Quyển 1: Sự Giác Ngộ (The Awakening)
Chương 2: Sau Bức Màn Của Vị Thánh
Chương 2: Sau Bức Màn Của Vị Thánh
Ánh đèn flash nhấp nháy liên hồi như những tia chớp xé rách màn mưa tăm tối của Vĩnh Dạ.
Ngay khi Vũ Khải vừa bước ra khỏi con hẻm số 4, một đám đông phóng viên đã xô đẩy, chen lấn chực chờ sẵn đằng sau hàng rào cảnh sát. Những chiếc micro ướt sũng chĩa về phía anh như hàng tá họng súng.
"Đội trưởng Vũ! Có đúng là ông Trần Phú Vinh đã bị sát hại không?"
"Một số nguồn tin cho biết thi thể bị treo ngược lên. Có phải là hành động trả thù của băng đảng?"
"Ngài nghĩ sao khi 'Vị thánh của trẻ mồ côi' lại chết thảm ngay giữa khu Hạ Viện?"
Khải dừng lại. Lớp áo khoác ướt sũng bó chặt lấy cơ thể gầy gò của anh. Với một người bị ám ảnh bởi sự hoàn hảo, việc phải đứng trước hàng tá ống kính trong bộ dạng nhếch nhác, bùn đất bắn đầy mép quần là một cực hình. Nhưng gương mặt anh không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Sự lạnh lùng, vô cảm của một viên cảnh sát mẫu mực đã được trui rèn đến độ tuyệt hảo.
"Cảnh sát đang trong quá trình điều tra," Khải đáp, giọng nói trầm tĩnh vang lên rành mạch, cắt ngang sự ồn ào. "Bất kỳ ai tước đoạt mạng sống của người khác đều là tội phạm, và chúng tôi sẽ đưa kẻ đó ra ánh sáng pháp luật. Không có ngoại lệ."
"Kể cả khi dư luận đang ăn mừng vì cái chết của nạn nhân sao?" Một gã phóng viên trẻ tuổi, ánh mắt đầy khiêu khích, hét lớn từ phía sau. "Trên mạng đang đồn ầm lên rằng quỹ từ thiện Vành Khuyên chỉ là bức bình phong bóc lột sức lao động trẻ em!"
Ánh mắt Khải hơi tối lại, nhưng anh lờ đi. "Cảnh sát làm việc dựa trên bằng chứng, không phải tin đồn mạng. Xin nhường đường."
Dưới sự bảo vệ của Lâm Sam và vài cảnh sát cơ động, Khải lách qua đám đông, chui vào chiếc sedan đen.
Khi cánh cửa xe đóng sập lại, mọi âm thanh hỗn tạp bên ngoài lập tức bị dập tắt, trả lại không gian ngột ngạt mùi cồn sát trùng. Khải nới lỏng chiếc cà vạt một chút, nhắm mắt tựa đầu vào ghế lái.
"Bọn kền kền chết tiệt," Lâm Sam ngồi ở ghế phụ, rũ nước trên mái tóc ngắn. Cô lấy chiếc máy tính bảng ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. "Tin tức đã leo lên trang nhất rồi. Tốc độ rò rỉ thông tin của sở chúng ta dạo này nhanh hơn cả tốc độ phá án."
"Bỏ qua bọn họ đi," Khải xoa xoa khớp cổ tay. Một cơn đau cơ bắp kỳ lạ nhói lên. Cảm giác giống như anh vừa nâng một vật cực kỳ nặng, dù suốt mấy tuần qua anh chẳng hề bước chân vào phòng gym. *Chắc do ngồi máy tính quá nhiều,* anh tự nhủ. "Báo cáo pháp y sơ bộ có gì?"
"Hoàn toàn vô vọng," Lâm Sam thở dài, giọng nói pha chút bực dọc. "Pháp y nói hung thủ có kiến thức giải phẫu ngang ngửa một bác sĩ ngoại khoa. Nhát cắt duy nhất trên động mạch cảnh cực kỳ dứt khoát. Không có da vụn dưới móng tay nạn nhân, nghĩa là không hề có giằng co."
