Chương 4: Thay Đổi
Thay Đổi
Hai ngày sau.
Cơn sốt bốc hơi nhanh như một nhịp hồi kỹ thuật của thị trường. Tôi bước ra khỏi giường, soi mình vào gương và thấy ánh mắt gã cáo già sàn chứng khoán đã lấy lại sự tinh anh, sắc lẹm thường thấy.
Phải rồi. Thằng Ánh Duy này làm quái gì có ai nhắm đến. Cái thứ quả táo mà thiên hạ vẫn hay lôi ra hù dọa nhau... tôi khinh. Cuộc đời này chỉ có một thứ nhân quả duy nhất, thực tế và trần trụi: Lái xe mất tập trung thì bị tông, mua sai mã, dùng margin vô tội vạ dẫn đến cháy tài khoản, bế tắc quá thì nhảy lầu tự sát. Tất cả là do xác suất và những quyết định ngu xuẩn, chứ làm gì có cái nhân quả siêu hình nào ở đây mà sợ.
Tôi nằm im trên ghế sofa, tay kê sau gáy, thản nhiên nhìn con HPG trên màn hình vừa vả thẳng vào mặt tôi hai cây sàn xanh lơ liên tiếp.
Chết tiệt, biết thế đợi thêm hai phiên nữa.
Tôi cay cú, lại vào lệnh quá sớm, hụt mất cái cơ hội gom hàng ở vùng giá hời hơn.
Cùng lúc đó, cái điện thoại vứt trong ngăn bàn bắt đầu rung lên bần bật. Không phải nhóm Zalo của khách hàng, lần này là tổng đài của các công ty tài chính bắt đầu réo gọi đòi đóng tiền lãi tháng. Đống nợ nần vay nóng để tất tay hồi trước vẫn còn nằm nguyên đó, đè nặng lên vai tôi mỗi ngày.
Thôi, dứt khoát luôn.Tôi bật máy tính, soạn một cái tin đăng lên mấy hội nhóm trung gian: BÁN XE.
Tạm biệt con Vios chuồng gà, cái thứ hộp thiếc vô dụng. Nghĩ lại vẫn thấy nực cười, hồi đó gã cò xe cũ cứ huyên thuyên vuốt ve bên tai tôi:
"Mua con này đi anh Duy, che mưa che nắng, mà quan trọng là đi ô tô nó lấy sắt che người, có va quẹt gì cũng an toàn hơn xe máy."
Che cái mốc xì! Kiếp trước chính cái đống sắt vụn này đã ép tôi nát bét lồng ngực đấy thôi.
Bán phăng nó đi cho rảnh nợ, đổi lấy một mớ tiền mặt để xoay xở qua cái tháng 3 giông bão này. Chứ cứ mỗi lần đi qua bãi đỗ, nhìn thấy cái đầu xe tròn ủng của nó là mạn sườn trái của tôi lại âm ỉ nhói lên một nhịp đau điếng.
Sau đó vài ngày
Quyết định bán xe được thông qua trong đầu tôi nhanh như một cái chớp mắt. Lão cò xe bên Quận 7 ép giá rát mặt, nhưng giữa cái mùa dịch bắt đầu đóng băng này, đẩy được cục nợ đi để lấy tiền mặt đã là một kỳ tích. Con Vios chuồng gà chạy lướt mới được một năm, mùi ghế da còn chưa bay hết, chính thức sang tên cho chủ mới với giá 330 triệu đồng.
Tính cả tiền thuế phí lăn bánh từ năm ngoái, tôi lỗ chổng vó gần hai trăm triệu. Nhưng trong cái sới bạc này, mất hai trăm triệu để đổi lấy sự thanh thản cho cái ngực trái và một mớ tiền tươi gồng nợ, cái giá đó vẫn còn rẻ chán.
