Chương 3: Sống
Ánh nắng chói chang
xuyên qua lỗ thủng trên tấm rèm, rọi một vệt sáng thẳng lên mí mắt. Dương chớp
mắt nhưng không ngồi bật dậy ngay. Anh cứ để mặc cơ thể nằm thả lỏng trên tấm nệm
cáu bẩn, mắt trân trân nhìn lên trần nhà loang lổ vết ố dột.
Trong đầu anh lướt
qua một mảng ký ức vụn vặt về cơn khát khô vòm họng và một tiếng va đập kim loại
nào đó ngoài hiên lúc nửa đêm. Nhưng tất cả chỉ mờ ảo và trôi tuột đi rất
nhanh. Ngoại trừ vài phút rời giường ngắn ngủi ấy, anh đã có một đêm trọn vẹn đến
tận sáng.
Lần đầu tiên sau nhiều
tháng ròng rã, cái cảm giác chìm vào giấc ngủ không hề giống một cú sập nguồn
tàn nhẫn của hệ thần kinh bị đứt dở. Đêm qua không có tiếng tim đập thình thịch
chực vỡ tung, không có cơn đau búa bổ khoan vào màng tang, không có ảo giác, và
cũng không có một lần nào hoảng loạn cào cấu ga giường.
Từ ngoài hiên, một tiếng
chim lích chích vang lên gõ nhịp vào buổi ban mai, thanh âm nhỏ bé mà trong trẻo
đến lạ thường. Gió luồn qua khe cửa sổ mở hé, mang theo thứ tinh dầu hăng hắc,
cay nồng và thanh mát của chiếc lá chanh dập nát vờn quanh cánh mũi.
Dương chầm chậm luồn
bàn tay vào túi quần vắt trên thành ghế cạnh giường. Đầu ngón tay anh chạm vào
bề mặt nhám của vỉ thuốc ngủ còn nguyên vẹn. Không có viên thuốc màu trắng nào
trôi xuống dạ dày đêm qua cả. Dương miết nhẹ mép vỉ thuốc, khóe môi khẽ cong
lên một góc rất nhỏ. Anh nằm yên như thế thêm mười lăm phút nữa, trôi dạt trong
cảm giác da thịt mình đang thực sự tồn tại, đang thực sự "sống". Rồi
Dương mới từ từ đưa tay xoa gáy, nghiêng đầu nhìn sang chiếc đồng hồ để trên bệ
gỗ vừa điểm bảy giờ ba mươi phút sáng.
Tiếng động cơ xe máy
nổ tành tạch rồi đỗ xịch ngoài cổng kéo Dương ra khỏi giường. Anh xỏ dép, bước
xuống lầu rồi ra mở chốt cổng. Chú môi giới bất động sản hôm qua đang chống
chân chống xe, xởi lởi cười trước hàng rào dâm bụt:
– Chú em, tối qua ngủ
được không?
Dương khẽ khựng lại.
Một câu hỏi thản nhiên mà đã rất lâu rồi anh chưa từng được nghe. Anh gật nhẹ đầu:
– Cháu ngủ được ạ.
– Thế thì tốt. Tôi chỉ
sợ lạ nhà. Mà điện đóm nước nôi thế nào? Có ổn không?
Chú môi giới ngó
nghiêng vào trong sân, tặc lưỡi:
– Căn nhà này cũ quá
rồi, để không cũng ròng rã mấy năm trời. Tôi cứ áy náy sợ đêm qua nước yếu cậu
lại không tắm rửa gì được. Xin lỗi cậu nhé.
– Dạ, mọi thứ đều ổn
cả chú ạ.
Chú môi giới thở
phào, cười xòa rồi rút từ trong kẹp nhựa ra một xấp giấy tờ mỏng.
– Vậy là tốt rồi. Ở
quê người ta hay để ý nhau mấy chuyện nhỏ nhặt thế đấy. Đây, hợp đồng đặt cọc
đây. Cậu xem rồi ký vào góc này cho tôi. Vài bữa nữa khỏe khỏe thì thu xếp ra
phòng công chứng ký hợp đồng chính thức sau nhé.
