Chương 42: Ấn Ký Lò Rèn Méo Mó
Đăng: 11/07/2026 09:16
4,021 từ
1 lượt đọc
Đoạn tàn kiếm mỏng như cánh ve nằm lặng lẽ trên án thư, bề mặt xám xịt phản chiếu ánh nến chập chờn. Diệp Tinh Thần vươn tay, đầu ngón tay mang theo một tia linh lực mỏng manh lướt dọc theo đường nứt kéo dài từ chuôi lên mũi nhọn. Nơi ngón tay chạm vào, một tiếng ngân u uất vang lên, mang theo hơi thở khô khốc của hỏa lò tàn lụi. Đây không phải là vết nứt do giao chiến, mà là minh chứng của việc ép dập kiếm văn sai quy trình. Hắn nhắm mắt lại, thần thức nương theo âm thanh kia len lỏi vào sâu trong cấu trúc kim loại.
Bên trong mảnh kim loại lạnh lẽo, những đường vân mạch đã đứt đoạn hoàn toàn, để lại cặn bã của một loại ngọn lửa màu tím. Diệp Tinh Thần mở bừng mắt, khóe môi khẽ nhếch lên. Hắc Thiên Kiếm Các quả nhiên đã dùng Tử Viêm Trận để cưỡng ép nâng phẩm cấp cho một phôi kiếm hạ phẩm. Nay mạng lưới thiết tinh ngầm đã bị Vạn Bảo Thương Hội cắt đứt, chúng tuyệt đối không thể duy trì nhiệt lượng ổn định cho loại trận pháp đốt tiền này. Phản ứng tất yếu nhất của kẻ đang khát vật liệu chính là điên cuồng tìm kiếm thứ thay thế để làm nguội lò rèn.
Trần Uyên.
Giọng nói trầm ổn vang lên giữa gian phòng tĩnh mịch. Cửa gỗ cọt kẹt mở ra, một nam tử trung niên mặc trường bào thêu hình búa tạ bước vào, hai tay chắp lại cung kính. Gã là chấp sự trưởng phụ trách việc thu mua và kiểm định khoáng thạch vòng ngoài của Thiên Đạo Kiếm Các. Mấy ngày nay, thị trường vật liệu Cửu Châu biến động dữ dội, áp lực đè lên vai gã không hề nhỏ.
Các chủ có điều sai bảo? Trần Uyên dè dặt lên tiếng, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào vật chứa sát khí đang rung bần bật trên bàn.
Từ giờ khắc này, ban hành lệnh cấm vận nội bộ. Diệp Tinh Thần đẩy tờ khế ước trắng ra mép bàn, gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt giấy. Bất kỳ thương đội nào mang Hàn Sương Sa đến giao dịch, đều phải qua cổng kiểm định Thất Tinh Mạch. Nếu phát hiện bên trong hạt cát có lẫn tạp chất của Tử Viêm, lập tức niêm phong toàn bộ lô hàng. Người đứng ra bảo lãnh phải bị ghi nợ công huân gấp mười lần giá trị vật liệu.
Trần Uyên biến sắc, trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. Hàn Sương Sa vốn là vật liệu trung hòa hỏa độc rất phổ biến, mỗi ngày lượng giao dịch qua lại lên tới hàng vạn cân. Nếu áp dụng quy chế khắt khe này, không chỉ tốc độ thu mua giảm sút, mà những kẻ làm nhiệm vụ giám định như gã sẽ phải gánh trách nhiệm khổng lồ. Chỉ cần lọt một hạt cát tẩm độc, toàn bộ sổ công huân tích lũy nửa đời người coi như đổ sông đổ biển.
Các chủ, quy định này quá mức hà khắc. Trần Uyên cắn răng khuyên can. Nếu làm vậy, các thương hội nhỏ sẽ e ngại mà chuyển hướng sang bán cho Hắc Thiên Kiếm Các. Chúng ta chẳng khác nào tự cắt đứt nguồn cung phụ trợ của chính mình.
Ngươi nghĩ chúng còn đủ linh thạch để mua sao? Diệp Tinh Thần lạnh nhạt đáp lời, ngón tay khẽ miết lên vết nứt của vật chứng trên bàn. Bọn chúng vừa mất đi ba ngàn cân thiết tinh cốt lõi, hiện tại giống như chó cùng rứt giậu, chắc chắn sẽ dùng giá cao gấp đôi để thu mua Hàn Sương Sa hòng ép xung hỏa lò đang bạo động. Ta ra lệnh siết chặt quy chế kiểm định, không phải để ngăn chúng mua, mà để ép những thương nhân hám lợi tự bộc lộ đuôi cáo.
Hắn cầm lấy pháp khí phong ấn chứa mẩu xương dính máu, ném thẳng vào ngực Trần Uyên. Chấp sự trưởng vội vàng luống cuống đón lấy, cảm nhận hơi lạnh thấu xương truyền từ lớp vỏ tinh thiết vào tận kinh mạch.
Đem thứ này chôn xuống trận nhãn của cổng kiểm định phía Tây. Ánh mắt Diệp Tinh Thần trở nên sắc lẹm, mang theo sự tính toán không thể lay chuyển. Hắc Thiên Kiếm Các muốn tuồn vật liệu giả vào thị trường, tất phải dùng phù lục che đậy khí tức Tử Viêm. Khi linh sa đi qua trận nhãn, oán khí từ mẩu xương này sẽ cộng hưởng với tàn hỏa bên trong, tự động phá vỡ lớp ngụy trang. Đến lúc đó, ngươi không cần ra tay, chỉ việc đem sổ ghi chép trách nhiệm công bố cho toàn bộ những người có mặt tại chợ đen.
Trần Uyên hít sâu một ngụm khí lạnh, rốt cuộc cũng hiểu rõ mưu đồ đáng sợ của vị Các chủ trẻ tuổi. Đây không phải là một cuộc cạnh tranh thương đạo bình thường, mà là một cái bẫy danh vọng. Diệp Tinh Thần muốn mượn tay những thương nhân tham lam nhất, để chính họ trở thành nhân chứng vạch trần bộ mặt làm giả danh kiếm của kẻ thù. Quy tắc kiểm định mới không phải để làm khó người nhà, mà là tấm bình phong hoàn hảo để kích hoạt trận pháp phong ấn kia một cách hợp tình hợp lý.
