Khởi Nguyên Huyết Lộ

Chương 3: Hạt giống chí hướng

Đăng: 21/05/2026 07:28 2,427 từ 4 lượt đọc

Viên Chân khẽ cúi đầu nhìn xuống đôi bàn tay thô ráp của mình. Ít ai trong thôn biết rằng, vị vua trẻ con Viên Chân lười biếng, ham chơi, suốt ngày chỉ biết lùa gà bắt chó trong mắt họ, thực chất đã âm thầm đột phá đến giai đoạn Sơ Kỳ Đỉnh Phong của Đệ Nhất Cảnh tức Luyện Khí Huyết Cảnh từ vài ngày trước. Để đạt được thành quả này ở tuổi mười sáu, tức là chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi kể từ khi bắt đầu bước vào con đường tu luyện khí huyết ở tuổi mười bốn, đối với một cô nhi không có phụ mẫu chỉ điểm, không có đại tài nguyên chống lưng như hắn, chính là một kỳ tích ẩn chứa cả sự nỗ lực tột cùng lẫn những ân tình nặng nề từ bộ lạc.

Chỗ dựa đầu tiên, và cũng là bí mật lớn nhất được hắn chôn giấu, chính là chiếc hộp gỗ nhỏ mục nát giấu kín dưới gầm giường rơm trong căn nhà sàn tồi tàn của mình. Đó là di vật duy nhất mà cha mẹ hắn để lại trước khi tử trận mười năm trước trong trận thú triều tàn khốc. Bên trong hộp chứa vài bình Cốt Tủy Dịch cô đặc. Đây là thứ biệt dược quý giá mà ngày trước, cha mẹ hắn đã phải mạo hiểm cả tính mạng, tích góp đổi chác từ bên ngoài mới có được để dành cho con trai. Đối với giới tu luyện, thứ cốt tủy dịch này có dược lực tuy hơi thô nhưng hiệu năng lại tương đương với Đan Dược Hạ Phẩm do các vị Dược sư chính thống trong thôn tự tay luyện chế. Dù chứa một chút tạp chất và huyết độc của dã thú chưa lọc sạch, nhưng đối với một thiếu niên nghèo bắt đầu nhập môn, những giọt tủy dịch xám xịt này lại là thần vật bảo hộ tâm mạch không bị dòng chảy khí huyết bạo ngược xé rách trong quá trình luyện công đêm khuya. Mỗi một lần gân cốt đau nhức đến mức co rút, tưởng chừng như đứt đoạn hoàn toàn, một ngụm tủy dịch nhỏ lại giúp hắn kéo lại một tia sinh cơ, tiếp tục kiên trì.

Nguồn trợ lực thứ hai chính là sự bồi dưỡng cố định của bộ lạc dành cho thế hệ tương lai. Theo quy định sắt đá của Viên Thôn nhằm duy trì nòi giống chiến binh, tất cả các tộc nhân trẻ tuổi khi chạm mốc mười bốn tuổi đều được phát một lượng tài nguyên cố định hàng tháng, bao gồm một cân thịt dã thú cấp thấp và một bát nước cốt thảo dược thô được nấu từ các loài cỏ dại ven rừng để kích thích sự lưu thông của khí huyết. Số tài nguyên này tuy vô cùng ít ỏi, chỉ đủ để giữ cho cơ thể thiếu niên không bị suy kiệt vì đói khát hay kiệt sức khi tập luyện, nhưng nó lại là cái nền móng đều đặn, bền bỉ giúp Viên Chân duy trì được nhịp độ rèn luyện quyền pháp hàng ngày mà không bị đổ gãy căn cơ.