Khải mở mắt, khởi động xe. Tiếng động cơ gầm lên êm ái. "Một người đàn ông to béo nặng 90kg bị khống chế và treo ngược mà không hề giãy giụa? Nạn nhân bị đánh thuốc mê sao?"
"Không có dấu vết tiêm chích, cũng không có cồn hay ma túy trong máu. Dựa vào vệt máu ngưng tụ, pháp y đoán lão Vinh đã chết ít nhất 6 tiếng trước khi bị đem đến hẻm số 4 treo lên. Hung thủ đã làm cạn máu lão ở một nơi khác, một nơi có hệ thống thoát nước hoàn hảo để không để lại dấu vết." Lâm Sam ngước lên nhìn Khải. "Sếp à, chúng ta đang đối phó với một bóng ma."
"Không có bóng ma nào cả," Khải bẻ vô lăng, chiếc xe lao vút vào màn mưa. "Bóng ma thì không biết dùng dây thừng công nghiệp, và cũng không rảnh rỗi cắm một mảnh gương vào ngực nạn nhân. Kẻ sát nhân là một con người, và con người thì luôn mắc sai lầm."
Chiếc xe chạy trong im lặng thêm một đoạn dài. Đèn đường cao áp nhòe nhoẹt lướt qua khung kính.
"Sam," Khải đột ngột lên tiếng. "Cậu điều tra sâu vào Quỹ Vành Khuyên chưa? Cậu phóng viên lúc nãy nói không hẳn là vô căn cứ đâu. Trần Phú Vinh... tôi chưa bao giờ tin vào những kẻ được tung hô là 'Thánh'."
Lâm Sam khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên sự khinh miệt. Cô lôi từ trong túi áo ra một chiếc USB bọc trong túi nilon trong suốt.
"Tôi đã cho người đột nhập vào văn phòng của lão ngay khi có lệnh khám xét," cô nói nhỏ. "Đây là bản sao ổ cứng cá nhân được giấu kín dưới két sắt kép. Bọn kỹ thuật của Sở đã cố gắng bẻ khóa suốt từ đêm qua."
Khải liếc nhìn chiếc USB. "Bên trong có gì?"
"Một nửa là địa ngục, nửa còn lại là sự bất lực," Lâm Sam rít qua kẽ răng. Bàn tay cô siết chặt chiếc túi nilon đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. "Quỹ Vành Khuyên không bóc lột sức lao động. Lão Vinh dùng quỹ để thu gom những đứa trẻ mồ côi không ai thừa nhận, rồi 'cung cấp' chúng cho một đường dây VIP ẩn danh. Bọn kỹ thuật chỉ phá được lớp vỏ ngoài cùng chứa những đoạn video tởm lợm do lão tự quay. Còn tệp tin cốt lõi chứa Danh sách Khách hàng thì được bảo vệ bằng hệ thống mã hóa lượng tử đa tầng. Bọn họ bó tay hoàn toàn. Toàn bộ hệ thống kỹ thuật của Sở Cảnh sát không thể đụng vào dù chỉ một byte dữ liệu của bọn chúng."
Khải đạp mạnh phanh. Chiếc xe trượt bánh, rít lên một tiếng chói tai rồi dừng hẳn sát lề đường.
Chỉ trong một khoảnh khắc, lớp vỏ bọc hoàn hảo của một vị Đội trưởng nguyên tắc bị nứt toác. Bầu không khí trong xe đông đặc lại. Khải nhìn chằm chằm vào chiếc USB, một cảm giác buồn nôn quặn thắt dâng lên từ dạ dày, dữ dội hơn bất kỳ cơn đau đầu nào anh từng trải qua.
"Vậy là," Khải cất giọng khàn đặc, "kẻ bị giết không phải là một vị thánh. Lão ta là một con quái vật ấu dâm."
"Và kẻ giết lão ta," Lâm Sam quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng cô nhẹ bẫng nhưng mang một sức nặng đáng sợ. "Đang làm công việc của một đấng cứu thế."