Thuộc hạ đã hiểu. Mọi ghi chép sẽ được đưa vào sổ lưu trữ công khai của Hình Sự Đường. Trần Uyên cúi gập người, cẩn thận cất vật chứa sát khí vào túi trữ vật bên hông. Gã biết rõ, quyết định này một khi thi hành, quy trình nhập kho của Thiên Đạo Kiếm Các sẽ thay đổi vĩnh viễn, mọi trách nhiệm đều được quy đổi rành mạch bằng công huân và hình phạt.
Tiếng bước chân của Trần Uyên xa dần rồi chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Trong phòng, Diệp Tinh Thần khẽ phất tay áo, vật chứng nứt vỡ trên bàn lập tức hóa thành một đống bột mịn, bay lả tả xuống sàn nhà. Mồi nhử thứ nhất đã tàn, lưới quy chế đã giăng, giờ chỉ còn chờ xem những kẻ buôn lậu phía Đông Nam sẽ giãy giụa thế nào trong khối sổ sách công huân do chính hắn định đoạt.
Các chủ, nếu làm vậy, sáu thành thương đội nhỏ lẻ sẽ lập tức đình công.
Trần Uyên cắn chặt khớp hàm, cố nén sự run rẩy đang nghẹn lại nơi cổ họng. Bọn họ dựa vào việc vận chuyển loại cát lạnh này để kiếm chút linh thạch chênh lệch qua ngày. Lệnh cấm ban ra, chưa đả thương được kẻ địch, nội bộ thương đạo của chúng ta đã tự sinh nội loạn. Hơn nữa, hình phạt mười lần công huân sẽ khiến các trưởng lão ngoại viện phẫn nộ, bọn họ chắc chắn sẽ dâng thư lên đòi phế truất quyền kiểm soát vật liệu của ngài.
Diệp Tinh Thần không vội đáp lời, chỉ bình thản đẩy một chiếc hộp gỗ nhỏ tới trước mặt thuộc hạ. Nắp hộp trượt mở, để lộ một nhúm hạt tinh thể màu lam nhạt đang tỏa ra hơi sương buốt giá. Hắn búng nhẹ ngón tay, ép một tia linh lực mang theo cặn bã của ngọn lửa tím từ đoạn tàn kiếm cắm thẳng vào trung tâm đống vật liệu tản nhiệt. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai giữa gian phòng tĩnh mịch. Toàn bộ tinh thể lam nhạt trong chớp mắt chuyển sang màu đen kịt, bốc lên một làn khói mỏng khét lẹt.
Ngươi nhìn kỹ xem, đây có còn là vật liệu đúc kiếm thuần túy không?
Ánh mắt Diệp Tinh Thần lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông. Tà hỏa có tính ăn mòn cực mạnh đối với linh mạch của kim loại. Kẻ thù đang dùng nó để ngụy tạo tuổi đời cho những phôi kiếm hạ phẩm, biến chúng thành vật phẩm lâu năm hòng qua mặt bảng xếp hạng. Chúng càng khát vật liệu để làm nguội lò rèn, sẽ càng điên cuồng thu mua bất chấp giá cả. Lệnh cấm vận bề ngoài là tự trói tay mình, nhưng thực chất là một đạo bùa ép giá, đẩy giá trị của thứ đồ vật này lên gấp năm lần trên chợ đen.
Trần Uyên sững người, mồ hôi trên trán tuôn ra nhiều hơn nhưng đáy mắt lại lóe lên tia sáng ngộ ra. Kế hoạch này là muốn mượn quy chế để dồn ép đối thủ. Một khi nguồn cung chính ngạch bị bóp nghẹt, những kẻ đang lén lút vận hành lò rèn ngầm sẽ buộc phải tìm đến các con đường buôn lậu. Gã ngẩng đầu lên, chờ đợi bước đi tiếp theo từ người thanh niên trẻ tuổi nhưng tâm tư sâu không thấy đáy trước mặt.
Cầm lấy thứ này.
Diệp Tinh Thần lật tay, một tấm Trận Bàn Giám Định đúc bằng đồng thau ném thẳng vào lòng Trần Uyên. Bắt đầu từ sáng mai, ngươi đích thân dẫn người phong tỏa ba cửa ải chính ở phía Đông và phía Nam. Kiểm tra cực kỳ gắt gao, phàm là có dấu hiệu nhiễm tạp chất, lập tức tịch thu và ghi nợ công huân kẻ bảo lãnh. Nhưng tại trạm gác Tây Lĩnh, hãy âm thầm rút bớt hai viên linh thạch ở mắt trận số ba vào lúc nửa đêm.
Mở một lỗ hổng cố ý sao?
Trần Uyên siết chặt tấm mặt đồng nặng trĩu, nhịp tim đập liên hồi. Gã lập tức hiểu ra ý đồ thực sự đằng sau đạo lệnh tàn nhẫn kia. Kẻ địch thấy ba cửa ải kia quá nghiêm ngặt sẽ tưởng rằng tông môn đang tham lam muốn thâu tóm thị trường độc quyền. Khi tình báo của chúng phát hiện trạm gác Tây Lĩnh có sơ hở do thiếu hụt linh lực duy trì, chúng nhất định sẽ dồn toàn bộ nguồn vốn để tuồn hàng qua đó.
Đúng vậy, nhưng cái giá phải trả để giăng mẻ lưới này không hề rẻ.
Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, thanh âm khô khốc vang vọng. Để màn kịch này trông giống thật, đội tuần tra Tây Lĩnh sẽ thực sự bị kỷ luật vì tội lơ là chức trách. Toàn bộ công huân tháng này của bọn họ bị tước sạch, pháp khí phòng thân cũng sẽ bị thu hồi làm vật thế chấp. Hơn nữa, uy tín của ngươi trong mắt các thương hội nhỏ sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Ngươi phải tự mình gánh chịu những lời chửi rủa từ ngoại viện mà tuyệt đối không được phép giải thích nửa lời.
Trần Uyên hít sâu một hơi, sống lưng thẳng tắp tựa như một thanh kiếm vừa được rút khỏi vỏ. Gã hiểu rõ trong ván cược quyền lực này, sự uất ức của tiểu bối và cơn giận của thương nhân chính là lớp bình phong hoàn hảo nhất. Chỉ cần kẻ địch tin rằng lỗ hổng kia là do nội bộ tông môn tham nhũng và bất mãn sinh ra, bọn chúng sẽ không ngần ngại bước chân vào cạm bẫy. Kẻ dưới đã hiểu, đêm mai trạm gác Tây Lĩnh chắc chắn sẽ xảy ra một vụ hỏng hóc trận pháp ngoài ý muốn.
Tốt lắm, đi làm việc của ngươi đi.
