Chương 6: Hồi Âm
Đêm đó, Dương không chợp mắt.
Anh nằm trân trân
nhìn trần nhà loang lổ vết ố dột, để mặc cho hình ảnh về mép giấy lót nến mỏng
tang, vệt keo dán kín mít và nếp miết móng tay hình tam giác không ngừng tua lại
trong đầu. Thay vì tìm cách thiếp đi, anh bấu víu lấy mớ lý thuyết y khoa khô
khan, tự lẩm nhẩm lập luận về chứng rối loạn nhận thức rồi lại trằn trọc tự
đánh đổ chính mình.
Trời vừa hửng sáng,
anh tung chăn bước ra ngoài hiên, áp lòng bàn tay lên nắp hòm thư kim loại với
một nhịp thở nén chặt.
Chiếc phong bì giấy
kraft dày cộp vẫn nằm im lìm dưới đáy hòm như một sự chế nhạo nhắm vào mớ lập
luận thức trắng đêm qua của anh. Cầm lấy lá thư, Dương xoay người sải bước vào
phòng khách, đặt mạnh nó xuống mặt bàn gỗ. Ánh mắt anh rà qua vệt tem ố màu dán
thẳng tắp, dừng lại ở nắp gài hờ hững không hề có dấu vết niêm phong.
Cẩn thận rút tờ giấy
xỉn màu mang độc nhất một nếp gấp ngang ra khỏi vỏ, thứ mùi lưu cữu của mực viết
lập tức phả vào không khí. Nét mực xanh sậm nghiêng nghiêng, tròn trịa, tì mạnh
đến hằn rãnh xuống mặt giấy, khớp khít hoàn toàn với những trang viết trong cuốn
nhật ký bọc vải nỉ.
Bỏ lại tờ thư trên mặt
bàn, anh bước vội tới bồn rửa mặt, bật sáng trưng bóng đèn tuýp. Kéo mi dưới xuống,
anh chớp mắt liên tục, để võng mạc đối diện trực tiếp với ánh sáng chói lóa.
Con ngươi đen láy phản ứng ngay tắp lự, co rút lại thành một chấm nhỏ xíu dưới
gương.
Chỉ chờ có thế, anh
quay lại bàn làm việc, lôi cuốn sổ tay gáy xoắn hoàn toàn mới ra, tì ngòi bút
bi vạch từng nét rành rọt:
HỒ SƠ HIỆN TƯỢNG H-01
-
Thời gian phát hiện: 18:30 ngày 17/8.
-
Vật mẫu gốc: Phong bì lót nến, tem lệch
trái, nếp gấp tư.
-
Vật mẫu thu được: Phong bì kraft, tem thẳng,
nếp gấp ngang.
-
Giả thuyết 1: Có người đánh tráo và lắp
camera.
-
Giả thuyết 2: Rối loạn nhận thức cục bộ.
-
Giả thuyết 3: Hiện tượng phi vật lý.
Mũi bút dừng lại giữa khoảng trắng. Ánh mắt
Dương đành trượt khỏi cuốn hồ sơ, chôn chặt vào dòng chữ trên tờ giấy ố vàng: "Thật
lâu rồi mới có người gửi thư."
Anh dập nắp bút, cầm
chiếc chìa khóa xe và đi thẳng ra ngoài.
Đánh lái chiếc ô tô bỏ
qua siêu thị mini quen thuộc, Dương tiến về con đường dẫn tới khu chợ huyện sầm
uất. Anh rảo bước qua những sạp hàng che bạt ướt nhẹp, để mặc cho mùi tanh nồng
của hải sản quyện với hương ngòn ngọt của trái cây chín ập vào mặt. Chiếc giỏ
nhựa nhanh chóng được lấp đầy bởi một con cá rô phi há miệng liên hồi, hai bìa
đậu phụ và bó rau muống non tơ.
Trở về nhà khi mặt trời
đứng bóng, anh xắn cao ống tay áo bước vào bếp, nhíu mày trước con cá đang đập
đuôi thình thịch trên mặt thớt. Một bên giữ cán dao phay, bên kia anh lướt màn
hình điện thoại gõ vội cụm từ "Cách mổ cá rô phi".