Số tiền 330 triệu vừa nổ vào tài khoản, tôi lập tức phân bổ nó một cách lạnh lùng như cách tôi cơ cấu một danh mục đầu tư:
300 triệu: Nạp thẳng vào tài khoản chứng khoán để làm đạn dược.
20 triệu: Chuyển thẳng cho bên công ty tài chính để đóng tiền lãi tháng, khóa mõm mấy đứa đòi nợ lại để lấy không gian yên tĩnh mà chiến đấu.
10 triệu còn lại: Dằn túi, làm tiền sinh hoạt phí nuôi cái xác này qua những ngày sắp tới.
Sát nút và nghẹt thở. Sống kiểu này, nếu không có một cái đầu lạnh và thần kinh bằng thép thì chỉ có nước phát điên. Nhưng tôi thì đã quá quen rồi.
Khi đống tiền đã nằm im đúng vị trí, tôi lập một cái nick Zalo mới toanh, để avatar hình phong cảnh cho đỡ nghi ngờ, rồi lẳng lặng dùng đường link dự phòng để lách vào lại cái room Người đào mộ của chính mình.
Tôi muốn hóng hớt xem có lão đại nào trong số 15 cái đuôi VIP kia đang đi lùng sục đòi xin cái lỗ tai của gã broker Hoàng Ánh Duy vì tội dám bỏ tàu giữa trận tiền không. May quá, chưa thấy ai nhắc đến tên tôi. Đám đông trong đó đang bận khóc ròng, gồng lỗ đến tím tái cả mặt mày vì giá dầu thế giới cứ cắm đầu lao dốc không thấy đáy.
Tôi cứ thế nằm im lìm như một bóng ma trong room. Để không bị kích ra ngoài vì tội tàu ngầm, thi thoảng tôi lại lôi phần mềm MS Paint thần thánh ra, tự cắt ghép, chỉnh sửa số liệu để photoshop một cái ảnh chụp màn hình giả vờ rằng mình cũng đang đổ tiền vào bắt đáy dầu khí hệt như họ.
Ừ thì, điều kiện để ở lại trong cái sới của những tay chơi là anh cũng phải đang máu chảy đầu rơi cùng một chiến hào mà. Nhìn cái ảnh giả lập tôi lỗ sấp mặt, cả đám trong room nhảy vào an ủi liền. Có ai ngờ thằng Duy này đã nhảy tàu từ tám đời, đang ngồi vắt vẻo rung đùi nhìn họ tự sinh tự diệt.
Trong lúc đám đông còn đang say máu với dầu khí, tôi bắt đầu chiến dịch du kích của riêng mình với số tiền 300 triệu vừa nạp.
Mục tiêu duy nhất: HPG.
Cứ đều đặn mỗi ngày, tôi cài sẵn lệnh mua sàn hoặc cận sàn cho mã HPG, rải lệnh mua dưới với hạn mức đúng 20 triệu đồng một phiên. Đám đông ngoài kia càng hoảng loạn xả hàng, tôi càng thong thả nhặt nhạnh những viên kim cương bị đánh giá sai với giá rẻ mạt. Gom hàng, tích sản trong lúc thiên hạ đang dẫm đạp lên nhau mà chạy. Con HPG trên màn hình cứ vả thẳng vào mặt thị trường mấy cây sàn xanh lơ liên tiếp, kho hàng của tôi cứ thế đầy lên từng ngày.
Đồng hồ lịch hiển thị đã là giữa tháng 3 năm 2020.
Bầu không khí ngoài đường bắt đầu có mùi căng thẳng tột độ. Người ta đeo khẩu trang kín mít, chen chúc nhau trong siêu thị để đầu cơ mì tôm, nước rửa tay và mua cả sự sợ hãi. Các cửa hàng rục rịch treo biển đóng cửa. Lệnh phong tỏa toàn xã hội sắp sửa có hiệu lực.