"Không!" Khải đập mạnh tay lên vô lăng, âm thanh chát chúa vang lên khiến Lâm Sam giật mình quay lại. Ánh mắt Khải hừng hực ngọn lửa của sự cố chấp. "Kẻ giết người là tội phạm! Pháp luật là ranh giới duy nhất ngăn cách con người và dã thú. Nếu bất kỳ ai cũng có quyền cầm dao tự xưng là đấng cứu thế, thì thế giới này sẽ biến thành một cái lò mổ!"
Anh giật lấy chiếc USB từ tay Lâm Sam.
"Đem bằng chứng này về sở. Xin lệnh điều tra toàn diện mạng lưới Quỹ Vành Khuyên. Chuyển ổ cứng lên Cục An Ninh Mạng cấp Trung ương, bắt họ phải bẻ khóa bằng mọi giá. Phải lôi đầu từng thằng một ra ánh sáng." Khải nghiến răng, dù chính anh cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng đang len lỏi. "Còn về kẻ sát nhân... tôi sẽ đích thân tóm hắn. Không ai được quyền đứng trên pháp luật."
Lâm Sam nhìn Khải. Đôi môi cô hơi mím lại, một phản xạ quen thuộc mỗi khi cô rơi vào sự giằng xé nội tâm. Trong thâm tâm, cô biết rõ hệ thống pháp luật của Vĩnh Dạ, dù có đưa lên cấp cao nhất, cũng sẽ chẳng bao giờ chạm đến được "danh sách VIP" được bảo vệ bởi những giao thức bất khả xâm phạm kia. Bọn chúng quá mạnh, quá quyền lực.
Thứ duy nhất có thể trừng phạt bọn chúng, có lẽ, chính là mảnh gương sắc lẹm cắm ngập vào lồng ngực kia. Nhưng cô không nói ra. Cô chỉ lặng lẽ gật đầu.
....5 giờ sáng.
Khải đứng trước bồn rửa mặt trong căn hộ chung cư của mình. Căn hộ vắng lặng, lạnh lẽo và ngăn nắp đến mức vô hồn. Mọi đồ vật từ lọ tiêu, kệ sách đến những chiếc cốc uống nước đều được sắp xếp theo một góc 90 độ hoàn hảo.
Anh mở vòi nước, vớt những vốc nước lạnh ngắt hắt lên mặt. Sự mệt mỏi đã bào mòn từng tế bào trong cơ thể anh, nhưng não bộ thì vẫn đang gầm rú như một động cơ bị kẹt ga.
Khải ngẩng lên, nhìn vào tấm gương lớn trên tường.
Khuôn mặt hốc hác, đôi mắt chằng chịt tia máu đỏ. Chiếc cà vạt đã được tháo tung. Anh đưa tay chùi những giọt nước đọng trên kính, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt sâu hoắm và cái nhếch mép ma quái ở con hẻm số 4.
Chỉ là ảo giác. Khải tự thôi miên mình. Mày mệt quá rồi, Khải.
Anh với tay lấy lọ thuốc ngủ trên kệ, trút ba viên vào lòng bàn tay rồi nuốt ực không cần nước. Khi đưa tay lên vuốt vuốt cổ họng, Khải khựng lại.
Trên cổ tay trái của anh, nằm lấp ló dưới lớp tay áo sơ mi, là một vết hằn đỏ tươi. Một vết siết hình vòng tròn, giống hệt như dấu vết do bị ma sát mạnh bởi một sợi dây thừng công nghiệp.
Khải nhíu mày, dùng ngón cái miết lên vết đỏ. Hơi đau rát.
Anh cố vắt óc nhớ lại xem mình đã cọ xát tay vào đâu ngày hôm nay, nhưng đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Một mảng ký ức tối đen ngự trị trong tâm trí anh, che lấp toàn bộ khoảng thời gian từ nửa đêm qua cho đến khi chuông điện thoại gọi anh đến hiện trường báo thức.
Cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến như một liều thuốc lú. Khải loạng choạng bước về phía giường, cơ thể đổ ụp xuống nệm.
Trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối vô tận, Khải mơ hồ nghe thấy một tiếng cười văng vẳng vọng ra từ phía nhà tắm. Một tiếng cười khàn đục, ngạo nghễ, và vô cùng quen thuộc.
Tiếng cười của chính anh.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.