Dương mượn cây bút
bi, tì lưng vào cánh cổng sắt, lướt nhanh qua các điều khoản rồi ký xoẹt tên
mình xuống góc phải. Chú môi giới cất tờ giấy vào kẹp, đưa cho Dương một bản
sao, kèm theo một chiếc phong bì mỏng.
– Trong này có hóa
đơn điện nước tháng cuối cùng, tôi đã thanh toán xong cho cậu rồi. Còn đồ đạc
trong nhà...
Chú ngập ngừng một nhịp,
đưa mắt nhìn lướt qua khoảng sân rêu phong.
– Căn này trước của một
cô giáo trẻ. Bỏ không từ đợt cô ấy bị tai nạn năm năm trước. Phía người nhà dặn
cậu cứ tùy ý xử lý đồ đạc bên trong, giữ lại dùng hoặc vứt đi đều được.
Dương khẽ gật đầu.
– Thôi, cậu ở lại dọn
dẹp nhé. Có gì cần hỗ trợ cứ gọi tôi.
Người đàn ông lật đật
quay ra xe, rồ ga chạy mất hút.
Dương quay vào nhà
nhưng chưa vội lôi xô chậu ra dọn dẹp ngay. Đứng giữa phòng khách mờ tối, anh cảm
nhận thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt của một nơi đã bị đóng kín suốt nửa thập
kỷ. Bước tới bên cửa sổ chính, anh nắm lấy mép tấm rèm màu xanh lạt đã bám đầy
bụi, dứt khoát kéo mạnh sang hai bên. Khuy rèm rít lên trên thanh kim loại. Ánh
sáng rực rỡ của buổi sáng ùa vào, soi rõ vô vàn những hạt bụi li ti đang nhảy
múa trong không trung.
Anh vặn chốt, đẩy
tung hai cánh cửa sổ gỗ khiến khớp bản lề kêu cót két. Gió từ ngoài vườn lùa
vào, mang theo hơi thở của đất ẩm và mùi hăng hắc của lá chanh non. Dương đi dọc
căn nhà, mở toang tất cả cửa sổ còn lại, từ phòng khách, nhà bếp cho đến cửa
sau. Anh để mặc cho cơn gió tự do chạy xuyên qua ngôi nhà.
Dương bước vào bếp, vặn
vòi bồn rửa. Đường ống rỗng phát ra những tiếng ục ục gắt gỏng trước khi một luồng
nước ộc ra. Ban đầu, dòng nước đục ngầu, mang theo thứ màu vàng khè của rỉ sét.
Nhưng anh không vặn nhỏ lại mà cứ để vòi xả tối đa cho dòng chảy xiết, trôi tuột
xuống cống. Một lúc lâu, lớp cặn bẩn dần biến mất, trả lại dòng nước trong hơn.
Dương chụm hai bàn tay, hứng một vốc vã lên mặt, mặc kệ mùi rỉ sét vẫn còn ngai
ngái. Cái lạnh chạy râm ran qua da thịt, đánh thức từng tế bào đang uể oải.
Dạ dày khẽ réo lên.
Ánh mắt anh lướt qua hai gói mì tôm mua vội ở siêu thị chiều qua vẫn đang nằm
chỏng chơ trên bệ bếp, rồi dứt khoát quay đi, lôi chổi, cây lau nhà, xô chậu,
giẻ lau ra, xắn tay áo lên bắt đầu dọn dẹp. Anh đẩy dồn bộ sofa ra giữa phòng
khách để quét những góc khuất. Bụi cuộn lên theo từng nhát chổi.
Dương lướt mắt qua cuốn
lịch treo tường đã ố vàng trên vách tường cạnh tủ tivi. Tờ lịch bị xé dở dang,
nằm lại ở tháng Tám của năm năm về trước. Những ô ngày chi chít những ghi chú bằng
bút đỏ: "Họp tổ bộ môn", "Mua thức ăn mèo", "Đổi
gas". Dương tháo cuốn lịch xuống, cuộn tròn lại, ném thẳng vào chiếc
túi rác đen to tướng giữa nhà.