Một thành phố ngàn năm vẫn đứng đó, giờ chuẩn bị bước vào chuỗi ngày rệu rã và câm lặng. Thế giới ngoài kia đang nhìn thấy ngày tận thế dưới chân.
Còn tôi, gã MGCK ẩn mình trong bóng tối, nhìn số dư tài khoản đang vơi đi để đổi thành cổ phiếu, nở một nụ cười lạnh tanh. Cơ hội đổi đời mười năm có một của tôi, chính thức bắt đầu từ cái ngày thế giới đứng yên này.
Tháng 4
Thời gian trôi nhanh như một cái chớp mắt. Chẳng mấy chốc mà tờ lịch trên tường đã lật sang tháng 4 năm 2020.
Cái room Zalo Người đào mộ từng một thời xôm tụ giờ im lìm không một tiếng động, giống như một bãi tha ma đúng nghĩa. Mấy anh chị đại tay to máu mặt kiếp trước hét ra lửa, giờ người thì lặng lẽ bấm cutloss rồi âm thầm out group trong bất lực, kẻ cay cú vô vọng thì nhắn tin chửi cha mắng mẹ tôi vì tội đem con bỏ chợ.
Nhưng tôi chẳng mảy may bận tâm. Không sao cả.
Kiếp trước, vì ngu muội và muốn gỡ gạc, tôi đã tự tiện đăng nhập vào hệ thống terminal của khách để đặt lệnh láo, tự tay đẩy mình vào đường cùng rồi phải nhảy lầu. Đó là cái cớ mười mươi để họ đổ tội lên đầu tôi. Còn kiếp này? Tôi chọn cách phũ phàng nhưng sòng phẳng: rời đi ngay từ đầu. Họ tự mua, tự bán, tự chịu trách nhiệm theo lời một gã MGCK nào đó khác. Ít nhất, tay tôi không còn nhúng máu. Chắc họ sẽ ổn thôi.
Tôi bước ra ban công, kéo chiếc khẩu trang y tế bịt kín mặt. Con virus quái ác ngoài kia bắt đầu trở nên nguy hiểm thực sự rồi.
Kiếp trước, đầu óc tôi quay cuồng, điên đầu vì cái bảng điện tử và đống NAV bốc hơi nên chẳng có tâm trí đâu mà coi tin tức thời sự. Giờ đây, khi được thong thả nằm nhà, bật tivi lên nghe đài báo các nước phương Tây đang lũ lượt đếm xác mỗi ngày, bất giác sống lưng tôi lạnh toát. Cái chết sinh học ngoài đời thực hóa ra nó còn khủng khiếp và trần trụi hơn cái chết trên sàn tài chính nhiều.
Rồi cái gì đến cũng phải đến. Lệnh phong tỏa toàn xã hội chính thức được ban hành. Đường phố Sài Gòn vắng lặng như tờ, nội bất xuất ngoại bất nhập.
Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, phong tỏa lúc này đối với tôi lại là một tin tốt. Càng tốt chứ sao! Giai đoạn này làm quái có đứa nào dám ra đường để đi lùng sục, đòi xin cái lỗ tai của gã MGCK Ánh Duy này nữa. Bốn bức tường căn hộ bỗng chốc biến thành cái pháo đài bảo hộ kiên cố nhất của tôi trước mọi món nợ đời.
Khoản tiền 300 triệu tiền tươi từ việc bán tháo con Vios cũ cũng đã rải sạch sành sanh vào những lệnh mua dưới. Tài khoản chứng khoán của tôi giờ đã full cổ phiếu HPG, không còn một cắc đạn dược nào để bắt đáy nữa.
Canh bạc đã hạ xong. Việc của tôi bây giờ là nằm im gặm mì tôm và cầu nguyện. Cầu cho cái bánh xe lịch sử của kiếp này vẫn vận hành chuẩn xác y hệt như kiếp trước, cầu cho con hàng quốc dân kia sẽ bùng nổ vào tháng sau để cứu rỗi đời tôi.
