khuê nữ đi hội chùa, Ngọc Nhi khăng khăng muốn ăn vịt hun khói ở
đây. Cho tôi một gian trên lầu, một ấm trà ngon, một con vịt hun khói, vài món
thượng hạng, cộng thêm một con vịt gói mang về nữa. Nhanh tay lên kẻo khuê nữ
nhà tôi đói.”
“Có
ngay có ngay.”
Tiểu nhị nhận bạc, cười rạng rỡ với cha tôi,
sau đó cao giọng hét lớn:
“Một
gian chữ Thượng lầu hai.”
“Ông
chủ Lưu và tiểu thư, bên này, xin mời!”
Dưới
sự dẫn đường của tiểu nhị, cha dắt tôi lên phòng riêng lầu hai, Vệ quản gia đi
phía sau. Vào phòng, bọn tôi vừa ngồi xuống đã thấy tiểu nhị gõ cửa mang trà và
vài món ăn vặt tới.
“Ông chủ Lưu, bà chủ gửi lời chào ngài và tiểu
thư, bà chủ còn nói chẳng mấy khi hai vị quá bộ tới ủng hộ, bữa này sẽ do Nhất
Phẩm Hiên mời.”
Cha
tôi ngẩn ra, sau đó đứng dậy chắp tay tươi cười:
“Bà
chủ Hứa hào phóng. Vậy cha con tôi phải thường xuyên tới ủng hộ mới được. Ha ha
ha!”
Tiểu
nhị cung kính rót trà sau đó lui ra. Tôi quay sang hỏi cha:
“Cha,
vì sao dì Hứa lại miễn tiền ăn cho chúng ta?”
“Hồi
xưa mẹ con quen cô ta. Xem như quen biết cũ. Sau này cô ta mở quán ăn, cha cũng
từng giúp đỡ mấy lần, đều là người cùng cảnh ngộ lại không cạnh tranh gì, dần
dà cũng có qua lại.”
Tôi
trầm trồ:
“Ồ,
con còn tưởng là dì Hứa thấy cha con tuấn tú nho nhã nên đối xử đặc biệt.”
Cha
tôi trừng mắt:
“Nói
bậy, mụ gian thương đó ngoài tiền ra còn nhìn thấy ai nữa? Khụ… Nói xấu sau
lưng người khác sẽ bị phạt đó, khuê nữ nhớ chưa?”
Tôi
ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng lại nghĩ cha vừa gọi người ta là mụ gian thương
đó, vậy ai đang nói xấu sau lưng người khác ở đây?
Đúng
lúc này, tiểu nhị bưng đồ ăn lên. Cha cũng mời Vệ quản gia ngồi xuống dùng bữa
cùng, đều là người một nhà cả, chỉ có Vệ quản gia luôn câu nệ thân phận, nói
mãi mới chịu ngồi xuống.
Tôi
vùi đầu vào đĩa vịt hun khói trà.
Món
này thực sự rất ngon, nhưng vì ướp nhiều gia vị nên cha chỉ cho phép tôi ăn vài lần
vào dịp đặc biệt.
Vệ
quản gia không có nhiều biểu cảm, với ông ấy đồ ăn ngon hay dở không khác
nhau là mấy.
Về
phần cha tôi, cách ông dùng bữa như một bức tranh phong cảnh. Tôi không hiểu,
chẳng lẽ đầu bếp thưởng thức món ăn đều từ tốn và đẹp mắt như cha? Chậc, không
hổ danh nam tử từng gây náo loạn phố buôn bán, phải lên quan phủ nộp phạt do gây rối trật tự công cộng vì quá đẹp mắt.
Khi
tôi đã lửng dạ, đang ôm chén trà uống từng ngụm nhỏ cho đỡ cay thì Vệ quản gia
và cha đã dùng bữa xong, tiểu nhị cũng bưng lên con vịt hun gói trà mang về. Lần
này, con vịt được bọc trong mấy lớp giấy dầu để giữ ấm và buộc chặt lại bằng sợi
bện từ cỏ tranh phơi khô. Vệ quản gia thuần thục lấy ra khăn tay cho cha con
tôi lau tay lau miệng, chuẩn bị ra về.
Nhưng chúng tôi mới xuống tới giữa cầu thang thì:
“Rầm!”
Một tiếng động chát chúa vang lên, một người mặc đồ đen bay từ lầu ba xuống sảnh
chính, sượt qua mặt cha con tôi. Vệ quản gia vội vàng dang tay ra che chở hai
cha con tôi xuống lầu. Tình hình này vừa nhìn là biết có người ẩu đả trong quán,
chúng tôi phải lập tức lên xe ngựa về nhà mới là an toàn nhất.
Cha
bế thốc tôi lên, nhanh chóng chạy xuống tầng một. Nhưng liên tiếp có người bị
đá xuống dưới, bọn chúng chỉ bị thương nhẹ, rất nhanh đã bò dậy, lao lên cầu
thang để xông lên tầng hai.
Thậm
chí, tình hình càng nguy hiểm hơn khi bên ngoài cũng có nhiều kẻ bịt mặt cầm đao,
hung hãn xông vào, gặp ai cũng chém. Vệ quản gia sợ cha con tôi bị thương, vừa
đẩy lùi bọn họ vừa yểm hộ cha con tôi rút về phòng chữ Thượng trên tầng hai vừa
rồi. Giờ này tầng một và tầng ba đều rất nguy hiểm, chỉ còn tầng hai có vẻ tốt
hơn một chút.