Khi giọng nữ lanh lảnh
từ video hướng dẫn vang lên, anh tì lưỡi dao miết vụng về lên lớp vảy. Bị đau,
con cá quẫy mạnh một cú dứt điểm, trượt khỏi thớt rơi "bộp" xuống nền
gạch hoa. Dương cúi vội người giữ lấy, nhưng lớp vảy cứng cùng màng nhớt tanh
tưởi làm mười ngón tay trượt hẫng, kéo theo cả cơ thể mất đà ngã bệt xuống mặt
sàn.
Giữa nhịp thở dốc,
cái đuôi quẫy đành đạch của con cá quật văng cả vệt nước tanh lên mặt anh. Cảm
nhận giọt nước lạnh ngắt lăn dọc gò má, khóe môi Dương từ từ nhếch lên, nặn ra
một tiếng cười trầm đục trước khi vỡ òa thành một tràng cười ngửa cổ vang khắp
gian bếp.
Lau vội cằm, anh rũ mắt
nhìn xuống cái thân hình dẹt lép dưới nền gạch:
- Xin lỗi. Tôi không biết làm.
Anh xách ngược đuôi
nó lên, hì hục cạo lại từ đầu.
Mùi cá kho xém cạnh
quyện với hơi sương của bát canh rau muống vắt chanh bốc lên mờ mịt trên chiếc
bàn gỗ mộc. Dương nhấc đôi đũa, khẽ rà tầm mắt qua những đĩa thức ăn nóng hổi rồi
lướt xuống mấy đầu ngón tay vẫn chưa phai hết mùi tanh nồng. Nuốt trôi cảm giác
vướng víu nơi cuống họng, anh và miếng cơm đầu tiên vào miệng, chậm rãi nhai để
cảm nhận hơi ấm thực sự lấp đầy dạ dày sau chuỗi ngày tàn tạ.
Trong lúc vuốt ráo nước
chiếc bát mẻ nơi bồn rửa, tầm mắt anh chợt va phải cái âu nhôm xỉn màu của con
mèo Bắp nằm lọt thỏm dưới gầm chạn. Cơ thể anh khẽ chững lại trước khi từ từ
khom người nhấc nó lên. Dưới vòi nước tuôn xối xả, lớp cặn bám lâu ngày nhanh
chóng bị cọ sạch, trả lại chiếc âu bóng loáng về đúng vị trí dưới chân tủ bếp.
Xoay người vặn chốt đẩy tung cánh cửa sổ, anh để mặc cho luồng gió trưa lùa
vào, đăm đăm nhìn vòm lá chanh khẽ đung đưa ngoài hiên.
Trở lại bàn trà với
cuốn sổ H-01, anh gò lưng viết tiếp từng dòng báo cáo. Mỗi gạch đầu dòng là một
mốc thời gian thực tại:
-
13:05. Không phát hiện thêm hiện tượng bất
thường.
-
13:06. Bổ sung: Đã đi chợ.
Đầu bi chững lại.
Trân trân nhìn dòng chữ vừa viết, anh ấn mạnh tay gạch ngang một đường.
- 13:07. Bổ sung: Đã nấu cá.
Cặp mày cau lại, anh
gạch thêm một nhát nữa đè lên dòng chữ ngớ ngẩn vừa rồi. Tì đầu bi hằn xước cả
mặt giấy, Dương vạch lại từng nét rành rọt:
- 13:08. Đối tượng nghiên cứu có ảnh hưởng đến hành vi sinh hoạt.
Luồng suy nghĩ bị nghẽn
lại giữa chừng khiến cánh tay anh treo lơ lửng. Vươn người kéo cuốn nhật ký bọc
vải nỉ về phía mình, lật giở vài trang, tầm mắt anh neo lại ở dòng chữ in hằn rất
sâu: "Hôm nay mình lại làm cháy cá. Đúng là vô dụng."
Khóe môi bất giác
cong nhẹ, anh rũ mắt xuống khoảng trắng bên dưới dòng 13:08, nắn nót ghi thêm:
- 13:12. Canh hơi mặn.
Lặng yên dõi theo vệt
mực đang dần thấm vào thớ giấy, cơ bắp anh từ từ nới lỏng. Bỏ mặc mớ logic khô
khan, Dương úp cuốn sổ H-01 xuống mặt bàn.
Trải phẳng tờ giấy
lót nến trước mặt, anh vạch từng dòng rành rọt:
"Cuốn nhật ký nằm
trong chiếc rương trên gác mái. Tôi là người mới
chuyển đến căn nhà này. Hôm nay là ngày 18 tháng 8 năm 2026. Còn
cô?"