Diệp Tinh Thần phất tay áo, chấm dứt cuộc đối thoại. Khi bóng lưng của vị chấp sự khuất sau cánh cửa gỗ, hắn mới chậm rãi rút từ trong tay áo ra một viên ngọc giản truyền âm đã được phong ấn bằng vết máu đỏ sẫm. Kẻ địch muốn dùng vật liệu lậu để duy trì nhiệt độ lò rèn, vậy thì hắn sẽ thông qua một kẻ trung gian ở chợ đen, bán cho chúng một lô hàng đã được cấy sẵn bột nghiền từ đá nổ. Trên án thư, vết nứt của đoạn tàn kiếm dường như càng thêm sâu hoắm, lẳng lặng chờ đợi thời khắc ngọn lửa giả mạo kia tự thiêu rụi chính chủ nhân của nó.
Sương mù tại khu vực Tây Lĩnh đặc quánh như cháo, nuốt trọn những tảng đá ngầm sắc lẹm quanh trạm gác. Trần Uyên đứng khuất sau một rặng thông tùng, hơi thở được ép xuống mức thấp nhất. Trong tay gã, khối ngọc bàn bát giác đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, chín ô trận vị bên trên liên tục xoay chuyển theo một quỹ đạo tĩnh lặng.
Ba bóng đen lướt qua bãi cỏ úa, thân pháp nhẹ nhàng như quỷ mị. Kẻ đi đầu vác trên vai một bao tải xám xịt, bên trong thỉnh thoảng phát ra tiếng lạo xạo của hàng vạn hạt cát cọ xát vào nhau. Chúng không đi theo đường mòn thông thường mà nhắm thẳng vào một góc khuất gần cọc tiêu số ba, nơi màn sương đang có dấu hiệu mỏng đi một cách bất thường.
Trạm trưởng tuần tra đêm nay là Lâm Hổ, một tên chấp sự ngoại môn luôn có biểu hiện mập mờ trong các sổ sách ghi chép vật liệu tiêu hao. Lúc này, gã đang đứng quay lưng lại với cọc tiêu, tay giả vờ vuốt ve chuôi kiếm nhưng thực chất là để lộ ra một khe hở trong kết giới phòng ngự. Kẻ mang danh nội ứng đã nhận đủ lợi ích để nhắm mắt làm ngơ trong nửa nén nhang, tạo một lỗ hổng vừa vặn cho đám buôn lậu lách qua.
Ngay khi bóng đen đầu tiên chuẩn bị bước qua khe hở, Trần Uyên truyền một đạo thần thức vào mặt ngọc bát giác. Không có tiếng nổ hay sát khí bùng phát, chỉ có một luồng hàn khí âm thầm lan tỏa dưới lòng đất. Bao tải trên vai tên cầm đầu đột nhiên rực sáng, những hạt cát bên trong cộng hưởng với trận pháp ẩn, phát ra ánh sáng màu tím nhạt của loại tà hỏa chuyên dùng để thiêu đốt phôi kiếm.
Bị lộ.
Tên cầm đầu gầm lên một tiếng trầm đục, lập tức ném bao tải sang cho đồng bọn. Hắn nhận ra cạm bẫy này không nhằm vào con người mà nhằm vào dao động của vật liệu, liền rút từ trong ngực ra một lá bùa đỏ sậm. Thay vì tiếp tục lẩn trốn, hắn cắn chót lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên mặt bùa để kích hoạt màn chắn cách nhiệt. Hắn định cưỡng ép che giấu luồng sáng tím, dùng hỏa lực dọn đường rồi phá vòng vây tẩu thoát.
Lá bùa vừa bốc cháy, nhiệt lượng tỏa ra lập tức làm nhiễu loạn luồng hàn khí đang bao trùm mặt đất. Nhưng Trần Uyên chỉ lạnh lùng xoay nhẹ trục giữa của khối ngọc bàn. Chín ô trận vị lập tức đảo ngược, chuyển từ trạng thái dò xét sang niêm phong không gian hẹp. Lớp sương mù xung quanh cọc tiêu số ba tức thì hóa thành những sợi xích băng giá, quấn chặt lấy luồng nhiệt bạo liệt phát ra từ lá bùa.
Bùa chú bị bóp nát từ bên trong, linh lực phản phệ khiến tên cầm đầu lảo đảo lùi lại, chiếc áo choàng rách toạc để lộ ra ấn ký hình lò rèn méo mó trên vai. Ở phía đối diện, cọc tiêu trận pháp số ba cũng nứt toác thành từng mảnh vụn, toàn bộ linh thạch duy trì kết giới tại khu vực này hóa thành bột mịn. Trạm gác Tây Lĩnh vĩnh viễn mất đi một góc phòng ngự, đòi hỏi ít nhất ba tháng cùng một lượng lớn tài nguyên để tu bổ lại nền móng.
Lâm Hổ thấy biến cố liền rút kiếm, định lao tới chém bừa vài nhát hỗ trợ đám buôn lậu tẩu thoát nhằm xóa sạch dấu vết giao dịch. Nhưng mũi kiếm chưa kịp vung lên, một đạo lệnh bài bằng đồng thau đã bay vút tới, cắm phập xuống mặt đất ngay dưới chân gã. Trên mặt kim loại khắc rõ ba chữ Hình Sự Đường, tỏa ra uy áp lạnh lẽo khiến toàn thân tên chấp sự cứng đờ.
Lâm chấp sự, chiếu theo quy định mới ban hành từ canh ba đêm nay.
Trần Uyên bước ra từ màn sương, giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào, đôi mắt nhìn chằm chằm vào kẻ đang run rẩy.
Bất kỳ ai mở kết giới cho vật liệu chứa tà hỏa đi qua, lập tức tước bỏ thân phận, ghi nợ mười ngàn điểm công huân vào sổ sách. Số vật liệu bị bắt giữ sẽ dùng để trừ vào khoản nợ tu bổ trận pháp của trạm gác. Từ giờ phút này, ngươi chính thức bị tước quyền quản lý.
Lâm Hổ nghe xong thì sắc mặt trắng bệch, hai đầu gối mềm nhũn quỳ sụp xuống mặt cỏ ẩm ướt. Món nợ khổng lồ này đủ để cả nhánh gia đình gã phải làm phu mỏ đến tận đời sau. Ba kẻ buôn lậu thấy nội ứng đã gục ngã, biết không thể mang theo hàng hóa rời đi, liền dứt khoát ném bao tải cát xuống đất, kích nổ một quả hỏa mù rồi tháo thân vào rừng sâu.
