Khuyết Danh Ký

Chương 14: Lối Thoát Đá Tai Mèo & Phong Ải Vĩnh Hằng

Đăng: 14/08/2026 10:31 1,418 từ 11 lượt đọc

Dưới đáy vực đá khô khốc của Đầm Lầy Khuyết Nha, tiếng gầm rú rung chuyển đất trời của bầy quái vật Đại Cách Bùn đã hoàn toàn im bặt. Dòng bùn axit thối khét cùng hàng vạn khối dung dịch ăn mòn đã bị hút xoáy xuống lòng đất sâu qua trận đĩa Bát Trận cổ đại, trả lại bầu không khí tuy tĩnh lặng nhưng lại thoang thoảng mùi bụi đá khô nồng và mùi lưu huỳnh khét lẹt. Những mảng rêu phong bám trên vách đá xanh lở dở bắt đầu bong tróc, rơi lả tả xuống mặt đĩa Bát Trận như những dải vảy cây khô mục.

A Quoắn vẫn quỳ gục trên phiến đá xanh cổ đại. Hai bàn tay gã cuộn chặt lại, ghim sâu những ngón tay đẫm máu gỉ bám đầy vảy da non vào các rãnh đá cổ phong phủ đầy rêu mùn. Cơn chấn động tâm ma từ viễn cảnh quá khứ vẫn đang giằng xé não bộ gã như hàng ngàn thanh kim châm cắm thẳng vào cuống não, rút cạn từng dải sức tàn còn sót lại sau trận quyết chiến dưới đáy bùn độc. Luồng ma thuật tàn bạo của Bát Trận không chỉ gọt đẽo thể xác gã mà còn tàn nhẫn bóc tách từng lớp ký ức bị phong ấn sâu trong tâm trí.

Thân ảnh gã trong quá khứ... Gã không phải là một kẻ vô danh ngẫu nhiên lọt vào mê cung chết chóc này. Gã từng đứng ở chính nơi này, tự tay vung Chùy Đồng Mắt Cáo đập nát trận đĩa và phong ấn Bát Trận Tử Ải hàng trăm năm trước!

"Ta là kẻ tạo ra cõi chết này... hay ta chỉ là một quân bài bị thao túng qua muôn vàn kiếp sống Bách Việt?"

A Quoắn lầm rầm trong cổ họng, âm thanh khàn đặc đứt quãng như tiếng dã thú kiệt sức đang rên rỉ trong đêm tối đại ngàn. Mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tươi từ vầng trán nứt nẻ chảy xuống, nhỏ "tách... tách..." lên bề mặt mát lạnh của phiến đá xanh. Gã cắn mạnh vào đầu lưỡi, vị chát đắng của máu tươi bừng lên trong khoang miệng kích thích thần trí gã bừng tỉnh khỏi vòng xoáy ảo giác hỗn loạn.

Gã không cho phép mình gục ngã ở đây. Dù quá khứ có tàn bạo hay bí ẩn đến đâu, thực tại của gã lúc này chỉ có một con đường duy nhất: sinh tồn. Gã phải bước tiếp qua từng Tử Ải, gom đủ tám Mảnh Chiến Ấn để đập tan cái lồng ma thuật này và bắt kẻ đứng sau thao túng toàn bộ Bát Trận phải trả giá bằng máu!

A Quoắn gằn giọng đứng dậy. Tiếng gân cốt trên cơ thể gã phát ra những tiếng "rắc... rắc..." đanh thép, vang vọng trong không gian vực đá khô khốc. Sự dung hợp hoàn hảo của bốn Mảnh Chiến Ấn (THẠCH XƯƠNG - THỦY TỦY - MỘC LINH - THỔ PHIẾN) trên thân Chùy Đồng Mắt Cáo đang không ngừng bơm vào cơ thể gã luồng ma thuật Tứ Hành dạt dào và vững chãi. Lớp da non màu củ nâu trên tay trái và đùi gã dẻo dai như da thú rền, các mạch máu dưới da phập phồng nguồn sinh lực cuồng nộ của đại ngàn Bách Việt cổ đại.

Gã cúi xuống nhặt chiếc Móc Củ Nâu sắt gỉ giắt lại vào hông, rồi giắt chắc Chùy Đồng Mắt Cáo sau lưng. Đôi mắt đục màu phù sa nhìn thẳng về phía cuối vực đá khô khốc, nơi từng dải sương mờ đang bắt đầu tan biến.

Ở đó, lối thoát của Tử Ải Thứ Tư hiện ra dưới dạng một khe núi hẹp băm vằn bởi những dải đá tai mèo lởm chởm xắt nhọn như dao cạo. Không có làn sương tím bóp nghẹt như Rừng Vọng Cổ, cũng không có bùn axit thối khét như Đầm Lầy Khuyết Nha, khe núi đá tai mèo này im lìm một cách quỷ dị. Chỉ có những luồng gió núi rít qua khe đá hẹp tạo thành tiếng "hu... hu..." rợn người, tựa như tiếng vắt miếu ma quái khóc than giữa đêm cúng Vía Bách Việt.

