Chương 11: Mạch Sống Mộc Linh & Tử Ải Thứ Tư
Trái tim của gốc Nghiến Lạc Hồn sụp đổ. Thứ cổ thụ ma quái đã cắm rễ hàng trăm năm trong Rừng Vọng Cổ giờ đây vỡ vụn thành từng mảng gỗ mục nát, rồi tan thành một đống tro đen hôi hám trải dài trên thảm lá ướt đẫm mồ hôi và máu. Màn sương tím từng bóp nghẹt từng nhịp thở của đại ngàn bắt đầu tan đi rải rác, để lộ ra bầu trời Bách Việt xám xịt như màu chì xạc xào gió lạnh. Nhưng sự im lặng trở lại không mang theo bình yên, nó chỉ mang lại sự hoang vu rợn ngợp của một cõi chết vừa đi qua giông bão.
A Quoắn nằm gục giữa lòng tro tàn thối khét. Lồng ngực gã phập phồng từng đợt dồn dập, gõ liên hồi vào khoảng đất lạnh. Cánh tay trái của gã — nơi bị luồng hỏa ma thuật bùng phát khi cưỡng ép bóc Mảnh Ấn — đã bị thiêu rụi đen kịt. Bề mặt da thịt nứt nẻ thành những rãnh sâu như đất hạn hán, rỉ ra thứ dịch vàng quánh xen lẫn máu đặc khét lẹt. Mỗi nhịp đập của con tim lại kéo theo một sóng đau xé thịt, lan truyền dọc theo tủy sống, chực chờ quật ngã thần trí gã vào khoảng hư vô mù tịt.
Dù toàn thân rung lên từng đợt co giật, bàn tay phải đẫm máu của gã vẫn siết chặt chiếc dĩa xương thú sắt nhọn — thứ vũ khí thô sơ vừa giúp gã đoạt lấy sự sống từ tay Mộc Yêu. Trên đầu dĩa xương, MẢNH CHIẾN ẤN THỨ BA đang nằm gọn lỏn.
Đó là MỘC LINH ẤN. Mảnh đồng cổ hình giọt sương lục bảo tỏa ra luồng sinh khí xanh mút, phập phồng như nhịp thở nguyên thủy của đại ngàn Bách Việt.
A Quoắn cắn chặt răng, nghiến mạnh đến mức máu tươi bật ra từ nướu, chảy tràn xuống cằm thấm đen vạt áo chàm nhuộm củ nâu. Gã không dại dột gắn ngay Mộc Linh Ấn vào chùy. Bài học cay đắng suýt trả giá bằng mạng sống ở những giây trước vẫn còn nóng hổi: ma thuật Bát Trận không phải là món quà dễ dãi ban phát cho kẻ liều lĩnh, nó là hung khí sắc bén chực chờ nuốt chửng bất kỳ kẻ nào không đủ bản lĩnh để dung nạp.
"Sống... phải sống để ra khỏi cõi này..."
A Quoắn gằn giọng trong cổ họng, âm thanh khè khè như tiếng dã thú bị thương. Gã vận luồng ma thuật xanh lam của Thủy Tủy Ấn — Mảnh Ấn thứ hai đang cắm trên cán chùy. Một dải hàn băng lạnh ngắt lập tức bùng lên từ thân chùy, len lỏi qua lòng bàn tay gã rồi tràn ra ngoài. Gã gạt dải năng lượng thủy ma thuật đó tưới thẳng lên cánh tay trái đang bốc cháy ê dại. Tiếng "xèo xèo" vang lên ghê rợn kèm theo quầng hơi nước bốc lên nghi ngút. Khi lớp thịt cháy đen tạm thời dịu xuống, cơn đau chuyển từ bỏng rát sang tê dại, gã mới run rẩy dùng dĩa xương gẩy Mộc Linh Ấn vào KHẤC LÕM THỨ BA trên thân Chùy Đồng Mắt Cáo.
KENG!
Một tiếng ngân đanh thép và trong trẻo vang vọng rực rỡ, rung chuyển cả chiều sâu của không gian u ám!
Không chỉ Mộc Linh Ấn tỏa ra quầng quang màu xanh lục bảo tươi mới, mà cả ba khấc lõm trên thân chùy đồng — THẠCH XƯƠNG (Mảnh thứ nhất), THỦY TỦY (Mảnh thứ hai), và MỘC LINH (Mảnh thứ ba) — đồng loạt phát ra những tiếng va chạm rền rĩ như những mắt xích vừa khớp vào khung máy cổ đại.
Dòng năng lượng ma thuật lần này không còn cuồng sát xới tung cơ thể gã nữa. Đất đá của Thạch Xương giữ vững nền tảng, nước của Thủy Tủy nuôi dưỡng sinh khí, và Mộc Linh bùng nổ sức mạnh của sự sống tái sinh. Một vòng tuần hoàn ngũ hành ma thuật tương sinh chính thức hình thành, cuộn xoáy thành một luồng sáng xanh lục lam bao bọc lấy toàn thân A Quoắn.