Và điều quan trọng nhất, yếu tố thứ ba, chính là sự ưu ái ngầm chứa đầy tình thương của Tộc trưởng Viên Chấn Sơn cùng các vị đội trưởng chiến binh trong thôn. Họ đều là những người từng vào sinh ra tử, sát cánh chiến đấu và tận mắt chứng kiến cha mẹ hắn ngã xuống để bảo vệ bộ lạc. Nhìn đứa trẻ mồ côi gầy gò tự mình rèn quyền dưới ánh trăng lạnh, họ không khỏi đau lòng và tự trách. Tộc trưởng Viên Chấn Sơn thường xuyên lấy danh nghĩa đi tuần tra ban đêm để ghé qua gian nhà nát của hắn, lén để lại một vài ngọn linh thảo hoang dã mọc ở rìa rừng. Tuy số thảo dược này không đáng bao nhiêu đối với một cường giả, nhưng lại có tác dụng bổ trợ, gia tăng tốc độ tích lũy khí huyết rất tốt cho một người mới nhập môn. Không chỉ vậy, các vị đội trưởng như Viên Thiết, Viên Phong còn lén lút bàn nhau, lợi dụng những lúc dược phòng của thôn nấu những vạc thuốc tắm đậm đặc dành riêng cho chiến binh bị thương nặng trở về, họ liền lén bế Viên Chân ném thẳng vào trong vạc thuốc ấy một đến hai lần khi thuốc đã nguội bớt và chiến binh đã rời đi. Thứ dược lực đậm đặc còn sót lại trong vạc tắm ấy đã thấm sâu vào từng lỗ chân lông, gột rửa đi không ít tạp chất phàm trần trong xương tủy của hắn, giúp hắn rút ngắn được biết bao nhiêu thời gian tích lũy khí huyết sơ cấp.

Chính nhờ sự tổng hòa của những nguồn trợ lực ấy, cộng thêm ý chí lì lợm, tự lập bẩm sinh muốn vươn lên để tự bảo vệ mình và bảo vệ bộ lạc, Viên Chân mới có thể hoàn thành giai đoạn tích lũy ban đầu, đặt chân vào hàng ngũ Sơ Kỳ Đỉnh Phong của Đệ Nhất Cảnh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời đại ngàn Đông Hoang bằng một màu máu thê lương, ánh lửa từ những đống củi lớn trong trung tâm Viên Thôn bắt đầu bập bùng cháy sáng, hắt lên những bóng đen nhảy múa trên vách đá. Mùi thịt yêu thú nướng thơm lừng, béo ngậy quyện lẫn mùi rượu gạo cay nồng lan tỏa khắp không gian, phần nào xua tan đi cái lạnh thấu xương của màn đêm đại ngàn đang lấn tới từ dải rừng già vây bọc.

Giữa khung cảnh đầm ấm, vui tươi của bữa tiệc mừng đội săn trở về, hình ảnh những chiến binh thuộc đội tuần phòng bước đi nhịp nhàng, tay nắm chặt binh khí trên bờ tường rào gỗ lim lại mang đến một cảm giác an toàn vững chãi, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn, nguy hiểm rình rập bên ngoài bóng tối kia.

Viên Thôn có thể tồn tại kiên cường qua hàng trăm năm giữa vùng lòng chảo Thiên Diệp Cổ Lâm đầy hiểm hóc này, tất cả đều nhờ vào tộc quy kỷ luật cực kỳ nghiêm túc và lạnh lùng. Ở đây, quy định sắt đá của bộ lạc là chỉ những võ giả nhân tộc đã đạt đến trạng thái Đệ Nhất Cảnh Viên Mãn mới có tư cách được tuyển chọn vào Đội đi săn tiên phong và Đội tuần phòng thành lũy.