Trần Uyên không ra lệnh truy kích, bởi mật lệnh từ án thư vốn không yêu cầu bắt người. Gã tiến đến mở miệng bao tải, nhìn những hạt cát lạnh lẽo đang bị nhuốm một màu tím nhạt tà dị. Bằng chứng vật lý đã nằm gọn trong tay, kẻ nội ứng đã bị thanh trừng hợp lệ, còn đám tàn đảng kia sẽ mang theo một niềm tin sai lệch trở về báo cáo. Chúng sẽ đinh ninh rằng mình chỉ xui xẻo vấp phải đợt thanh tra đột xuất của trạm gác, hoàn toàn không biết toàn bộ chuỗi cung ứng ngầm đã bị siết chặt vào một cái thòng lọng vô hình.
Bị dồn vào đường cùng, vệt bớt hình lò rèn méo mó trên vai tên buôn lậu đỏ rực lên như than hồng, tỏa ra luồng tà khí gay gắt. Lâm Hổ hiểu rõ mọi chuyện đã bại lộ, gân xanh trên trán gã giật nảy. Thay vì tháo chạy, gã cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên thanh bích thủy kiếm trong tay.
Thân ảnh Lâm Hổ xé gió lao đi, nhưng mục tiêu mũi kiếm hướng tới không phải là Trần Uyên đang đứng cách đó mười trượng. Một đường kiếm quang mang theo hàn khí lạnh buốt chém thẳng về phía tên cầm đầu buôn lậu đang kẹt tại cọc tiêu số ba. Gã muốn mượn đòn diệt khẩu này để kích nổ toàn bộ số cát mang hỏa độc màu tím, triệt để xóa sổ vật chứng cùng dị xú của tà viêm.
Trần Uyên đứng yên tại chỗ, khóe mắt khẽ giật nhưng bàn tay cầm ngọc bàn vẫn vững như bàn thạch. Lão đã được Các chủ dặn dò cặn kẽ về biến số này. Ngay khi kiếm quang của Lâm Hổ vừa rời vỏ, ngón tay cái của Trần Uyên lập tức miết mạnh lên góc phải của mặt ngọc, nơi khắc sẵn một đạo tàn văn hình ngọn lửa.
Cọc tiêu số ba đột ngột phát ra tiếng ngân chói tai, mặt đất dưới chân đám buôn lậu sụt lún tạo thành một vòng xoáy linh lực. Đòn kiếm của Lâm Hổ chém vào khoảng không, hoàn toàn trượt mục tiêu. Vòng xoáy kia không mang tính phòng ngự, mà trực tiếp hút cạn linh khí hệ hỏa xung quanh, bao gồm cả mồi lửa từ thanh bích thủy kiếm.
Lâm Hổ biến sắc, lập tức xoay cổ tay đổi thế công, muốn dùng thuần túy kiếm khí để băm nát bao tải cát. Nhưng gã phát hiện kinh mạch cánh tay phải đã đông cứng từ lúc nào. Cọc tiêu số ba vốn dĩ không phải là trận nhãn tuần tra thông thường, mà là một khối Từ Thiết Tinh đã được Diệp Tinh Thần bí mật chôn xuống từ ba ngày trước.
Thứ kim loại này sinh ra để khắc chế những thanh kiếm bị ép dập kiếm văn bằng hỏa độc. Thanh kiếm trong tay Lâm Hổ bắt đầu vặn vẹo, những vết nứt nhỏ li ti lan tràn trên thân kiếm, phát ra tiếng rên rỉ thê lương. Trần Uyên thở hắt ra, sắc mặt tái nhợt đi vài phần. Để kích hoạt trận vị này, lão phải dùng chính thần thức của mình làm cầu nối, chịu đựng cơn đau nhức như bị kim châm đâm thẳng vào thức hải.
Cái giá phải trả không hề nhỏ, một tia thần niệm của lão đã bị Từ Thiết Tinh cắn nuốt, chí ít nửa năm tới không thể tham gia giám định phôi kiếm phẩm giai cao. Nhưng đổi lại, toàn bộ cục diện đã nằm gọn trong lòng bàn tay. Kiếm nát, linh lực phản phệ khiến Lâm Hổ lảo đảo lùi lại, hộc ra một ngụm máu đen ngòm, ánh mắt nhìn Trần Uyên đầy vẻ kinh hãi.
Các chủ đã biết từ trước? Ngài ấy cố tình để ta phụ trách tuyến đường này?
Lâm Hổ gầm lên, giọng nói khàn đặc mang theo sự tuyệt vọng tột cùng. Trần Uyên không đáp lời, chỉ lạnh lùng ném ra một cuộn dây thừng bện bằng gân thú, nháy mắt trói gật Lâm Hổ cùng tên buôn lậu đang thoi thóp. Lão bước tới, cẩn thận dùng một chiếc kẹp gỗ gắp lấy một nhúm cát màu tím từ chiếc bao tải đã rách mép.
Chất cát vừa chạm vào không khí liền tỏa ra mùi lưu huỳnh gay mũi, chứng tỏ hỏa lò của kẻ địch đang trong tình trạng cực kỳ mất kiểm soát. Lão lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình ngọc, cẩn thận niêm phong nhúm cát cùng mảnh vải áo chứa ấn ký lò rèn méo mó. Đây chính là vật chứng cốt lõi mà Các chủ cần để lật mặt đường dây cung cấp ngầm.
Trần Uyên lật mặt sau của ngọc bàn, dùng đầu ngón tay rướm máu viết nhanh một dòng chữ hán tự lên đó.
Ghi sổ Tình Báo Đường. Chấp sự Trần Uyên tự gạch tên khỏi danh sách giám định ba tháng, đổi lấy quyền phong tỏa toàn bộ khu vực cọc tiêu số ba.
Âm thanh khô khốc của lão vang lên giữa màn đêm. Mặt ngọc lóe lên ánh sáng đỏ rồi vụt tắt, xác nhận khế ước trách nhiệm đã được ghi vào hệ thống tông môn. Lão bước tới trước mặt Lâm Hổ, không ngần ngại vươn tay giật lấy tấm Lệnh Bài Tuần Tra bằng đồng thau dắt bên hông kẻ phản đồ. Mặt đồng vốn sáng bóng nay xỉn màu, chữ Lâm khắc chìm bên trên nứt toác ra làm đôi dưới tác động của trận pháp tước quyền.