Anh kéo ngăn kéo bàn
làm việc bằng gỗ ép. Tiếng bản lề khô dầu rít lên. Bên trong, ánh sáng lờ mờ
soi rõ một gói kẹo bạc hà chảy nước cứng đơ nằm cạnh vài viên phấn trắng. Lướt
qua tập hóa đơn cũ được kẹp gọn gàng, tầm mắt Dương dừng lại ở một cây bút máy
vỏ kim loại màu xanh đen. Dương cầm cây bút lên, tiện tay mở nắp. Đầu ngòi đã
khô khốc, đóng vảy mực xanh ố màu. Dương đóng nắp lại. Anh không vứt cây bút
vào thùng rác mà cẩn thận đặt nó sang một góc bàn.
Cất cây bút đi, anh
xách xô nước và giẻ lau đi dọc căn nhà. Anh gạt chiếc kẹp tóc bám đầy bụi nằm
chơ vơ trên kệ kính sang một bên để cọ rửa bồn mặt. Vệt giẻ lau tiếp tục miết
qua chiếc kệ gỗ ngoài phòng khách, lướt ngang vài cuốn tiểu thuyết gáy phai màu
đang xếp trên giá. Dưới gian bếp, tờ giấy note ố vàng vẫn dán hờ hững trên cánh
cửa tủ lạnh với dòng chữ viết dở: "Gà rang lá chanh...". Dương
cứ thế làm việc cho đến khi bưng chiếc cốc sứ trên bàn ăn đi rửa. Dưới vòi nước,
tay anh khẽ khựng lại trước một vòng trà khô vẫn còn in hằn vào lớp men trắng
dưới đáy cốc.
Đến chiếc bàn trà
ngoài phòng khách, anh dùng giẻ ẩm lau một đường dứt khoát trên mặt lưng của
khung ảnh gỗ đang úp sấp. Anh không lật lên mà để nguyên nó lại vị trí cũ.
Mãi đến ba rưỡi chiều,
chuỗi công việc dọn dẹp máy móc mới tạm dừng. Sàn gạch hoa ướt nhẹp, hắt lên thứ
mùi ngai ngái của bụi nước hòa lẫn với mùi hóa chất tẩy rửa. Ngước lên nhìn khoảng
trần nhà khu vực gác mái, Dương với tay kéo chiếc thang gỗ xếp, dùng sức giật mạnh.
Một tiếng cạch khô khốc vang lên. Thang tuột xuống, kéo theo một đám bụi
lả tả phủ trắng mặt mũi. Dương nheo mắt, ho khan vài tiếng rồi từ từ trèo lên.
Vừa lách người bước
lên căn gác mái thấp lè tè, anh đã phải nín thở. Luồng không khí trên này nóng
hầm hập, đặc quánh mùi gỗ mốc lẫn giấy mục. Vệt sáng lọt vào từ ô cửa sổ thông
gió nhỏ xíu hắt lên vài thùng carton rỗng nằm chỏng chơ cạnh chiếc quạt cây gãy
cánh. Ở ngay phía sau đống tàn tích ấy, lẩn khuất trong góc tối nhất của căn
gác, là một chiếc rương gỗ bọc da bong tróc các góc đang nằm lọt thỏm trong
bóng tối.
Dương bò bằng đầu gối
trên lớp sàn gỗ kêu cót két, chậm rãi tiến lại gần góc tối. Nắm lấy quai xách bằng
da, anh cố sức kéo lết chiếc rương nặng trịch ra chỗ vệt sáng rọi xuống từ ô
thông gió. Ma sát của nó với mặt sàn làm một đám mạt mù mịt bốc lên, xộc thẳng
vào mũi khiến Dương phải quay mặt đi, ho sặc sụa. Đợi cho không khí loãng bớt,
anh mới đưa tay phủi lớp màng xám xịt đóng dày cộp, rồi thử đẩy cái móc khóa bằng
đồng sang một bên. Nhận ra chốt không khóa, Dương tì tay dồn sức, từ từ lật phần
nắp nặng nề lên trong một tiếng két rỉ sét chói tai.
Dương vươn tay nhấc xấp
báo cũ ố vàng ra ngoài, khẽ lật tiếp mảnh nhung mỏng tang đã rách tươm. Lớp vải
sờn cũ vừa vén lên, một vật phẳng lặng nằm dưới đáy rương chầm chậm lộ diện.