Với quy mô một thôn lạc nhỏ bé ẩn mình sâu trong thâm sơn, số lượng cường giả Đệ Nhị Cảnh vô cùng khan hiếm, hoàn toàn không đủ để lấp đầy quân số cả trăm người cho mỗi đội. Do đó, phần lớn lực lượng tiêu chuẩn của đội săn đều là các chiến binh Đệ Nhất Cảnh Viên Mãn. Khí huyết của họ cuồn cuộn, đậm đặc và nóng bỏng như một lò lửa nhỏ hoạt động ngày đêm. Da thịt của họ săn chắc như gỗ mun, lực lượng cơ bắp bộc phát có thể dễ dàng đạt tới vạn cân lực. Dẫu đơn đả độc đấu không lại yêu thú Đệ Nhị Cảnh, nhưng khi năm mươi hay một trăm chiến binh biết cách phối hợp ăn ý, cùng nhau bủa vây, dùng tiễn độc và bẫy rập đan xen, họ hoàn toàn có thể vây giết những con yêu thú Ngưng Huyết Cảnh của yêu tộc một cách hiệu quả để mang tài nguyên về nuôi sống thôn làng. Mỗi một chiến binh tuần phòng đang đi lại trên tường rào kia, dẫu có đối mặt với năm bảy người thường sở hữu vũ khí vây quanh cũng có thể dễ dàng hạ gục đối phương chỉ trong vòng một chiêu thức nhờ sự chênh lệch vĩ đại về khí huyết cơ thể.

Thế nhưng, Đệ Nhất Cảnh Viên Mãn mới chỉ là điều kiện cần để làm một binh sĩ đứng hàng phòng thủ tiêu chuẩn. Nòng cốt thực sự, chỗ dựa vững chắc nhất để Viên Thôn không bị những con đại yêu thú cấp cao đánh úp vỡ rào, chính là các Đội trưởng thống lĩnh. Tất cả các đội trưởng ở Viên Thôn, như Viên Thiết của đội đi săn, hay Viên Phong, Đội trưởng Đội tuần phòng đang đứng gác ở cổng chính, đều là những cường giả đỉnh phong đã bước vào Đệ Tam Cảnh.

Sự khác biệt giữa các cảnh giới nhân tộc được phân định rất rõ ràng qua từng nấc thang cấu trúc cơ thể. Nếu như ở Đệ Nhất Cảnh là rèn luyện khí huyết phàm tủy, và Đệ Nhị Cảnh là rèn luyện từng thớ cơ bắp; thì khi bước lên Đệ Tam Cảnh, võ giả nhân tộc sẽ trải qua một cuộc lột xác hoàn toàn về chất. Họ không còn chỉ sử dụng khí huyết chạy bên ngoài da thịt nữa, mà sử dụng chính nguồn huyết khí nội tại rèn dẫn năng lượng thâm nhập sâu vào bên trong để tôi luyện hệ thống xương cốt toàn thân, lấy cột sống làm trục tu luyện lõi của cả cơ thể. Một võ giả Đệ Tam Cảnh khi đứng im sừng sững tựa như một ngọn thiết sơn vững chãi không thể lay chuyển, khi vận chuyển khí huyết, hệ thống xương cốt bên trong va đập, cột sống thẳng tắp như long trụ phát ra những tiếng nổ giòn giã đầy uy lực, khiến sức mạnh nhục thân thuần túy tăng trưởng vượt trội, mạnh mẽ hơn Đệ Nhị Cảnh gấp nhiều lần. Họ có thể dùng nhục thân xương cốt của mình để tay không đỡ lấy đao kiếm phàm trần, bẻ gãy binh khí thép nguội của đối phương mà lòng bàn tay không rách một vệt máu. Chính nhờ có những vị đội trưởng Đệ Tam Cảnh này tọa trấn, uy áp khí huyết bộc phát của họ phối hợp với hàng rào xương thú mới đủ sức trung hòa và đánh tan sự dòm ngó, thèm khát của những con yêu thú hung hãn ẩn mình ngoài cổ lâm sâu thẳm.

Viên Chân ngồi cô độc bên một đống lửa nhỏ ở góc sân, tay cầm một khúc xương nướng lớn nhưng không buồn ăn, đôi mắt đen lánh thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm về phía bóng dáng cao lớn, thẳng tắp như một ngọn thương kình thiên của Viên Phong thúc thúc đang đi tuần tra trên rào gỗ lim. Trong lòng vị thiếu niên bỗng chốc dâng lên một luồng cảm xúc vô cùng phức tạp, đan xen giữa sự khát khao và một nỗi bất an mơ hồ.

