Khuyết Danh Ký

Chương 22: Bát Trận Đỉnh

Đăng: 23/08/2026 15:28 1,540 từ 1 lượt đọc

Vượt qua con đường đá vừa nguội lạnh dập tắt từ lòng Biển Lửa Vâu, A Quoắn bước từng gót chân rướm máu lên những bậc đá tai mèo dốc đứng. Không khí xung quanh đột ngột chùng xuống, dịu lại đến mức tĩnh mịch gợn người, mang theo một sự đe dọa vô hình lơ lửng giữa hư không. Không còn cái lạnh buốt giá tước đoạt vía của Vạn Ma Thung Lũng, cũng chẳng còn hơi nóng thiêu rụi da thịt của dòng nham thạch sôi trào dưới Biển Lửa Vâu. Càng lên cao, gió ngàn càng rít qua các kẽ đá vôi lở dở tạo thành những tiếng than van thì thầm, nghe tựa như tiếng muôn vàn bóng ma chiến binh Bách Việt cổ đại đang chập chờn vờn quanh gót chân quấn dải đay tơi tả của gã.

Trước mắt người thợ săn độc hành Bách Việt lúc này là đỉnh núi cao vút, chìm ngập giữa một quầng sương mù màu xám tro dày đặc, quánh đặc tựa như lớp vôi mụ mẫm bọc kín lấy cõi âm ngàn năm không thấy mặt trời.

Nơi đây chính là Bát Trận Đỉnh — Tử Ải Thứ Tám, tâm điểm cao nhất và cũng là cửa ngõ linh hồn cuối cùng của Trận Đồ Đông Sơn ngàn năm phong ấn.

Khác với bảy tử ải ma thuật sinh vật hay cạm bẫy thiên nhiên tàn bạo trước đó, Bát Trận Đỉnh hoàn toàn trống rỗng đến rợn người. Trên khoảng sân đá rộng hàng trăm thước bọc quanh bởi những trụ đá xám khắc đầy hình hoa văn sóng nước, hình hoa văn mặt trời và chim Lạc cổ đại, không có bóng dáng của bất kỳ con cổ thú nham thạch nào, cũng chẳng có bầy oán linh hung hăng nào lao ra xé thịt. Sự im lặng kéo dài hun hút khiến nhịp đập cuồng dội từ lồng ngực đẫm máu của A Quoắn vang lên thình thịch, rõ mót như tiếng gõ trống rèn giữa đêm thanh vắng.

Gã miết chặt cán Chùy Đồng Mắt Cáo, bàn tay thô ráp chai sạn nhuốm đầy máu đóng vảy và tàn tro rát bạt. Bảy Mảnh Chiến Ấn đã hội tụ trên thân chùy — Thạch Xương, Thủy Tủy, Mộc Linh, Thổ Phiến, Đao Phong, Phong Vía và Viêm Hỏa — đồng loạt nhấp nháy những vệt sáng ngũ sắc đan cài sắc tím siêu thoát và sắc đỏ quạnh của hỏa nguyên. Dòng ma thuật tuần hoàn cuồn cuộn chảy trong các mạch máu dẻo dai giúp A Quoắn cảm nhận được một luồng áp lực vô hình nhưng sâu thẳm đang cuộn xoáy dưới lòng đá, một thứ năng lượng không hề muốn tước đoạt thể xác, mà chực chờ nuốt chửng linh hồn gã.

Sương mù xám tro mỗi lúc một đặc lại, ngột ngạt đến mức nuốt chửng cả ánh sáng từ bảy mảnh chiến ấn trên cán chùy. Mỗi bước chân A Quoắn dẫm xuống nền đá cổ đều để lại một vệt sương bị xé rách, rồi lập tức bị xoáy xám tro trám đầy trở lại.

"RẦM!"

Một tiếng động trầm đục bùng phát ngay giữa tâm sân đá. Màn sương xám tro cuồn cuộn ngưng tụ lại, chảy tràn xuống mặt đất rồi dần vươn cao lên, bện chặt lấy nhau để tạo thành một bóng người đứng đối diện với A Quoắn.

Khi quầng sương mờ dần tan ra, đôi mắt đục màu phù sa của A Quoắn co thắt lại dữ dội, đồng tử dã tính giãn to hết cỡ.

Bóng người trước mắt gã mang vóc dáng, gương mặt góc cạnh, dải áo chàm nhuộm củ nâu tơi tả cho đến từng vết sẹo dập nát trên vai, trên ngực hệt như gã. Kẻ đó tay trái cầm một cây Chùy Đồng Đông Sơn gỉ nát tỏa hào quang u ám, tay phải giật hờ chiếc Móc Củ Nâu bên hông. Điểm dị biệt và kinh hoàng nhất nằm ở đôi mắt: đôi mắt của bản sao đó hoàn toàn đen thẫm không có lòng trắng, bốc lên những đốm lửa tím đen tàn bạo, u uất và đầy sự miệt thị nguyên thủy.

Đó chính là Tử Thù Bản Ngã — bóng đen quá khứ, những dằn xé nội tâm, sự quỷ dữ và nỗi hận thù ẩn sâu bên trong chính tâm trí của A Quoắn.