Trần Uyên cất tấm lệnh bài nứt vỡ vào ngực áo, ánh mắt hướng về phía đỉnh núi nơi Thiên Đạo Kiếm Các tọa lạc. Sáng ngày mai, khi Lệnh Bài Tuần Tra này được ném lên bàn nghị sự của Hình Sự Đường, toàn bộ cơ cấu phòng vệ vòng ngoài của gia tộc sẽ phải thay đổi luật phân công. Quan trọng hơn, bình ngọc chứa Tử Viêm Sa sẽ trở thành lưỡi dao sắc bén nhất để Diệp Tinh Thần danh chính ngôn thuận chém đứt cánh tay vươn dài của Hắc Thiên Kiếm Các tại khu vực chợ đen.
Bên trong mảnh kim loại lạnh lẽo, những đường vân mạch đã đứt đoạn hoàn toàn, để lại cặn bã của một loại ngọn lửa màu tím. Diệp Tinh Thần mở bừng mắt, khóe môi khẽ nhếch lên. Hắc Thiên Kiếm Các quả nhiên đã dùng Tử Viêm Trận để cưỡng ép nâng phẩm cấp cho một phôi kiếm hạ phẩm. Nay mạng lưới thiết tinh ngầm đã bị Vạn Bảo Thương Hội cắt đứt, chúng tuyệt đối không thể duy trì nhiệt lượng ổn định cho loại trận pháp đốt tiền này. Phản ứng tất yếu nhất của kẻ đang khát vật liệu chính là điên cuồng tìm kiếm thứ thay thế để làm nguội lò rèn.
Trần Uyên.
Giọng nói trầm ổn vang lên giữa gian phòng tĩnh mịch. Cửa gỗ cọt kẹt mở ra, một nam tử trung niên mặc trường bào thêu hình búa tạ bước vào, hai tay chắp lại cung kính. Gã là chấp sự trưởng phụ trách việc thu mua và kiểm định khoáng thạch vòng ngoài của Thiên Đạo Kiếm Các. Mấy ngày nay, thị trường vật liệu Cửu Châu biến động dữ dội, áp lực đè lên vai gã không hề nhỏ.
Các chủ có điều sai bảo? Trần Uyên dè dặt lên tiếng, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào vật chứa sát khí đang rung bần bật trên bàn.
Từ giờ khắc này, ban hành lệnh cấm vận nội bộ. Diệp Tinh Thần đẩy tờ khế ước trắng ra mép bàn, gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt giấy. Bất kỳ thương đội nào mang Hàn Sương Sa đến giao dịch, đều phải qua cổng kiểm định Thất Tinh Mạch. Nếu phát hiện bên trong hạt cát có lẫn tạp chất của Tử Viêm, lập tức niêm phong toàn bộ lô hàng. Người đứng ra bảo lãnh phải bị ghi nợ công huân gấp mười lần giá trị vật liệu.
Trần Uyên biến sắc, trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. Hàn Sương Sa vốn là vật liệu trung hòa hỏa độc rất phổ biến, mỗi ngày lượng giao dịch qua lại lên tới hàng vạn cân. Nếu áp dụng quy chế khắt khe này, không chỉ tốc độ thu mua giảm sút, mà những kẻ làm nhiệm vụ giám định như gã sẽ phải gánh trách nhiệm khổng lồ. Chỉ cần lọt một hạt cát tẩm độc, toàn bộ sổ công huân tích lũy nửa đời người coi như đổ sông đổ biển.
Các chủ, quy định này quá mức hà khắc. Trần Uyên cắn răng khuyên can. Nếu làm vậy, các thương hội nhỏ sẽ e ngại mà chuyển hướng sang bán cho Hắc Thiên Kiếm Các. Chúng ta chẳng khác nào tự cắt đứt nguồn cung phụ trợ của chính mình.
Ngươi nghĩ chúng còn đủ linh thạch để mua sao? Diệp Tinh Thần lạnh nhạt đáp lời, ngón tay khẽ miết lên vết nứt của vật chứng trên bàn. Bọn chúng vừa mất đi ba ngàn cân thiết tinh cốt lõi, hiện tại giống như chó cùng rứt giậu, chắc chắn sẽ dùng giá cao gấp đôi để thu mua Hàn Sương Sa hòng ép xung hỏa lò đang bạo động. Ta ra lệnh siết chặt quy chế kiểm định, không phải để ngăn chúng mua, mà để ép những thương nhân hám lợi tự bộc lộ đuôi cáo.
Hắn cầm lấy pháp khí phong ấn chứa mẩu xương dính máu, ném thẳng vào ngực Trần Uyên. Chấp sự trưởng vội vàng luống cuống đón lấy, cảm nhận hơi lạnh thấu xương truyền từ lớp vỏ tinh thiết vào tận kinh mạch.
Đem thứ này chôn xuống trận nhãn của cổng kiểm định phía Tây. Ánh mắt Diệp Tinh Thần trở nên sắc lẹm, mang theo sự tính toán không thể lay chuyển. Hắc Thiên Kiếm Các muốn tuồn vật liệu giả vào thị trường, tất phải dùng phù lục che đậy khí tức Tử Viêm. Khi linh sa đi qua trận nhãn, oán khí từ mẩu xương này sẽ cộng hưởng với tàn hỏa bên trong, tự động phá vỡ lớp ngụy trang. Đến lúc đó, ngươi không cần ra tay, chỉ việc đem sổ ghi chép trách nhiệm công bố cho toàn bộ những người có mặt tại chợ đen.
Trần Uyên hít sâu một ngụm khí lạnh, rốt cuộc cũng hiểu rõ mưu đồ đáng sợ của vị Các chủ trẻ tuổi. Đây không phải là một cuộc cạnh tranh thương đạo bình thường, mà là một cái bẫy danh vọng. Diệp Tinh Thần muốn mượn tay những thương nhân tham lam nhất, để chính họ trở thành nhân chứng vạch trần bộ mặt làm giả danh kiếm của kẻ thù. Quy tắc kiểm định mới không phải để làm khó người nhà, mà là tấm bình phong hoàn hảo để kích hoạt trận pháp phong ấn kia một cách hợp tình hợp lý.
Thuộc hạ đã hiểu. Mọi ghi chép sẽ được đưa vào sổ lưu trữ công khai của Hình Sự Đường. Trần Uyên cúi gập người, cẩn thận cất vật chứa sát khí vào túi trữ vật bên hông. Gã biết rõ, quyết định này một khi thi hành, quy trình nhập kho của Thiên Đạo Kiếm Các sẽ thay đổi vĩnh viễn, mọi trách nhiệm đều được quy đổi rành mạch bằng công huân và hình phạt.