Hắn tự nhìn lại bản thân mình: một thiếu niên mới chỉ có chút tu vi Sơ Kỳ Đỉnh Phong của Đệ Nhất Cảnh, dẫu có sự tiến bộ vượt bậc, đầy kinh ngạc so với đám trẻ đồng lứa trong thôn nhờ ngộ tính bẩm sinh, nhưng dòng chảy khí huyết nhìn chung vẫn còn vô cùng lỏng lẻo, chưa được cô đọng hoàn toàn vào huyết quản. Hàng ngày hắn vẫn phải đeo lên chiếc mặt nạ giả vờ vô lo vô nghĩ, bày trò nghịch ngợm cùng Viên Bảo và Viên Niệm để che giấu sự trưởng thành võ đạo âm thầm của mình trước mắt mọi người. Sức mạnh ít ỏi của bản thân hắn lúc này, trước sự vĩ đại, mênh mông và tàn khốc của đại ngàn Đông Hoang ngoài kia, thực sự chỉ nhỏ bé, bất lực như một chiếc lá khô cô độc trước cơn cuồng phong đang chực chờ nuốt chửng cả thung lũng nghèo nàn này.

Chuyến trở về đầy máu và vết thương cùng xác cả một tộc đàn Thiết Tí Viên của đội săn chiều nay chính là một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào sự tự mãn thầm kín bấy lâu nay trong lòng hắn. Chỉ một nhóm yêu thú nhỏ lẻ ở vành đai cổ lâm, với con dẫn đầu đạt Ngưng Huyết Cảnh Viên Mãn, đã có thể suýt chút nữa nghiền nát cả một đội chiến binh tinh nhuệ gồm toàn những người đạt Đệ Nhất Cảnh Viên Mãn phối hợp chặt chẽ. Vậy nếu Viên Thôn một cái thôn lạc nhỏ bé, cô độc và không có quân trận hộ thân này phải đối mặt với một con đại yêu thuộc Đệ Tam Cảnh thực sự từ thâm sơn, hay tồi tệ hơn là một trận bão thú triều bùng nổ càn quét qua thung lũng thì sao? Câu trả lời chỉ có một: diệt tộc, máu chảy thành sông, và tất cả những nụ cười đầm ấm xung quanh đống lửa này sẽ nháy mắt hóa thành tro bụi.

Một luồng gió chướng lạnh lẽo từ phía cổ lâm sâu thẳm bất chợt thổi mạnh qua hành lang đá của thôn, làm ngọn lửa lớn bùng lên rồi nhanh chóng bị ép rạp xuống, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm sâu và tiếng hú xa xăm, mờ nhạt nhưng đầy dã tính của một quái vật hung tàn nào đó vọng về từ ranh giới bóng tối. Viên Chân khẽ siết chặt khúc xương trong tay đến mức các khớp ngón tay trở nên trắng bệch, ánh lửa bập bùng phản chiếu vào đôi mắt đen lánh của hắn, soi rõ một hạt giống ý chí lạnh lùng, kiên định vừa mới nhen nhóm bén rễ sâu sắc trong tâm trí.

Hắn hiểu sâu sắc rằng, để bảo vệ được cái cảnh tượng đầm ấm này, bảo vệ được những người dân bộ lạc đã nuôi nấng hắn bằng trăm bát cơm nhà chắp vá, con đường võ đạo phía trước của hắn bắt buộc phải đi nhanh hơn, mạnh mẽ hơn và hung bạo hơn bất kỳ ai. Hắn không thể thỏa mãn với tầng thứ Đệ Nhất Cảnh Sơ Kỳ này nữa, hắn phải phá vỡ mọi giới hạn, điên cuồng tích lũy khí huyết để tiến về phía trước, trở thành ngọn thiết sơn thực sự che chở cho Viên Thôn trước khi cơn bão hoang dã của Đông Hoang ập đến.

0