Đó là một quyển sổ bọc
vải nỉ màu xanh ố lấm tấm vết mốc. Dương nhấc nó lên, dùng tay áo lau nhẹ lớp
màng xỉn màu ngoài bìa rồi từ từ lần giở trang đầu tiên. Trên nền giấy ngà hiện
ra những dòng chữ viết tay nghiêng nghiêng, mềm mại và tròn trịa. Nét mực sậm
màu in đậm, tì hẳn thành những rãnh sâu xuống mặt giấy, lưu lại vệt hằn sắc nét
của một chiếc ngòi bút máy. Một cuốn nhật ký.
Dương khẽ bật cười.
Đã lâu rồi anh không còn nhìn thấy thứ này.
Đầu ngón tay anh vô
thức miết lên vết hằn của nét mực. Người viết chắc đã tì ngòi rất mạnh.
Anh khép hờ mắt. Bỗng
nhớ đến cuốn sổ màu nâu nằm đâu đó trong sâu thẳm ngăn kéo ở căn hộ thành phố.
Anh không còn nhớ mình đã mua nó năm nào. Chỉ nhớ trang đầu tiên có đúng một chữ.
"Mệt."
Trang thứ hai là một
chấm mực nhòe nhoẹt, nơi đầu ngòi cắm xuống mặt giấy rất lâu nhưng không vạch
thêm nổi một nét nào. Rồi cuốn sổ ấy bị vùi sâu vào góc ngăn kéo, vĩnh viễn
không bao giờ được mở ra nữa.
Anh nhẹ nhàng úp cuốn
nhật ký xuống, thả nó trở lại đáy rương.
Khẽ vỗ hai bàn tay để
rũ bỏ lớp mạt bụi, anh lách qua mấy thùng carton rỗng tiến về phía miệng thang.
Xoay lưng lại, dò dẫm thò một chân bước xuống.
Một bậc, hai bậc, đến
bậc thứ ba, mũi giày anh đột ngột khựng lại. Nửa thân dưới đã chìm vào khoảng
không của tầng trệt, nhưng bả vai và đầu anh vẫn kẹt lại giữa bầu không khí ngột
ngạt mùi gỗ mốc của căn gác.
Dương đứng chôn chân
như thế rất lâu. Rồi sau một tiếng thở hắt ra dài thượt, anh thu gót giày, quay
ngược trở lên. Tiến lại góc tối, quyển sổ vẫn nằm đó dưới đáy rương. Thế nhưng,
ngay khi anh vừa vươn tay nhấc nó lên, một trang giấy ở khoảng giữa bất ngờ lật
bung ra. Gió lùa từ ô thông gió làm trang giấy khẽ rung lên bần bật. Dương định
đưa tay gấp lại. Bất chợt, ánh mắt anh khựng lại ở góc trên cùng bên trái.
Dòng chữ viết tay nắn
nót, gạch chân ngay ngắn: Ngày 16 tháng 8.
Anh nhìn dòng ngày
tháng ấy một chốc. Rồi luồn tay vào túi quần, rút chiếc điện thoại ra. Ngón tay
cái nhấn nút nguồn. Màn hình hắt lên một thứ ánh sáng xanh xám lạnh lẽo: 16
tháng 8.
Khép trang giấy lại,
anh dùng vạt áo khẽ phủi đi lớp mạt bụi mờ trên bìa. Cầm chặt quyển sổ, anh
xoay người, chậm rãi bước xuống cầu thang.
Về lại phòng khách,
anh đặt nó lên chiếc bàn trà, rồi đi thẳng vào bếp. Một lát sau, nước trong chiếc
ấm nhôm cũ trên bếp gas bắt đầu reo lên những tiếng lách cách. Anh rót nước sôi
vào chiếc cốc sứ hãy còn mờ mờ vệt ố trà ban sáng.
Bưng chiếc cốc bốc
khói ra ngoài, anh cẩn thận đặt xuống cạnh quyển sổ.
Anh ngồi xuống, áp hờ
hai lòng bàn tay vào thành cốc. Một ngón tay vô thức vươn ra, khẽ miết phẳng lại
góc bìa nỉ đã quăn mép.
Ngoài sân, gió lùa
qua những tán lá chanh xạc xào. Vệt nắng cuối ngày chậm rãi dịch khỏi mép bàn.
Anh cứ ngồi như thế rất
lâu.
Không mở cuốn sổ.
Chỉ lặng lẽ để hơi nước ấm dần trong hai lòng
bàn tay.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.