Nào
ngờ, vừa đẩy cửa vào phòng, cha tôi lập tức sững sờ. Trong phòng đã có người,
chính là Tề lão và nam tử râu quai nón chúng tôi gặp trên đường lên chùa sáng
nay. Tề lão thấy người xông vào là cha con tôi cũng không kém phần kinh ngạc,
trên mặt ngài hiện lên nụ cười khổ, ra lệnh:
“Thường
Quý, đi!”
“Lão
gia!”
Tề
lão vừa nhìn thấy chúng tôi thì chỉ gật đầu rồi lập tức lách người đi vòng qua,
định bước ra ngoài cửa. Nhưng đã muộn, tiếng bước chân dồn dập đã áp sát căn
phòng này.
Nam
tử râu quai nón tên là Thường Quý đành kéo Tề lão quay lại, để ngài tránh sau bức
bình phong gần cửa sổ, còn mình thì xông ra ngoài, cùng Vệ quản gia ngăn cản giặc
cướp. Tình cờ là, cha con tôi cũng đang trốn ở đó, thấy Tề lão quay trở lại,
cha tôi ôm chặt tôi một cái rồi đứng dậy, gấp giọng dặn dò:
“Ngọc
Nhi, con ở yên trong này, đừng phát ra tiếng động. Tề đại nhân, nhờ ngài chăm
sóc khuê nữ.”
Dứt
lời, cha tôi lập tức xông ra ngoài.
Tay
chân tôi run bần bật, không biết vì sợ hãi hay kinh hoảng, chỉ biết bên ngoài rất
nguy hiểm, rất nhiều kẻ xấu. Cha, Vệ quản gia và cả vị hộ vệ tên Thường Quý kia
đã ra ngoài bảo vệ tôi và Tề lão.
Cố
hết sức để ép mình thở đều, hai tay tôi ôm chặt lấy bọc vịt hun khói trà còn ấm
nóng vào lòng, nép mình vào góc khuất nhất sau bức bình phong bằng gỗ lim khảm
xà cừ ở trong phòng. Qua những khe hở nhỏ giữa các tấm gỗ, tôi căng mắt nhìn ra
phía cửa phòng chữ Thượng. Tề lão đứng ngay cạnh tôi, bàn tay già nua của lão đặt
nhẹ lên vai tôi như một lời trấn an lặng lẽ. Tôi ngẩng lên, thấy đôi mắt lão nhìn chăm chăm ra
ngoài, phẳng lặng như nước hồ mùa thu, không một chút hoảng loạn.
“Bốp!
Rầm!”
Cánh
cửa phòng gỗ dày bị một lực mạnh đá bay sập xuống, vỡ đôi. Ba gã bịt mặt cầm
trường đao dính máu lao vào, sát khí đằng đằng.
“Lão
gia!”
Tiếng hộ vệ Thường Quý gầm lên. Thanh đao của người hộ vệ râu quai nón này vung lên thành một
vòng tròn chặn đứng ba lưỡi đao đang chém tới. Tiếng kim loại va chạm vào nhau
chát chúa, bắn ra những tia lửa chói mắt. Thế nhưng, phe địch quá đông, từ
ngoài hành lang lại có thêm bốn, năm tên khác cầm đao xông vào, phong tỏa hết mọi
đường lui. Thường Quý dù có thân thủ không tồi cũng bắt đầu rơi vào thế hạ
phong, bước chân lảo đảo lùi dần về sau.
Chính
vào khoảnh khắc một lưỡi đao sắc lạnh tìm được cơ hội định đâm thẳng vào ngực
Thường Quý, một bóng người bỗng nhiên lướt tới.
Là
Vệ quản gia!
Tôi
chưa bao giờ thấy Vệ quản gia nhanh đến thế. Ông ấy vốn là người trầm mặc, quanh
năm chỉ biết đánh xe ngựa và lo liệu việc vặt trong phủ, vậy mà lúc này, hai
ngón tay Vệ lão lại kẹp chặt lấy một thanh đoản đao gãy dưới đất, thân hình tựa như một
chiếc lá khô lướt đi trong gió.
“Vút!”
Thanh
đoản đao gãy trong tay Vệ quản gia vạch ra một đường sắc lẹm, không dùng đao
phong áp chế mà nhắm thẳng vào cổ tay của ba tên sát thủ, tốc độ nhanh tới
mức mắt thường khó mà bắt kịp. Chỉ nghe ba tiếng “phập, phập, phập”, cổ tay của
ba tên bịt mặt đồng loạt phun máu, binh khí trong tay rơi loảng xoảng xuống
sàn. Vệ quản gia xoay người, bồi thêm một cú đá vào ngực tên dẫn đầu, hất văng
gã ra ngoài cửa lầu.
“Thân
thủ khá lắm!” Tề lão đứng bên cạnh tôi khẽ trầm trồ, ánh mắt nhìn Vệ quản gia đầy
vẻ trầm ngâm.
Nhưng
nguy hiểm vẫn chưa qua. Ngoài kia, tiếng chém giết, la hét của thực khách vẫn
vang lên không dứt. Thường Quý và Vệ quản gia chẳng ai bảo ai đều lao ra ngoài
cửa để phòng thủ, vì cửa phòng đã bị đánh sập, kẻ xấu có thể xông vào bất cứ
lúc nào. Tôi ôm chặt con vịt bọc giấy dầu, chỉ cầu mong cha tôi được an toàn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.