Tiếng bước chân của Trần Uyên xa dần rồi chìm vào màn đêm tĩnh mịch. Trong phòng, Diệp Tinh Thần khẽ phất tay áo, vật chứng nứt vỡ trên bàn lập tức hóa thành một đống bột mịn, bay lả tả xuống sàn nhà. Mồi nhử thứ nhất đã tàn, lưới quy chế đã giăng, giờ chỉ còn chờ xem những kẻ buôn lậu phía Đông Nam sẽ giãy giụa thế nào trong khối sổ sách công huân do chính hắn định đoạt.
Các chủ, nếu làm vậy, sáu thành thương đội nhỏ lẻ sẽ lập tức đình công.
Trần Uyên cắn chặt khớp hàm, cố nén sự run rẩy đang nghẹn lại nơi cổ họng. Bọn họ dựa vào việc vận chuyển loại cát lạnh này để kiếm chút linh thạch chênh lệch qua ngày. Lệnh cấm ban ra, chưa đả thương được kẻ địch, nội bộ thương đạo của chúng ta đã tự sinh nội loạn. Hơn nữa, hình phạt mười lần công huân sẽ khiến các trưởng lão ngoại viện phẫn nộ, bọn họ chắc chắn sẽ dâng thư lên đòi phế truất quyền kiểm soát vật liệu của ngài.
Diệp Tinh Thần không vội đáp lời, chỉ bình thản đẩy một chiếc hộp gỗ nhỏ tới trước mặt thuộc hạ. Nắp hộp trượt mở, để lộ một nhúm hạt tinh thể màu lam nhạt đang tỏa ra hơi sương buốt giá. Hắn búng nhẹ ngón tay, ép một tia linh lực mang theo cặn bã của ngọn lửa tím từ đoạn tàn kiếm cắm thẳng vào trung tâm đống vật liệu tản nhiệt. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai giữa gian phòng tĩnh mịch. Toàn bộ tinh thể lam nhạt trong chớp mắt chuyển sang màu đen kịt, bốc lên một làn khói mỏng khét lẹt.
Ngươi nhìn kỹ xem, đây có còn là vật liệu đúc kiếm thuần túy không?
Ánh mắt Diệp Tinh Thần lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông. Tà hỏa có tính ăn mòn cực mạnh đối với linh mạch của kim loại. Kẻ thù đang dùng nó để ngụy tạo tuổi đời cho những phôi kiếm hạ phẩm, biến chúng thành vật phẩm lâu năm hòng qua mặt bảng xếp hạng. Chúng càng khát vật liệu để làm nguội lò rèn, sẽ càng điên cuồng thu mua bất chấp giá cả. Lệnh cấm vận bề ngoài là tự trói tay mình, nhưng thực chất là một đạo bùa ép giá, đẩy giá trị của thứ đồ vật này lên gấp năm lần trên chợ đen.
Trần Uyên sững người, mồ hôi trên trán tuôn ra nhiều hơn nhưng đáy mắt lại lóe lên tia sáng ngộ ra. Kế hoạch này là muốn mượn quy chế để dồn ép đối thủ. Một khi nguồn cung chính ngạch bị bóp nghẹt, những kẻ đang lén lút vận hành lò rèn ngầm sẽ buộc phải tìm đến các con đường buôn lậu. Gã ngẩng đầu lên, chờ đợi bước đi tiếp theo từ người thanh niên trẻ tuổi nhưng tâm tư sâu không thấy đáy trước mặt.
Cầm lấy thứ này.
Diệp Tinh Thần lật tay, một tấm Trận Bàn Giám Định đúc bằng đồng thau ném thẳng vào lòng Trần Uyên. Bắt đầu từ sáng mai, ngươi đích thân dẫn người phong tỏa ba cửa ải chính ở phía Đông và phía Nam. Kiểm tra cực kỳ gắt gao, phàm là có dấu hiệu nhiễm tạp chất, lập tức tịch thu và ghi nợ công huân kẻ bảo lãnh. Nhưng tại trạm gác Tây Lĩnh, hãy âm thầm rút bớt hai viên linh thạch ở mắt trận số ba vào lúc nửa đêm.
Mở một lỗ hổng cố ý sao?
Trần Uyên siết chặt tấm mặt đồng nặng trĩu, nhịp tim đập liên hồi. Gã lập tức hiểu ra ý đồ thực sự đằng sau đạo lệnh tàn nhẫn kia. Kẻ địch thấy ba cửa ải kia quá nghiêm ngặt sẽ tưởng rằng tông môn đang tham lam muốn thâu tóm thị trường độc quyền. Khi tình báo của chúng phát hiện trạm gác Tây Lĩnh có sơ hở do thiếu hụt linh lực duy trì, chúng nhất định sẽ dồn toàn bộ nguồn vốn để tuồn hàng qua đó.
Đúng vậy, nhưng cái giá phải trả để giăng mẻ lưới này không hề rẻ.
Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, thanh âm khô khốc vang vọng. Để màn kịch này trông giống thật, đội tuần tra Tây Lĩnh sẽ thực sự bị kỷ luật vì tội lơ là chức trách. Toàn bộ công huân tháng này của bọn họ bị tước sạch, pháp khí phòng thân cũng sẽ bị thu hồi làm vật thế chấp. Hơn nữa, uy tín của ngươi trong mắt các thương hội nhỏ sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Ngươi phải tự mình gánh chịu những lời chửi rủa từ ngoại viện mà tuyệt đối không được phép giải thích nửa lời.
Trần Uyên hít sâu một hơi, sống lưng thẳng tắp tựa như một thanh kiếm vừa được rút khỏi vỏ. Gã hiểu rõ trong ván cược quyền lực này, sự uất ức của tiểu bối và cơn giận của thương nhân chính là lớp bình phong hoàn hảo nhất. Chỉ cần kẻ địch tin rằng lỗ hổng kia là do nội bộ tông môn tham nhũng và bất mãn sinh ra, bọn chúng sẽ không ngần ngại bước chân vào cạm bẫy. Kẻ dưới đã hiểu, đêm mai trạm gác Tây Lĩnh chắc chắn sẽ xảy ra một vụ hỏng hóc trận pháp ngoài ý muốn.
Tốt lắm, đi làm việc của ngươi đi.
Diệp Tinh Thần phất tay áo, chấm dứt cuộc đối thoại. Khi bóng lưng của vị chấp sự khuất sau cánh cửa gỗ, hắn mới chậm rãi rút từ trong tay áo ra một viên ngọc giản truyền âm đã được phong ấn bằng vết máu đỏ sẫm. Kẻ địch muốn dùng vật liệu lậu để duy trì nhiệt độ lò rèn, vậy thì hắn sẽ thông qua một kẻ trung gian ở chợ đen, bán cho chúng một lô hàng đã được cấy sẵn bột nghiền từ đá nổ. Trên án thư, vết nứt của đoạn tàn kiếm dường như càng thêm sâu hoắm, lẳng lặng chờ đợi thời khắc ngọn lửa giả mạo kia tự thiêu rụi chính chủ nhân của nó.