Nằm trên chiếc sofa bốc mùi ẩm mốc, tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng về những ngày tháng 5 rực lửa. Trận chiến 1 cân 3 ở cái phòng KTV ngập ngụa ánh sáng tím mờ ảo kia vẫn đang chờ tôi ở phía trước. Ba em hàng chân dài vây quanh phục vụ, chuốc rượu, và tiếng nhạc xập xình... Tôi cần cái sự trụy lạc, hoang phí đó để xả sạch sành sanh cái nỗi u uất, nghẹt thở đang đè nặng lên lồng ngực suốt chuỗi ngày chết đi sống lại này.
Cứ việc khóa cửa thành phố đi. Tôi chuẩn bị lên đỉnh rồi.
Tháng 5
Tờ lịch trên tường lặng lẽ nhảy sang tháng 5 năm 2020.
Thùng mì gói cuối cùng trong góc nhà rốt cuộc cũng trơ đáy.
Tôi nằm dài trên giường, cơ thể rệu rã và uể oải tột độ vì thiếu rau xanh nghiêm trọng suốt cả tháng trời. Nhưng cái cảm giác cồn cào nhất, hành hạ tôi từng giờ từng phút chính là nỗi thèm khát điên cuồng vị thịt bò. Tôi thèm đến phát điên, thèm đến chết cái mùi vị của một đĩa bò bít tết dày dặn, áp chảo vừa chín tới, bên ngoài cháy xém còn bên trong vẫn đỏ tái mọng nước, đặt cạnh một trái trứng ốp la lòng đào sóng sánh trên chiếc chảo gang nóng hổi xèo xèo.
Tôi không hẳn là chết đói. Tôi vẫn còn vài tảng thịt heo từ túi nhu yếu phẩm cứu trợ của nhà nước cấp cho cư dân khu phong tỏa. Nhưng trời đất ơi, cái vị thịt heo lặp đi lặp lại suốt mấy tuần qua đã khiến đầu lưỡi tôi đắng ngắt, khoang miệng nhạt nhẽo như nhai sáp.
Tôi lết cái thân xác rã rời xuống bếp, bật bếp gas, ném vắt mì cuối cùng vào nồi nước sôi rồi vớt ra xào qua loa với mấy miếng thịt heo cũ rích.
Ngán. Ngán đến tận cổ họng.
Nhưng tôi vẫn phải cắn răng mà nuốt. Tôi cầm đũa, xúc từng ngụm mì nhét vào miệng, cố nhai rồi nuốt chửng như một cỗ máy. Phải nuốt để có sức mà sống. Phải sống để chứng kiến ván bài của mình lật ngửa.
Ting.
Màn hình máy tính đặt trên bàn làm việc bỗng lóe sáng khi phiên giao dịch sáng chính thức bắt đầu. Tôi buông đôi đũa, loạng choạng bước tới, dán chặt mắt vào bảng điện.
HPG xanh rồi.
Không còn cái màu xanh lơ chết chóc của những phiên giải chấp nữa. Sắc xanh lục bảo của Hòa Phát bắt đầu nhen nhóm, nhấp nháy đầy kiêu hãnh giữa một màu đỏ rực của thị trường chung. Dòng tiền điên của làn sóng F0 bắt đầu đổ xô vào để thâu tóm con hàng quốc dân này.
Tôi nhìn con số dư tài khoản bắt đầu đảo chiều nhảy nhót, lồng ngực trái bỗng nhói lên một nhịp, nhưng lần này không phải vì cơn đau của cú tông xe, mà là vì sự phấn khích tột độ của một kẻ vừa đánh cắp được vận mệnh.
Tôi cười gằn, lau vệt mỡ mì tôm còn dính trên mép. Gặm mì tôm, ăn thịt heo cứu trợ thì đã sao chứ?
Ngày Hoàng Ánh Duy này tái sinh... sắp sửa tới nơi rồi!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.