Hoài An Hữu Ngọc

Chương 5: Hôn Mê

Đăng: 13/05/2026 06:48 1,819 từ 59 lượt đọc

Hồi lâu sau, tiếng gào thét, kêu la bên ngoài phòng dần nhỏ lại. Sự tò mò và lo lắng cho cha khiến tôi không kìm được mà khẽ thò đầu ra ngoài bình phong quan sát. Nào ngờ, lúc này tôi mới phát hiện miếng ngọc bội bạch ngọc Hòa Điền mà Tề lão tặng cho tôi lúc sáng đã bị rơi ở giữa phòng tự lúc nào.

Theo bản năng, tôi vội vàng bò ra ngoài để nhặt lại miếng ngọc. Nhưng vì quá hoảng hốt, bọc giấy dầu đựng con vịt hun khói vẫn ôm trong tay lại bất cẩn rớt xuống đất, phát ra một tiếng vang khá lớn giữa căn phòng yên tĩnh.

Tôi giật mình ngẩng lên, còn chưa kịp định thần thì một luồng gió lạnh gào thét mang theo một bóng đen lớn đổ ụp xuống trước mặt. Một tên sát thủ bịt mặt đã xông vào, mắt kẻ đó híp lại, lưỡi đao lạnh lẽo trong tay vung lên, nhắm thẳng đầu tôi mà chém xuống!

“Ngọc Nhi!”

Tôi hoảng sợ hét lớn một tiếng, nhắm nghiền mắt lại. Nhưng cảm giác đau đớn không ập đến. “Rầm” một tiếng, Tề lão không biết đã bước ra từ lúc nào, đôi tay già nua của lão nâng chiếc ghế gỗ nặng trịch lên, dùng hết sức bình sinh quật mạnh vào người tên giặc cướp, khiến gã bất ngờ mất đà ngã xuống đất, cứu tôi trong gang tấc.

Nhưng chúng tôi còn chưa kịp thở phào, hai tên sát thủ khác nghe được động tĩnh trong phòng lập tức cầm đao xộc qua cánh cửa đổ nát lao vào. Vệ quản gia và Thường Quý lúc này đang bị vướng chân bởi những tên cướp cuối cùng ngoài hành lang, phát hiện biến cố bên này, hai người vội đuổi tới nhưng không kịp vì khoảng cách khá xa.

Từ góc bên kia, cha tôi vừa giải quyết xong một tên địch, ngẩng lên nhìn thấy cảnh tượng ấy thì gương mặt nho nhã thường ngày hoàn toàn vặn vẹo vì hoảng hốt. Ông không kịp nhặt đao, lập tức dùng hết tốc độ của đời mình lao vọt tới như một mũi tên rời cung.

Khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cha không nghĩ được gì nữa. Ông xoay người, dang rộng hai tay ôm chặt lấy tôi vào lòng, đưa tấm lưng trần chọn cách đón lấy nhát đao sắc lạnh đang chém xuống.

“Phập!”

Lưỡi đao lạnh lẽo ngập sâu vào bả vai cha. Máu từ vết thương phun ra, bắn tung tóe lên mặt, lên má tôi, mang theo một mùi tanh nồng, ấm nóng.
Tôi nhìn thấy gương mặt cha trắng bệch, đôi môi ông run rẩy nhưng vòng tay ôm tôi vẫn chặt như gọng kìm. Tay chân tôi lập tức lạnh toát, cứng đờ, đầu óc trống rỗng. Một nỗi kinh hoàng tột độ chưa từng có choán lấy toàn bộ tâm trí của một đứa trẻ mười tuổi là tôi. Tôi muốn gào khóc, muốn bấu chặt lấy áo cha cầu xin ông đừng chết, nhưng cổ họng nghẹn đắng, miệng há to mà không thể thốt ra được bất kỳ âm thanh nào. Cú sốc tâm lý quá lớn khiến ngực tôi nhói đau, tôi há miệng, nhưng chỉ phun ra một ngụm máu đen ngòm, tầm mắt cứ thế mờ dần, mờ dần rồi chìm hẳn vào bóng tối sâu thẳm.