A Quoắn sải bước tiến về phía khe núi. Bàn chân bọc dải dây đay của gã giẫm lên những gờ đá sắc lẹm, mỗi bước đi đều dằn xuống một lực nặng trịch do Thổ ma thuật mang lại, làm rạn nứt cả những mỏm đá cứng nhất dưới lòng vực.

Tuy nhiên, khi A Quoắn chỉ mới bước qua ranh giới cửa khe núi được ba bước, một biến cố bất ngờ xảy ra!

"KẸT... KẸT... RẮC!"

Toàn bộ vách đá hai bên khe núi đột ngột rung chuyển dữ dội. Những khối đá tai mèo nặng hàng chục tấn từ trên cao xô lệch vào nhau, đổ sụp xuống chắn ngang lối đi phía sau gã với một tiếng nổ cuồng nộ. Bụi đá mù mạt bùng lên rợp trời, lấp kín hoàn toàn đường quay lại lòng vực Đầm Lầy Khuyết Nha. Không gian Bát Trận phía sau lưng gã đang tự sụp đổ và phong bế vĩnh viễn, cắt đứt hoàn toàn mọi khả năng lui bước của thợ săn.

Cùng lúc đó, nhiệt độ không khí bên trong khe núi đá tai mèo đột ngột hạ xuống thấp kỷ lục. Một luồng gió buốt giá rợn người xé qua khe hẹp, mang theo những hạt bụi kim loại lấp lánh xám xịt cuốn thẳng vào mặt A Quoắn với tốc độ khủng khiếp.

Khi hạt bụi kim loại quệt qua vạt áo chàm nhuộm củ nâu của gã, vạt áo lập tức bị gọt đứt một đường ngọt lịm như bị lưỡi dao bén xén qua. Luồng gió này không phải là gió trời tự nhiên, mà là **PHONG KIM MA THUẬT** — thứ ma thuật sắc bén, lạnh lẽo và tàn bạo của Tử Ải Thứ Năm!

Trên cán Chùy Đồng Mắt Cáo sau lưng A Quoắn, khấc lõm thứ năm bất ngờ rung lên bấn loạn. Nó bùng phát ra luồng ánh sáng màu trắng bạc sắc lạnh, phát ra những tiếng "keng... keng..." đanh gọn như tiếng hàng ngàn thanh kiếm đồng va chạm vào nhau giữa trận chiến Bách Việt cổ đại.

Mảnh Chiến Ấn Thứ Năm — KIM PHONG ẤN — đang giăng bẫy đợi gã giữa khe núi đao phong đá tai mèo này.

"Hừ... Hóa ra Thổ sinh Kim, vừa qua lòng đất liền gặp đao phong!"

A Quoắn nheo mắt, khóe miệng rách rưới nhếch lên nụ cười dã tính tàn nhẫn và ngạo mạn. Gã rút Chùy Đồng Mắt Cáo ra trước ngực, vận luồng ma thuật Thổ Phiến Ấn hòa cùng Thạch Xương Ấn bao bọc lấy cơ thể, tạo ra một lớp màng bảo hộ bằng đá kiên cố phủ từ vai xuống chân. Lớp màng ma thuật này bùng phát ánh vàng kim nhạt, chống chọi lại từng đợt gió kim loại đang cứa vào không khí chung quanh.

Gã biết rõ, thử thách tiếp theo không còn là những quái thú bằng da bằng thịt hay cạm bẫy địa hình đơn thuần nữa. Bát Trận bắt đầu dùng đến những sát chiêu ma thuật nguyên thủy sắc bén nhất để xé rách gã từ bên trong lẫn bên ngoài. Những luồng đao phong này có thể chém đứt gân cốt trong chớp mắt nếu gã để lộ ra bất kỳ kẽ hở nào. Nhưng thay vì e sợ hay lùi bước, dòng máu kiêu hùng và dã dại của một thợ săn Bách Việt trong gã lại sôi lên sùng sục.

Gã siết chặt dải đay quấn quanh cổ chân, căn chỉnh lại chiếc Móc Củ Nâu bên hông cho chắc chắn. Từng tế bào trên cơ thể gã rung lên theo nhịp đập của Chùy Đồng, bốn nguồn sức mạnh Thạch - Thủy - Mộc - Thổ luân chuyển liên tục, tạo thành một lá chắn vô hình bảo vệ cho thần trí lẫn thể xác.

A Quoắn siết chặt cán chùy đồng, giậm mạnh chân xuống lòng đá tai mèo khiến vô số mảnh đá gạt ra xung quanh. Gã ngẩng cao đầu, ánh mắt đục màu phù sa phản chiếu thứ ánh sáng trắng bạc lạnh lẽo của đao phong, hiên ngang sải bước tiến sâu vào lòng khe núi mù mạt...

1

Được yêu thích bởi: Lợi Nguyễn Đức