Lớp da thịt đen cháy rụi trên tay trái gã bắt đầu bong ra, rơi lả tả xuống đất như những vảy cây khô mục. Thay vào đó, lớp da non màu củ nâu cuồn cuộn sức sống kéo liền lại với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Những vết thương xé rách trên đùi, những đường cào chảy máu trên ngực do rễ cây Nghiến Lạc Hồn gây ra cũng dần khép miệng. Gân cốt ê dại của gã như được tưới một luồng mạch sống cuồng nộ, mạch máu chảy tràn sinh lực.
Nhưng cùng với sự tái sinh của thể xác, một luồng sóng ký ức xa xăm bị phong ấn sâu trong tâm trí A Quoắn bất ngờ đột phá ranh giới, tràn xé vào não bộ gã.
A Quoắn ôm đầu giật nẩy. Trong tâm trí gã vang vọng lên tiếng cống chiêng cúng Vía rộn rã rền trời, tiếng cười nói thanh bình của một làng bản Bách Việt bên dòng sông lớn. Gã thấy bóng dáng một người đàn bà cổ đeo vòng bạc, tay bế đứa trẻ, run rẩy nhìn gã qua lớp tàn lửa rực cháy của một trận hỏa hoạn... Ảo giác ấy giằng xé lồng ngực gã, mang theo sự cắn rứt cay đắng và đau đớn gấp muôn lần vết thương thể xác.
"Ai... Rốt cuộc ta là ai? Tại sao lại rơi vào Bát Trận này?!"
Gã gầm lên một tiếng xé cổ họng. Ảo giác biến mất nhanh như khi nó đến, trả A Quoắn về với thực tại xám xịt của Rừng Vọng Cổ, để lại trong lòng gã một khoảng trống rỗng buốt giá và một khao khát trả thù sâu thẫm.
A Quoắn đứng dậy, vặn nhẹ khớp vai nghe tiếng "rắc" đanh gọn. Cơ thể gã lúc này không chỉ hồi phục mà dường như đã dẻo dai và chịu đựng tốt hơn hẳn trước khi bước vào Rừng Vọng Cổ. Gã bắt đầu thấu hiểu quy luật vận hành của cõi Tử Ải này: đây không đơn thuần là một mê cung ma quái, mà là một cỗ máy nghiền nát tâm trí và thể xác, forcing kẻ sống sót phải dung hợp với năng lượng cổ đại của Bách Việt để trở thành một thứ sinh thể vượt xa giới hạn con người.
Gã cẩn trọng tra chiếc Móc Củ Nâu sắt gỉ vào hông, giắt Chùy Đồng Mắt Cáo sau lưng. Bằng những bước chân vững chãi và dã tính, gã tiến ra khỏi rặng cổ thụ chết chóc.
Khi bước qua ranh giới cuối cùng của Rừng Vọng Cổ, thảm lá mục và mùn gỗ hoàn toàn biến mất. Thay vào đó, một khung cảnh rợn người đập thẳng vào mắt A Quoắn.
Hiện ra trước mặt gã là một vùng đầm lầy sạt lở nhầy nhụa, rộng lớn bạt ngàn không thấy đâu là bờ bến. Không khí nơi đây đặc quánh thứ mùi bùn thối vữa, mùi hôi hám của xác động vật phân hủy lâu ngày xen lẫn mùi nồng nặc của khí độc ăn mòn.
Dưới mặt bùn xám ngoét, những bong bóng khí màu vàng ố liên tục sủi lên "sục... sục..." rồi nổ tung giữa không trung. Mỗi lần bong bóng vỡ, những tia dung dịch axit mỏng bắn ra xung quanh, gặm nhấm làm mục nát cả những dải đá tai mèo lở mỏm nhọn xắt. Không gian đầm lầy trải dài đến tận chân trời u ám, yên lặng một cách quỷ dị. Nhưng bên dưới dải bùn lầy nhầy nhụa ấy, A Quoắn có thể cảm nhận được những chuyển động ngầm luồn lách. Đó là hàng ngàn bộ hàm ẩn nấp, những sinh thể biến dạng đang chực chờ nghiền nát bất cứ kẻ nào vô tình đặt chân xuống.
Trên cán Chùy Đồng Mắt Cáo sau lưng gã, khấc lõm thứ tư bắt đầu giật lên liên hồi. Nó tỏa ra luồng ánh sáng màu vàng đất u uẩn, nặng trịch và mang theo áp lực ép chặt lồng ngực.
Mảnh Chiến Ấn Thứ Tư — THỔ PHIẾN ẤN — đang đợi gã dưới lòng ĐẦM LẦY KHUYẾN NHA.
A Quoắn dừng lại ở mép đá tai mèo chênh vênh. Gã không vội vã lao xuống đầm lầy một cách mù quáng như kẻ mất trí. Bài học từ ba Tử Ải trước đã rèn dũa gã thành một thợ săn dã tính và cực kỳ tỉnh táo. Gã siết chặt lại dải dây đay quấn quanh cổ chân, nhẹ nhàng rút chiếc Móc Củ Nâu ra cầm chắc trên tay.
Đôi mắt đục màu phù sa của gã thu hẹp lại, quan sát từng vết nứt trên dải đất sạt lở, từng nhịp phập phồng của dòng bùn độc... Tử Ải Thứ Tư đã giăng sẵn bẫy, và gã đã sẵn sàng bước vào.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.