Chương 6: Mảnh Ấn Thủy Tủy
Dưới lòng Sông Nghịch Thủy, bóng tối như một khối đặc quánh chèn ép lên lồng ngực A Quoắn.
Dòng nước cuồn cuộn xoáy tròn, mang theo mùi phù sa nồng nặc trộn lẫn vị tanh tưởi của huyết ma tích tụ qua hàng trăm năm. Áp lực nước tàn khốc ở độ sâu này chực chờ xé rách màng nhĩ, ép chặt lấy lồng ngực gã khiến từng hơi thở trở nên đắt giá như mạng sống. Con Thủy Ma Vô Mặt không có hình thể cố định; nó chỉ là một khối chất dịch đen thẫm tựa như dầu đặc, ẩn hiện giữa dòng chảy siết, liên tục vung ra hàng chục tua vòi nhọn quắt tựa những ngọn giáo bằng băng lạnh buốt.
"Linh vía gửi dòng nước... thịt xương trả cho sông..."
"Đến đây... ở lại đây với chúng ta..."
Những tiếng thì thầm rên siết của vô số oán hồn chết đuối vang vọng trực tiếp trong tâm trí A Quoắn. Chúng là những kẻ từng sa chân vào cõi chết này nhưng thất bại, linh hồn bị xé rách rồi dầm mình dưới đáy sông băng lạnh. Những bàn tay quỷ đen ngụm từ lớp bùn lầy sâu thẳm vươn lên, quấn chặt lấy cổ chân gã, kéo ghì gã chìm sâu vào cõi vĩnh hằng.
A Quoắn nghiến chặt răng, môi rơm rớm máu. Vị chát đắng của máu tươi giúp gã giữ vững một tia thần trí tỉnh táo cuối cùng giữa bẫy tâm ma của dòng sông. Gã không bận tâm đến luồng khí lạnh đang xâm nhập vào phế quản hay đôi chân đang bị ghì chặt. Đôi mắt đục màu phù sa của gã dán chặt vào tâm điểm khối dịch đen—nơi một quầng sáng xanh lam nhạt đang nhấp nháy liên hồi tựa như nhịp đập trái tim của Thủy Ma.
Đó chính là mảnh ấn thứ hai: Thủy Tủy Ấn.
"Trả... tên... lại..."
Con Thủy Ma rít lên một âm thanh chói óc, rung chuyển toàn bộ lòng sông. Khối chất dịch đen bỗng phình to rồi co thắt dữ dội, ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ bằng nước đục, mang theo hàng ngàn tấn áp lực quật thẳng xuống vị trí A Quoắn đang đứng.
Sóng ngầm cuộn trào tàn khốc. Áp lực nước ép tới khiến xương sườn A Quoắn kêu lên những tiếng "rắc" giòn tan. Cơn đau dữ dội xé rách da thịt, nhưng ánh mắt gã không hề lay chuyển.
Không lùi bước. Trong khoảng không chật hẹp và tối om dưới đáy nước, A Quoắn xoay chuyển thân mình với bản năng của một tay thợ săn hoang dã. Tay phải gã văng mạnh chiếc móc sắt hoen gỉ, ghim sâu chiếc đầu móc nhọn quắt vào kẽ đá ngầm rắn chắc dưới chân để giữ vững trọng tâm giữa dòng nước xoáy. Tay trái, gã gân guốc giơ cao Chùy Đồng Mắt Cáo.
Bảy hốc mắt trống rỗng trên thân chùy đồng cổ đột nhiên rực sáng! Luồng hỏa quang màu đỏ quạch bùng phát từ Mảnh Hỏa Sơn Ấn thu được trên đỉnh Mã Lèng Páo bắt đầu cuộn trào mãnh liệt. Ngọn lửa tàn tàn của cổ thuật Bách Việt thiêu rụi dòng nước lạnh giá xung quanh, tạo thành một vùng không khí rực cháy dưới lòng sông, biến vô số giọt nước thành những luồng bong bóng sôi sục.
"Ngã vô danh... nhưng chiêu này có tên!"
A Quoắn gầm lên trong cổ họng, tiếng gầm hòa cùng tiếng nước sôi sục. Gã dồn toàn bộ sức mạnh bắp thịt, nén chịu cơn đau xé thịt từ khung xương sườn gãy, quật mạnh Chùy Đồng thẳng vào lòng bàn tay chất dịch của Thủy Ma.
ĐÙNG!
Một tiếng nổ chấn động vang lên dưới lòng Nghịch Thủy. Ngọn lửa đỏ quạch rực cháy của Chùy Đồng va chạm trực diện với hàn khí thủy tủy tàn khốc. Luồng sóng xung kích khủng khiếp bùng nổ, hất văng toàn bộ bùn đất và đá cội đáy sông sang hai bên. Khối dịch đen tàn khốc của Thủy Ma bị hơi nóng tột cùng thiêu rụi, rên siết quằn quại trong tuyệt vọng rồi vỡ tan thành từng mảnh nhỏ bọt khí.
Không để mất một khoảng khắc vàng ngọc, A Quoắn lao tới như một con tò vò săn mồi. Bàn tay chai sạn chằng chịt vết sẹo của gã xuyên qua lớp bọt nước sôi sục, chộp thẳng vào tâm quầng sáng xanh lam đang trôi dạt.
Ngay khoảnh khắc các ngón tay gã chạm vào mảnh ấn đồng thứ hai, một luồng ký ức buốt giá xông thẳng vào đại não gã.
Gã nhìn thấy ảo ảnh về một trận lũ quét cổ đại hoành hành qua miền cõi Bách Việt. Gã thấy những người dân làng tay cầm giáo đồng, ngực trần đứng chắn trước dòng nước dữ để bảo vệ xóm làng... Và gã thấy hình ảnh một mảnh ký ức về thời thơ ấu của chính mình bị xé rách, hòa tan và chìm sâu vào lòng sông lạnh giá này.
Xèo...
Mảnh Thủy Tủy Ấn như tìm lại được cội nguồn, tự động gắn chặt vào hốc mắt thứ hai trên thân Chùy Đồng Mắt Cáo.
Ngay tức khắc, hai luồng ma thuật cổ xưa—một Đỏ Quạch của Lửa và Đá, một Xanh Lam của Nước và Băng—bắt đầu giao thoa, xoáy tròn cuồn cuộn quanh thân chùy, tỏa ra luồng uy áp nguyên thủy khiến sóng nước xung quanh phải dạt ra.
Dòng Sông Nghịch Thủy đục ngầu bỗng nhiên gầm lên một tiếng dài rồi tự động rẽ làm đôi. Nước sông dâng cao sang hai bên như hai bức tường băng giá trong suốt, mở ra một con đường đá cuội khô ráo, uốn lượn dẫn thẳng lên bờ bên kia.
A Quoắn quỳ một gối trên nền đá cuội khô ráo, chống chùy đồng xuống đất, thở dốc từng ngụm khí tàn. Thân thể gã chằng chịt vết thương, máu tươi chảy rọc theo bắp tay nhỏ xuống đá cuội, nhưng đôi mắt đục màu phù sa của gã lúc này càng lúc càng rực sáng lửa chí.
Chướng nạn dưới lòng sông đã vượt qua. Mảnh ấn thứ hai đã thu phục.
Gã chậm rãi đứng dậy, lau đi giọt máu tươi trên khóe miệng, tra chiếc móc sắt vào hông rồi siết chặt cán Chùy Đồng. Gã thẳng lưng bước tiếp vào màn sương mù u uất dày đặc phía trước—nơi vọng lại những tiếng hú ma quái, ảo diệu của Rừng Vọng Cổ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.