Sương mù tại khu vực Tây Lĩnh đặc quánh như cháo, nuốt trọn những tảng đá ngầm sắc lẹm quanh trạm gác. Trần Uyên đứng khuất sau một rặng thông tùng, hơi thở được ép xuống mức thấp nhất. Trong tay gã, khối ngọc bàn bát giác đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, chín ô trận vị bên trên liên tục xoay chuyển theo một quỹ đạo tĩnh lặng.
Ba bóng đen lướt qua bãi cỏ úa, thân pháp nhẹ nhàng như quỷ mị. Kẻ đi đầu vác trên vai một bao tải xám xịt, bên trong thỉnh thoảng phát ra tiếng lạo xạo của hàng vạn hạt cát cọ xát vào nhau. Chúng không đi theo đường mòn thông thường mà nhắm thẳng vào một góc khuất gần cọc tiêu số ba, nơi màn sương đang có dấu hiệu mỏng đi một cách bất thường.
Trạm trưởng tuần tra đêm nay là Lâm Hổ, một tên chấp sự ngoại môn luôn có biểu hiện mập mờ trong các sổ sách ghi chép vật liệu tiêu hao. Lúc này, gã đang đứng quay lưng lại với cọc tiêu, tay giả vờ vuốt ve chuôi kiếm nhưng thực chất là để lộ ra một khe hở trong kết giới phòng ngự. Kẻ mang danh nội ứng đã nhận đủ lợi ích để nhắm mắt làm ngơ trong nửa nén nhang, tạo một lỗ hổng vừa vặn cho đám buôn lậu lách qua.
Ngay khi bóng đen đầu tiên chuẩn bị bước qua khe hở, Trần Uyên truyền một đạo thần thức vào mặt ngọc bát giác. Không có tiếng nổ hay sát khí bùng phát, chỉ có một luồng hàn khí âm thầm lan tỏa dưới lòng đất. Bao tải trên vai tên cầm đầu đột nhiên rực sáng, những hạt cát bên trong cộng hưởng với trận pháp ẩn, phát ra ánh sáng màu tím nhạt của loại tà hỏa chuyên dùng để thiêu đốt phôi kiếm.
Bị lộ.
Tên cầm đầu gầm lên một tiếng trầm đục, lập tức ném bao tải sang cho đồng bọn. Hắn nhận ra cạm bẫy này không nhằm vào con người mà nhằm vào dao động của vật liệu, liền rút từ trong ngực ra một lá bùa đỏ sậm. Thay vì tiếp tục lẩn trốn, hắn cắn chót lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên mặt bùa để kích hoạt màn chắn cách nhiệt. Hắn định cưỡng ép che giấu luồng sáng tím, dùng hỏa lực dọn đường rồi phá vòng vây tẩu thoát.
Lá bùa vừa bốc cháy, nhiệt lượng tỏa ra lập tức làm nhiễu loạn luồng hàn khí đang bao trùm mặt đất. Nhưng Trần Uyên chỉ lạnh lùng xoay nhẹ trục giữa của khối ngọc bàn. Chín ô trận vị lập tức đảo ngược, chuyển từ trạng thái dò xét sang niêm phong không gian hẹp. Lớp sương mù xung quanh cọc tiêu số ba tức thì hóa thành những sợi xích băng giá, quấn chặt lấy luồng nhiệt bạo liệt phát ra từ lá bùa.
Bùa chú bị bóp nát từ bên trong, linh lực phản phệ khiến tên cầm đầu lảo đảo lùi lại, chiếc áo choàng rách toạc để lộ ra ấn ký hình lò rèn méo mó trên vai. Ở phía đối diện, cọc tiêu trận pháp số ba cũng nứt toác thành từng mảnh vụn, toàn bộ linh thạch duy trì kết giới tại khu vực này hóa thành bột mịn. Trạm gác Tây Lĩnh vĩnh viễn mất đi một góc phòng ngự, đòi hỏi ít nhất ba tháng cùng một lượng lớn tài nguyên để tu bổ lại nền móng.
Lâm Hổ thấy biến cố liền rút kiếm, định lao tới chém bừa vài nhát hỗ trợ đám buôn lậu tẩu thoát nhằm xóa sạch dấu vết giao dịch. Nhưng mũi kiếm chưa kịp vung lên, một đạo lệnh bài bằng đồng thau đã bay vút tới, cắm phập xuống mặt đất ngay dưới chân gã. Trên mặt kim loại khắc rõ ba chữ Hình Sự Đường, tỏa ra uy áp lạnh lẽo khiến toàn thân tên chấp sự cứng đờ.
Lâm chấp sự, chiếu theo quy định mới ban hành từ canh ba đêm nay.
Trần Uyên bước ra từ màn sương, giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào, đôi mắt nhìn chằm chằm vào kẻ đang run rẩy.
Bất kỳ ai mở kết giới cho vật liệu chứa tà hỏa đi qua, lập tức tước bỏ thân phận, ghi nợ mười ngàn điểm công huân vào sổ sách. Số vật liệu bị bắt giữ sẽ dùng để trừ vào khoản nợ tu bổ trận pháp của trạm gác. Từ giờ phút này, ngươi chính thức bị tước quyền quản lý.
Lâm Hổ nghe xong thì sắc mặt trắng bệch, hai đầu gối mềm nhũn quỳ sụp xuống mặt cỏ ẩm ướt. Món nợ khổng lồ này đủ để cả nhánh gia đình gã phải làm phu mỏ đến tận đời sau. Ba kẻ buôn lậu thấy nội ứng đã gục ngã, biết không thể mang theo hàng hóa rời đi, liền dứt khoát ném bao tải cát xuống đất, kích nổ một quả hỏa mù rồi tháo thân vào rừng sâu.
Trần Uyên không ra lệnh truy kích, bởi mật lệnh từ án thư vốn không yêu cầu bắt người. Gã tiến đến mở miệng bao tải, nhìn những hạt cát lạnh lẽo đang bị nhuốm một màu tím nhạt tà dị. Bằng chứng vật lý đã nằm gọn trong tay, kẻ nội ứng đã bị thanh trừng hợp lệ, còn đám tàn đảng kia sẽ mang theo một niềm tin sai lệch trở về báo cáo. Chúng sẽ đinh ninh rằng mình chỉ xui xẻo vấp phải đợt thanh tra đột xuất của trạm gác, hoàn toàn không biết toàn bộ chuỗi cung ứng ngầm đã bị siết chặt vào một cái thòng lọng vô hình.