Trước khi ý thức hoàn toàn mất đi, bên tai tôi chỉ còn sót lại tiếng kêu gào hoảng loạn, xé lòng của cha:

“Khuê nữ! Ngọc Nhi! Ngọc Nhi của cha…”

Khi tôi có ý thức trở lại, cảm giác đầu tiên là một cơn đau búa bổ chạy dọc đại não. Toàn thân rã rời, các khớp xương như bị tháo rời khiến tôi không đủ sức để mở mắt. Trong cơn mê muội, tôi cảm nhận được có một làn nước ấm áp đang mơn trớn trên da mặt và cổ mình, đi kèm là tiếng khóc nức nở, khổ sở quen thuộc:
“Tiểu thư, Ngọc Nhi ơi... Con mà không tỉnh lại thì vú biết sống làm sao đây…”
Là vú Tô.
Tôi dùng hết chút sức lực trong người cố gắng cử động, nhưng cũng chỉ có thể nhúc nhích nhẹ hai đầu ngón tay. Thế nhưng, cái nhúc nhích rất khẽ ấy không qua được mắt người đang lau người cho tôi. Tiếng khóc của vú Tô lập tức ngừng bặt, thay vào đó là một thanh âm run rẩy vừa mừng vừa sợ:
“Tiểu thư nhúc nhích rồi! Lão gia, Vệ quản gia, tiểu thư tỉnh lại rồi!”
Tiếng bước chân dồn dập, vội vã từ ngoài cửa rầm rập chạy vào phòng, kéo theo tiếng lạch cạch của bàn ghế bị va quệt. Tôi cố gắng nâng mí mắt nặng trĩu của mình lên. Đập vào mắt tôi đầu tiên là khuôn mặt tiều tụy, râu ria xồm xoàm và giàn dụa nước mắt của cha. Ông quỳ sụp xuống bên cạnh mép giường, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi:
“Khuê nữ, con tỉnh rồi! Ngọc Nhi của cha cuối cùng cũng tỉnh rồi! May quá, con dọa chết cha rồi... Sao rồi, có thấy khó chịu ở đâu không con?”
Nhìn thấy cha, bằng xương bằng thịt, dù sắc mặt ông kém đi nhiều nhưng hơi thở vẫn còn đó, nước mắt tôi lập tức trào ra như đê vỡ. Cha không chết, tôi vẫn được nghe ông gọi là khuê nữ. Tốt quá rồi.
“Ôi chao, khuê nữ của cha! Con đau ở đâu à? Đừng khóc mà, Ngọc Nhi khóc thì lòng cha cũng nát mất!”
Cha luống cuống lấy vạt áo lau nước mắt cho tôi, vừa lau chính ông cũng vừa sụt sịt, trông không còn chút dáng vẻ của một nam tử tuấn tú ngày thường.
Nằm dưỡng thương đến ngày hôm sau, tinh thần tỉnh táo hơn một chút, từ miệng vú Tô tôi mới biết được bản thân đã hôn mê li bì suốt một tháng trời. Và trong một tháng biến động ấy, gia đình tôi đã lật sang một trang hoàn toàn mới.
Đầu tiên là về vết thương của cha. Nhát đao của tên sát thủ chém vào vai ông rất sâu, máu chảy xiết, nhưng may mắn là lệch đi vài tấc nên không trúng chỗ hiểm. Sau khi chặn đứng được trận tấn công giết người kia, đích thân các ngự y trong cung đã được phái tới, dùng đến những loại dược liệu tiến cống quý hiếm nhất để chữa trị cho ông. Sau hai tuần nằm liệt giường, cha đã có thể đi lại bừng bừng sức sống, dù cánh tay phải vẫn phải dùng nẹp gỗ cố định trước ngực.
Cũng vì cánh tay này bị tổn thương gân cốt, cha tôi quyết định sang nhượng lại tửu lầu Hoài Vân. Khi tôi gặng hỏi, ông chỉ xoa đầu tôi, thở dài bảo:
“Tiền bạc kiếm mãi không hết, nhưng mạng nhỏ của cha con ta thì chỉ có một. Đôi tay này của cha sau này có lẽ không thể cầm muôi lắc chảo được nữa rồi, chi bằng lui về nghỉ ngơi.”