"A Quoắn... Kẻ Săn Vía giặt tay bằng máu người thân..." — Bản sao cất tiếng nói. Âm thanh của hắn khàn đục, vang lên chồng xé từ chính đại não của A Quoắn, như hàng ngàn tiếng thì thầm tà thuật dội thẳng vào màng nhĩ. — "Ngươi chiến đấu vì cái gì? Vì bản làng đã xua đuổi, nguyền rủa ngươi như một kẻ mang điềm quẻ? Vì người cha mà chính tay ngươi đã đâm thương xuyên qua lồng ngực trong đêm đỏ Mã Lèng Páo? Ngươi tích lũy bảy mảnh ấn này chỉ để che giấu một sự thật: ngươi là một con thú dã tính mang theo lời nguyền chết chóc, đi đến đâu máu chảy thành sông đến đó!"

Những câu nói tựa như hàng trăm lưỡi dao găm sắc nhọn cắm phập vào những vết thương lòng sâu nhất mà A Quoắn luôn cố chôn chặt dưới lớp giáp đá Thạch Xương. Sự tự dằn xé, nỗi cô đơn ngàn ngày giữa rừng già Mã Lèng Páo và bóng tối quá khứ từ trận huyết chiến năm xưa bùng phát mãnh liệt, chực chờ xé rách thần trí người thợ săn. Dải băng quấn mắt năm xưa như rách ra, để lộ khung cảnh đêm máu năm ấy hiện về mồn một trong tâm trí A Quoắn: tiếng gầm hú của tà ma, tiếng gào khóc của dân bản, và bàn tay đẫm máu của chính gã khi buông rơi cây thương đồng.

"Cút ngay khỏi đầu ta! Những bóng ma quá khứ không thể cản bước ta!"

A Quoắn gầm lên một tiếng dã tính xé rách lồng ngực đẫm máu. Gã gạt bỏ sự chao đảo của tâm trí, dồn lực vung Chùy Đồng Mắt Cáo, quét một đường đòn nện nặng ngàn cân mang theo ma thuật Viêm Hỏa và Đao Phong xé gió lao thẳng về phía bản sao!

OÀM!

Bản sao của A Quoắn không hề né tránh hay tỏ ra nao núng. Hắn nhếch khóe miệng nở một nụ cười ma quái tàn bạo, vung cây chùy đen trong tay đáp trả bằng một đòn nện y hệt! Hai mặt chùy đồng va đập tàn bạo giữa không trung, tạo ra một trận bão chấn động ma thuật màu tím đen và ngũ sắc bùng nổ, hất văng cả hai lùi lại phía sau hàng chục thước. Hai đôi chân cày nát mặt sân đá cổ, để lại những rãnh sâu bốc khói nghi ngút.

A Quoắn quỳ sụp một gối xuống mặt đá, lồng ngực phập phồng thở dốc, máu từ miệng trào ra rải rác xuống mặt đá cold giá. Gã nhận ra một sự thật kinh hoàng: Tử Thù Bản Ngã sở hữu toàn bộ sức mạnh, phản xạ giao tranh, bản năng sinh tồn và ma thuật Ngũ Hành giống hệt như gã. Mỗi đòn đánh gã tung ra, từng góc móc của Móc Củ Nâu hay nhịp chuyển của Thổ Phiến đều bị đối phương đọc vị hoàn hảo và phản công bằng chính nguồn năng lượng dã tính đó.

"Ngươi không thể đánh bại chính bản thân mình bằng bạo lực đâu, A Quoắn!" — Bản sao gầm lên đầy nhạo báng, giật mạnh chiếc Móc Củ Nâu quăng ra một đường xé rách không khí, lưỡi sắt gỉ quắn quít hướng thẳng vào cổ họng A Quoắn. — "Ngươi càng dùng lực, ngọn lửa hận thù trong ta càng rực cháy! Hãy dâng nộp thân xác này cho Trận Đồ Đông Sơn!"

KENG!

A Quoắn giơ cán chùy chặn đứng đòn móc sắt. Tiếng kim loại va đập chát chúa vang rền. Lực ép tàn bạo từ bản sao đè nặng lên vai gã, đẩy A Quoắn sát viền vực thẳm. Bản sao cúi sát mặt gã, đôi mắt đen thẫm xoáy sâu vào tâm trí A Quoắn: "Máu của cha ngươi vẫn còn dính trên cán chùy này... Ngươi là kẻ bị nguyền rủa, A Quoắn! Ngươi chiến đấu không phải để cứu ai, mà để chạy trốn tội lỗi của chính mình!"

Cơn đau tâm lý trào dâng khiến toàn thân A Quoắn run lên bần bật, dòng ma thuật Ngũ Hành trên cán chùy bắt đầu hỗn loạn, xung đột gay gắt. Lớp giáp đá Thạch Xương trên vai gã nứt rạn rào rào dưới sức ép của bóng đen.

Cuộc sinh tử chiến tàn khốc nhất tại Bát Trận Đỉnh không còn là cuộc chiến của da thịt hay xương máu, mà là trận huyết chiến giữa Bát Trận Ma Thuật và linh hồn dã tính Bách Việt! A Quoắn bắt buộc phải vượt qua nỗi sợ, đập tan bóng tối lớn nhất của cuộc đời mình trước khi có thể chạm tay vào Mảnh Bát Đế Ấn cuối cùng!

0