Bị dồn vào đường cùng, vệt bớt hình lò rèn méo mó trên vai tên buôn lậu đỏ rực lên như than hồng, tỏa ra luồng tà khí gay gắt. Lâm Hổ hiểu rõ mọi chuyện đã bại lộ, gân xanh trên trán gã giật nảy. Thay vì tháo chạy, gã cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên thanh bích thủy kiếm trong tay.
Thân ảnh Lâm Hổ xé gió lao đi, nhưng mục tiêu mũi kiếm hướng tới không phải là Trần Uyên đang đứng cách đó mười trượng. Một đường kiếm quang mang theo hàn khí lạnh buốt chém thẳng về phía tên cầm đầu buôn lậu đang kẹt tại cọc tiêu số ba. Gã muốn mượn đòn diệt khẩu này để kích nổ toàn bộ số cát mang hỏa độc màu tím, triệt để xóa sổ vật chứng cùng dị xú của tà viêm.
Trần Uyên đứng yên tại chỗ, khóe mắt khẽ giật nhưng bàn tay cầm ngọc bàn vẫn vững như bàn thạch. Lão đã được Các chủ dặn dò cặn kẽ về biến số này. Ngay khi kiếm quang của Lâm Hổ vừa rời vỏ, ngón tay cái của Trần Uyên lập tức miết mạnh lên góc phải của mặt ngọc, nơi khắc sẵn một đạo tàn văn hình ngọn lửa.
Cọc tiêu số ba đột ngột phát ra tiếng ngân chói tai, mặt đất dưới chân đám buôn lậu sụt lún tạo thành một vòng xoáy linh lực. Đòn kiếm của Lâm Hổ chém vào khoảng không, hoàn toàn trượt mục tiêu. Vòng xoáy kia không mang tính phòng ngự, mà trực tiếp hút cạn linh khí hệ hỏa xung quanh, bao gồm cả mồi lửa từ thanh bích thủy kiếm.
Lâm Hổ biến sắc, lập tức xoay cổ tay đổi thế công, muốn dùng thuần túy kiếm khí để băm nát bao tải cát. Nhưng gã phát hiện kinh mạch cánh tay phải đã đông cứng từ lúc nào. Cọc tiêu số ba vốn dĩ không phải là trận nhãn tuần tra thông thường, mà là một khối Từ Thiết Tinh đã được Diệp Tinh Thần bí mật chôn xuống từ ba ngày trước.
Thứ kim loại này sinh ra để khắc chế những thanh kiếm bị ép dập kiếm văn bằng hỏa độc. Thanh kiếm trong tay Lâm Hổ bắt đầu vặn vẹo, những vết nứt nhỏ li ti lan tràn trên thân kiếm, phát ra tiếng rên rỉ thê lương. Trần Uyên thở hắt ra, sắc mặt tái nhợt đi vài phần. Để kích hoạt trận vị này, lão phải dùng chính thần thức của mình làm cầu nối, chịu đựng cơn đau nhức như bị kim châm đâm thẳng vào thức hải.
Cái giá phải trả không hề nhỏ, một tia thần niệm của lão đã bị Từ Thiết Tinh cắn nuốt, chí ít nửa năm tới không thể tham gia giám định phôi kiếm phẩm giai cao. Nhưng đổi lại, toàn bộ cục diện đã nằm gọn trong lòng bàn tay. Kiếm nát, linh lực phản phệ khiến Lâm Hổ lảo đảo lùi lại, hộc ra một ngụm máu đen ngòm, ánh mắt nhìn Trần Uyên đầy vẻ kinh hãi.
Các chủ đã biết từ trước? Ngài ấy cố tình để ta phụ trách tuyến đường này?
Lâm Hổ gầm lên, giọng nói khàn đặc mang theo sự tuyệt vọng tột cùng. Trần Uyên không đáp lời, chỉ lạnh lùng ném ra một cuộn dây thừng bện bằng gân thú, nháy mắt trói gật Lâm Hổ cùng tên buôn lậu đang thoi thóp. Lão bước tới, cẩn thận dùng một chiếc kẹp gỗ gắp lấy một nhúm cát màu tím từ chiếc bao tải đã rách mép.
Chất cát vừa chạm vào không khí liền tỏa ra mùi lưu huỳnh gay mũi, chứng tỏ hỏa lò của kẻ địch đang trong tình trạng cực kỳ mất kiểm soát. Lão lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình ngọc, cẩn thận niêm phong nhúm cát cùng mảnh vải áo chứa ấn ký lò rèn méo mó. Đây chính là vật chứng cốt lõi mà Các chủ cần để lật mặt đường dây cung cấp ngầm.
Trần Uyên lật mặt sau của ngọc bàn, dùng đầu ngón tay rướm máu viết nhanh một dòng chữ hán tự lên đó.
Ghi sổ Tình Báo Đường. Chấp sự Trần Uyên tự gạch tên khỏi danh sách giám định ba tháng, đổi lấy quyền phong tỏa toàn bộ khu vực cọc tiêu số ba.
Âm thanh khô khốc của lão vang lên giữa màn đêm. Mặt ngọc lóe lên ánh sáng đỏ rồi vụt tắt, xác nhận khế ước trách nhiệm đã được ghi vào hệ thống tông môn. Lão bước tới trước mặt Lâm Hổ, không ngần ngại vươn tay giật lấy tấm Lệnh Bài Tuần Tra bằng đồng thau dắt bên hông kẻ phản đồ. Mặt đồng vốn sáng bóng nay xỉn màu, chữ Lâm khắc chìm bên trên nứt toác ra làm đôi dưới tác động của trận pháp tước quyền.
Trần Uyên cất tấm lệnh bài nứt vỡ vào ngực áo, ánh mắt hướng về phía đỉnh núi nơi Thiên Đạo Kiếm Các tọa lạc. Sáng ngày mai, khi Lệnh Bài Tuần Tra này được ném lên bàn nghị sự của Hình Sự Đường, toàn bộ cơ cấu phòng vệ vòng ngoài của gia tộc sẽ phải thay đổi luật phân công. Quan trọng hơn, bình ngọc chứa Tử Viêm Sa sẽ trở thành lưỡi dao sắc bén nhất để Diệp Tinh Thần danh chính ngôn thuận chém đứt cánh tay vươn dài của Hắc Thiên Kiếm Các tại khu vực chợ đen.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.