Người mua lại tửu lầu Hoài Vân không ai khác chính là dì Hứa - bà chủ của Nhất Phẩm Hiên. Sau trận huyết chiến hôm đó, Nhất Phẩm Hiên bị đập phá tan hoang, tổn thất nặng nề về cả danh tiếng lẫn tiền bạc, buộc phải đóng cửa niêm phong để phục vụ điều tra. Việc dì Hứa mua lại Hoài Vân của nhà tôi để chuyển địa điểm kinh doanh xem như là một cách giải quyết vẹn cả đôi đường.

Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc nhất, suýt chút nữa đánh rơi cả chén thuốc trên tay, chính là việc cha tôi - một đầu bếp đột ngột được triều đình ban sắc phong làm Hộ quốc công, hưởng ba ngàn thực ấp ngay tại thành Hoài An này. Đến cả tôi cũng được “thơm lây”, được đặc cách phong làm Quận chúa, lấy phong hào là Hoài An quận chúa.

Thánh chỉ ban xuống rầm rộ, quan lại địa phương ra vào tấp nập để thăm hỏi chúc mừng làm vú Tô và Vệ quản gia bối rối và ngơ ngác mất mấy ngày.

Tôi nằm trên giường bọc chăn gấm, đầu óc quay cuồng suy nghĩ. Cứu giá? Cha tôi đỡ đao cho tôi mà? Dù có là đỡ đao cho Tề lão kia đi nữa, sao có thể được tính là cứu giá? Chẳng lẽ cụ già kì lạ, rất có duyên với cha con tôi kia lại là Hoàng đế? Nhưng Hoàng đế đương triều họ Tần mà, đâu phải họ Tề?

Nghĩ ngợi quá nhiều khiến cái đầu nhỏ của tôi lại đau ong ong. Tôi muốn mở miệng hỏi vú Tô, nhưng cổ họng khô khốc như sa mạc, chỉ phát ra được những tiếng "khò khè" khản đặc. Vú Tô thấy vậy vội vàng bưng nước ấm tới cho tôi nhấp giọng, xót xa bảo do tôi hôn mê quá lâu, cơ thể vốn mang bệnh từ nhỏ nay lại trải qua một trận kinh hãi tột độ nên nguyên khí bị tổn hao nghiêm trọng, phải từ từ tĩnh dưỡng bồi bổ mới mong hồi phục.

Nhìn cánh tay gầy guộc chỉ còn da bọc xương của mình, tôi khẽ nhắm mắt, lòng dâng lên một nỗi chua chát. Có lẽ sau lần đại nạn này, thân xác yếu ớt này của tôi sẽ thực sự không còn trụ được bao lâu nữa.
Một tuần sau, dưới sự giám sát nghiêm ngặt của vú Tô, tôi cuối cùng cũng được phép đặt chân xuống giường, chậm rãi đi lại vài vòng quanh phòng cho giãn gân cốt. Chế độ ăn uống của tôi bây giờ ngập tràn những món "thực dưỡng" đắt đỏ. Khắp phòng đâu đâu cũng ngửi thấy mùi nhân sâm đại bổ, tuyết yến thượng hạng do hoàng cung ban thưởng tới.

Buổi chiều hôm đó, cha dắt tôi chậm rãi tập đi ra vườn, ngắm khóm trúc nhỏ mà Vệ quản gia mới trồng bên hiên nhà. Trông thấy không còn người ngoài, ông mới cúi người xuống, nhẹ nhàng vén lọn tóc mai của tôi, nhìn thẳng vào đôi mắt tròn xoe của con gái mà trầm giọng nói ra sự thật.

Vị Tề lão mà hai cha con tôi mời trà sáng hôm ấy không phải họ Tề. Đó chỉ là bí danh của ngài ấy lúc vi hành. Ngài ấy họ Tần, tên húy là Tần Thiên, thân phận thật sự là Thái thượng hoàng của giang sơn này. Phải, chính là cha đẻ của đương kim Thánh thượng.

0