Ký vội chữ
"Dương" ở góc dưới, anh lật viền mép gấp đôi tạo thành nếp zích-zắc,
nhét thư vào phong bì rồi quệt lớp hồ mỏng dán kín, không quên dùng móng tay bấm
hằn ba vệt bán nguyệt lên viền nắp.
Để chiếc phong bì
sang một bên, anh quay lại bếp đun nước. Lấy hộp trà nắp thiếc cùng chiếc cốc sứ
trắng từ tủ gỗ ra, bả vai anh bỗng gồng lên. Chậm lại một nhịp thở, anh vươn
người nhấc thêm chiếc cốc thứ hai đặt song song bên cạnh.
Nước reo sùng sục.
Nhúm trà mạn vừa cuộn trong chiếc ấm sành cũ, anh nghiêng vòi rót đầy một cốc rồi
tiếp tục châm tràn nước nóng sang miệng chiếc thứ hai.
Đặt chiếc ấm sành xuống
mặt đá, ánh mắt anh va phải hai miệng sứ đang tỏa nhiệt. Bàn tay nắm quai ấm siết
chặt đến mức các khớp xương gồ lên trắng bệch trước khi anh xoay người, mang
theo chiếc phong bì bước nhanh ra khỏi cửa chính.
Vừa mở nắp chiếc hòm
thư xanh lục sậm, anh trượt các kẽ ngón tay để mặc phong thư rớt xuống đáy. Luồng
gió từ ngoài sân thốc tới mang theo mùi ngai ngái của đất ẩm, nuốt trọn chút
hơi ấm hiếm hoi vừa lọt ra từ khung cửa, ép nắp hòm kim loại sập xuống đánh
"xoạt" một tiếng.
Quay lưng đóng cửa gỗ,
Dương vói người vặn tắt bóng tuýp phòng khách, thả căn nhà chìm vào mảng tối
đen. Ép lưng sát vách tường, anh hé nhẹ góc rèm, ánh mắt dán chặt vào chiếc hộp
kim loại dưới gốc chanh.
Lớp sương đêm lạnh buốt
buông xuống không mang theo bất kỳ âm thanh nào của đế giày hay bóng người lướt
qua ngõ. Lọt thỏm giữa tiếng dế rỉ rả dưới thảm cỏ và nhịp xạc xào của vòm lá,
Dương giữ nguyên tư thế bất động, đôi mắt hằn tia đỏ nhìn xuyên qua khe rèm cho
đến tận lúc chân trời hửng sáng.
Đẩy cửa bước ra ngoài
giữa làn sương mờ, anh vươn tay nắm lấy gờ nắp kim loại nhấc lên. Đồng tử lập tức
co rút. Không khí mắc kẹt trong lồng ngực. Chiếc phong bì lót nến với nếp gấp
zích-zắc anh tự tay niêm phong chiều qua không còn ở đó nữa, thay vào vị trí dưới
đáy hòm là một tờ giấy ố vàng được gập đôi xộc xệch.
Mở tờ thư dưới ánh
sáng yếu ớt của buổi bình minh, những nét mực xanh sậm vội vã hiện ra:
"Chào anh. Tôi vẫn chưa hết ngạc nhiên. Tôi cứ chạy ra mở hòm thư mãi.
Tôi đã bảo với mẹ rồi. Thế nào cũng sẽ có người viết thư cho con.
Mẹ chỉ cười, bảo: “Làm gì còn ai dùng cái hòm thư ấy nữa.” Lần
này con đúng rồi. Thật sự có người viết cho tôi."
Rà qua những dòng chữ
xô lệch, ánh mắt anh neo cứng lại ở câu "Làm gì còn ai dùng cái hòm thư
ấy nữa."
Nhắm nghiền mắt lại,
anh từ từ gập đôi hai mép giấy rồi gập tư, miết mạnh đến mức cạnh giấy cứa vào
da thịt làm hằn lên vệt trắng ở khớp xương. Nhét sâu lá thư vào tận đáy túi quần,
Dương cất bước dội cộc cộc lên thềm gạch.
Chốt cửa gỗ nằm trọn
trong lòng bàn tay đang nắm chặt, nhưng anh không dùng sức đẩy vào.
Các khớp ngón tay từ
từ nới lỏng.
Dương trượt lưng theo
khung cửa, ngồi bệt xuống thềm đá lạnh ngắt.
Anh gục mặt lên hai đầu
gối.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.